Bỏ qua nội dung

Ngày danh dự trở về

Chương 32: Không còn lần thứ hai

Chương 32: Không còn lần thứ hai

Cây bút nằm giữa bản nghị quyết và tay Tạ Cảnh Hành, chỉ cách đầu ngón tay anh chưa đến một đốt. Trong khoảnh khắc đó, cả phòng họp như bị nhốt trong một lớp kính mỏng, ai cũng nhìn thấy nhau, nghe thấy tiếng máy ghi hình chạy rất khẽ trên trần, nhưng không ai thật sự thở ra. Tịch Nhiên đứng bên cạnh bàn, ánh mắt dừng trên dòng tên mình đã được điền sẵn dưới mục “tạm đình chỉ tư cách cố vấn”. Cô từng nghĩ mình sẽ không còn đau vì loại giấy tờ này nữa. Ba năm qua, cô đã học cách đọc những văn bản kết tội mình bằng một vẻ mặt bình tĩnh, đã học cách ký nhận từng lần bị từ chối phỏng vấn, từng thông báo chấm dứt hợp tác, từng cánh cửa đóng lại trước khi cô kịp đưa ra bằng chứng. Nhưng khi nhìn thấy chữ “Lâm Tịch Nhiên” được đặt sẵn vào vị trí cần hy sinh, cô vẫn nghe trong ngực có thứ gì đó rất cũ bị kéo mạnh.

Tạ Cảnh Hành cầm bút lên. Chu Dục Thành hơi ngả người ra sau, đôi môi mím thành một đường rất nhạt, như người đã nhìn thấy ván cờ đi đúng nước mình dự tính. Một vài ủy viên cũng thả lỏng vai. Có lẽ trong mắt họ, tổng tài trẻ của Hằng Viễn vẫn là người hiểu rõ nhất một tập đoàn phải sống sót bằng cách nào. Một chữ ký có thể đổi lấy một đêm yên ổn trên thị trường, đổi lấy một bản thông cáo mơ hồ, đổi lấy việc sự thật bị chuyển sang một căn phòng khác, một căn phòng không có Tịch Nhiên. Ba năm trước, cái giá đó đã được trả bằng cô. Lần này, mọi người chỉ đang chờ anh lặp lại một thao tác đã từng quá quen.

Ngòi bút chạm xuống giấy. Âm thanh rất nhỏ, nhưng Tịch Nhiên vẫn nghe thấy. Cô không chớp mắt. Tạ Cảnh Hành không ký vào dòng xác nhận. Anh gạch một đường ngang qua ô chữ ký đã in sẵn tên mình, viết bên cạnh ba chữ rõ ràng: “Không thông qua.” Sau đó anh đặt bút xuống, đẩy bản nghị quyết trở lại giữa bàn. “Thư ký ghi vào biên bản.” Giọng anh thấp, bình tĩnh đến lạnh. “Tôi từ chối ký nghị quyết đình chỉ Lâm Tịch Nhiên. Lý do: căn cứ điều tra chưa hoàn tất, chứng cứ dùng làm nền nghị quyết chưa được xác minh nguyên vẹn, và bản nghị quyết này đã được chuẩn bị trước khi hội đồng thảo luận xong.”

Không khí trong phòng vỡ ra bằng những tiếng xôn xao bị nén thấp. Chủ tọa biến sắc trước tiên. Chu Dục Thành nhìn dòng chữ trên giấy, vẻ ôn hòa trên mặt cuối cùng xuất hiện một vết nứt rất mảnh. “Tạ tổng, anh hiểu mình vừa làm gì không?” “Hiểu.” Tạ Cảnh Hành ngẩng mắt. “Ba năm trước tôi đã ký trên một bộ hồ sơ không đầy đủ. Dù bị dẫn dắt hay không, chữ ký đó vẫn là trách nhiệm của tôi. Vì vậy hôm nay tôi càng không ký thêm một văn bản được chuẩn bị sẵn để loại người có quyền trực tiếp liên quan ra khỏi quá trình đối chất.” Anh dừng một nhịp, từng chữ sau đó rơi xuống rất nặng. “Không còn lần thứ hai.”

Câu ấy không giống một lời xin lỗi. Nó giống một vết cắt được anh tự đặt lên tay mình trước tất cả mọi người. Tịch Nhiên nhìn sườn mặt anh, cảm giác trong lòng không phải nhẹ nhõm, càng không phải tha thứ. Cô chỉ thấy một sự thật rất muộn cuối cùng đã có hình dạng hành động. Ba năm trước, anh không cho cô cơ hội đứng trong phòng. Hôm nay, anh không dùng quyền lực để tuyên bố cô vô tội, cũng không biến cô thành lý do để tỏ ra cao thượng. Anh chỉ làm một việc đáng lẽ phải làm từ rất lâu: từ chối để quy trình bị dùng làm dao thêm một lần nữa.

Chu Dục Thành chống tay lên mặt bàn. “Anh nói nghe rất đẹp. Nhưng thị trường không quan tâm một câu ‘không còn lần thứ hai’ của anh. Họ chỉ nhìn thấy tổng tài Hằng Viễn thừa nhận quy trình năm xưa sai, trưởng bộ phận compliance đổi lời khai, cố vấn điều tra từng là người bị xử lý lại nắm chứng cứ. Nếu tối nay cổ phiếu rơi tiếp, ai chịu?” Một ủy viên phụ họa ngay: “Tạ tổng, sự ổn định của Hằng Viễn không thể đặt dưới cảm xúc cá nhân của anh.”

Tịch Nhiên đặt tay lên mép tập hồ sơ, giọng cô vang lên trước khi Tạ Cảnh Hành đáp. “Nếu hội đồng muốn nói đến ổn định, xin đừng dùng một bản nghị quyết có dấu hiệu định sẵn kết quả để ổn định thị trường. Rủi ro lớn nhất của Hằng Viễn lúc này không phải là việc tôi ngồi trong phòng điều tra, mà là việc mọi tài liệu bất lợi đều có thể bị chuyển thành ‘phương án truyền thông’ trước khi được xác minh.” Cô nhìn sang thư ký hội đồng. “Tôi yêu cầu bản nghị quyết vừa được in phải được lập danh mục như một tài liệu phát sinh trong cuộc họp, ghi nhận thời điểm tạo, máy in, tài khoản soạn thảo, danh sách người nhận bản nháp và mã băm của file gốc. Nếu hội đồng cho rằng tôi có xung đột lợi ích, hãy đưa ra căn cứ bằng văn bản, không dùng một tiêu đề ‘rủi ro truyền thông’ để tước quyền đối chất của tôi.”

Thư ký hội đồng do dự. Chủ tọa lập tức cau mày. “Cô Lâm, cô không có quyền điều khiển thủ tục của hội đồng.” “Tôi không điều khiển.” Tịch Nhiên đáp rất nhanh. “Tôi đang yêu cầu ghi nhận một tài liệu có thể ảnh hưởng trực tiếp đến tư cách pháp lý của tôi trong cuộc điều tra. Ba năm trước, không ai ghi nhận đầy đủ tài liệu đã đi qua tay ai trước khi bản án của tôi được ký. Hôm nay, nếu các vị muốn lặp lại, xin cứ lặp lại trước camera.”

Mạc Khải đứng sau cô bỗng ngẩng đầu. “Tôi đồng ý lập danh mục.” Giọng anh ta hơi khàn, nhưng lần này không lùi. “Với tư cách người phụ trách lưu chứng hiện tại, tôi xác nhận bản nghị quyết đã phát sinh trong cuộc họp và có liên quan đến phạm vi chứng cứ. Nếu sau này điều tra độc lập xem xét quy trình hội đồng, tài liệu này phải được bảo toàn.” Một ủy viên đập nhẹ tay xuống bàn. “Mạc Khải, anh đang tự kéo mình xuống.” Mạc Khải im lặng một giây rồi nói: “Tôi đã ở dưới đó ba năm rồi.”

Câu trả lời khiến phòng họp im bặt. Tịch Nhiên không quay đầu, nhưng cô biết Mạc Khải vừa trả một phần giá của sự im lặng. Không ai trong căn phòng này thật sự sạch sẽ. Người ký, người chuẩn bị hồ sơ, người chọn im lặng, người dùng giá cổ phiếu làm lý do để trì hoãn công bằng, tất cả đều từng đặt một viên gạch lên bức tường chặn trước mặt cô. Chỉ khác là hôm nay, có người bắt đầu tự tay rút viên gạch của mình ra.

Điện thoại của thư ký hội đồng rung liên tục. Màn hình lớn ở góc phòng họp vốn đang tắt bỗng sáng lên khi bộ phận quan hệ nhà đầu tư gửi cảnh báo khẩn. Các chỉ số liên quan đến Hằng Viễn đỏ thành một mảng dày, bên dưới là những dòng tiêu đề mới được đẩy lên từ các trang tài chính: “Hội đồng Hằng Viễn họp kín vì hồ sơ Vân Hải”, “Tạ Cảnh Hành bị chất vấn trách nhiệm”, “Cố vấn điều tra Lâm Tịch Nhiên có thể bị đình chỉ”. Tin cuối cùng rõ ràng đến từ một người biết trước nội dung nghị quyết. Tịch Nhiên nhìn dòng chữ ấy, khóe môi lạnh đi. Bản nghị quyết chưa được thông qua, nhưng tin cô có thể bị đình chỉ đã ra ngoài. Có người không chỉ chuẩn bị giấy. Họ còn chuẩn bị cả dư luận để ép giấy đó thành sự thật.

Chu Dục Thành lập tức nắm lấy cơ hội. “Các vị thấy chưa? Tin đã ra ngoài. Nếu Tạ tổng không ký ngay một phương án ổn định, rủi ro sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát. Lúc đó không chỉ Lâm Tịch Nhiên hay Tạ Cảnh Hành chịu, mà toàn bộ Hằng Viễn chịu.” Ông ta quay sang Tạ Cảnh Hành, giọng hạ xuống như một lời khuyên cuối cùng. “Anh vẫn còn đường lui. Ký lại một bản sửa, giữ ghế, để tổ độc lập xử lý. Cô Lâm có thể tạm nghỉ vài ngày, không ai nói cô ấy có tội.”

“Ba năm trước cũng không ai viết thẳng tôi có tội trong thông báo sa thải.” Tịch Nhiên nhìn ông ta. “Nhưng tất cả các anh đều biết dư luận sẽ đọc thế nào.” Chu Dục Thành mỉm cười, ánh mắt sắc hơn lời nói. “Cô Lâm, cô đang đứng trong một công ty niêm yết, không phải trên bục giảng đạo đức.” “Đúng.” Cô đáp. “Vì đây là công ty niêm yết, mọi quyết định ảnh hưởng đến nhà đầu tư càng phải có căn cứ kiểm chứng. Nếu bản tin ngoài kia xuất hiện trước khi nghị quyết được thông qua, câu hỏi đầu tiên không phải là tôi có nên nghỉ vài ngày hay không, mà là ai đã cung cấp một phương án chưa biểu quyết cho truyền thông.”

Tạ Cảnh Hành nhìn sang Thẩm Dao vừa vội bước vào phòng, tay cầm máy tính bảng, sắc mặt trắng hơn bình thường. Cô ta không kịp giữ vẻ thanh lịch quen thuộc, chỉ thấp giọng nói: “Tin đang lan rất nhanh. Bộ phận IR cần một thông điệp thống nhất trong mười lăm phút. Nếu không, bên sàn giao dịch sẽ gọi yêu cầu giải trình.” Tạ Cảnh Hành nhận máy tính bảng, lướt qua các tiêu đề rồi đặt xuống. “Chuẩn bị hai việc.” Anh nói. “Một, thông báo tạm thời: mọi tài liệu liên quan vụ Vân Hải và cuộc điều tra mới được niêm phong, chuyển cho ủy ban điều tra đặc biệt gồm luật sư độc lập, kiểm toán bên ngoài và đại diện hội đồng không liên quan đến thương vụ Vân Hải. Hai, soạn thư công khai dưới tên tôi.”

Thẩm Dao ngẩn ra. Chủ tọa lập tức hỏi: “Thư công khai gì?” Tạ Cảnh Hành nhìn thẳng vào ông ta. “Tôi sẽ nhận trách nhiệm về sai lầm quy trình năm đó, đồng thời tạm rút khỏi quyền phê duyệt trực tiếp đối với cuộc điều tra cho đến khi ủy ban đặc biệt có kết luận sơ bộ. Nhưng tư cách đối chất và cung cấp chứng cứ của Lâm Tịch Nhiên phải được bảo lưu bằng văn bản. Không ai được dùng khủng hoảng truyền thông để loại cô ấy khỏi hồ sơ.”

Trong phòng họp, sắc mặt mỗi người thay đổi theo một hướng khác nhau. Có người kinh ngạc, có người tức giận, có người nhanh chóng tính toán lại vị trí đứng của mình. Tịch Nhiên thì chỉ nhìn anh rất lâu. Anh đang trả giá, nhưng cái giá ấy không phải để đổi lấy sự tha thứ của cô. Ít nhất lúc này, anh không nhìn cô như người cần được cứu, cũng không nhìn cô như một lý do khiến anh trở thành người tốt hơn. Anh nhìn cô như một bên có quyền trong cùng một sự thật, một quyền mà anh từng tước mất.

“Tôi có một điều kiện.” Tịch Nhiên nói. Tất cả ánh mắt lại rơi về phía cô. “Thư công khai không được dùng những câu mơ hồ như ‘hiểu lầm năm xưa’ hay ‘thiếu sót trong phối hợp’. Nếu nhắc đến tôi, phải ghi đúng: quyết định xử lý năm đó dựa trên hồ sơ không đầy đủ, quyền đối chất của tôi không được đảm bảo. Nếu nhắc đến điều tra mới, phải ghi rõ mọi chứng cứ đang trong giai đoạn xác minh, không được kết luận thay ủy ban đặc biệt.” Cô dừng lại, giọng vẫn đều. “Tạ tổng, tôi không cần một lá thư ban ơn. Tôi cần một văn bản không tiếp tục làm sai sự thật.”

Tạ Cảnh Hành nhìn cô. Trong mắt anh thoáng qua một vệt đau rất ngắn, rồi lắng xuống thành sự nghiêm túc. “Được.” Anh nói. “Cô có quyền kiểm tra phần liên quan đến sự kiện và chứng cứ trước khi phát hành.” Chu Dục Thành bật cười lạnh. “Tạ tổng, anh vừa giao dao cho người có lý do hận anh nhất.” Tạ Cảnh Hành không quay sang ông ta. “Không. Tôi trả lại cho cô ấy quyền đáng lẽ cô ấy phải có từ ba năm trước: quyền sửa những câu chữ có thể quyết định đời mình.”

Thẩm Dao cúi đầu gõ nhanh trên máy tính bảng. Lần đầu tiên, những ngón tay của cô ta run rõ đến mức không che được. Mạc Khải bước đến bàn thư ký, ký vào biên bản tiếp nhận bản nghị quyết bị gạch bỏ và bản sao dữ liệu màn hình tin tức. Tịch Nhiên nhìn tất cả những thao tác nhỏ ấy, một chuỗi chứng cứ mới đang được buộc lại ngay trước mắt cô: nghị quyết chuẩn bị sẵn, tin rò rỉ trước biểu quyết, phản ứng giá cổ phiếu, lựa chọn tự rút quyền phê duyệt của Tạ Cảnh Hành. Không có phép màu nào xuất hiện. Chỉ có từng người bị buộc phải để lại dấu vết dưới ánh sáng camera.

Cuộc họp tạm dừng mười phút. Nhưng không ai thật sự rời khỏi chiến trường. Chu Dục Thành đi ngang qua Tạ Cảnh Hành, giọng chỉ đủ để vài người gần đó nghe thấy: “Anh tưởng một lá thư có thể cứu cô ta sao?” Tạ Cảnh Hành cầm bản nghị quyết đã bị mình gạch bỏ lên, đưa cho thư ký niêm phong. “Tôi không viết thư để cứu cô ấy.” Anh đáp. “Tôi viết để không dùng thêm một lời nói dối cứu mình.”

Tịch Nhiên đứng cách anh một khoảng, nghe rõ từng chữ. Bên ngoài lớp kính phòng họp, nhân viên chạy qua chạy lại trong ánh đèn trắng lạnh, tiếng điện thoại của bộ phận truyền thông nối thành một chuỗi gấp gáp. Trên màn hình máy tính bảng của Thẩm Dao, tiêu đề bản nháp vừa hiện ra: “Thư công khai về quy trình điều tra vụ Vân Hải”. Con trỏ nhấp nháy ở dòng đầu tiên, chờ một cái tên đặt xuống trước toàn bộ thị trường. Tạ Cảnh Hành nhìn sang Tịch Nhiên, không hỏi cô có tha thứ không, cũng không xin cô đứng cạnh mình. Anh chỉ nói: “Cô Lâm, mười phút nữa, xin hãy đọc từng chữ.”