Chương 1: Người bị xóa tên trở về
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 1: Người bị xóa tên trở về
Thượng Hải đêm đó mưa lạnh. Những vệt nước trượt dài trên mặt kính tòa nhà Hằng Viễn Capital, phản chiếu ánh đèn xanh trắng của phố tài chính thành những đường sắc như dao. Lâm Tịch Nhiên đứng dưới mái hiên, ngẩng đầu nhìn logo kim loại quen thuộc treo ở tầng ba mươi chín. Ba năm trước, cô từng bước ra khỏi nơi này với một thùng giấy trong tay, trên đó còn dán nhãn hồ sơ của dự án Vân Hải. Ba năm sau, cô quay lại với một chiếc vali đen, một tập giấy ủy quyền điều tra và một cái tên từng bị cả ngành này gạch bỏ.
Cửa xoay mở ra. Luồng điều hòa lạnh thổi tới, mang theo mùi cà phê, mùi giấy in nóng và thứ căng thẳng đặc trưng của một công ty tài chính đang gặp khủng hoảng. Nhân viên bảo vệ nhìn giấy tờ cô đưa, ánh mắt thoáng khựng lại ở dòng tên. Lâm Tịch Nhiên. Cái tên ấy hiển nhiên vẫn còn tác dụng hơn bất kỳ thẻ ra vào nào, chỉ là tác dụng của nó không phải để mở cửa, mà để khiến người ta nhớ đến một bản án cũ.
“Cô Lâm, hệ thống khách mời không có tên cô.” Người bảo vệ nói rất khẽ, như sợ câu đó có thể làm vỡ thêm một lớp kính nào đó trong đại sảnh.
Tịch Nhiên kéo khóa áo khoác lên một chút, giọng bình thản. “Không sao. Ba năm trước Hằng Viễn xóa tên tôi khỏi nhiều chỗ hơn thế.”
Người bảo vệ nghẹn lại. Phía sau quầy lễ tân, một cô gái trẻ vội vàng gọi điện lên tầng trên. Tịch Nhiên không thúc giục. Cô đứng giữa đại sảnh sáng trắng, để mặc những ánh mắt lặng lẽ quét qua mình rồi nhanh chóng né đi. Cô biết trong những ánh mắt ấy có tò mò, có khinh miệt, cũng có một chút sợ hãi. Người từng bị kết tội làm lộ bản cáo bạch Vân Hải nay lại xuất hiện đúng vào đêm Hằng Viễn gặp một vụ rò rỉ dữ liệu mới. Bây giờ cô chỉ thấy lạnh, và sự lạnh ấy khiến đầu óc cô tỉnh táo hơn.
Thang máy chuyên dụng mở sau mười hai phút. Người xuống đón cô là trợ lý phòng pháp chế, sắc mặt trắng bệch vì thiếu ngủ. “Cô Lâm, cuộc họp khẩn đã bắt đầu. Bên cố vấn độc lập nói cô là người phụ trách kỹ thuật kiểm toán điều tra lần này.”
“Không phải kỹ thuật.” Tịch Nhiên bước vào thang máy, nhìn con số tầng nhảy lên từng nấc. “Tôi phụ trách tìm xem ai đã động vào dữ liệu, động vào lúc nào, và sau đó cố tình để ai gánh tội.”
Câu sau khiến người trợ lý im bặt. Tịch Nhiên nhìn bóng mình phản chiếu trong cửa kim loại. Khi còn làm chuyên viên phân tích của Hằng Viễn, cô từng nghĩ chỉ cần số liệu đủ sạch, logic đủ chặt, không ai có thể bóp méo kết luận. Sau này cô mới hiểu, số liệu có thể bị sửa, log có thể bị dàn dựng, còn một con người có thể bị biến thành lỗi hệ thống chỉ bằng vài dòng báo cáo nội bộ.
Tầng ba mươi bảy sáng đèn như ban ngày. Phòng họp lớn cuối hành lang mở hé, bên trong đầy người. Màn hình chính đang dừng ở một trang tin tài chính vừa đăng chưa đầy hai mươi phút: “Bản thảo cáo bạch của dự án Cẩm Thành nghi bị rò rỉ, Hằng Viễn Capital đối mặt khủng hoảng tín nhiệm lần hai.” Cụm từ “lần hai” bị bôi đậm một cách ác ý. Dưới bài viết, những bình luận đầu tiên đã nhắc lại vụ Vân Hải, nhắc lại cái tên Lâm Tịch Nhiên, như thể ai đó đã chuẩn bị sẵn mồi lửa chỉ chờ đổ dầu.
Khi cô bước vào, tiếng bàn bạc lập tức đứt đoạn.
Có người nhận ra cô trước. Một chuyên viên đầu tư ngồi gần cửa bật dậy, mặt đổi sắc. “Sao lại là cô ta?”
Một người khác thấp giọng nhưng đủ để cả phòng nghe thấy. “Hằng Viễn điên rồi sao? Mời người từng làm lộ bản cáo bạch về điều tra một vụ rò rỉ bản cáo bạch?”
Tịch Nhiên đặt vali xuống cạnh ghế trống, không nhìn người vừa nói. Cô mở khóa, lấy laptop và bản cam kết bảo mật đã ký, động tác chậm rãi đến mức lạnh lùng. “Nếu các vị muốn mở phiên tòa đạo đức, tôi có thể đợi ở ngoài. Nếu muốn giữ lại chứng cứ trước khi kênh rò rỉ bị xóa sạch, chúng ta nên bắt đầu trong ba phút tới.”
Không khí trong phòng cứng lại. Ở đầu bàn, Chu Dục Thành ngẩng mặt khỏi tập hồ sơ. Người đàn ông ấy vẫn giữ vẻ ôn hòa hoàn hảo như trong trí nhớ của cô. Ba năm trước, khi cô bị điều tra nội bộ, Chu Dục Thành cũng từng nhìn cô bằng ánh mắt tiếc nuối giống hệt, như thể cô là một sai sót đáng buồn chứ không phải một con người đang bị đẩy xuống vực.
“Cô Lâm.” Ông ta nói, từng chữ rất đúng mực. “Tôi không phủ nhận năng lực chuyên môn của cô. Nhưng tình huống hiện tại nhạy cảm. Sự xuất hiện của cô có thể khiến truyền thông diễn giải rằng Hằng Viễn đang lật lại vụ Vân Hải hoặc thừa nhận điều tra năm đó có vấn đề.”
Tịch Nhiên ngẩng lên. “Dữ liệu không quan tâm truyền thông diễn giải thế nào. Nó chỉ lưu lại việc ai đã làm gì.”
Một vài người đổi sắc. Thẩm Dao, giám đốc quan hệ nhà đầu tư, đứng bên màn hình phụ với điện thoại vẫn sáng liên tục trong tay. So với ba năm trước, cô ta thanh lịch hơn, bình tĩnh hơn, và cũng xa cách hơn. Thẩm Dao nhìn Tịch Nhiên, ánh mắt lướt qua nhanh như chạm phải mép giấy sắc. “Hiện tại phòng IR đang chuẩn bị thông cáo. Chúng ta cần một kết luận đủ an toàn để trấn an nhà đầu tư, không phải một cuộc đào bới khiến cổ phiếu đối tác mở cửa là rơi thẳng.”
“An toàn cho nhà đầu tư, hay an toàn cho người đã để bản thảo lọt ra ngoài?” Tịch Nhiên hỏi.
Không ai đáp ngay. Trong vài giây ấy, tiếng thông báo tin nhắn vang lên dồn dập như tiếng kim rơi trên mặt kính. Trợ lý IT vội đặt một tập log tạm thời lên bàn. “Đây là báo cáo truy cập trong sáu giờ gần nhất. Chúng tôi đã khóa tài khoản nghi vấn và chuẩn bị ngắt máy chủ chia sẻ nội bộ.”
“Đừng ngắt.” Tịch Nhiên lập tức nói.
Trợ lý IT khựng lại. “Nhưng nếu không ngắt, dữ liệu tiếp tục rò rỉ thì sao?”
“Nếu ngắt toàn bộ bây giờ, các anh sẽ phá hỏng chuỗi dấu vết đang còn sống. Tôi cần ảnh chụp trạng thái phiên, danh sách token đang hoạt động, bản ghi tiến trình đồng bộ và đường dẫn file tạm. Cách ly nút trung chuyển, không tắt máy chủ gốc.” Cô kéo laptop về phía mình, cắm ổ bảo mật do nhóm cố vấn mang theo, rồi mở bảng đối chiếu thời gian. “Bản tin vừa đăng có ảnh chụp trang ba mươi mốt của bản thảo. Trang đó không nằm trong gói gửi cho truyền thông thử nghiệm. Nó thuộc bản lưu nội bộ vòng ba, cập nhật lúc mười chín giờ bốn mươi hai.”
Một quản lý dự án nhíu mày. “Làm sao cô biết?”
Tịch Nhiên xoay màn hình về phía phòng họp. Trên bản ảnh rò rỉ được phóng lớn, ở mép dưới trang có một chuỗi ký tự nhỏ gần như bị watermark che khuất. “Mã phiên bản. Người chụp ảnh cố cắt logo nội bộ nhưng không biết mã này được sinh tự động theo lần xuất file. Vấn đề là mã này xuất hiện sau khi phòng dự án chốt bản gửi kiểm soát rủi ro. Nếu leak chỉ là do mail gửi nhầm, nó không thể có mã vòng ba.”
Lần này, cả phòng im thật. Sự im lặng ấy không phải tin tưởng, mà là miễn cưỡng thừa nhận cô vừa nhìn thấy thứ họ bỏ qua trong lúc hoảng loạn. Năng lực từng là thứ khiến cô được bước vào Hằng Viễn, cũng từng là thứ không cứu nổi cô khi người ta cần một vật tế thần. Cô chỉ gõ thêm vài dòng, đánh dấu ba mốc thời gian trên màn hình. “Kênh rò không đóng ở thời điểm bài báo đăng. Có một phiên đồng bộ bất thường bắt đầu trước đó mười tám phút và vẫn chưa được xác nhận kết thúc. Nếu muốn biết người đứng sau là ai, đừng vội dọn hiện trường.”
“Cô nói như thể đây là hiện trường án mạng.” Một nhân viên cũ cười nhạt.
Tịch Nhiên nhìn thẳng vào anh ta. “Với danh dự của một người, đúng là vậy.”
Nụ cười của người kia tắt hẳn. Chu Dục Thành chậm rãi đặt bút xuống, ánh mắt sau cặp kính thoáng nặng hơn. “Cô Lâm, cô có vẻ rất quen với loại hiện trường này.”
“Không quen sao được.” Tịch Nhiên đóng tập log tạm, giọng vẫn đều. “Ba năm trước, tôi chính là người bị các vị đặt vào giữa hiện trường rồi gọi là hung thủ.”
Căn phòng như bị rút hết không khí. Thẩm Dao cụp mắt nhìn điện thoại. Một trợ lý vô thức lùi nửa bước khỏi bàn. Trên màn hình lớn, tiêu đề bài báo vẫn sáng rực, chữ “lần hai” như một vết mực không chịu khô. Tịch Nhiên biết câu nói của mình sẽ khiến nhiều người khó chịu, nhưng cô không còn nghĩa vụ làm cho vết thương của mình trở nên lịch sự để người khác dễ nhìn.
Cửa phòng họp mở ra đúng lúc ấy.
Tiếng bước chân từ hành lang đi vào không nhanh, cũng không chậm, nhưng đủ khiến mọi người trong phòng đồng loạt đứng thẳng hơn. Tịch Nhiên không quay đầu ngay. Cô đã nghe giọng người trợ lý bên ngoài khẽ gọi: “Tạ tổng.” Chỉ hai chữ, nhưng giống như một bàn tay vô hình kéo toàn bộ quá khứ ba năm trước trở về.
Tạ Cảnh Hành dừng lại ở cửa. Áo khoác đen còn vương hơi mưa, khuôn mặt lạnh đến mức không đọc được cảm xúc. Ánh mắt anh lướt qua màn hình, qua tập log trên bàn, rồi dừng trên người phụ nữ đứng giữa phòng họp với chiếc laptop đang mở và cái tên từng bị xóa khỏi tất cả danh sách nội bộ của Hằng Viễn.
Trong khoảnh khắc rất ngắn, sự im lặng của anh nặng hơn mọi lời kết tội năm xưa.
Rồi anh gọi tên cô.
“Lâm Tịch Nhiên.”
Cô cuối cùng cũng quay lại, nhìn thẳng vào người đàn ông từng ký quyết định chôn vùi sự nghiệp mình. Bên ngoài lớp kính, mưa Thượng Hải vẫn rơi không ngừng, còn trong phòng họp sáng trắng ấy, người bị xóa tên đã trở về.
