Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 31: Một Cảnh Rơi Nước Mắt

Chương 31: Một Cảnh Rơi Nước Mắt

Cố Nghiên không cho tôi thời gian chuẩn bị lần thứ hai.

Ông chỉ khẽ nâng tay. Trợ lý đạo diễn lập tức hiểu ý, ra hiệu cho người phụ trách ánh sáng chỉnh lại góc đèn. Ánh trắng sau tấm kính giả bị hạ thấp xuống, không còn lạnh như phòng thẩm vấn nữa, mà giống ánh sáng trên một sân khấu sau khi tất cả khán giả đã rời đi. Trống trải, sáng đến tàn nhẫn, không cho người đứng trong đó một góc tối để giấu mình.

Tôi đứng ở vạch vàng, hai bàn tay buông bên người. Lòng bàn tay vừa bị móng cào vẫn âm ỉ đau, một vệt rát nhỏ đủ kéo tôi ở lại hiện tại. Tôi tự nhắc mình: đây là phòng thử ánh sáng số bốn, không phải đêm mưa đời trước; trước mặt là tấm kính dựng tạm, không phải màn hình điện thoại đầy bình luận nguyền rủa; người ngồi sau máy quay là Cố Nghiên, không phải cả thế giới đang đòi tôi biến mất.

Nhưng câu nói của ông vẫn đâm thẳng vào nơi tôi cất kỹ nhất. Một người mất sạch danh dự, biết mình không còn lời nào được tin, nhưng vẫn phải quyết định có đứng tiếp dưới ánh đèn hay không.

Đời trước, tôi đã đứng dưới ánh đèn như thế. Ánh đèn họp báo, ánh đèn thảm đỏ, ánh đèn từ camera điện thoại của những người xa lạ chĩa vào mặt tôi như dao. Ai cũng muốn tôi nói, nhưng không ai thật sự muốn nghe. Tôi từng thử giải thích, từng đưa ra lịch trình, từng cúi đầu xin họ nhìn lại thời gian trong video, nhưng mỗi câu nói ra đều bị xé nát thành một bằng chứng mới: giọng run là chột dạ, mắt đỏ là diễn, im lặng là thừa nhận, phản bác là ngoan cố.

Tiếng gõ bàn vang lên lần nữa.

Lần này, tôi không chạm vào tấm thẻ tạm trước ngực. Một người mất sạch danh dự sẽ không còn thời gian sửa lại dáng vẻ của mình cho ngay ngắn. Cô ấy đã bị kéo qua quá nhiều ánh nhìn, quá nhiều lời phán xét, đến mức ngay cả tư thế đứng cũng không thuộc về mình nữa. Tôi để vai hơi rũ xuống, nhưng lưng không cong. Đó không phải dáng vẻ yếu đuối. Đó là một người vừa đi qua một trận hành quyết công khai, máu vẫn còn nóng, xương vẫn còn đau, nhưng chân chưa chịu khuỵu.

Tôi nhìn vào chiếc ghế trống sau tấm kính. Ban đầu, trong mắt tôi không có nước mắt. Chỉ có một khoảng lặng rất sâu, sâu đến mức ngay cả chính tôi cũng sợ nếu bước thêm một bước sẽ rơi xuống đó. Tôi nghe thấy tiếng máy quay rất khẽ, nghe tiếng đèn điện rung trên trần, nghe một diễn viên bên cạnh nín thở. Những âm thanh ấy kéo nhau lùi xa, chỉ còn lại tiếng mưa trong ký ức và màn hình điện thoại sáng trắng trên nền nhà lạnh.

Có một khoảnh khắc, tôi tưởng mình sẽ mất kiểm soát.

Tôi thấy Lạc Tinh Miên của đời trước đứng trong bóng phản chiếu. Cô ấy mặc chiếc áo khoác ướt sũng, tóc dính vào má, môi mấp máy không ra tiếng. Cô ấy hỏi tôi: nếu lần này vẫn không ai tin thì sao? Nếu mọi thứ đổi hướng rồi vẫn quay về kết cục cũ thì sao? Nếu ánh đèn chỉ sáng lên để người ta nhìn rõ cách cô bị nghiền nát thêm một lần nữa thì sao?

Tôi không trả lời cô ấy. Trong cảnh diễn này, Sương cũng không được trả lời ai.

Tôi chỉ hít vào một hơi rất nhẹ. Hơi thở đi qua cổ họng như một mảnh thủy tinh mỏng. Khóe môi tôi khẽ động, như muốn gọi một cái tên, nhưng âm thanh bị chặn lại trước khi thành lời. Tôi không nhìn xuống. Một người thật sự bị tước mất danh dự sẽ không dám nhìn mặt đất quá lâu, vì chỉ cần nhìn xuống, cô ấy sẽ nhớ mình từng bị bắt quỳ trong lời nói của người khác. Tôi nhìn thẳng vào ánh đèn, để nó soi đến mức mắt đau nhức.

Nước mắt đến không phải vì tôi muốn khóc.

Nó đến khi tôi cố không khóc.

Một giọt rất nhỏ tụ ở khóe mắt phải, run lên dưới ánh sáng trắng, chậm đến gần như tàn nhẫn. Tôi không lau. Tôi cũng không để nó rơi ngay. Tôi để nó treo ở đó, như một câu nói cuối cùng bị ép giữ lại giữa cổ họng. Trong ba nhịp thở, cả căn phòng lặng đến mức tôi nghe thấy tiếng bút của Cố Nghiên dừng trên giấy. Rồi giọt nước mắt ấy trượt xuống, đi qua gò má, không ồn ào, không đẹp đẽ theo kiểu người ta vẫn thích cắt thành ảnh tuyên truyền. Nó giống một vết nứt trên mặt kính: nhỏ, nhưng đủ chứng minh thứ trước mắt không còn nguyên vẹn.

Tôi bước lên nửa bước.

Mũi giày gần chạm vào vạch cấm. Bàn tay tôi nâng lên, dừng giữa không trung, không chạm kính, cũng không rút lại. Đó là khoảnh khắc một người đứng trước lựa chọn cuối cùng: biến mất để khỏi đau nữa, hay ở lại để đau tiếp. Tôi siết tay thành nắm, móng tay ấn vào vết rát cũ trong lòng bàn tay. Cơn đau làm mắt tôi tỉnh hơn. Tôi chậm rãi buông tay xuống, sửa lại hơi thở, rồi lùi về sau một bước.

Không phải bỏ chạy.

Là tự kéo mình ra khỏi nơi người khác muốn chôn mình.

Tôi quay người rời khỏi vùng sáng. Trước khi bóng tối ngoài rìa khung hình nuốt lấy nửa khuôn mặt, tôi dừng lại rất khẽ. Ánh mắt tôi không còn nhìn chiếc ghế trống nữa, mà nhìn thẳng vào máy quay. Chỉ một giây. Một giây đó không thuộc về Sương, mà thuộc về Lạc Tinh Miên. Nếu đời trước không ai tin tôi, thì đời này tôi sẽ không xin họ tin nữa. Tôi sẽ đứng đến khi ánh đèn phải ghi lại tất cả những gì họ từng cố xóa.

“Cắt.”

Lần này, tiếng cắt của trợ lý đạo diễn vang lên rất muộn. Sau đó là một khoảng im lặng còn dài hơn lần trước. Không ai vội nói cảnh này có đạt hay không. Không ai cười. Cô diễn viên ngồi gần máy sưởi ban nãy cúi đầu nhìn mũi giày của mình, sắc mặt hơi trắng. Người đàn ông trung niên thở ra một hơi, rất nhẹ, như vừa xem xong một thứ không nên chạm vào.

Tôi vẫn đứng ở rìa vùng sáng. Cơ thể biết cảnh đã kết thúc, nhưng ký ức chưa chịu dừng. Đèn trên trần biến thành ánh chớp của đêm mưa, tiếng máy quay biến thành tiếng thông báo dồn dập, tấm kính giả biến thành một bức tường không ai phá nổi. Tôi nghe trợ lý gọi tên mình, nhưng âm thanh như vọng từ dưới nước.

“Cô Lạc?”

Tôi chớp mắt. Giọt nước mắt thứ hai chưa kịp rơi đã bị tôi ép trở lại. Tôi cúi đầu rất nhẹ. “Xin lỗi. Tôi có thể ra ngoài một lát không?”

Cố Nghiên nhìn tôi. Lần đầu tiên từ khi bước vào phòng, ánh mắt ông không còn giống đang nhìn một cảnh quay, mà giống đang nhìn một con người vừa tự mở vết thương trước máy quay rồi bình tĩnh khâu lại bằng tay không.

Ông nói: “Ba phút.”

Tôi gật đầu, xoay người đi ra. Cánh cửa phòng thử đóng lại sau lưng, tiếng bản lề cũ kêu khẽ. Hành lang bên ngoài lạnh hơn trong phòng. Tôi dựa vào tường, bàn tay giấu trong tay áo bắt đầu run. Run rất nhẹ, nhưng không dừng được. Tôi nhìn chằm chằm vào đường gạch dưới chân, tự đếm từ một đến mười như đã từng làm trong những đêm tin xấu phủ kín màn hình. Đếm đến bảy, cổ họng tôi mới bớt nghẹn.

“Chị Miên!” Bảo Lâm chạy từ cuối hành lang tới, vừa nhìn thấy mặt tôi đã đỏ mắt. “Chị sao vậy? Họ bắt nạt chị à?”

“Không.” Giọng tôi khàn hơn mình tưởng. “Chỉ là diễn hơi quá.”

Bảo Lâm không tin. Cô nhìn tay tôi. Tôi mới phát hiện lòng bàn tay đã bị móng bấm rách một đường nhỏ, máu thấm thành vệt mảnh. Cô lập tức luống cuống lục túi tìm băng cá nhân, nhưng có một bàn tay khác đưa khăn giấy tới trước.

Tôi ngẩng đầu.

Hạ Trầm Chu đứng cách tôi vài bước, bên cạnh cửa thoát hiểm cuối hành lang. Anh không bước lại gần hơn. Áo khoác tối màu phủ trên cánh tay, gương mặt vẫn lạnh và yên như lúc ở bên ngoài xưởng Nam Lâm. Nhưng ánh mắt anh dừng trên bàn tay tôi lâu hơn bình thường.

“Tôi tưởng anh nói không vào.” Tôi nói.

“Tôi không vào phòng thử.” Anh đáp. “Bảo Lâm gọi tôi khi cô vào trong quá lâu.”

Bảo Lâm lập tức cúi đầu như học sinh bị bắt quả tang. “Em chỉ… em sợ chị có chuyện.”

Tôi không trách cô. Tôi cũng không nhận khăn giấy từ tay Hạ Trầm Chu ngay. Giữa chúng tôi, một đoạn hành lang hẹp bỗng giống ranh giới của rất nhiều chuyện chưa nói hết: sự im lặng đời trước, lần anh giữ khoảng cách hôm nay, cả vết thương vừa bị Cố Nghiên buộc tôi diễn lại bằng máu thật trong lòng.

Hạ Trầm Chu không ép. Anh chỉ đặt khăn giấy lên bệ cửa sổ cạnh tôi. “Máu sẽ dính vào tay áo.”

Một câu rất ngắn. Không hỏi tôi có đau không. Không nói cảnh vừa rồi chắc khó lắm. Không dùng vẻ thương hại để phủ lên sự run rẩy của tôi. Chỉ nhắc một việc cụ thể, đủ để tôi có đường lui mà không cần thừa nhận mình vừa yếu đi.

Tôi cầm khăn giấy lên, ấn vào lòng bàn tay. “Anh thấy gì?”

“Thấy cô đi ra.”

“Chỉ vậy?”

“Chỉ vậy.” Anh ngừng một chút. “Nhưng cô run.”

Tôi bật cười rất khẽ, không có chút vui nào. “Diễn viên cũng là người.”

“Tôi biết.”

Câu đó khiến tôi im lặng. Không hiểu vì sao, so với những lời an ủi rườm rà, ba chữ ấy lại làm cổ họng tôi đau hơn. Có lẽ vì đời trước quá nhiều người quên mất điều đó. Họ nhìn tôi như một cái tên trên hot search, một gương mặt trong video, một món hàng hết giá trị, một vai diễn có thể thay thế. Rất ít người nhớ rằng sau tất cả những thứ ấy, tôi vẫn là một người biết đau.

Cửa phòng thử mở ra. Trợ lý đạo diễn ló đầu. “Cô Lạc, đạo diễn Cố mời cô vào lại.”

Tôi buông khăn giấy, giấu bàn tay bị thương vào túi áo. Hạ Trầm Chu nhìn thấy, nhưng không ngăn. Anh chỉ lùi sang một bên, nhường đường. Lần đầu tiên trong ngày hôm nay, tôi không thấy động tác ấy giống một sự xa cách. Nó giống một lời nhắc rất lặng: đường của cô, cô đi trước.

Khi tôi quay lại phòng, bầu không khí đã khác. Cố Nghiên đứng sau màn hình theo dõi, không còn ngồi khuất dưới vành mũ. Ông tua lại đoạn thử vừa rồi. Trên màn hình nhỏ, giọt nước mắt của tôi chậm rãi rơi xuống dưới ánh đèn. Tôi nhìn nó như nhìn một người xa lạ. Rõ ràng đó là mặt tôi, nhưng lại giống một vết thương đã sống thay tôi rất lâu.

Cố Nghiên tắt màn hình. “Cô Lạc.”

“Vâng.”

“Cảnh này không dùng cho vai Sương nữa.”

Một tiếng xì xào rất nhỏ nổi lên trong phòng rồi lập tức bị ánh mắt của ông ép tắt. Tôi không hỏi vì sao. Hỏi quá nhanh sẽ giống một người sợ mất cơ hội đến mức không còn giữ được mình. Tôi chỉ đứng yên, chờ câu tiếp theo.

Cố Nghiên cầm một tập giấy trên bàn, rút ra một tờ gấp đôi đưa cho trợ lý. “Ngày mai tám giờ, phòng đọc kịch bản chính. Cô đến một mình. Không truyền thông, không trợ lý vào phòng, không ai được dùng đoạn thử hôm nay để PR.”

Trợ lý nhìn ông, ngạc nhiên đến quên nhận giấy. “Đạo diễn Cố, vậy danh sách công khai bên kia…?”

“Tôi sẽ tự nói với nhà sản xuất.” Giọng Cố Nghiên vẫn khàn và chậm, nhưng lần này không còn là giọng của một người đứng ngoài quan sát nữa. “Một diễn viên có thể làm ánh đèn yên lại thì không nên bị một mã thử vai khóa ngoài cửa.”

Tôi nhìn ông. Trong lồng ngực, cảm giác đau vừa lắng xuống lại dội lên một nhịp khác. Không phải vui. Cũng chưa phải tin. Chỉ là một khe hở rất nhỏ trong bức tường cũ. Đời trước, cái tên Cố Nghiên từng nằm trong danh sách những người tôi hận. Đời này, ông đứng trước mặt tôi, không xin lỗi, không giải thích, nhưng bằng một câu nói đã thừa nhận ít nhất một điều: ông biết tôi bị khóa ngoài cửa không phải vì năng lực.

Trợ lý đưa tờ giấy cho tôi. Tôi nhận lấy bằng tay không bị thương. Mép giấy hơi cứng, còn mùi mực in mới. Cố Nghiên đội lại mũ, giọng trở về vẻ bình thản ban đầu.

“Cô có ba phút để rời khỏi xưởng trước khi người khác bắt đầu hỏi quá nhiều.”

Tôi cúi đầu. “Cảm ơn đạo diễn Cố.”

Ông không đáp. Chỉ quay lại màn hình, như thể cảnh vừa rồi đã kết thúc. Tôi đi ra khỏi phòng thử lần thứ hai. Hành lang vẫn lạnh, nhưng lần này đèn trên trần không còn chớp nữa. Bảo Lâm chờ ngoài cửa, Hạ Trầm Chu đứng xa hơn một chút, đúng khoảng cách không khiến tôi thấy bị bao vây. Tôi chưa mở tờ giấy ngay. Mãi đến khi ra đến cửa phụ, gió chiều thổi qua mặt, tôi mới cúi xuống nhìn.

Trên đó không phải kịch bản của vai Sương.

Đó là bản sao danh sách thử vai công khai của Ánh Tuyết. Ở vị trí số mười bảy, giữa những dòng tên được in thẳng hàng, có bốn chữ bị một nét bút đỏ gạch ngang thật mạnh.

Lạc Tinh Miên.

Tôi nhìn vệt mực đỏ ấy rất lâu. Bàn tay vừa ngừng run lại siết chặt mép giấy. Phía sau tôi, Hạ Trầm Chu hỏi rất khẽ: “Cô thấy gì?”

Tôi không trả lời ngay. Ánh đèn trong khu nhà phụ hắt qua vai tôi, rơi lên cái tên bị gạch như một dấu máu khô.

Hóa ra hôm nay, thứ chờ tôi dưới ánh đèn không chỉ là một cảnh rơi nước mắt.