Sau trọng sinh, tôi không còn cầu sinh
Chương 11: Dấu Nước Thay Tôi Thanh Minh
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 11: Dấu Nước Thay Tôi Thanh Minh
“Bản file mà Thịnh Đạt có, không phải bản định giá thật.”
Câu nói của Tạ Minh Trì không làm căn phòng nổ tung. Nó chỉ khiến mọi âm thanh trong phòng họp bị rút sạch, giống như có người bất ngờ hạ cửa kính dày xuống giữa một trận mưa. Tôi nhìn dòng lịch sử thay đổi trên màn hình: 00:12:09 – VLU-MAIL-SVC – recalculation applied – hidden sheet retained. Một file bị sửa bằng tài khoản dịch vụ cũ, một email gửi đi bằng tài khoản của tôi, một hội đồng gần như đã chuẩn bị xong kết luận. Đời trước, từng mảnh ấy ghép thành quan tài chôn danh dự của tôi. Đời này, chúng bắt đầu lệch khỏi nhau.
Cao Tuấn Kha là người phá vỡ sự im lặng trước. “Tổng giám đốc Tạ, nhận định của anh hơi vội. Một bản file không phải bản định giá cuối cùng không có nghĩa là Trưởng phòng Lâm vô can. Cô ấy là người có quyền tạo, sửa và phân phối mô hình.”
“Đúng.” Minh Trì không phủ nhận. “Vì vậy cần xác định bản này được phân phối qua tay ai trước khi bị sửa.”
Ánh mắt Cao Tuấn Kha chuyển sang tôi. Nụ cười đạo mạo trở lại, chỉ là lần này nó mỏng hơn. “Trưởng phòng Lâm, cô vừa nói có hash snapshot. Bây giờ cô còn thứ gì muốn bổ sung không?”
Tôi biết ông ta đang chờ tôi nóng vội. Một người bị ép đến góc tường thường sẽ muốn tung hết mọi thứ mình có để tự cứu. Nhưng chứng cứ không phải tiếng kêu cứu. Chứng cứ tung sai lúc sẽ biến thành con dao bị người khác cầm ngược. Tôi đặt tay lên cuốn sổ trước mặt, nhìn cô Chu đang cầm danh sách hash tôi vừa nộp, rồi mới nói: “Hash chỉ chứng minh bản nào còn nguyên. Metadata chỉ chứng minh bản rò rỉ đã bị chỉnh. Muốn biết nó đi ra từ bản phân phối nào, cần kiểm tra dấu nước.”
Hạ Nhiên ngẩng phắt đầu. Mắt cô ta đỏ vì khóc quá nhiều, nhưng khi nghe hai chữ “dấu nước”, lớp đỏ ấy bỗng sắc lại. “Dấu nước? Tĩnh An, cậu cài dấu nước vào tài liệu mật mà không báo cho mọi người sao?”
Giọng cô ta mềm, run, vừa đủ để người khác nghe ra một tầng lo lắng đạo đức. Nếu là đời trước, tôi sẽ giải thích ngay rằng tôi không hại công ty, không sửa số liệu, không làm gì trái quy trình. Càng giải thích, tôi càng giống người đang che giấu. Lần này tôi chỉ nhìn cô ta. “Tôi không báo cho người không nằm trong danh sách nhận mô hình định giá.”
Môi Hạ Nhiên hơi trắng đi. Phó Duy lập tức đặt cốc xuống. “Tĩnh An, em đừng biến chuyện nội bộ thành công kích cá nhân. Hạ Nhiên là PR, cô ấy không cần mô hình chi tiết, nhưng cô ấy cũng là người xử lý khủng hoảng cho dự án.”
“Vậy càng không nên nhầm lẫn giữa tài liệu truyền thông và mô hình định giá.” Tôi nói.
Kiều San gõ nhẹ đầu bút xuống biên bản. “Đề nghị Trưởng phòng Lâm giải thích phạm vi dấu nước. Nếu dấu nước ảnh hưởng đến số liệu, nó sẽ là vấn đề tuân thủ khác.”
“Tôi biết.” Tôi quay sang cô ấy. Trong phòng này, Kiều San không phải người đứng về phía tôi. Nhưng cô ấy đứng về phía quy trình. Đối với tôi lúc này, như vậy đã đủ. “Dấu nước không nằm trong chỉ số định giá, không thay đổi công thức, không thay đổi giả định và không ảnh hưởng kết quả mô hình. Nó là mã phân phối được nhúng vào thuộc tính workbook, tên vùng ẩn và vài sai khác định dạng không hiển thị khi đọc mô hình bình thường. Mỗi bản gửi cho người review có một chuỗi nhận diện riêng. Nếu file bị copy, đổi tên hoặc tính toán lại, chuỗi đó vẫn còn.”
Trưởng an ninh hệ thống nhíu mày. “Cô tự ý tạo cơ chế theo dõi trong tài liệu mật?”
“Tôi tạo bản phân phối có kiểm soát trong dự án do tôi phụ trách.” Tôi đáp. “Quy trình Hải Đăng cho phép trưởng phòng đầu tư đánh dấu phiên bản review để truy xuất nguồn phát hành. Tôi không theo dõi người đọc. Tôi chỉ đánh dấu bản file.”
Cao Tuấn Kha cười khẽ. “Nghe rất hợp lý. Nhưng nếu bảng đối chiếu dấu nước nằm trong tay cô, ai chứng minh nó không được tạo sau sự cố?”
Câu hỏi ấy không ngu. Phản diện đời này vẫn thông minh như đời trước. Họ không phủ nhận chứng cứ ngay. Họ bào mòn thời điểm sinh ra của chứng cứ. Chỉ cần biến dấu nước thành thứ tôi tự nói, nó sẽ mất giá trị trước khi được mở ra.
Tôi đẩy cuốn sổ về phía cô Chu. “Danh sách hash cô Chu đang giữ được in từ 23:55 tối qua, trước email 0 giờ 17. Trong đó có hash của từng bản phân phối, nhưng không có nội dung tài liệu. Còn bảng đăng ký phân phối không nằm trong máy tôi. Nó nằm trong kho compliance của dự án, mục Review Release Register, do bộ phận tuân thủ tự động lưu khi tài liệu được phát hành qua cổng nội bộ.”
Kiều San ngẩng đầu. Lần đầu tiên trong buổi họp, cô ấy nhìn tôi hơi lâu. “Cô đã phát hành qua cổng nội bộ, không gửi file rời?”
“Tất cả bản chính thức đều qua cổng nội bộ.” Tôi dừng một nhịp, nhìn Phó Duy. “Bản gửi riêng cho anh Phó cũng vậy. Link có thời hạn, log nhận tài liệu, mã bản phân phối và hash trước khi tải xuống đều có đủ.”
Phó Duy mím môi. Rất nhanh thôi, anh ta lại lấy lại vẻ dịu dàng quen thuộc. “Anh có nhận link review từ em, chuyện đó không ai phủ nhận. Nhưng việc bản anh nhận có dấu nước không chứng minh anh là người rò rỉ. Có thể sau đó ai đó dùng tài khoản của em lấy lại bản ấy.”
“Anh nói đúng.” Tôi đáp.
Chính câu thừa nhận ấy khiến anh ta khựng lại. Tôi không cần biến Phó Duy thành thủ phạm ngay trong một câu nói. Dấu nước chỉ là một chiếc đinh đóng vào tấm ván đầu tiên. Nó không dựng xong cả ngôi nhà sự thật, nhưng đủ để căn phòng này không còn giả vờ nền móng chưa tồn tại.
Minh Trì nhìn tôi. “Cô muốn đối chiếu dấu nước ngay bây giờ?”
“Tôi muốn bên tuân thủ mở bảng đăng ký phân phối ở chế độ chỉ đọc. Bên an ninh trích xuất thuộc tính workbook từ attachment DLP, không mở số liệu mô hình. Kỳ Hành và pháp chế cùng chứng kiến. Mọi thao tác ghi biên bản.”
Cao Tuấn Kha lập tức nói: “Không được mở rộng điều tra bằng đề xuất cá nhân của người đang bị nghi vấn.”
“Tôi không đề xuất để tự minh oan bằng lời.” Tôi nhìn ông ta. “Tôi đề xuất đối chiếu hai thứ công ty đã lưu trước khi tôi bị nghi vấn: bản đăng ký phát hành và file bị DLP giữ lại. Nếu công ty từ chối đối chiếu, đề nghị ghi rõ lý do từ chối.”
Cô Chu cầm bút lên. Cao Tuấn Kha nhìn đầu bút ấy, nét mặt thoáng lạnh. Trong đời trước, biên bản là thứ họ dùng để đóng đinh tôi. Đời này, tôi để biên bản trở thành thứ ghi lại từng lần họ muốn tránh né.
Minh Trì nói: “Kỳ Hành đồng ý chứng kiến. Phạm vi chỉ gồm mã phân phối, hash và thuộc tính watermark. Không đọc nội dung mô hình.”
Kiều San gật đầu. “Tôi có quyền truy cập kho compliance. Tôi sẽ thao tác.”
Trưởng an ninh hệ thống ngồi dịch sang một bên. Kiều San đăng nhập bằng tài khoản của cô ấy, xác thực hai bước, rồi mở thư mục dự án Hải Đăng. Mỗi động tác của cô đều chậm và rõ. Tôi nghe tiếng điều hòa thổi qua trần, nghe tiếng móng tay Hạ Nhiên cào rất nhẹ vào khăn giấy, nghe cả hơi thở Phó Duy nén xuống sau cổ áo sơ mi phẳng phiu. Người từng ôm tôi trong đời trước, từng nói rằng chỉ cần tôi nói thật anh ta sẽ tin, bây giờ đang ngồi cách tôi chưa đầy hai mét, sợ một chuỗi ký tự hơn sợ ánh mắt của tôi.
Bảng đăng ký phân phối hiện lên. Kiều San không mở toàn bộ file đính kèm, chỉ lọc theo tài liệu HD_S2_final_valuation_review. Màn hình hiện danh sách người nhận: tôi, Phó Duy, trưởng nhóm phân tích, bộ phận pháp chế dự án, hai thành viên thẩm định nội bộ và tài khoản phòng họp dành cho Kỳ Hành lúc 22:40. Mỗi dòng có thời gian phát hành, thời gian tải xuống, hash snapshot và mã phân phối.
Cô Chu đọc từng cột vào biên bản. Khi đến dòng của Phó Duy, giọng cô hơi chậm lại. “Người nhận: Phó Duy. Thời gian phát hành: 20:31. Thời gian tải xuống: 21:08. Mã phân phối: PD-A17.”
Phó Duy không nói. Nhưng bàn tay đặt trên mặt bàn đã co lại.
Trưởng an ninh hệ thống chuyển sang cửa sổ DLP, chạy công cụ trích xuất thuộc tính theo yêu cầu của Kiều San. Một bảng nhỏ hiện lên: custom property, defined name marker, hidden range salt, format signature. Những thuật ngữ ấy có thể làm người ngoài thấy khô khan. Với tôi, chúng giống những dấu chân còn in trên nền bùn sau một đêm mưa. Không cần ai kể câu chuyện. Dấu chân tự nói người đã đi qua.
Minh Trì chỉ vào một dòng. “Có thể xuất riêng phần signature?”
“Được.” Trưởng an ninh đáp, cổ họng khô khốc.
Màn hình nhấp nháy. Chuỗi ký tự hiện ra: RLS-PD-A17-4C. Kiều San đối chiếu với bảng đăng ký phân phối. Cô ấy không nói ngay. Cái im lặng của cô khác với im lặng của Hạ Nhiên, cũng khác với im lặng của Phó Duy. Đó là sự im lặng của một người đang kiểm tra lại lần cuối trước khi đặt chữ lên giấy.
Cao Tuấn Kha lên tiếng trước: “Một mã trùng không đủ kết luận. Phó Duy nhận tài liệu theo quy trình công việc. Sau đó file có thể bị người khác lấy từ máy anh ấy, hoặc bị tài khoản dịch vụ can thiệp. Chúng ta không thể biến một nhân viên khác thành vật tế mới chỉ vì Trưởng phòng Lâm muốn thoát trách nhiệm.”
Tôi nhìn ông ta. “Không ai trong phòng này nên bị biến thành vật tế khi chưa có chuỗi chứng cứ đầy đủ. Câu đó, nếu sáng nay Phó tổng Cao nói với tôi, tôi sẽ ghi nhận ông công bằng.”
Căn phòng lại im. Lần này, sự im lặng đâm vào da người.
Minh Trì khẽ nâng mắt. Không phải tán thưởng, cũng không phải thương hại. Anh chỉ nhìn tôi như nhìn một người vừa tự giữ được ranh giới cuối cùng trong một cuộc săn. Tôi không cần ánh nhìn ấy để đứng vững. Nhưng tôi biết, ít nhất lúc này, có một người trong phòng hiểu rằng tôi không muốn đổi vị trí với kẻ hại mình. Tôi muốn cái bàn này thôi ăn thịt người bằng kết luận chuẩn bị sẵn.
Kiều San cuối cùng nói: “Theo đối chiếu hiện tại, attachment bị gửi lúc 0 giờ 17 có dấu nước trùng với bản phân phối phát hành cho Phó Duy lúc 20:31 và được tải xuống lúc 21:08. Kết luận này không xác định người gửi email, nhưng phủ định khả năng file rò rỉ là bản phát hành trực tiếp từ tài khoản của Trưởng phòng Lâm sau 23:55.”
Tôi khẽ thở ra. Rất nhẹ. Nhẹ đến mức không ai nhận thấy. Cổ họng tôi vẫn đau, lòng bàn tay vẫn lạnh, quyền truy cập Hải Đăng vẫn bị khóa, thiết bị của tôi vẫn nằm dưới tem niêm phong. Tôi chưa thắng. Một người từng chết vì bị vu oan sẽ không ngây thơ đến mức nghĩ một dòng dấu nước có thể trả lại mọi thứ. Nhưng nó đủ để đẩy cánh cửa đã đóng hé ra một khe.
Hạ Nhiên bỗng nói nhỏ: “Phó Duy, anh… anh có biết chuyện này không?”
Câu hỏi nghe như hoảng sợ. Nhưng tôi nghe ra trong đó một nhát cắt rất quen: cô ta đang thử tách mình ra khỏi anh ta. Phó Duy quay sang nhìn Hạ Nhiên, ánh mắt thoáng qua một thứ không còn dịu dàng. Rồi anh ta nhìn tôi.
“Tĩnh An,” anh ta nói, giọng thấp hơn bình thường, “em đã chuẩn bị dấu nước cho anh từ đầu?”
Tôi không tránh ánh mắt anh ta. “Không. Tôi chuẩn bị dấu nước cho từng bản tài liệu có thể bị phản bội.”
Kiều San cúi xuống biên bản, viết dòng cuối cùng. Trên màn hình lớn, chuỗi ký tự vẫn nằm đó, lạnh lùng hơn mọi lời thanh minh.
Mã phân phối của attachment 0 giờ 17: PD-A17.
Người nhận tương ứng: Phó Duy.
