Chương 38: Câu Thoại Chưa Từng Công Bố
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 38: Câu Thoại Chưa Từng Công Bố
Hồ sơ không ghi tên tôi. Nó ghi tên mẹ tôi.
Ba chữ Tần Uyển nằm trên trang giấy photo cũ, bình thường đến mức tàn nhẫn. Trong vài giây, căn phòng nghỉ phụ giống như bị ai đó rút hết không khí. Tiếng nhân viên thu dọn đạo cụ ngoài hành lang vẫn còn, tiếng bánh xe đẩy lăn qua khe cửa vẫn còn, nhưng tất cả đều xa đến mức tôi tưởng mình đang nghe vọng lên từ một đời khác. Mẹ tôi từng có mùi phấn phủ cũ và giọng nói rất khẽ mỗi khi dỗ tôi ngủ. Bà đã chết vì một vụ tai nạn mà cha tôi gọi là “sự cố nghề nghiệp không đáng nhắc lại”. Vậy tại sao tên bà lại nằm trong phong bì được gửi cho Cố Nghiên sau khi tên tôi bị gạch khỏi Ánh Tuyết?
Tôi giữ mép giấy, nhưng không dám lật sang trang sau. Tô Mạn đặt tay lên mặt bàn, không chạm vào hồ sơ, chỉ dùng giọng rất thấp nhắc tôi: “Tinh Miên, hít thở. Đừng đọc một mình trong trạng thái này. Nếu đây là tài liệu gốc hoặc bản sao từ nguồn không rõ, chúng ta phải giữ nguyên dấu vết, chụp lại từng trang, lập biên nhận từ tay Cố đạo diễn. Cảm xúc của em quan trọng, nhưng hồ sơ này cũng có thể là bẫy.” Hai chữ cuối lạnh hơn cả tên mẹ tôi trên giấy. Đời trước, tôi từng bị giết bằng những thứ trông rất thật. Kẻ giỏi hơn chỉ cần bẻ một nửa sự thật về phía mình, phần còn lại sẽ tự biến thành dao.
Cố Nghiên đứng đối diện tôi, vẻ mặt không còn sự bình tĩnh của một đạo diễn vừa kết thúc buổi thử vai. “Tôi chưa từng mở hết phong bì này.” Ông nói khàn hơn ban nãy. “Tôi chỉ nhìn thấy ảnh và tên trên trang đầu. Khi đó chuyện của cô đã bị kéo đi quá xa, scandal nối nhau, Tinh Diệu chặn mọi kênh liên lạc. Tôi không biết người gửi là ai, cũng không biết đưa thứ này cho cô có khiến cô sống sót hay chết nhanh hơn.” Ông dừng lại, như tự thấy câu sau của mình quá muộn. “Tôi giữ nó không phải vì cao thượng. Tôi chỉ không dám vứt.” Tôi nhìn ông. Những người từng đứng ngoài đời tôi đều có lý do để im lặng. Nhưng người rơi xuống cuối cùng vẫn là tôi.
Tô Mạn đeo găng tay mỏng rồi mới mở từng trang. Màn hình điện thoại chuyên dụng bật chế độ quét tài liệu, ánh sáng trắng chạy qua mép giấy. Tôi nhìn thấy vài dòng bị photo lệch: “sự cố thiết bị hậu kỳ”, “phòng dựng số 4”, “đơn vị bảo trợ kỹ thuật: Vân Đỉnh Ảnh Nghiệp”, “người chịu trách nhiệm xác nhận hiện trường”. Có một ô chữ ký bị mực đen che gần hết, chỉ còn sót lại nét cuối rất quen. Tôi không nói ra. Nếu nói, có lẽ phòng này sẽ lập tức biến thành một nơi khác, nơi tôi không còn là diễn viên vừa thắng một buổi audition, mà chỉ là đứa con gái phát hiện cái chết của mẹ mình chưa từng được kể đúng.
Bên ngoài có tiếng gõ cửa rất nhẹ. Bảo Lâm không đợi ai cho phép đã ghé mặt vào khe cửa, hai mắt đỏ vì lo nhưng giọng vẫn cố bình thường. “Tinh Miên, bên ngoài bắt đầu loạn rồi. Phóng viên chuyên ngành muốn phỏng vấn ngắn, Nhan Sơ đã đi trước nhưng Lâm Tĩnh đang nói với vài người rằng buổi thử vai hôm nay có ‘tài liệu riêng’ được đưa cho em trước. Hắc Kính chưa đăng bài mới, nhưng mấy tài khoản nhỏ đã hỏi vì sao em diễn đúng tinh thần bản mật của Tần Tang.” Cô ấy nói đến đây mới nhìn thấy sắc mặt tôi, lập tức im bặt. Tôi gấp ảnh trường quay cũ vào trong phong bì, không để cô ấy nhìn rõ tên mẹ tôi. Không phải vì tôi không tin Bảo Lâm, mà vì có những vết thương một khi được gọi tên trước mặt người khác, người ta sẽ thật sự không đứng vững nữa.
“Không sao.” Tôi nói, dù giọng mình khô đến mức chính tôi cũng thấy giả. “Ra ngoài trước. Nói với họ, mọi nội dung liên quan đến audition lấy theo biên bản của đoàn phim và thông báo của luật sư. Không trả lời câu hỏi riêng.” Tô Mạn đã đứng lên. “Tôi đi cùng em ấy. Cố đạo diễn, phiền ông ký xác nhận bàn giao phong bì này dưới dạng manh mối chưa xác thực. Nội dung chưa công khai, không ai trong phòng này được tự ý nhắc với truyền thông.” Cố Nghiên gật đầu, cầm bút ký lên tờ giấy Tô Mạn vừa đặt xuống. Nét bút của ông hơi run.
Tôi nhìn nét run ấy, bỗng nhớ đến một cảnh trong Ánh Tuyết đời trước. Nhan Sơ đứng giữa tuyết nhân tạo, tay cũng run như vậy, miệng nói một câu từng làm cả rạp chiếu phim im phăng phắc: “Nếu ánh đèn còn sáng, đừng để người nói thật chết trong bóng tối.” Câu thoại ấy vốn không thuộc bản kịch bản công khai của Tần Tang. Đời trước, nó xuất hiện trong bản dựng cuối cùng của phim, sau khi Nhan Sơ thay tôi nhận vai, sau khi bộ phim đoạt giải, sau khi tên tôi chỉ còn là một câu chuyện bẩn bị người ta nhắc lại trong phần bình luận. Tôi không biết tại sao lúc này mình lại nhớ rõ từng chữ. Có lẽ vì tối nay, tên mẹ tôi vừa nằm trong một hồ sơ cũng từng bị bóng tối nuốt mất.
Chúng tôi rời phòng nghỉ phụ bằng cửa bên. Hành lang kỹ thuật chỉ có dãy đèn dài màu trắng treo sát trần, chiếu xuống mặt sàn những vệt lạnh. Tôi đã quen với kiểu nhìn đó: im lặng, nhưng luôn sẵn sàng ghi lại khoảnh khắc tôi mất kiểm soát. Tôi siết phong bì trong tay áo khoác, tự nhắc mình rằng chưa được ngã ở đây. Không phải khi Nhan Sơ và Lâm Tĩnh vẫn còn chờ một vết nứt để bẻ thành câu chuyện khác.
Đến cuối hành lang, tôi nhìn thấy Hạ Trầm Chu. Anh đứng cạnh cửa thoát hiểm, áo khoác đen gần như hòa vào mảng tường tối. Anh không bước vào phòng thử vai, không xuất hiện trước truyền thông, cũng không làm trái yêu cầu của tôi. Nhưng anh ở đó, giống một đường giới hạn lặng lẽ giữa khu vực ồn ào và lối ra không có máy quay. Tôi không biết mình nên thấy nhẹ đi hay cảnh giác hơn.
“Buổi thử vai kết thúc rồi.” Tôi nói trước, để khỏi phải nghe anh hỏi tôi có ổn không. Hạ Trầm Chu nhìn phong bì trong tay tôi, ánh mắt dừng lại chưa đến một giây rồi rời đi, không hỏi, không đòi xem. “Ừ. Vai Tần Tang đã được xác nhận theo biên bản.” Anh nói. “Đoàn phim sẽ ra thông cáo trong hai mươi phút nữa. Hắc Kính chưa có động thái chính thức, nhưng có người đang cố dẫn hướng sang chuyện cô biết trước nội dung bản mật.” Tôi cười nhạt. “Diễn không tốt thì là hết thời. Diễn tốt thì là biết trước. Bọn họ thật sự rất tiết kiệm trí tưởng tượng.”
Câu châm biếm vừa ra khỏi miệng, tôi đã thấy Hạ Trầm Chu nhìn mình sâu hơn. Tôi lập tức nhận ra mình đã sai ở đâu. Không phải vì câu cà khịa kia. Mà vì trước đó, khi nghe Cố Nghiên ký biên nhận, tôi đã vô thức lẩm nhẩm câu thoại trong ký ức. Rất khẽ. Khẽ đến mức tôi tưởng chỉ có mình nghe thấy. Nhưng hành lang kỹ thuật quá yên, còn người đứng ở cuối hành lang lại là Hạ Trầm Chu. Anh quay sang Tô Mạn. “Luật sư Tô, cô đưa Bảo Lâm đi xử lý phỏng vấn trước. Tôi nói với Tinh Miên vài câu, ngay tại đây, không cần đi nơi khác.” Cách anh nói rất bình tĩnh. Tô Mạn nhìn tôi. Quyền quyết định vẫn thuộc về tôi. Tôi gật đầu rất nhẹ. Chị mới rời đi.
Cửa hành lang khép lại. Tiếng ồn xa hơn một tầng. Hạ Trầm Chu nhìn tôi, ánh mắt trầm đến mức tôi không tìm được chỗ né. “Câu cô vừa nói không có trong bản audition.” Anh mở lời. “Cũng không có trong phần kịch bản đoàn phim gửi cho diễn viên thử vai.” Tôi giữ vẻ mặt bình tĩnh. “Tôi đã đọc rất nhiều phân tích nhân vật. Một câu thoại như vậy không khó đoán.” Anh lắc đầu. “Không phải ý tứ. Là từng chữ.” Tim tôi đập mạnh một cái.
Anh tiếp tục, giọng thấp hơn: “Câu ‘Nếu ánh đèn còn sáng, đừng để người nói thật chết trong bóng tối’ nằm trong bản kết cục mật của Tần Tang. Bản đó sáng nay mới được in ba phần. Cố Nghiên giữ một phần, biên kịch chính giữ một phần, tôi giữ một phần vì Kính Hải là bên xác nhận rủi ro đầu tư. Không gửi cho diễn viên. Không gửi cho Tinh Diệu. Không xuất hiện trên bất kỳ tài liệu công khai nào.” Anh dừng lại, từng chữ sau đó rơi xuống rất nhẹ nhưng nặng như khóa cửa. “Lạc Tinh Miên, cô không thể đoán đúng một câu thoại chưa từng công bố.”
Tôi nhìn anh, bỗng thấy buồn cười. Đời trước, tôi đã từng mong có một người hỏi tôi sự thật trước khi kết án. Đời này, khi thật sự có người nhìn ra khe nứt trong lời nói của tôi, phản ứng đầu tiên của tôi lại là muốn bỏ chạy. Vì câu hỏi của anh không chỉ chạm vào một bí mật. Nó chạm vào cái chết của tôi, vào căn hộ mưa lạnh, vào màn hình điện thoại đầy lời nguyền rủa, vào năm năm tôi chưa từng sống trong dòng thời gian này.
Phong bì trong tay tôi bị siết nhăn một góc. Hạ Trầm Chu nhìn thấy, nhưng vẫn không chạm vào. Anh chỉ hạ giọng, lần này không còn là chất vấn thuần túy nữa. “Tôi không hỏi để khống chế cô.” Anh nói. “Nhưng từ scandal khách sạn, hợp đồng của Kỷ Tu Dương, sổ đen Tinh Diệu đến buổi thử vai hôm nay, cô luôn biết sớm hơn những người khác một bước. Tôi từng nghĩ đó là vì cô đủ thông minh để nhìn thấy sơ hở. Nhưng câu thoại này không phải sơ hở. Nó là thứ chưa tồn tại trước mặt cô.” Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào anh. “Có những chuyện tôi biết vì tôi đã trả giá.”
“Trả giá bằng gì?” Hạ Trầm Chu hỏi.
Tôi không đáp. Ở đầu hành lang, tiếng Bảo Lâm gọi tên tôi vang lên, gấp gáp nhưng bị cửa kính chặn lại. Điện thoại của Hạ Trầm Chu cũng sáng lên cùng lúc, trên màn hình hiện một tin nhắn từ số không lưu tên. Tôi chỉ kịp nhìn thấy vài chữ trước khi anh úp máy xuống: Đừng để cô ấy đọc hồ sơ Tần Uyển một mình. Phòng dựng số 4 không phải tai nạn. Không khí giữa chúng tôi lập tức đông cứng. Hạ Trầm Chu ngẩng mắt nhìn tôi, trong mắt lần đầu tiên không chỉ có nghi ngờ, mà còn có một nỗi sợ rất sâu, như thể anh vừa nhìn thấy mép vực mà tôi đã rơi qua từ lâu. Anh hỏi khẽ: “Lạc Tinh Miên, cô rốt cuộc đã sống qua chuyện gì?”
