Bỏ qua nội dung

Ngày danh dự trở về

Chương 4: Vết rò rỉ giống hệt

Chương 4: Vết rò rỉ giống hệt

“Trong hồ sơ Vân Hải.”

Câu nói ấy vừa rơi xuống, phòng dữ liệu tạm thời lập tức yên đến mức chỉ còn tiếng quạt máy chủ sau vách kính. Màn hình trước mặt vẫn dừng ở chuỗi request header bị phóng to, những ký tự lạnh lùng nằm giữa các tham số bình thường như một chiếc gai cắm vào lớp da đã tưởng khép miệng. Chỉ một câu nhắc đến Vân Hải cũng đủ khiến căn phòng dựng lên phòng tuyến. Ba năm trước, hai chữ đó từng chôn cô xuống đáy. Đêm nay, chính nó lại bị kéo ra dưới ánh đèn trắng, trần trụi và khó chịu.

Tạ Cảnh Hành không lập tức nói tin hay không tin. Anh nhìn chuỗi định danh trên màn hình rồi quay sang cô. “Ký ức của cô không đủ làm chứng cứ.”

“Tôi biết.” Tịch Nhiên đáp rất nhanh, như thể cô đã đợi câu đó. “Cho nên tôi không yêu cầu anh tin ký ức của tôi. Tôi yêu cầu anh đóng băng trạng thái màn hình hiện tại, xuất hash của gói cache, ghi lại thời điểm phát hiện và để Mạc Khải ký xác nhận rằng trước khi tôi thao tác phân tích, chuỗi này đã tồn tại trong dữ liệu Cẩm Thành.”

Mạc Khải nhìn cô một thoáng. Vẻ mặt anh ta vẫn cẩn trọng, nhưng trong ánh mắt có một lớp do dự mỏng. Sau đó anh ta gật đầu với nhân viên IT. “Làm theo. Ghi hình không được ngắt.”

Nhân viên IT lập tức xuất trạng thái. Tịch Nhiên đợi đến khi mã hash hiện lên mới mở cửa sổ phân tích thứ hai. Cô không dùng thiết bị cá nhân, cũng không yêu cầu truy cập hồ sơ Vân Hải; trong căn phòng này, bất cứ hành động nào cũng có thể trở thành lưỡi dao quay ngược lại. “Dấu vết thứ nhất là trường định danh kho lưu trữ cũ. Sau sự cố Vân Hải, Hằng Viễn đã thay cơ chế xuất gói tạm, chuyển sang phân tách từng tài liệu theo mã phiên độc lập. Dự án Cẩm Thành không nên sinh ra trường này.”

“Không nên, hay không thể?” Tạ Cảnh Hành hỏi.

“Nếu hệ thống hiện tại vận hành đúng, là không thể.” Tịch Nhiên nhìn sang nhân viên IT. “Anh kiểm tra SDK đang dùng của Cẩm Thành. Tìm module sinh trường ARC-LC trong request header, gồm cả fallback.”

Nhân viên IT chạy truy vấn trên kho cấu hình. Một phút sau, anh ta dừng tay. “SDK hiện tại không có module này. Trong cấu hình chính của Cẩm Thành cũng không bật đường fallback.”

Không khí vừa chùng xuống một nhịp thì giọng Chu Dục Thành vang lên từ cửa phòng dữ liệu. Ông ta không biết đã đứng đó từ khi nào, trên tay vẫn cầm tập tài liệu họp khẩn. “Công cụ cũ có thể để lại dấu tích trong quá trình di trú dữ liệu. Một trường định danh không đủ để kết luận vụ mới giống Vân Hải, càng không đủ để mở lại scandal ba năm trước.”

Tịch Nhiên kéo tiếp metadata của gói tạm, đặt request header cạnh cấu trúc file đã mã hóa. “Tôi chưa kết luận. Tôi đang chứng minh đây không phải lỗi thao tác đơn lẻ.”

Thẩm Dao cũng đi vào sau Chu Dục Thành, ánh mắt cảnh giác rõ rệt. “Cô Lâm, nếu cô gắn Cẩm Thành với Vân Hải quá sớm, thị trường sẽ hiểu rằng Hằng Viễn thừa nhận năm xưa xử lý sai.”

“Thị trường sẽ hiểu điều nó được dẫn dắt để hiểu.” Tịch Nhiên đáp. “Còn dữ liệu thì không quan tâm thông cáo của cô viết đẹp đến đâu.”

Tạ Cảnh Hành nhìn cô. “Dấu vết thứ hai.”

Tịch Nhiên đưa tay chỉ vào cấu trúc file. “Mẫu mã hóa gói tạm. Gói xuất bình thường của Cẩm Thành phải mã hóa từng tài liệu theo khóa phiên riêng, sau đó ghi log theo từng ID tài liệu. Nhưng gói bị rò rỉ không đi theo cách đó. Nó gom bản thảo cáo bạch, bảng định giá, phụ lục rủi ro và ghi chú thẩm định vào một file nén tạm trước, rồi mới mã hóa cả khối. Cách đóng gói này làm log cuối cùng chỉ nhìn thấy người chạm vào gói nén, không nhìn thấy từng tài liệu được kéo vào từ đâu.”

Mạc Khải ngẩng đầu rất nhẹ. Sự thay đổi trên mặt anh ta không thoát khỏi mắt Tịch Nhiên. Cô không nhìn lâu, chỉ tiếp tục nói như đang đọc số liệu. “Ba năm trước, chính cách đóng gói này khiến tài khoản của tôi trở thành điểm truy cập cuối cùng trong chuỗi. Khi ấy tôi đã viết trong ghi chú phân tích rằng nếu chỉ nhìn log cuối thì không thể xác định người tạo yêu cầu xuất gói ban đầu. Nhưng ghi chú đó không xuất hiện trong kết luận compliance.”

Căn phòng lại yên xuống. Câu cuối cùng không phải lời buộc tội, nhưng nó đặt Mạc Khải vào giữa luồng sáng. Anh ta cúi mắt xuống biên bản trên tay. Chu Dục Thành cười nhạt. “Cô Lâm, cô đang dùng một bản ghi chú chưa được công nhận để phủ nhận kết luận năm xưa.”

“Tôi đang dùng dữ liệu hiện tại để chứng minh kết luận hiện tại không được phép lặp lại sai lầm năm xưa.” Tịch Nhiên quay hẳn sang ông ta. “Một dấu vết có thể là trùng hợp. Hai dấu vết có thể là cấu hình cũ. Nhưng khi trường định danh cũ, cách đóng gói cũ và đường yêu cầu xóa gói tạm cùng xuất hiện trong một phiên đồng bộ bất thường, chúng ta không còn đang nói về lỗi người dùng.”

Tạ Cảnh Hành chống một tay lên lưng ghế, ánh mắt hạ xuống màn hình. “Đường yêu cầu xóa gói tạm?”

Tịch Nhiên mở tab log bị treo ở lớp cách ly. “Mười bốn phút sau khi gói được sinh, hệ thống phát yêu cầu xóa gói tạm bằng tài khoản dịch vụ, nhưng lệnh bị treo vì lớp cách ly đã chặn. Nếu lệnh này chạy xong, chúng ta sẽ chỉ còn bản rò rỉ ngoài kia và một log cuối chỉ vào tài khoản bị dùng làm điểm chạm. Ba năm trước, thứ biến tôi thành nghi phạm cũng là một gói tạm đã biến mất quá sạch.”

Lần này, ngay cả Thẩm Dao cũng không còn tìm được câu phản bác tức thì. Tạ Cảnh Hành nhìn Mạc Khải. “Kiểm tra quyền gọi tài khoản dịch vụ này. Ai có thể phát lệnh?”

Mạc Khải đọc kết quả hiện lên, giọng thấp xuống. “Không phải tài khoản cá nhân thông thường. Phải thông qua nhóm quyền vận hành hoặc một token được cấp tạm từ cấp quản trị dự án. Danh sách người có quyền gián tiếp cần xuất từ hệ thống phân quyền bảy ngày gần nhất.”

“Đúng là danh sách tôi đã yêu cầu niêm phong.” Tịch Nhiên nói.

Câu ấy khiến Chu Dục Thành im đi một nhịp rất ngắn. Với Tịch Nhiên, vậy là đủ. Người quen kiểm soát cục diện không sợ tiếng ồn; họ chỉ sợ một yêu cầu tưởng nhỏ lại chặn đúng đường thoát.

“Chúng ta vẫn không thể đưa chữ Vân Hải vào báo cáo sơ bộ.” Thẩm Dao lập tức nói. “Truyền thông đang nhìn vào Hằng Viễn. Nhà đầu tư Cẩm Thành cũng không chấp nhận tên họ bị đặt cạnh một scandal cũ.”

Tịch Nhiên gập nhẹ các ngón tay, mắt không rời khỏi màn hình. “Vậy cô có thể ký vào biên bản rằng phát hiện dấu vết kỹ thuật trùng với sự cố Vân Hải nhưng bộ phận quan hệ nhà đầu tư yêu cầu loại khỏi báo cáo sơ bộ vì cân nhắc hình ảnh.”

Sắc mặt Thẩm Dao cứng lại. “Cô đang ép tôi chịu trách nhiệm truyền thông thay cho quyết định chuyên môn của cô.”

“Không.” Tịch Nhiên ngước mắt nhìn cô ta. “Tôi đang yêu cầu ai muốn xóa dấu vết khỏi biên bản thì ký tên dưới hành động đó. Rất công bằng, phải không?”

Tạ Cảnh Hành bỗng lên tiếng. “Đưa vào báo cáo sơ bộ.”

Chu Dục Thành nhíu mày. “Cảnh Hành, nếu ghi như vậy, hội đồng sẽ lập tức hỏi vì sao anh để một người từng bị kết luận liên quan Vân Hải dẫn hướng điều tra.”

“Vậy cứ để họ hỏi.” Tạ Cảnh Hành nói ngắn gọn. Anh nhìn sang Mạc Khải. “Báo cáo chỉ ghi là dấu vết kỹ thuật có mức độ tương đồng cần đối chiếu, không kết luận vụ cũ đúng hay sai. Trong một giờ, xuất danh sách quyền gián tiếp đối với tài khoản dịch vụ. Thẩm Dao, thông cáo tạm thời chỉ được viết: nguyên nhân đang được kiểm tra, chưa xác định cá nhân chịu trách nhiệm. Không thêm chữ nào ám chỉ lỗi thao tác của cố vấn điều tra.”

“Tạ tổng,” Thẩm Dao hạ giọng, “điều đó sẽ khiến dư luận đoán nhiều hơn.”

“Dư luận đoán là việc của dư luận.” Anh nhìn cô ta, ánh mắt lạnh xuống. “Còn Hằng Viễn không được tự tạo thêm một bản án trước khi dữ liệu được đọc hết.”

Tịch Nhiên nghe câu ấy, lồng ngực không nhẹ đi như đáng lẽ phải vậy. Một câu đúng đến muộn không thể tự động sửa những câu sai đã đâm vào đời cô. Cô chỉ lưu lại màn hình phân tích vào hệ thống nội bộ, yêu cầu nhân viên IT khóa phiên bằng mã thời gian. Cô không cảm ơn Tạ Cảnh Hành. Đêm nay, thứ anh vừa làm không phải ân huệ, mà là việc anh đáng lẽ nên học từ ba năm trước.

Đúng lúc đó, điện thoại của Thẩm Dao rung lên. Một tiếng rất khẽ, nhưng trong căn phòng căng như dây thép, nó giống như một mũi kim chạm vào kính. Thẩm Dao nhìn màn hình, sắc mặt đổi hẳn. Cô ta tắt đi, nhưng Tạ Cảnh Hành đã thấy.

“Đưa tôi xem.”

Thẩm Dao do dự chưa đến hai giây rồi đặt điện thoại lên bàn. Trên màn hình là một bài đăng vừa được đẩy lên bởi một tài khoản tài chính có lượng theo dõi lớn. Tiêu đề đen đậm đâm thẳng vào mắt mọi người: “Người từng làm lộ bản cáo bạch Vân Hải trở lại Hằng Viễn, được cấp quyền chạm vào dữ liệu Cẩm Thành.”

Phần nội dung bên dưới còn nêu chính xác hai chi tiết không thể đến từ bên ngoài: quyền đọc tạm thời mười hai giờ và phòng dữ liệu dưới giám sát compliance. Cả căn phòng đều hiểu, tin này không phải đoán. Có người rất gần cuộc họp khẩn đã đưa tên Lâm Tịch Nhiên ra trước khi báo cáo sơ bộ kịp hoàn thành.

Tạ Cảnh Hành nhìn bài đăng, đáy mắt tối như mưa ngoài cửa kính. “Ai biết điều khoản mười hai giờ?”

Không ai trả lời. Mạc Khải siết chặt tập biên bản. Chu Dục Thành khép tài liệu lại, vẻ mặt vẫn ôn hòa đến mức không tìm được sơ hở. Thẩm Dao cúi mắt nhìn điện thoại. Còn Tịch Nhiên đứng trước màn hình đang hiển thị ba dấu vết trùng khớp, bỗng thấy mọi thứ quen thuộc đến tàn nhẫn. Ba năm trước, log chưa kịp được đọc sạch thì dư luận đã nhận được bản án của cô. Ba năm sau, khi sự thật vừa mở ra một khe hẹp, có người lại đẩy tên cô lên mạng trước tiên.

Cô nhìn Tạ Cảnh Hành, giọng bình tĩnh đến lạnh người. “Bây giờ anh còn nghĩ đây chỉ là một vụ rò rỉ dữ liệu sao?”