Chương 96: Nợ Máu Cũ - Huyền Thạch Ẩn Cư
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcGiọng trẻ con từ cửa nam vừa tắt, cả gian thư phòng trong khe bắc im đến mức tiếng kim bạc trong hộp thuốc của Vân Chi cũng trở nên sắc như lưỡi dao cạo qua xương. Tờ khế ướt mực lơ lửng trên mặt nghiên, mép giấy mục rủ xuống, từng giọt mực rơi vào đá mà không thấm, chỉ bò thành những đường nhỏ hướng về thẻ thứ tư. A Mộc theo bản năng muốn nâng đèn cao hơn để nhìn rõ chữ, ta lập tức đưa vỏ kiếm chặn trước đáy đèn. “Không soi thẳng.” Ta nói. “Cũng không đọc. Một chữ cũng không.” Lục Sùng ở sau lưng khàn giọng hỏi: “Nhưng nếu không đọc, làm sao biết trong đó viết gì?” Ta nhìn vệt triện đỏ nâu lộ chữ đầu “Hành”, cổ tay đau đến tê dại mà đầu óc lại lạnh hơn bao giờ hết. “Cửa nam vừa bảo đừng đọc khế thứ hai. Nó không nói đừng chạm vào khế thứ nhất. Câu nói ấy không phải cứu chúng ta, là muốn chúng ta tự phân biệt nhầm.”
Bóng họ Thẩm sau bàn đá khẽ bật cười. Nửa cây bút trong tay hắn đã nứt gần đến cán, nhưng giọng vẫn giữ vẻ ôn hòa như đang mời khách uống trà. “Lục thiếu chủ đa nghi quá mức cũng là một loại bệnh.” Vân Chi không ngẩng đầu, chỉ dùng kẹp bạc chặn lại chiếc kim trong hộp thuốc đang run mạnh nhất. “Bệnh đa nghi cứu mạng được nhiều người hơn bệnh tin lời người chết.” Nói xong, nàng liếc ta một cái. Ta hiểu ý nàng. Khế văn có thể viết bằng chữ, nhưng giấy, mực, triện và cách đặt linh văn đều để lại dấu. Nếu chỉ nhìn nội dung, chúng ta sẽ bị kéo vào vai người đọc. Nếu nhìn cấu trúc, có thể thấy nó dùng để trói ai. Ta nghiêng vỏ kiếm để ánh đèn của A Mộc chỉ rơi lên mép khế, không chạm vào hàng chữ giữa giấy. Mực trên đó lập tức co lại, giống một con vật bị lửa ép phải giấu móng.
Vân Chi dùng kẹp bạc gõ nhẹ vào mép khế. Không phải chạm thật, chỉ để đầu kẹp cách một sợi tóc. Tiếng vang trả về rất lạ, không giống giấy, cũng không giống da thú, mà giống một mảnh xương mỏng đã được ngâm trong thuốc nhiều năm. Sắc mặt nàng tối đi. “Đây không phải khế giấy bình thường. Bên trong ép một lớp huyền cốt phấn, trộn với máu đã khô. Dược lý của Tạ gia có thể giữ hơi sống, nhưng không dùng huyền cốt phấn để lập khế.” Bóng họ Thẩm nói: “Tạ cô nương chỉ cần nói thêm một câu, năm ấy Tạ gia bị ép hay tự nguyện, các vị sẽ đỡ phải đoán rất nhiều.” Ta cười lạnh. “Ngươi muốn nàng nói tự nguyện, để thẻ thứ tư đóng họ Tạ. Ngươi muốn nàng nói bị ép, để khế chuyển thành lời kiện. Cả hai đều là đường của ngươi.”
Thanh Hành đang chống hòm đá bỗng ho một tiếng, máu rơi xuống cổ tay rồi bị gân đá hút mất một vệt mỏng. Hòm lại nặng thêm. Hắn nghiến răng, vai đã sưng lên dưới áo rách nhưng vẫn cố nói: “Các ngươi nói chuyện văn nhã thêm một lát nữa, ta sẽ trở thành phần trang trí mới của Ẩn Cư.” A Mộc run đến mức đèn trong tay lắc nhẹ. Ngọn lửa đã tắt một nửa ở chương trước nay chỉ còn một lõi sáng xanh mảnh, nếu bị ép thêm, người cầm đèn chắc chắn sẽ bị văn thư kéo vào. Ta nhìn Thanh Hành, rồi nhìn Đàm Sinh đang ngồi sát vạch nứt, dải vải che mắt thấm mực nhưng chưa rơi. “Thanh Hành, giữ thêm mười hơi. Đàm Sinh, nghe tiếng giấy, không nhớ người. A Mộc, đèn thấp xuống nửa tấc. Ngươi chỉ soi mép, không soi chữ.” Ba người cùng đáp, mỗi người một giọng, nhưng lần này không ai gọi tên cũ, cũng không ai nhận vai trò mới.
Ta đặt cổ tay mang dấu nửa vầng trăng gãy lên thẻ ngọc. Cơn đau lập tức dựng đứng trong mạch máu, như có ai nhét một mảnh băng cháy vào xương. Nét “Tạ” vốn đã bị chặn ở chương trước không tiến về Vân Chi nữa, mà xoay quanh dấu nứt trên tay ta, tìm chỗ mềm nhất để chui vào. Ta không rút tay. Nếu văn thư muốn một người đọc thay, ta phải khiến nó tưởng mình đang có cơ hội, như câu cá bằng chính máu mình. Vân Chi nhìn thấy ý định ấy, môi nàng mím lại, nhưng không ngăn. Nàng chỉ rút một cây kim bạc mảnh, đâm rất nông vào mép tay áo ta, dùng chút máu thấm ra để kiểm tra hướng mực trên thẻ, chứ không để máu rơi vào khế. “Nó không cần máu mới để mở khế thứ nhất.” Nàng nói rất thấp. “Nó cần máu mới để nối sang khế thứ hai.”
Bóng họ Thẩm ngừng cười. Ta biết chúng ta lại chạm đúng chỗ. Khế đang nổi lên chỉ là cửa ngoài, thứ thật sự muốn nuốt người là khế thứ hai nằm bên dưới nghiên hoặc dưới hòm. Nếu đọc khế đầu, người đọc sẽ tự nhiên tìm câu tiếp theo. Nếu dùng máu mở, máu sẽ dẫn thẳng đến khế thứ hai. Ta hỏi: “Khế đầu dùng để làm gì?” Vân Chi không nhìn chữ, chỉ nhìn vết ép huyền thạch giữa giấy. “Giữ một mạng trong thời gian ngắn, chuyển nợ sang vật chứng, buộc người lập khế sau này không thể phủ nhận từng có người sống được giao qua tay họ.” Lục Sùng run giọng: “Giao qua tay ai?” Không ai đáp ngay. Vì đáp là định danh. Đàm Sinh bỗng nghiêng đầu, như nghe được tiếng mưa rất xa. “Có tiếng đặt đồ xuống. Bọc áo. Hộp châm. Rồi một người nói… không phải giết, là trả.”
Hai chữ cuối khiến hòm đá rung mạnh. Cửa nam sau lưng cào lên một tiếng dài đến chói tai. Trên thẻ ngọc, nét “Lục” và “Tô” đồng thời sáng lên, còn nét “Thẩm” rỉ mực đen. Tờ khế trong nghiên tự lật một góc, để lộ nửa dòng chữ ở mặt sau. Ta không đọc, nhưng ánh sáng phản chiếu trên vỏ kiếm vẫn đủ cho ta thấy bố cục: ba cột tên, một cột nợ, một khoảng trống bị huyền thạch ép lõm. Khoảng trống ấy không phải bị mất chữ. Nó đang chờ một cái tên được điền vào. Vân Chi cũng nhận ra. Mắt nàng lạnh xuống. “Năm ấy có người dùng mạng của đứa trẻ làm khoản nợ. Không phải nợ tiền, không phải nợ ân. Là nợ máu.”
Lục Sùng như bị ai tát thẳng vào mặt. Ông ta lùi một bước, rồi lại dừng, bởi sau lưng chính là cửa nam. “Tô Diên không thể…” Ông ta nói đến đó thì nghẹn. Ta không để ông ta nói hết. “Không thể gì? Không thể giấu người? Không thể đổi tên? Hay không thể dùng một đứa trẻ còn thở để chặn món nợ của người lớn?” Lời ta nặng hơn dự định, nhưng ta không thu lại. Cái nơi này đã dùng quá nhiều câu nói mềm để che xương người. Bóng họ Thẩm nhìn ta, giọng bỗng nhạt đi: “Lục thiếu chủ, tức giận sẽ khiến ngươi đọc nhanh hơn.” Ta thở ra, ép cơn giận xuống như ép một lưỡi dao vào vỏ. “Vậy ngươi thất vọng rồi. Ta không đọc. Ta chỉ hỏi, ai hưởng lợi khi nợ máu được giấu trong Ẩn Cư?”
Câu hỏi ấy không cần ai trả lời. Tờ khế đã tự phản ứng. Dấu triện đỏ nâu lộ chữ “Hành” bỗng rỉ ra một đường máu khô, nhưng đường máu không chảy về phía Vân Chi như bóng họ Thẩm mong, mà chảy về phía hòm đá Thanh Hành đang chống. Thanh Hành chửi một tiếng, đầu gối lún xuống nền. Hòm không chỉ nặng, nó đang biến hắn thành giá đỡ để kéo khế thứ hai lên. Ta quát: “Đổi lực!” Thanh Hành gần như hiểu ngay. Hắn không cố nâng hòm nữa, mà đột ngột nghiêng vai, để mép hòm trượt xuống đúng vệt máu đang bò ra. Tiếng đá nghiến vang lên chát chúa. Vệt máu bị hòm ép đứt, tờ khế trong nghiên run bần bật, còn Thanh Hành phun ra một ngụm máu nhưng giữ được mạng. “Mười hơi của ngươi,” hắn thều thào, “đắt quá.”
A Mộc bỗng kêu khẽ. Lõi sáng xanh trong đèn của hắn tách ra thành một đốm nhỏ, rơi xuống vỏ kiếm rồi trườn đến mép khế. Không phải văn thư kéo đèn, mà đèn tự tìm chỗ tối nhất. Ta vừa định chặn, Vân Chi đã nói nhanh: “Để nó soi vết ép, không soi chữ.” A Mộc cắn răng, hai tay giữ cán đèn như giữ chính tim mình. Đốm sáng chạm vào vết lõm giữa khế. Trong khoảnh khắc đó, mặt nghiên hiện lên một cảnh rất ngắn: một bàn tay trẻ con từ trong bọc áo thò ra, ngón út quấn sợi chỉ đỏ; bên cạnh là bàn tay người lớn đặt hộp châm xuống; xa hơn nữa, có một người cầm bút nhưng không viết, chỉ dùng đầu bút chấm vào máu trên đá. Người cầm bút ấy không phải Tạ gia. Bút của hắn giống hệt nửa cây bút trong tay bóng họ Thẩm.
Vân Chi hít vào thật khẽ. Nàng không nói “phụ thân ta vô tội”, bởi câu ấy cũng có thể bị văn thư bắt. Nàng chỉ nói: “Người đặt hộp châm và người lập khế không cùng một người.” Ta gật đầu. “Đủ rồi.” Bóng họ Thẩm lần đầu tiên cúi mặt, bóng trên bàn đá méo đi như bị ai xé từ phía sau. “Đủ?” Hắn hỏi. “Các vị mới thấy một nửa.” Ta đáp: “Một nửa đúng thì dùng để sống. Nửa còn lại của ngươi, giữ mà chôn cùng bút.” Nói xong, ta xoay cổ tay, dùng dấu nửa vầng trăng gãy ép thẻ ngọc xuống cạnh nghiên. Không phá khế, chỉ ép nó trở lại mặt mực trước khi nó kịp mở sang tờ thứ hai. Cơn đau nổ trắng trước mắt, nhưng tay Vân Chi đã bấm đúng huyệt trên khuỷu tay ta, kéo thần trí ta trở về một đường mỏng.
Thẻ ngọc và tờ khế cùng chìm xuống nửa tấc. Hòm đá nhẹ đi một chút, đủ để Thanh Hành đổi lại hơi thở. Cửa nam im lặng. Sự im lặng ấy không phải lui, mà giống một con thú ngừng cào vì vừa nghe thấy tiếng khóa khác mở ra. Đàm Sinh đột nhiên siết chặt hai tay. Dải vải che mắt hắn không rỉ mực nữa, nhưng dưới lớp vải, khóe mắt có một giọt nước chảy xuống. “Sợi chỉ đỏ,” hắn nói. “Ta từng thấy nó.” Ta quay phắt lại. “Ở đâu?” Hắn run rẩy lắc đầu, như câu trả lời đang mắc giữa hai lớp ký ức. “Không phải trong Ẩn Cư. Sau này. Rất nhiều năm sau. Trên cổ tay một người sống.”
Chưa ai kịp hỏi tiếp, nghiên đá trong khe bắc bỗng nứt ra một đường mảnh. Từ dưới đáy nghiên, không phải tờ khế thứ hai trồi lên, mà là một mảnh chỉ đỏ ướt mực, quấn quanh một mẩu xương nhỏ đã bị huyền thạch mài nhẵn. Bóng họ Thẩm nhìn mảnh chỉ ấy, giọng nhẹ đến gần như thương hại: “Các vị không đọc khế thứ hai, nhưng khế thứ hai đã nhận ra các vị.” Mảnh xương xoay một vòng trong mực, trên bề mặt hiện ra một nét chữ non nớt, không phải Lục, không phải Tô, cũng không phải Tạ. Nét chữ ấy viết một chữ duy nhất: Tranh.
