Bỏ qua nội dung

Ngày Tôi Trở Lại Phòng Họp

Chương 3 - Chương 3: Đồng Nghiệp Cũ, Lời Làm Chứng Mới

Chương 3: Đồng Nghiệp Cũ, Lời Làm Chứng Mới

Không ai trong phòng trả lời ngay câu hỏi của tôi. Dòng log 17:42 vẫn nằm trên màn hình của Kỷ Dương, lạnh và thẳng, không biết ngại thay cho người đã để lại nó. Một năm trước, tôi từng rất sợ những khoảng im lặng kiểu này, vì sau mỗi khoảng im lặng luôn có một người lớn giọng hơn, một chức danh cao hơn, một câu kết luận được đặt xuống như con dấu đóng lên trán tôi. Lần này tôi không rút mắt khỏi Phùng Kiến Thành. Anh ta mím môi, bàn tay đặt trên chuột siết chặt đến mức khớp ngón tay trắng bệch, nhưng khi lên tiếng, giọng vẫn cố giữ vẻ khó chịu của một người bị làm phiền chứ không phải một người bị bắt gặp. ‘Tôi gỡ vì đó là tài liệu trùng. Trong phòng dữ liệu đã có kết luận sự cố cuối cùng. Một email cá nhân của nhân viên cũ không cần thiết cho bên đối tác.’

Tôi gật đầu, chậm đến mức chính mình cũng nghe rõ nhịp thở. ‘Vậy xin anh khôi phục tài liệu trùng đó lên đúng thư mục cũ, để bên An Thịnh tự đánh giá nó có cần thiết hay không.’ Phùng Kiến Thành nhìn sang Đỗ Quang Vinh, như thể chờ một tấm khiên được đưa tới. Nhưng Đỗ Quang Vinh không lập tức cứu anh ta. Ông ta nhìn dòng ghi chú ‘Remove duplicate – not relevant for partner review’ trên màn hình, khuôn mặt cứng lại dưới ánh đèn trắng. Võ Thành đặt điện thoại xuống bàn, giọng thấp nhưng gấp: ‘Chúng ta không thể cứ mở mọi thứ trước mặt đoàn thẩm định. Nội dung đó chưa được rà soát lại theo kênh pháp lý.’ Kỷ Dương xoay bút trong tay một vòng rồi đặt xuống. ‘Chính vì chưa được rà soát lại theo kênh pháp lý nên việc gỡ tài liệu sau khi nhận yêu cầu tiền thẩm định mới là vấn đề. An Thịnh không yêu cầu các anh kết luận thay chúng tôi. Chúng tôi yêu cầu lịch sử hồ sơ gốc.’

Mai Lan chen vào rất nhẹ, đúng kiểu chị ta vẫn thường làm khi muốn biến một chuyện nghiêm trọng thành một lỗi trình bày. ‘Có thể Thành chỉ xử lý danh mục cho gọn. Phòng dữ liệu trước thẩm định thường cần chuẩn hóa. Nếu mỗi email trao đổi nội bộ đều đưa vào thì người đọc sẽ hiểu sai bối cảnh.’ Tôi quay sang chị ta. Hơn một năm rồi, giọng nói ấy vẫn mềm như bông nhưng giấu được kim ở bên trong. ‘Chị Lan, email cảnh báo rủi ro trước triển khai không phải email trao đổi tùy tiện. Nếu nó sai bối cảnh, Vĩnh Tín càng nên để nguyên chuỗi trao đổi đầy đủ thay vì gỡ khỏi thư mục Warning Records.’ Tôi dừng lại một nhịp, nhìn từ chị ta sang Phùng Kiến Thành. ‘Hay vấn đề là chuỗi trao đổi đầy đủ sẽ làm người đọc hiểu đúng bối cảnh?’

Phùng Kiến Thành bật cười khan. ‘Minh Hạ, cô đừng dùng cách nói đó. Cô biết rõ thời điểm ấy cả đội đều chịu áp lực tiến độ. Cô gửi email lúc nào, gửi cho ai, trong hoàn cảnh nào, không thể chỉ nhìn một file rồi suy diễn.’ Kỷ Dương lập tức nói: ‘Đúng. Vậy chúng ta xem metadata, header email, người nhận, thời điểm gửi, phản hồi trong chuỗi và tài liệu liên quan.’ Câu trả lời gọn đến mức không cho ai chỗ lách. Phùng Kiến Thành nhìn vào màn hình thêm vài giây, rồi cuối cùng mở phần thùng rác hệ thống của phòng dữ liệu. Con trỏ chuột của anh ta di chuyển rất chậm. Tôi nhìn thấy file đó hiện lại: BC-WARN-03_NguyenMinhHa_Email.eml. Chỉ là một dòng chữ, nhưng trong mắt tôi, nó giống một người quen cũ sau rất lâu bị nhốt trong phòng tối cuối cùng cũng được mở cửa.

File được khôi phục. Kỷ Dương không để Phùng Kiến Thành tự mở trên máy chủ nội bộ của Vĩnh Tín, mà yêu cầu xuất bản xem chỉ đọc ngay trong giao diện đối tác. Khi cửa sổ email bật lên trên màn hình lớn, cả phòng gần như nín thở. Tiêu đề email là: ‘Không đề nghị go-live Bắc Cầu nếu chưa đóng lỗi API hoàn trả tuyến’. Thời gian gửi: 09:18, ngày 16 tháng 8 năm ngoái, trước cuộc họp phê duyệt triển khai hai ngày. Người nhận chính: Phùng Kiến Thành. CC: Mai Lan, nhóm QA, nhóm vận hành Bắc Cầu và một địa chỉ tôi đã không nhìn thấy suốt một năm qua: Tạ Uyên. Ngực tôi siết nhẹ khi cái tên ấy xuất hiện. Tạ Uyên từng ngồi chéo bàn với tôi trong khu vận hành tầng mười hai, người đã lặng lẽ nhắn tôi một câu ‘chị xin lỗi’ vào buổi tối tôi ôm thùng giấy rời khỏi Vĩnh Tín, rồi sau đó biến mất khỏi mọi nhóm chat công việc.

Phùng Kiến Thành nói rất nhanh: ‘Email này chỉ là ý kiến đề xuất. Kết luận cuối cùng đã được quản lý dự án và ban vận hành thống nhất. Không thể dùng một cảnh báo chưa được phê duyệt để phủ nhận toàn bộ quy trình.’ Tôi nhìn vào phần nội dung email trên màn hình. Những câu chữ cũ hiện ra, khô khốc, không có chút cảm xúc nào: lỗi hoàn trả tuyến chưa đóng; dữ liệu đồng bộ trễ trung bình bảy phút bốn mươi giây; nếu go-live với cấu hình hiện tại, hệ thống có thể phân bổ sai trạng thái đơn đối với các yêu cầu phát sinh sau mốc cắt ca; đề nghị lùi lịch triển khai hoặc ghi nhận ngoại lệ có chữ ký phê duyệt. Tôi nhớ rất rõ buổi sáng viết email đó. Tôi đã sửa từng từ để nó không giống phản đối cá nhân, không giống chống lệnh, không giống bất cứ thứ gì ngoài một cảnh báo nghiệp vụ hợp lệ. Cuối cùng, họ vẫn biến nó thành một dấu vết cần xóa.

Kỷ Dương kéo thanh cuộn xuống cuối chuỗi. Có một phản hồi từ Tạ Uyên, gửi sau email của tôi mười bảy phút: ‘QA xác nhận BUG-1137 và BUG-1142 chưa đủ điều kiện đóng. Đề nghị không ghi trạng thái pass nếu chưa có phê duyệt miễn giảm kiểm thử.’ Phòng họp im đi lần nữa, nhưng lần này sự im lặng không còn đè lên tôi. Nó quay sang đè lên người khác. Mai Lan cúi đầu nhìn sổ, ngón tay đặt lên mép giấy. Võ Thành chậm rãi ngả lưng ra sau ghế. Đỗ Quang Vinh hỏi, từng chữ ngắn: ‘Tại sao phản hồi QA này không nằm trong kết luận sự cố?’ Phùng Kiến Thành đáp ngay, nhưng giọng đã lệch đi một chút: ‘Vì sau đó QA đã cập nhật lại trạng thái theo kế hoạch triển khai. Tạ Uyên không còn phụ trách chính ở thời điểm chốt.’

Tôi gần như bật cười, nhưng cổ họng khô đến mức chỉ còn lại một hơi thở lạnh. ‘Không còn phụ trách chính, hay bị yêu cầu không phụ trách nữa?’ Phùng Kiến Thành quay phắt sang tôi. ‘Cô đang ám chỉ cái gì?’ Tôi nhìn anh ta, rồi nhìn sang Mai Lan. ‘Tôi đang hỏi đúng phạm vi hồ sơ. Nếu phản hồi của QA bị loại khỏi kết luận, Vĩnh Tín phải có căn cứ loại. Nếu người phản hồi bị thay khỏi vai trò kiểm thử ngay sau khi nêu rủi ro, đó cũng là một phần của hồ sơ kiểm soát thay đổi.’ Mai Lan cuối cùng cũng ngẩng lên. ‘Minh Hạ, em không nên kéo người đã nghỉ việc vào chuyện này. Tạ Uyên rời công ty trong tình huống không vui. Lời nói của bạn ấy có thể bị ảnh hưởng bởi tranh chấp bồi thường thôi việc.’

Câu đó rơi xuống bàn như một mảnh kính vỡ. Tôi thấy mắt Kỷ Dương khẽ đổi. Anh không nhìn Mai Lan ngay, mà mở một thư mục khác trên laptop của mình. ‘Cảm ơn chị đã xác nhận có tranh chấp bồi thường thôi việc với một nhân sự liên quan trực tiếp đến kiểm thử Bắc Cầu. Thông tin đó chưa xuất hiện trong hồ sơ nhân sự liên quan mà Vĩnh Tín cung cấp.’ Mai Lan thoáng khựng lại, nhận ra mình vừa nói quá một câu. Đỗ Quang Vinh quay sang chị ta, ánh mắt nặng đến mức chị ta lập tức im lặng. Kỷ Dương tiếp tục, giọng vẫn đều: ‘Ngoài ra, để tránh hiểu nhầm, tôi thông báo rằng An Thịnh đã nhận được bản xác nhận người lưu giữ hồ sơ từ bà Tạ Uyên qua kênh Compliance Intake vào chiều nay, trước khi cuộc họp này bắt đầu. Chúng tôi chưa đưa vào trao đổi vì cần đối chiếu với phòng dữ liệu của Vĩnh Tín. Việc file BC-WARN-03 bị gỡ lúc 17:42 khiến bản xác nhận đó trở thành tài liệu cần được ghi nhận trong biên bản hôm nay.’

Phùng Kiến Thành đứng bật dậy nửa chừng rồi lại ngồi xuống. ‘Bên anh liên hệ nhân viên cũ của chúng tôi mà không thông báo?’ Kỷ Dương nhìn anh ta. ‘Chúng tôi gửi thông báo bảo toàn tài liệu cho các đầu mối do Vĩnh Tín cung cấp và các bên có tên trong chuỗi hồ sơ được nhắc đến trong danh mục ban đầu. Bà Tạ Uyên tự phản hồi với tư cách người từng lưu giữ hồ sơ QA. Đây không phải phỏng vấn bí mật. Đây là quy trình xác minh nguồn tài liệu.’ Anh xoay màn hình về phía Đỗ Quang Vinh, không chiếu lên màn hình lớn nữa. ‘Bản xác nhận không kết luận ai sai. Nó chỉ xác nhận ba việc: cảnh báo của cô Nguyễn Minh Hạ đã được gửi trước phê duyệt triển khai; QA đã phản hồi không đủ điều kiện đóng lỗi; và trong cuộc họp chiều 16 tháng 8, ông Phùng Kiến Thành yêu cầu nhóm dự án không đưa cụm từ “không đề nghị go-live” vào biên bản họp chính thức.’

Tôi ngồi rất yên. Trong một khoảnh khắc ngắn, tôi không còn nghe rõ tiếng điều hòa, tiếng giấy sột soạt, hay tiếng Võ Thành hít mạnh qua kẽ răng. Tôi chỉ nghe lại giọng Tạ Uyên của một năm trước, rất nhỏ, ở hành lang sau phòng họp: ‘Hạ, chị đừng ký vội.’ Khi đó tôi đã nghĩ chị ấy thương hại tôi. Sau này chị ấy nghỉ việc, tôi cũng tưởng chị ấy chọn tự bảo vệ mình. Hóa ra, có những người im lặng không phải vì quên, mà vì họ đang tìm cách để câu nói của mình không bị bóp méo lần nữa. Tôi không biết nên thấy biết ơn hay đau hơn. Có lẽ cả hai.

Đỗ Quang Vinh đưa tay day sống mũi. Lần đầu tiên từ lúc tôi bước vào phòng 6A, ông ta không còn giống một người đang điều khiển cuộc họp, mà giống một người vừa phát hiện bản đồ trong tay mình bị vẽ thiếu một con đường nguy hiểm. ‘Tạm thời niêm phong toàn bộ thư mục Bắc Cầu. Không ai chỉnh sửa thêm bất kỳ file nào cho đến khi pháp chế nội bộ rà soát.’ Võ Thành lập tức nói: ‘Anh Vinh, nếu niêm phong theo cách đó, bên An Thịnh sẽ ghi nhận rủi ro rất nặng.’ Kỷ Dương bình thản đáp: ‘Nếu không niêm phong, chúng tôi sẽ ghi nhận rủi ro còn nặng hơn.’ Không khí trong phòng 6A nén lại. Cuối cùng, Đỗ Quang Vinh nhìn Phùng Kiến Thành. ‘Anh Thành, cung cấp toàn bộ lịch sử thay đổi thư mục Warning Records và danh sách người có quyền xóa, sửa, khôi phục tài liệu. Ngay trong hôm nay.’

Phùng Kiến Thành không trả lời. Anh ta nhìn tôi, trong mắt không còn vẻ khinh thường quen thuộc, chỉ còn sự khó chịu lẫn cảnh giác của một người lần đầu nhận ra người mình từng đẩy xuống hố đã leo lên bằng đúng những vết xước trên tay. Tôi không nói gì thêm. Tôi biết chương này chưa kết thúc ở đây. Một email được khôi phục không đủ trả lại một năm đã mất. Một lời làm chứng mới không tự động biến sự thật thành kết luận. Nhưng nó mở một khe cửa. Và sau một năm đứng ngoài hành lang, tôi cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng lọt ra từ khe cửa ấy.

Ngay lúc Kỷ Dương chuẩn bị đọc lại nội dung biên bản tạm thời, laptop của anh hiện lên một thông báo mới từ kênh Compliance Intake. Người gửi: Tạ Uyên. Tiêu đề: ‘Bổ sung về biên bản họp ngày 19/08’. Kỷ Dương chỉ nhìn một giây, rồi đôi mắt anh tối lại. Anh không mở nội dung trước mặt mọi người, chỉ hỏi rất khẽ, đủ để tôi nghe thấy: ‘Minh Hạ, cô có nhớ sau sự cố Bắc Cầu, ai là người mang biên bản họp cho cô ký không?’ Tôi nhìn sang Mai Lan. Chị ta đang cúi xuống khóa chiếc túi xách đặt cạnh chân ghế, động tác nhanh hơn bình thường. Tim tôi trầm xuống. Tất nhiên tôi nhớ. Người đó không phải Phùng Kiến Thành.