Bỏ qua nội dung

Ngày danh dự trở về

Chương 2 - Chương 2: Tổng tài từng ký án

Chương 2: Tổng tài từng ký án

Tạ Cảnh Hành gọi tên cô, ba chữ không cao giọng, nhưng đủ khiến cả phòng họp tầng ba mươi bảy im xuống như vừa bị khóa âm. Lâm Tịch Nhiên đứng cạnh chiếc ghế trống, tay vẫn đặt trên mép laptop, cảm giác lạnh từ mặt bàn kính truyền qua đầu ngón tay. Ba năm rồi, cô từng tưởng mình đã quên giọng nói ấy. Hóa ra có những âm thanh không cần nhớ vẫn tự biết đường trở lại, giống một dấu niêm phong đóng thẳng lên xương sườn.

Cô quay người rất chậm. Tạ Cảnh Hành đứng ở cửa, áo khoác đen còn vương hơi mưa, khuôn mặt không để lộ bất kỳ cảm xúc thừa nào. Anh vẫn là người đàn ông từng ngồi sau bàn họp dài năm đó, bình tĩnh đến mức tàn nhẫn, như thể chỉ cần một chữ ký là đủ phân chia đời cô thành trước và sau. Ba năm trước, anh ký vào quyết định sa thải cô. Ba năm sau, anh lại nhìn thấy cô ở đúng nơi Hằng Viễn vừa có một vụ rò rỉ mới.

“Tạ tổng.” Tịch Nhiên lên tiếng trước, giọng đều đến mức chính cô cũng thấy xa lạ. “Đã lâu không gặp.”

Không ai trong phòng dám thở mạnh. Tạ Cảnh Hành đi đến đầu bàn, ánh mắt lướt qua màn hình lớn đang phóng to mã phiên bản của bản thảo Cẩm Thành, rồi dừng trên tập log đặt trước mặt cô. “Ai phê duyệt việc để cô ấy vào nhóm điều tra?”

Trợ lý pháp chế đứng gần cửa lập tức cúi đầu. “Tạ tổng, danh sách cố vấn do bên kiểm toán độc lập và ủy ban rủi ro gửi đến. Hồ sơ năng lực của cô Lâm được đánh giá là phù hợp nhất với điều tra rò rỉ bản cáo bạch. Vì tình huống khẩn cấp nên…”

“Tôi hỏi ai phê duyệt.” Giọng anh không cao hơn, nhưng câu nói bị cắt gọn đến mức không ai dám lấp khoảng trống phía sau.

Chu Dục Thành chậm rãi đứng dậy, vẻ mặt vẫn ôn hòa như thể mọi thứ đều có thể thương lượng bằng một nụ cười đúng lúc. “Cảnh Hành, trọng tâm khi đó là giữ chứng cứ. Bên cố vấn đề cử cô Lâm, năng lực chuyên môn của cô ấy quả thật…” Ông ta ngừng lại rất khéo. “Chỉ là thân phận của cô ấy quá nhạy cảm. Nếu truyền thông biết Hằng Viễn mời lại người từng bị kết luận là nguồn rò rỉ Vân Hải, chúng ta sẽ rất khó giải thích.”

Tịch Nhiên nhìn Chu Dục Thành. Ba năm trước, ông ta cũng nói bằng giọng ấy trong cuộc điều tra nội bộ: tiếc là chứng cứ quá rõ, tiếc là quy trình phải bảo vệ công ty. Hóa ra có những người giết người bằng chữ “tiếc” còn sạch tay hơn cầm dao.

“Không cần giải thích với truyền thông bằng cảm xúc.” Tịch Nhiên nói. “Có thể giải thích bằng biên bản phân quyền, nhật ký thao tác và chuỗi bảo quản chứng cứ. Nếu Hằng Viễn sợ tôi sửa dữ liệu, mọi thao tác của tôi có thể ghi hình, đối chiếu hash và ký nhận từng bước. Tôi không phản đối giám sát.”

Thẩm Dao đặt điện thoại xuống. “Cô Lâm, vấn đề không chỉ là cô có sửa dữ liệu hay không. Sự tồn tại của cô trong phòng họp này đã đủ tạo thành rủi ro truyền thông. Bản thông cáo đang được chuẩn bị sẽ nhấn mạnh đây là sự cố kỹ thuật độc lập, không liên quan vụ Vân Hải.”

“Vậy cô muốn khung thông tin là gì?” Tịch Nhiên hỏi lại. “Một sự cố kỹ thuật độc lập, xảy ra đúng vào dự án niêm yết, dùng đúng bản thảo vòng ba, rò rỉ đúng trang có dữ liệu nhạy cảm nhất, và bài báo đầu tiên lại nhắc chính xác vụ Vân Hải trong mười phút đầu?”

Sắc mặt Thẩm Dao hơi lạnh đi. Một vài nhân viên cúi xuống nhìn tài liệu, giả vờ không nghe thấy. Tạ Cảnh Hành kéo ghế ngồi xuống, ánh mắt vẫn đặt trên người Tịch Nhiên. “Cô muốn nói có người đang tái hiện vụ Vân Hải?”

Hai chữ Vân Hải từ miệng anh phát ra làm lồng ngực Tịch Nhiên khựng lại trong một nhịp rất nhỏ. Ba năm trước, cô đã nói mình không tải bản cáo bạch, không gửi cho ai, còn có bất thường trong thời điểm đăng nhập. Không ai nghe. Tạ Cảnh Hành khi ấy đặt bản quyết định trước mặt cô và nói: “Trong tài chính, một lần phản bội là đủ để chôn vùi cả đời.” Câu nói ấy theo cô suốt ba năm, từ những cuộc phỏng vấn bị từ chối đến phòng bệnh của cha cô.

“Tôi chưa kết luận hai vụ giống nhau.” Tịch Nhiên giữ giọng bình ổn. “Tôi chỉ nói dữ liệu hiện tại không ủng hộ giả thuyết gửi nhầm. Muốn kết luận, tôi cần log đầy đủ, danh sách quyền truy cập bản vòng ba, lịch xuất file trong ba mươi sáu giờ gần nhất và bản ghi phiên đồng bộ đang treo. Trước khi có những thứ đó, bất kỳ thông cáo nào nói đây là sự cố độc lập đều là tự bịt mắt mình.”

Tạ Cảnh Hành nhìn cô rất lâu. Trong ánh nhìn ấy có sự đánh giá lạnh lùng của một người quen cân đo rủi ro hơn tin người. “Cô Lâm, tôi cần cô hiểu một việc. Đây là Hằng Viễn Capital. Không phải nơi để cô dùng khủng hoảng hiện tại làm cơ hội lật lại ân oán cá nhân.”

“Tạ tổng yên tâm.” Cô nói. “Nếu tôi muốn lật lại ân oán cá nhân, tôi đã không ngồi ở đây yêu cầu các anh giữ nguyên hiện trường dữ liệu. Tôi sẽ đứng dưới sảnh, gọi vài phóng viên quen biết, kể cho họ nghe tổng tài Hằng Viễn lại cần người từng bị anh ký án quay về cứu một vụ rò rỉ mới. Tiêu đề đó chắc đủ đáng tiền.”

Một tiếng hít khẽ vang lên ở cuối bàn. Chu Dục Thành cau mày rất nhẹ. Thẩm Dao nhìn cô chằm chằm. Tạ Cảnh Hành không đổi sắc, nhưng ánh mắt tối hơn. “Cô đang uy hiếp Hằng Viễn?”

“Không.” Tịch Nhiên đáp. “Tôi đang chứng minh nếu mục đích của tôi là trả thù, cách làm sẽ ồn ào hơn thế này nhiều.”

Căn phòng lại lặng đi. Đúng lúc ấy, nhân viên IT phụ trách giám sát phiên đồng bộ bỗng kêu lên: “Có lệnh xóa gói tạm!”

Tất cả ánh mắt lập tức dồn về phía màn hình phụ. Trên cửa sổ giám sát, một dòng tiến trình mới hiện lên ở cột trạng thái. Nhân viên IT luống cuống đặt tay lên bàn phím. “Phiên vừa treo ban nãy đang gửi yêu cầu dọn file cache. Nếu lệnh chạy xong, gói xuất tạm và danh sách token sẽ bị ghi đè trong vài phút nữa.”

“Đóng kết nối?” một quản lý dự án bật hỏi.

“Không được đóng thô.” Tịch Nhiên bước tới trước màn hình phụ, giọng nhanh hơn nhưng vẫn rõ từng chữ. “Chụp trạng thái tiến trình trước. Xuất danh sách process, ghi lại ID phiên, địa chỉ nội bộ, token gọi API và thời điểm máy chủ nhận lệnh. Sau đó cách ly cổng ra ngoài, giữ tiến trình ở trạng thái treo. Đừng để hệ thống tự dọn rác.”

Tạ Cảnh Hành chỉ nói hai chữ: “Làm đi.”

Bàn phím vang lên dồn dập. Màn hình phụ được ghi lại bằng công cụ giám sát nội bộ. Tịch Nhiên chỉ ra trường dữ liệu cần khóa, điểm đồng bộ phải giữ, gói tạm không được động vào. Cô biết Tạ Cảnh Hành đang nhìn cô. Không phải tin tưởng, cũng chưa phải dao động; chỉ là lần đầu tiên trong đêm nay, anh buộc phải thừa nhận phán đoán của cô đang cứu lại một phần hiện trường.

Sau gần hai phút, nhân viên IT thở ra. “Đã giữ được gói tạm. Lệnh xóa bị treo ở lớp cách ly. Token gọi lệnh đến từ một tài khoản dịch vụ nội bộ, nhưng quyền khởi tạo bị ẩn sau proxy của hệ thống chia sẻ.”

“Tài khoản dịch vụ không tự biết sợ bài báo.” Tịch Nhiên nói. “Có người vừa nhận ra chúng ta giữ được phiên đồng bộ nên muốn dọn sạch phần còn lại.”

Không ai phản bác. Chu Dục Thành đưa tay chỉnh lại kính, giọng vẫn ôn hòa. “Có thể là quy trình tự động. Hệ thống chia sẻ có cơ chế dọn cache theo chu kỳ.”

“Chu kỳ tự động không chọn đúng lúc cuộc họp nhắc đến gói tạm để chạy trước lịch.” Tịch Nhiên nhìn ông ta. “Nếu phó tổng Chu có log lịch trình dọn cache chuẩn, tôi rất sẵn lòng đối chiếu.”

Nét cười trên mặt Chu Dục Thành nhạt đi, nhưng ông ta không tiếp tục. Tạ Cảnh Hành gõ nhẹ đầu ngón tay lên mặt bàn một cái. “Từ giờ trở đi, toàn bộ dữ liệu liên quan dự án Cẩm Thành được niêm phong theo quy trình khủng hoảng cấp một. Phòng IT giữ nguyên trạng thái cách ly. Phòng pháp chế lập biên bản từng thao tác. IR chưa phát thông cáo kết luận nguyên nhân.” Anh dừng một chút rồi nhìn thẳng Tịch Nhiên. “Cô Lâm tạm thời ở lại nhóm điều tra, nhưng mọi quyền truy cập phải qua giám sát compliance. Cô không được tự ý sao chép, mang ra ngoài hoặc tiếp xúc truyền thông dưới danh nghĩa Hằng Viễn.”

Mệnh lệnh rõ ràng, lạnh, sạch sẽ. Anh chưa tin cô. Anh cần cô nhưng vẫn khóa cô trong phạm vi có thể kiểm soát. Ba năm trước, quy trình ấy từng biến cô thành người có tội. Ba năm sau, anh lại muốn dùng quy trình để bảo vệ Hằng Viễn khỏi chính cô.

“Được.” Cô đáp. “Nhưng tôi cũng có một điều kiện.”

Đuôi lông mày Tạ Cảnh Hành khẽ nhấc lên. “Điều kiện hợp tác để sau. Hiện tại cô chỉ cần trả lời tôi một câu.”

“Anh hỏi.”

“Cô quay lại Hằng Viễn vì điều tra Cẩm Thành, hay vì muốn tôi thừa nhận quyết định năm đó sai?”

Câu hỏi rơi xuống giữa phòng họp, nặng hơn cả tiếng mưa ngoài cửa kính. Tịch Nhiên nhìn người đàn ông trước mặt. Ba năm trước, cánh cửa biện hộ đã đóng lại bằng một chữ ký và một câu kết án.

“Ba năm trước, anh nói trong tài chính, một lần phản bội là đủ để chôn vùi cả đời.” Tịch Nhiên nhìn thẳng vào mắt anh. “Tạ Cảnh Hành, câu đó tôi nhớ rõ hơn bất kỳ điều khoản nào trong hợp đồng bảo mật của Hằng Viễn.”

Ánh mắt Tạ Cảnh Hành hơi ngưng lại. Rất nhanh, gần như không ai nhận ra, nhưng Tịch Nhiên thấy. Cô không biết đó là vì anh thật sự nhớ câu ấy, hay vì bất ngờ khi cô nói ra nó trước mặt tất cả. Dù là lý do nào, cô cũng không cần nữa.

Cô kéo laptop về trước mặt, mở lại màn hình điều tra đang sáng những dòng log vừa giữ được. “Tôi sẽ điều tra vụ Cẩm Thành vì đó là công việc của tôi. Tôi sẽ lật lại vụ Vân Hải nếu hai vụ có cùng dấu vết, vì đó là sự thật của tôi. Còn anh…” Cô ngừng một nhịp, từng chữ rơi xuống rất rõ. “Tôi quay lại không phải để xin anh tin.”