Chương 592 - Ta rất nhân từ, ta sẽ giúp ngươi báo thù
Khóe miệng không ngừng chảy máu, kinh mạch trên người cũng bị vỡ vụn, máu tươi không ngừng chảy ra.
Lúc này trong mắt hắn lộ ra một tia sợ hãi.
Hắn không ngờ rằng mình vô tình lại đắc tội với một người có thực lực cường hãn như vậy.
“Ngươi rốt cuộc là ai, ta và phụ thân là người của Vạn Bảo Các, ngươi giết chúng ta, nhất định sẽ bị Vạn Bảo Các truy nã!”
Văn Tùng quát.
Hắn muốn dùng Vạn Bảo Các uy hiếp Tô Hạo, để Tô Hạo buông tha bọn họ.
Nhưng hắn không biết, từ khi Tô Hạo xuyên việt đến nay, chưa từng sợ uy hiếp.
Tô Hạo chậm rãi đi đến trước mặt Văn Tùng.
Thần Ma côn trong tay chậm rãi nhấc lên, muốn một côn xuyên thủng đầu Văn Tùng.
“Ngươi không thể giết thiếu gia, thiếu gia là con nối dõi của một vị đại nhân vật, ngươi giết hắn, vị đại nhân vật kia sẽ không bỏ qua cho ngươi!”
Lúc này, Hắc thúc áo đen gầm lên với Tô Hạo.
Trong nháy mắt Toàn bộ sơn cốc trở nên yên tĩnh, Thần Ma côn trong tay Tô Hạo cũng đột nhiên dừng lại, ánh mắt nhìn về phía Văn Viễn.
Hắn có chút khó hiểu.
Chẳng lẽ Văn Viễn là một đại nhân vật, đại nhân vật mà cũng bị mình đánh thành trọng thương?
Ngay cả Văn Tùng dưới côn của Tô Hạo cũng kinh ngạc nhìn Văn Viễn, chẳng lẽ phụ thân còn có thân phận khác?
Nhưng hắn cũng không phát hiện ra phụ thân có thân phận gì khác.
“Thiếu gia không phải con trai của Văn Viễn, hắn là con trai của một vị đại nhân vật trong Vạn Bảo Các, ngươi giết hắn, vị kia nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi!”
Hắc thúc áo đen nói tiếp.
Khi hắn nói xong, sơn cốc lần nữa trở nên yên tĩnh.
Tô Hạo dùng ánh mắt đồng cảm nhìn Văn Viễn, tên này thế mà lại bị cắm sừng, còn giúp người ta nuôi con trai.
“Ngươi nói cái gì, ngươi đang nói cái gì? Nói rõ ràng cho ta, Văn Tùng làm sao có thể không phải con trai ta!”
Lúc này, Văn Viễn gào thét với Hắc thúc áo đen.
“Nể tình ngươi nuôi nấng thiếu gia nhiều năm như vậy, ta sẽ nói cho ngươi biết. Rất sớm trước đây, tiểu thư đã muốn ta mang thiếu gia về tổng đàn Vạn Bảo Các, nhưng nghe nói Tần Vạn Lý có huyết mạch Viêm Ma, cho nên tiểu thư muốn có được huyết mạch này, sau đó mới trở về tổng đàn Vạn Bảo Các!”
Hắc thúc áo đen trầm giọng nói.
“Tĩnh Di không phải đã chết rồi sao? Sao có thể ra lệnh cho ngươi?”
Văn Viễn quát.
“Tiểu thư mà ta nói không phải phu nhân của ngươi, mà là bằng hữu của phu nhân, Minh Tuệ tiểu thư.
Năm đó nàng chưa lập gia đình đã có thai, cùng ngày sinh con với phu nhân ngươi!”
“Lúc ấy Minh Tuệ tiểu thư không có cách nào chăm sóc thiếu gia, lại sợ thiếu gia sinh ra không tốt, cho nên đã ra lệnh cho ta giết con trai ngươi, để thiếu gia thay thế con trai ngươi. Sau đó, sợ bị phu nhân ngươi phát hiện, cho nên ta cũng hạ độc giết chết phu nhân ngươi.”
“Ngươi có thể trở thành Các chủ U Châu thành Vạn Bảo Các, cũng là nhờ tiểu thư giúp đỡ, bằng không ngươi cho rằng ngươi có thể trở thành Các chủ Vạn Bảo Các U Châu thành sao?”
Hắc thúc áo đen bình tĩnh nói.
“Ngươi, ta muốn giết ngươi!”
Văn Viễn nghe xong, trở nên điên cuồng, muốn lao về phía Hắc thúc áo đen.
Nhưng thương thế trên người quá nặng, vừa động, thương thế lại càng thêm nặng.
“Hóa ra không phải bị cắm sừng, mà là giúp kẻ thù nuôi con trai. Nữ nhân tên Minh Tuệ kia thật sự đủ tàn nhẫn, giết con trai vừa sinh ra của người ta, còn có phu nhân.”
Tô Hạo càng thêm đồng tình Văn Viễn.
“Nhưng chuyện này thì có liên quan gì đến ta?”
Tô Hạo nói xong, Thần Ma côn trong tay trực tiếp xuyên thủng đầu Văn Tùng.
Ầm!
Cái đầu của Văn Tùng lập tức bị đánh nát.
“Ngươi!”
Nhìn thấy Tô Hạo giết chết Văn Tùng, Hắc thúc áo đen như nhìn thấy chuyện gì kinh khủng lắm, hai mắt trợn to nhìn Tô Hạo chằm chằm.
“Ngươi nhất định sẽ chết, ngươi nhất định sẽ chết!”
Hắn như muốn nhớ kỹ Tô Hạo, miệng lẩm bẩm.
Hô!
Lúc này, Tô Hạo vung Thần Ma côn lên, sát khí trong cơ thể Văn Viễn lập tức bị hấp thu.
“Cho ngươi cơ hội giết hắn!”
Tô Hạo là người nhân từ, hắn quyết định cho Văn Viễn một cơ hội báo thù.
Sát khí trong cơ thể biến mất, Văn Viễn không để ý tới thương thế, lao về phía Hắc thúc áo đen.
Một quyền đánh vào người Hắc thúc, xuyên thủng thân thể, nhưng không phải chỗ yếu hại.
“A!”
Hắc thúc kêu thảm thiết, tiếng kêu thảm thiết khiến hắn tỉnh táo lại, nhưng Văn Viễn lại không ngừng công kích, khiến hắn liên tục kêu thảm. 【 Chúc mừng kí chủ hoàn thành nhiệm vụ, nhận được 10000 điểm giá trị, 2 tấm thẻ rút thưởng kim cương, đã được đưa vào rương đồ, xin kí chủ kiểm tra. 】 Lúc này, bên tai Tô Hạo vang lên âm thanh thông báo hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống.
Hắn nhìn về phía Văn Viễn, phát hiện Hắc thúc áo đen đã bị đánh thành một bãi thịt nát.
Hình như nhìn thấy Tô Hạo, Văn Viễn lúc này mới nhìn về phía hắn.
“Đa tạ vị huynh đài này, nếu không phải ngươi, ta còn không biết mình đang nuôi con trai cho kẻ thù.
Ngươi là ân nhân của ta, ta muốn nhờ ngươi giúp ta báo thù!”
Văn Viễn nhìn Tô Hạo nói.
“Giúp ngươi báo thù?”
Tô Hạo không ngờ lão già này lại muốn hắn giúp báo thù.
Lão già này thật sự là mơ mộng hão huyền.
Ta thương hại ngươi, để ngươi tự tay giết chết Hắc thúc, đã là nhân từ lắm rồi, ngươi còn muốn ta giúp ngươi báo thù?
“Cũng không tính là giúp ngươi báo thù. Ngươi đã giết con trai của bọn họ, bọn họ nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi, nhất định sẽ đến giết ngươi, cho nên giữa các ngươi chắc chắn sẽ có một trận chiến, ta chỉ là tiện tay mà thôi!”
