Chương 929 - Hồi sát, trọng thương Thiên Kiếm Tử 2
Nhưng nơi này dù sao cũng là địa bàn của Tiêu gia, không phải ngươi muốn thoát ly là có thể thoát ly.
Hiện tại song phương gặp mặt, không biết sẽ có xung đột gì.
“Vô Đạo Tử, không ngờ ngươi cũng tới Đại Càn vương triều, thật khiến ta kinh ngạc, nhưng người khiến ta kinh ngạc hơn cả là Đường Trấn Thiên ngươi, bao nhiêu năm qua, ngươi đã lừa gạt chúng ta.”
Hắn nhìn Đường Trấn Thiên với ánh mắt âm trầm.
“Đa tạ đã khen!”
Thần sắc Đường Trấn Thiên không hề thay đổi, ngược lại còn nở một nụ cười khiêm tốn.
Có thể trở thành Càn Hoàng, công phu tu dưỡng của hắn quả thật không tầm thường.
“Hừ!”
Tiêu Liệt Dương hừ lạnh một tiếng: “Đường Trấn Thiên, hôm nay ta tới là muốn ngươi cho ta một lời giải thích!”
“Lời giải thích? Không biết ta cần giải thích chuyện gì?”
Đường Trấn Thiên giả vờ khó hiểu hỏi.
“Tiêu gia ta có vài đệ tử chết ở Đại Càn vương triều các ngươi, vừa rồi đệ đệ ta, Tiêu Liệt Diễm, cũng bị người ta vây giết ở đây, chẳng lẽ ngươi không định cho ta một lời giải thích sao?”
Ánh mắt Tiêu Liệt Dương lóe lên hàn quang, khí tức quanh thân cũng trở nên sắc bén.
“Đệ tử Tiêu gia các ngươi ra ngoài lịch lãm mà chết, thì có liên quan gì đến Đại Càn vương triều ta? Còn về Liệt Diễm huynh, hắn chết dưới tay Bạch Liên Thánh Giáo, Bất Động Minh Vương Thành và Vô Dục Ma tông, ngươi nên đi tìm bọn họ báo thù, chứ không phải đến tìm ta đòi lời giải thích!”
“Hơn nữa đệ tử Tiêu gia các ngươi còn vây giết hoàng tử Đại Càn vương triều ta, ta còn muốn ngươi cho ta một lời giải thích đấy!”
Đường Trấn Thiên cau mày, lạnh lùng nói.
“Muốn Tiêu gia ta cho ngươi một lời giải thích?
Đường Trấn Thiên, ngươi cho rằng ngươi đã trở thành đệ tử thân truyền của Đại La tông thì ta không dám giết ngươi sao?”
Sắc mặt Tiêu Liệt Dương trầm xuống, một vầng thái dương khổng lồ bỗng nhiên xuất hiện phía sau hắn.
Một cỗ lực lượng cường đại lập tức tỏa ra xung quanh.
Các võ giả đang quan sát dưới đất cảm thấy nghẹt thở.
Cùng với cảm giác nghẹt thở, một luồng nhiệt lượng ập đến, bọn họ vội vàng dùng chân khí bảo vệ bản thân.
Cây cối xung quanh lập tức khô héo dưới sức mạnh này, đá vụn trên mặt đất bốc khói.
“Tiêu Liệt Dương, vừa rồi ngươi một tay trấn áp Thiên Kiếm Tử của Đại La tông ta, ta rất muốn lĩnh giáo một phen!”
Vô Đạo Tử bên cạnh Càn Hoàng bước lên trước một bước, một luồng chân khí khổng lồ tuôn ra từ cơ thể hắn.
Sau lưng hắn xuất hiện một hư ảnh.
Vô Đạo Tử bước lên một bước, không hề dừng lại mà tiếp tục tiến lên.
Mỗi một bước hắn bước ra, hư ảnh sau lưng càng trở nên ngưng thực và uy áp hơn.
Khi hắn bước ra chín bước, hư ảnh kia hoàn toàn ngưng tụ thành thực thể, thiên địa biến sắc, một cỗ lực lượng mênh mông từ hư ảnh đó bộc phát ra.
“Thiên La tông, Cửu Bộ Đạp Thiên, tốt lắm!”
Nhìn thấy hư ảnh tỏa ra khí thế kinh khủng kia, trên mặt Tiêu Liệt Dương lộ ra vẻ hưng phấn.
Hắn nắm chặt tay, tung ra một quyền.
Hỏa diễm ngập trời bộc phát từ nắm đấm của hắn, bao phủ về phía Vô Đạo Tử.
Ngay khi nắm đấm được tung ra, không gian không ngừng vỡ vụn, tạo thành từng vết nứt hư không, nhìn giống như sao băng.
Ánh sáng nóng rực đáng sợ tỏa ra khắp nơi.
Chân khí mà các võ giả đang quan sát dưới đất tỏa ra, dường như sắp bị thiêu rụi dưới luồng ánh sáng nóng rực này.
“A!”
Một số võ giả có thực lực quá yếu, trực tiếp hôn mê bất tỉnh dưới dư ba của lực lượng nóng rực, ngã xuống đất.
“Đại La Thần Quyền!”
Vô Đạo Tử thấy vậy, ánh mắt lóe lên tinh quang, quát lớn một tiếng, hư ảnh đã ngưng tụ thành thực thể sau lưng hắn lập tức tung quyền.
Một quyền này không hề hoa lệ, nhưng lại mang theo lực lượng vô địch đáng sợ.
Ầm!
Hai cỗ lực lượng va chạm, năng lượng đáng sợ bộc phát trên bầu trời.
Chân khí của rất nhiều võ giả bị đánh tan, bọn họ ngã xuống đất, máu chảy ra từ thất khiếu.
Tô Hạo thân hình cấp tốc thối lui.
Dư uy của cuộc đại chiến giữa hai người này có chút khủng bố.
Lúc hắn thối lui về phía sau, ánh mắt nhìn về phía Thiên Kiếm Tử bên cạnh Càn Hoàng, lúc này Thiên Kiếm Tử đang khoanh chân điều tức, khôi phục thương thế.
Càn Hoàng thì trên người bộc phát ra một cỗ chân khí hùng hậu, ngăn cản dư uy của hai người kia.
“Lực lượng của Yến Quy Nhân trên người ta bây giờ vẫn còn chưa biến mất, chân khí hộ tráo mà Càn Hoàng thi triển, ta chỉ cần một kiếm là có thể phá vỡ, mà chân khí của Thiên Kiếm Tử đã bị suy yếu, hẳn là cũng không đỡ nổi một tiễn của ta, nói cách khác, ta trong nháy mắt bắn ra hai mũi tên, sẽ có cơ hội chém giết Thiên Kiếm Tử!”
Ánh mắt Tô Hạo có chút nóng rực.
Hắn không còn chú ý đến trận chiến giữa Tiêu Liệt Dương và Vô Đạo Tử kia nữa.
Thực lực của hai người có chút tương đương, trong thời gian ngắn rất khó phân ra thắng bại, đoán chừng hai người lại tiếp tục đánh một hồi nữa, sẽ dừng lại.
Hắn nhất định phải bắt lấy cơ hội hai người này giao thủ, một kích đắc thủ, lập tức l độn vào hư không, trốn vào trong Bất Động Minh Vương Thành, lợi dụng nó vượt qua hư không mà rời đi.
Tô Hạo rời xa đám người, tìm một chỗ hẻo lánh, bắt đầu vận chuyển Địa Ngục Chân Ma Công.
Một lát sau, hai mũi tên lợi tiễn do Địa Ngục Chân Ma Kình khí ngưng tụ, xuất hiện trong tay Tô Hạo.
