Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 97 - Chương 97: Khoảnh Khắc Phản Kích - Huyền Thạch Ẩn Cư

Chương 97: Khoảnh Khắc Phản Kích – Huyền Thạch Ẩn Cư

Chữ “Tranh” nằm trên mẩu xương nhỏ, non nớt đến mức giống một nét viết chưa học xong, nhưng chính vì chưa học xong nên nó càng khiến sống lưng ta lạnh đi. Nếu đó là một cái tên hoàn chỉnh, ta còn có thể xem nó như lời gọi. Nếu đó là họ, ta có thể dùng quy tắc họ tộc để cắt. Nhưng nó chỉ là một chữ rời, không đủ để định danh, lại vừa đủ để khiến tất cả những người ở đây nhìn về phía ta. Cơ chế văn thư không cần ta đọc. Nó chỉ cần người khác thay ta xác nhận rằng chữ kia thuộc về ta.

“Không ai gọi tên ta.” Ta nói ngay trước khi Lục Sùng kịp mở miệng. Giọng ta không cao, nhưng dằn xuống từng chữ. “Từ giờ đến khi ra khỏi đây, ai muốn nói với ta thì gọi Lục thiếu chủ, hoặc im lặng.” Lục Sùng khựng lại, môi trắng bệch. Ông ta nhìn mẩu xương, lại nhìn cổ tay ta, nơi dấu nửa vầng trăng gãy đang nóng như một miếng sắt bị nung. Ta biết ông ta muốn hỏi vì sao khế thứ hai biết chữ ấy. Chính ta cũng muốn hỏi. Nhưng trong Huyền Thạch Ẩn Cư, có những câu hỏi chỉ cần hỏi sai nửa chữ là đủ để biến mình thành đáp án.

Mảnh chỉ đỏ quấn quanh xương bắt đầu rút mực. Mực đen bò ngược lên từng sợi, không chảy về nghiên nữa mà hướng thẳng đến cổ tay ta. A Mộc hít vào một tiếng, ngọn đèn trong tay hắn phụt sáng rồi lại tối, như bị ai bóp nghẹt từ bên trong. Vân Chi lập tức chắn nửa bước trước hắn, không để linh quang soi thẳng vào chữ trên xương. “Nó đang mượn đèn nhận nét.” Nàng nói nhanh. “Nếu để đèn chiếu rõ, chữ sẽ thành tên.” Ta gật đầu, mắt vẫn không rời mẩu xương. “Vậy đừng soi chữ. Soi bóng của chỉ.”

A Mộc run đến mức cán đèn va khẽ vào vỏ kiếm, nhưng hắn vẫn làm theo. Ánh sáng bị ép xuống nền đá, chỉ còn một đường mỏng lướt qua bóng của sợi chỉ đỏ. Cái bóng không giống một sợi chỉ. Nó có hai nút thắt, một nút nhỏ nằm sát mẩu xương, một nút lớn hơn bị kéo dài như từng quấn quanh cổ tay người sống. Đàm Sinh bỗng thở gấp. Dải vải che mắt của hắn không rỉ mực nữa, nhưng hai tay hắn bấu chặt mép áo, các khớp ngón tay trắng đến đáng sợ. “Không phải trên ngón tay.” Hắn khàn giọng. “Sau này ta thấy nó ở cổ tay. Người đó kéo tay áo xuống rất nhanh, nhưng ta nhớ nút thắt. Một nút sống, một nút chết.”

“Nút sống là gì?” Thanh Hành hỏi qua kẽ răng. Hòm đá trên vai hắn lại nặng xuống, không mạnh như lúc kéo khế thứ hai, nhưng dai dẳng hơn, như muốn ép hắn cúi đầu từng chút. Hắn đã không còn sức chửi, chỉ dùng đầu gối bị ép lún vào đá để giữ thăng bằng. Vân Chi nhìn bóng sợi chỉ, sắc mặt trầm xuống. “Trong y thuật có cách buộc chỉ để giữ hơi cho trẻ nhỏ khi dùng phong mạch văn. Một nút giữ mạch, một nút ghi người nhận. Nếu người nhận còn sống, nút lớn sẽ không mục. Nó không chứng minh ai giết ai, nhưng chứng minh đứa trẻ từng được giao cho một người sống.” Nàng dừng rất ngắn, rồi bổ sung trước khi văn thư kịp bắt lời: “Ta chỉ nói phương pháp, không nói người.”

Bóng họ Thẩm khẽ cười. Nửa cây bút trong tay hắn rỉ mực xuống bàn đá, mỗi giọt rơi đều làm chữ “Tranh” trên xương sáng thêm một phần. “Lục thiếu chủ phản ứng nhanh thật. Nhưng ngươi đã thấy rồi, khế thứ hai không cần ngươi đọc. Nó nhận ra ngươi.” Ta nhìn hắn. “Nhận ra bằng gì?” Hắn im lặng. Ta không đợi hắn trả lời, bởi im lặng cũng là đáp án. Nếu khế thứ hai thật sự nhận ra ta bằng máu, mực đã không cần bò tới cổ tay. Nếu nó nhận ra ta bằng tên, nó đã viết đủ hai chữ hoặc ba chữ từ đầu. Nó chỉ viết “Tranh”, nghĩa là nó đang thiếu họ, thiếu máu, thiếu người chứng, thiếu một hơi xác nhận cuối cùng.

Ta chậm rãi đưa vỏ kiếm ra, không dùng lưỡi kiếm, càng không dùng tay trần. Vân Chi lập tức hiểu, lấy một mảnh giấy thuốc còn sạch quấn quanh đầu vỏ kiếm. Giấy thuốc vừa chạm vào không khí trên nghiên đã sém mép, nhưng chưa cháy. Ta dùng đầu vỏ kiếm ép vào khoảng đá giữa mẩu xương và cổ tay mình, cắt ngang đường mực đang bò tới. Đường mực bị chặn, lập tức tách làm hai, một nửa quay sang đèn của A Mộc, một nửa hướng về vết thương trên vai Thanh Hành. Cái bẫy rất rõ: không kéo được tên ta thì kéo máu người khác làm đường dẫn.

“Thanh Hành, đổi vai trái sang mép hòm. A Mộc, hạ đèn thêm ba tấc. Đừng chống nó, để nó tưởng ngươi sắp buông.” Ta nói một hơi, rồi nhìn Vân Chi. “Khi mực đổi hướng lần nữa, dùng kẹp bạc gõ vào nút lớn.” Vân Chi không hỏi vì sao. Nàng chỉ siết kẹp bạc, ánh mắt lạnh và chắc. Thanh Hành nghiến răng đổi vai, máu ở khóe môi lại trào ra, nhưng động tác của hắn làm hòm đá nghiêng đi nửa phân. A Mộc thì gần như quỳ xuống, ngọn đèn hạ thấp đến sát nền, linh quang mỏng như hơi thở cuối cùng. Mực quả nhiên tưởng tìm được chỗ yếu, vội trườn về phía đèn.

Chính khoảnh khắc ấy, Vân Chi gõ kẹp bạc vào bóng của nút lớn. Tiếng gõ rất nhỏ, nhưng trong thư phòng đá lại vang lên như chuông. Sợi chỉ đỏ bật căng, mực trên đó co rút ngược về mẩu xương, còn chữ “Tranh” run bần bật như bị ai bóp cổ. Ta ép vỏ kiếm xuống mạnh hơn, không để mực chạm vào giấy thuốc. “Một chữ rời không thành tên. Một nút nhận không thành khế. Một vật chứng không thể tự chọn người trả nợ.” Cổ tay ta đau đến tê dại, nhưng ta vẫn nhìn thẳng vào bóng họ Thẩm. “Ngươi muốn dùng khế thứ hai kéo ta vào, trước hết phải chứng minh nó có quyền gọi ta.”

Bóng họ Thẩm không cười nữa. Nửa khuôn mặt mờ của hắn méo đi, như nét bút bị nước làm nhòe. Trên thẻ ngọc, nét “Tranh” không hiện thêm, trái lại bị dấu nửa vầng trăng gãy kéo lệch khỏi hàng chữ họ tộc. Nó không còn đứng ở vị trí tên người, mà bị ép xuống cạnh cột nợ, thành một dấu tranh khế. Ta không biết cơ chế này sẽ giữ được bao lâu, nhưng chỉ cần một nhịp là đủ. Hòm đá trên vai Thanh Hành nhẹ đi đột ngột. Hắn suýt ngã vì mất lực ép, may mà Lục Sùng đưa tay đỡ kịp. A Mộc ho sặc, đèn trong tay hắn tối mất thêm một vòng ngoài, nhưng lõi xanh ở giữa vẫn chưa tắt.

Cửa nam sau lưng phát ra tiếng cào dữ dội hơn mọi lần trước. Không phải tiếng khóa mở, cũng không phải tiếng đá nứt, mà giống một đứa trẻ dùng móng tay cào vào gỗ trong bóng tối, vừa hoảng vừa giận. Đàm Sinh ôm đầu, cổ họng bật ra một tiếng nghẹn. Ta lập tức nói: “Không tháo vải.” Hắn run rẩy gật đầu. Một lúc sau, hắn mới thốt được từng chữ: “Người đeo chỉ… không đứng trong hành lang. Người đó đứng ngoài cửa nam. Ta không thấy mặt. Ta chỉ nghe người đó nói với Tô Diên, đưa tên cho ta, mạng để ngươi giữ.”

Lục Sùng như bị rút sạch sức lực. “Đưa tên?” Ông ta lặp lại, nhưng lần này không ai cần ngăn, vì chính ông ta cũng không dám nói thêm. Vân Chi nhìn mẩu xương, giọng thấp xuống: “Nếu đứa trẻ còn sống nhưng bị tách khỏi tên, khế thứ hai có thể không phải khế giết người. Nó là khế đổi danh. Người nhận giữ mạng, người giao giữ nợ, còn người cầm bút giữ đường truy.” Nàng nói xong, hộp thuốc bên hông nàng rung nhẹ, như những cây kim bạc bên trong cũng sợ hãi trước suy đoán ấy.

Ta thở ra thật chậm. Đổi danh. Hai chữ ấy làm mọi mảnh vụn trước đó bỗng có một đường nối lạnh lẽo: đứa trẻ còn thở trong bọc áo, phong mạch văn, hộp châm Tạ gia, người cầm bút họ Thẩm, Tô Diên im lặng nhiều năm, Đàm Sinh được gọi bằng tên cũ Lục Sinh, và giờ là chữ “Tranh” trên xương. Nếu có người năm đó dùng một cái tên để giữ một mạng, vậy người bị lấy tên đi là ai, người nhận tên ấy lại là ai? Ta không cho mình nghĩ sâu hơn. Nghĩ sâu lúc này chính là giúp khế thứ hai hoàn thành nửa còn lại.

“Lùi khỏi nghiên ba bước.” Ta nói. “Không ai chạm vào chỉ đỏ.” Nhóm vừa động, mẩu xương trong mực bỗng xoay thêm nửa vòng. Chữ “Tranh” bị ép lệch đã mờ đi, nhưng mặt sau của mẩu xương lại hiện ra một vết khắc khác, nhỏ hơn, cũ hơn, không phải nét trẻ con mà là nét bút của người lớn. Bóng họ Thẩm nhìn thấy vết khắc ấy, thân ảnh đột nhiên nứt ra một đường từ vai xuống ngực. Lần đầu tiên, giọng hắn có vẻ thật sự mất bình tĩnh. “Không được nhìn mặt sau.”

Ta lập tức nhắm nửa mắt, chỉ nhìn bóng phản chiếu trên vỏ kiếm. Trong bóng mờ, ta không đọc được toàn bộ, chỉ thấy ba nét đầu chồng lên nhau như bị cố ý xóa. Nhưng Đàm Sinh, dù bị che mắt, lại bỗng bật khóc không thành tiếng. Giọng trẻ con sau cửa nam vang lên lần nữa, lần này gần hơn rất nhiều, gần như dán sát vào lưng chúng ta: “Ca ca… đừng trả tên cho hắn.”