Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 42 - Chương 42: Không Có Giá Thầu An Toàn
Chương 42: Không Có Giá Thầu An Toàn
“Tạm dừng chốt giá. Chúng ta có một vấn đề mới.”
Câu nói của tôi rơi xuống giữa phòng họp C-17, không lớn, nhưng đủ làm mọi tiếng bàn phím ngừng lại. Trên màn hình chung vẫn là mô hình định giá Quang Lộ với ba kịch bản chưa khóa. Đồng hồ góc phải chỉ 15 giờ 29. Chúng tôi còn một giờ ba mươi mốt phút trước hạn nộp lại đề xuất. Ở một thương vụ bình thường, thời gian ấy đủ để chỉnh một con số. Nhưng khi con số vừa rời khỏi phòng dữ liệu bằng một đường chưa biết tên, mọi giá thầu đều đã không còn an toàn.
Cao Tuấn Kha nhíu mày rất nhẹ, kiểu nhíu mày của một người đã quen biến sự khó chịu thành dáng vẻ lãnh đạo bình tĩnh. “Tĩnh An, đây không phải lúc tạo thêm khủng hoảng. Nếu cô có thông tin, nói rõ. Nếu không, chúng ta tiếp tục làm việc.”
Tôi không lập tức nhắc đến Tạ Minh Trì. Một thông tin từ bên ngoài, dù chính xác, vẫn chưa phải chứng cứ nội bộ. Đời trước tôi từng chết vì người khác dùng một kết luận được chuẩn bị sẵn để thay thế quy trình. Đời này, tôi sẽ không dùng cùng một cách để đánh người khác, kể cả người đó có thể đang đứng ở phía đối diện tôi.
Tôi mở kênh bảo toàn chứng cứ và gọi Kiều San qua tai nghe. “Niêm phong QL-Sensitivity_C-17. Xuất toàn bộ log từ 14 giờ đến hiện tại, gồm mở file, xem trước, yêu cầu in, yêu cầu tải xuống bị từ chối và phiên đăng nhập liên quan máy in tầng 38. Không phân tích, chỉ đóng gói legal hold.”
Giọng Kiều San đáp rất nhanh: “Đã nhận. Em sẽ tạo mã hash riêng cho gói log.”
Tôi tắt tai nghe rồi quay lại bàn họp. “Chỉ số 8,7% vừa xuất hiện trong câu hỏi của Thịnh Đạt gửi Quang Lộ qua kênh nhà đầu tư. Con số đó chưa từng nằm trong tài liệu Quang Lộ, chưa có trong giá thầu cũ, và cũng chưa có trong bản nộp chính thức của Vân Lưu. Nó chỉ xuất hiện trong sheet kiểm tra nội bộ của phòng này.”
Một tiếng hít khẽ vang lên từ phía nhóm tài chính. Phó Duy lập tức nhìn sang màn hình của tôi, rồi nhìn xuống tay mình như vừa nhận ra động tác đó quá lộ. Hạ Nhiên chậm rãi đặt điện thoại úp xuống mặt bàn. Cô ta không hoảng; người biết diễn luôn hiểu rằng đôi khi im lặng giống vô tội hơn mọi lời thanh minh.
Cao Tuấn Kha hỏi: “Ai báo cho cô?”
“Nguồn bên ngoài chỉ cung cấp tín hiệu.” Tôi đáp. “Kết luận sẽ dựa trên log nội bộ và xác nhận chính thức của Quang Lộ. Trước khi có đủ chuỗi chứng cứ, tôi không gắn tên bất kỳ ai với việc rò rỉ.”
Hạ Nhiên khẽ nói, giọng mềm đến mức gần như bị tổn thương thay cho cả phòng: “Nhưng nếu bây giờ chị dừng chốt giá chỉ vì một tín hiệu chưa xác minh, bên ngoài sẽ nghĩ Vân Lưu mất kiểm soát. Quang Lộ đang nhìn chúng ta đấy, Tĩnh An.”
Tôi nhìn cô ta. “Quang Lộ nhìn năng lực kiểm soát rủi ro, không nhìn xem chúng ta giả vờ bình tĩnh giỏi đến đâu.”
Phó Duy đẩy ghế về phía trước nửa tấc. “Dù vậy, hạn chót vẫn là 18 giờ. Nếu không nộp một giá đủ mạnh, Thịnh Đạt sẽ lấy mất quyền đàm phán. Chúng ta không thể vì nghi ngờ nội bộ mà tự bỏ ván thầu.”
“Tôi không bỏ.” Tôi mở một file mới, đặt tên QL-Final-Structure_Earnout. “Tôi đổi cách chơi.”
Trên màn hình, sheet mua đứt cũ được tách thành ba phần: giá cơ sở, khoản thanh toán điều kiện và quỹ giữ lại để bảo toàn dữ liệu. Tôi gõ từng dòng trong sự im lặng của cả phòng. Giá cơ sở thấp hơn phương án mua đứt ban đầu, nhưng không phải hạ giá. Nó là phần Vân Lưu sẵn sàng trả ngay cho tài sản đã được xác minh. Phần còn lại chuyển thành earn-out trong hai mươi bốn tháng, gắn với ba chỉ tiêu mà Quang Lộ luôn nói mình mạnh nhất: tỷ lệ giữ chân người bán, chi phí giao cuối thực tế sau hợp nhất và mức độ ổn định của đội vận hành Cảng Bắc.
Tôi nói, chậm hơn bình thường để người không làm đầu tư cũng hiểu được. “Nếu chúng ta nộp một con số mua đứt, đối thủ chỉ cần biết trần chịu đựng của Vân Lưu rồi cộng thêm một chút. Nhưng nếu giá trị được chia theo điều kiện vận hành, việc biết một con số không còn đủ để thắng. Quang Lộ thật sự tốt thì họ nhận được nhiều hơn. Nếu số liệu bị thổi phồng, Vân Lưu không chôn tiền vào một tài sản chưa kiểm chứng.”
Trưởng nhóm tài chính cau mày nhìn mô hình. “Như vậy giá danh nghĩa có thể vẫn cạnh tranh, nhưng rủi ro thanh toán chuyển sang sau khi tích hợp.”
“Đúng.” Tôi kéo xuống phần điều khoản. “Và khoản earn-out không dựa trên báo cáo tự cung cấp. Nó dựa trên dữ liệu vận hành sau khi kết nối vào hệ thống Vân Kho, audit bởi bên độc lập, có quyền đối chiếu log đơn hàng và hợp đồng vận chuyển. Không ai thắng bằng một file bị rò nữa. Muốn thắng, họ phải chứng minh tài sản thực sự có giá trị.”
Cao Tuấn Kha nhìn tôi rất lâu. “Cấu trúc này sẽ làm Quang Lộ cảm thấy chúng ta không tin họ.”
“Một người bán tự tin sẽ thích earn-out hơn giá cố định bị ép thấp.” Tôi đáp. “Vì họ có cơ hội nhận thêm nếu vận hành tốt. Người không thích là người muốn nhận đủ tiền trước khi bên mua phát hiện rủi ro.”
Căn phòng im xuống thêm một lớp. Tôi biết câu ấy không chỉ nói với Quang Lộ. Nó cũng nói với những người đang muốn biến Hải Đăng thành đường chuyển tài sản. Giá mua đứt luôn đẹp vì nó đóng mọi câu hỏi vào một con số. Còn cấu trúc điều kiện buộc mọi con số sau đó phải sống trong log, hợp đồng và thực tế vận hành.
Điện thoại của tôi rung lên. Tạ Minh Trì gửi đúng như đã hứa: thời điểm Thịnh Đạt gửi câu hỏi, tiêu đề thư, danh sách bên nhận hiển thị và phần trích yếu có con số 8,7%. Không có tài liệu thẩm định của Kỳ Hành, không có thứ gì vượt ranh giới đáng lẽ anh không nên đưa. Tôi nhìn qua rồi chuyển metadata đó vào hồ sơ rủi ro, ghi rõ: “tín hiệu ngoài, chờ Quang Lộ xác nhận”. Sự chính xác của anh khiến tôi dễ thở hơn nửa nhịp, nhưng tôi không để cảm giác ấy chen vào quyết định. Ở bàn họp này, mọi thứ phải đứng được bằng chân của chính nó.
Kiều San gửi thông báo mới: “Log đã đóng gói. Có yêu cầu xem trước từ tài khoản thư ký chiến lược lúc 15:01:18, sau đó 31 giây là lệnh in bị từ chối từ máy in tầng 38. Không có tải xuống. Em đang kiểm tra token phiên.”
Tôi không đọc to tên tài khoản. “Có log xác nhận chỉ số 8,7% từng được mở trước khi câu hỏi của Thịnh Đạt xuất hiện. Từ thời điểm này, mọi người trong phòng giữ nguyên thiết bị tại chỗ cho đến khi pháp chế độc lập sao lưu. Đây là bảo vệ chính các anh chị, không phải kết luận buộc tội.”
Một thư ký chiến lược ngồi cuối bàn tái mặt. Phó Duy lập tức nói: “Tĩnh An, cô làm vậy khác gì phong tỏa phòng họp? Người không liên quan cũng bị kéo vào.”
“Người không liên quan càng cần log chứng minh mình không liên quan.” Tôi nhìn anh ta. “Anh từng hiểu điều này hơn ai hết, Phó Duy.”
Sắc mặt anh ta sầm xuống. Trong một khoảnh khắc rất ngắn, tôi thấy sự dịu dàng giả tạo quen thuộc nứt ra, để lộ thứ tự ái vừa bị chạm vào. Nhưng anh ta không nói tiếp. Người từng dùng chứng cứ méo mó để đẩy tôi xuống vực bây giờ bắt đầu sợ một chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh. Cảm giác ấy không làm tôi vui. Nó chỉ nhắc tôi nhớ rằng công bằng luôn đến chậm hơn tổn thương.
Tôi quay lại file cấu trúc. “Ngoài earn-out, bản đề xuất cần thêm ba điều khoản. Một là chống rò rỉ sau nộp: mọi trao đổi bổ sung với Quang Lộ qua data room có watermark, không gửi file đính kèm. Hai là quyền kiểm toán dữ liệu người bán trước closing, giới hạn trong phạm vi pháp lý cho phép. Ba là điều khoản chống chuyển tài sản lõi.”
Tôi gõ dòng thứ ba lên màn hình: “Trong thời gian từ khi nộp đề xuất đến hai mươi bốn tháng sau closing, Quang Lộ và bên nhận chuyển giao không được chuyển nhượng, cấp quyền sử dụng, thế chấp hoặc ủy thác dữ liệu người bán, hợp đồng kho vận Cảng Bắc, thuật toán phân tuyến giao cuối và đội ngũ vận hành lõi cho bất kỳ bên thứ ba hoặc công ty liên quan nào nếu chưa có phê duyệt của HĐQT Vân Lưu, kiểm toán độc lập và điều khoản truy xuất người hưởng lợi cuối cùng.”
Tôi chưa đọc hết câu, Cao Tuấn Kha đã đặt mạnh cây bút xuống bàn. Âm thanh khô, sắc, cắt ngang cả tiếng điều hòa. Đây là lần đầu trong buổi họp ông ta để phản ứng đi trước nụ cười.
“Không được.” Ông ta nói, giọng thấp hẳn. “Điều khoản này tuyệt đối không thể đưa vào bản thầu.”
Tôi ngẩng đầu. “Vì sao?”
“Vì nó trói tay tích hợp sau mua. Vì nó khiến đối tác nghĩ Vân Lưu nghi ngờ họ chuyển tài sản. Vì nó không phù hợp đại cục.” Cao Tuấn Kha nói nhanh hơn mọi lần, từng chữ như bị ép ra khỏi lớp vỏ điềm tĩnh. “Tôi yêu cầu bỏ điều khoản này.”
Tôi nhìn dòng chữ còn sáng trên màn hình, rồi nhìn ông ta. “Một giao dịch sạch không sợ điều khoản giữ tài sản sạch.”
Không ai trong phòng nói gì. Hạ Nhiên cúi đầu, ngón tay đặt trên mép điện thoại nhưng không dám gõ. Phó Duy mím môi, ánh mắt lần đầu không dừng trên laptop của tôi mà dừng trên Cao Tuấn Kha. Và trong sự im lặng ấy, tôi nghe rất rõ tiếng đồng hồ tiếp tục chạy về phía 18 giờ.
Cao Tuấn Kha đứng dậy. “Lâm Tĩnh An, cô biết mình đang đụng vào điều gì không?”
Tôi lưu bản cấu trúc mới, để hệ thống ghi lại thời điểm, tài khoản và nội dung thay đổi. Sau đó tôi mới đáp: “Biết. Tôi đang đụng vào thứ không nên được chuyển đi trước khi chúng ta kịp nhìn thấy nó.”
Mặt Cao Tuấn Kha lạnh xuống. Và chính khoảnh khắc đó, tôi biết điều khoản tôi vừa gõ không chỉ chặn Thịnh Đạt vượt giá. Nó đã chạm vào con đường chuyển tài sản mà có người chuẩn bị sẵn từ lâu.
