Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 30: Vai Phụ Không Có Lời

Chương 30: Vai Phụ Không Có Lời

Tôi không lên xe của Hạ Trầm Chu.

Sau khi nhận phong bì, tôi đứng bên lề đường thêm vài giây, nhìn hàng chữ viết tay trên tấm thẻ tạm. Ba giờ chiều, phòng thử ánh sáng số bốn, khu nhà phụ xưởng Nam Lâm. Một địa điểm quá cụ thể để an ủi, cũng quá lạnh để gọi là cơ hội. Hạ Trầm Chu không thúc giục, chỉ hạ cửa kính xe thêm một chút.

“Đường bên phía đông đang sửa. Đi cửa phụ phía nam sẽ nhanh hơn.”

“Tôi biết tự đi.”

“Ừ.” Anh nhìn tôi. “Tôi không vào.”

Câu đó khiến đầu ngón tay tôi khựng lại trên mép phong bì. Anh không nói “tôi chờ cô”, cũng không nói “đừng sợ”. Những lời ấy quá dễ bị hiểu thành một bàn tay đẩy tôi đi theo hướng anh chọn. Anh chỉ nói mình sẽ không vào. Nghĩa là cánh cửa kia, dù mở hay đóng, vẫn phải do tôi tự bước qua.

Tôi kéo khẩu trang lên, cùng Bảo Lâm gọi xe đến xưởng Nam Lâm.

Trên đường đi, điện thoại của cô rung không ngừng. Tin tức về việc tôi bị khóa mã thử vai công khai đã bắt đầu lan ra. Một tài khoản nhỏ đăng ảnh chụp bóng lưng tôi ở hành lang tầng mười hai, kèm dòng chữ: Lạc Tinh Miên vẫn cố vào buổi thử vai dù hồ sơ pháp lý chưa rõ. Bên dưới đã có người hỏi tôi có phải đang dùng nhà đầu tư gây áp lực lên đoàn phim không. Chỉ một bức ảnh mờ, vài chữ “cố vào”, “pháp lý chưa rõ”, là đủ dựng thành một vở kịch mới.

Bảo Lâm tức đến trắng môi. “Chị Miên, có cần đăng thông báo không? Ít nhất phải nói rõ chị không gây rối.”

“Không.” Tôi nhìn ngoài cửa xe. “Bọn họ đang thiếu cảnh tôi phản ứng. Đừng cho.”

Tô Mạn gửi tin nhắn rất nhanh: Đến nơi không ký giấy miễn trách nhiệm nào ngoài xác nhận thử vai thông thường. Không nhận phỏng vấn. Không cho quay riêng ngoài máy quay của đoàn. Điều khoản kỳ lạ thì chụp lại gửi tôi.

Tôi trả lời một chữ: Rõ.

Xưởng Nam Lâm không có vẻ lộng lẫy của phim trường trong ảnh tuyên truyền. Khu nhà phụ nằm sau dãy kho đạo cụ, tường xám, cửa sắt sơn lại nhiều lần, mùi sơn và bụi gỗ lẫn trong gió lạnh. Tôi đưa tấm thẻ tạm cho nhân viên bảo vệ. Ông ta nhìn tên tôi, rồi nhìn tôi qua mép kính.

“Lạc Tinh Miên?”

“Vâng.”

“Phòng số bốn. Đi thẳng, rẽ trái cuối hành lang. Không được vào khu dựng cảnh chính.” Ông ta đóng dấu lên mặt sau thẻ. “Buổi thử bổ sung, không có người ngoài đi cùng.”

Bảo Lâm lập tức nhìn tôi. Tôi tháo thẻ phụ trên cổ cô xuống, đưa lại điện thoại và túi tài liệu. “Em chờ ở ngoài. Có việc tôi gọi.”

“Nhưng…”

“Bảo Lâm.” Tôi nhìn cô. “Hôm nay họ không cần trợ lý. Họ cần xem tôi còn đứng một mình được không.”

Mắt cô đỏ lên, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu. “Em ở ngay cửa phụ. Chị không được tắt máy.”

Tôi đi vào hành lang. Đèn trên trần chớp nhẹ như nhịp thở bị lỗi của một sân khấu cũ. Phòng thử ánh sáng số bốn nằm ở cuối hành lang, cửa khép hờ. Bên trong có người đang nói: “Không cần đẹp. Cảnh này không quay người đẹp, quay người bị tước mất tiếng nói.”

Tôi dừng lại nửa giây rồi đẩy cửa vào.

Trong phòng có bốn diễn viên đang chờ. Khi tôi xuất hiện, cuộc trò chuyện ngưng lại. Ánh mắt họ rơi xuống tấm thẻ tạm trên ngực tôi, rồi chuyển sang nhau bằng sự ăn ý không cần lời. Một cô gái ngồi gần máy sưởi cười nhẹ. “Hóa ra buổi bổ sung là thật. Tôi còn tưởng chỉ dành cho người không qua được vòng công khai.”

Người bên cạnh kéo tay cô ta, nhưng giọng lại không hề nhỏ. “Đừng nói vậy. Có khi người ta không cần qua vòng công khai.”

Tôi tháo khẩu trang, cất vào túi áo. Nếu là đời trước, tôi có lẽ sẽ giải thích mình không cầu xin ai, không nhờ ai nhét vào. Nhưng sau khi đã chết một lần vì quá nhiều câu giải thích không ai nghe, tôi hiểu: khi người khác đã chọn vai cho mình, càng vội thanh minh càng giống đang diễn đúng kịch bản họ viết.

Một trợ lý tuyển vai bước đến, đưa cho tôi một tờ giấy mỏng. “Cô Lạc, cảnh thử hôm nay không có thoại. Vai Sương, xuất hiện trong hồi hai, thời lượng dự kiến dưới hai phút. Nhân vật đứng ngoài phòng thẩm vấn, nhìn người thân bị buộc tội nhưng không được vào, không được nói, không được khóc thành tiếng. Cô có ba phút đọc chỉ dẫn.”

Tôi nhận tờ giấy. Trên đó chỉ có vài dòng: Sương đứng sau cửa kính. Bên trong có ánh đèn trắng. Người trong phòng không nhìn thấy cô. Cô biết sự thật, nhưng nếu mở miệng, người cô muốn bảo vệ sẽ chết trước khi được minh oan. Không thoại. Không nhạc. Không cắt.

Tay tôi siết nhẹ mép giấy.

Không có lời nào nhắc đến Lạc Tinh Miên, nhưng từng chữ lại giống một chiếc kim khâu qua lớp da cũ. Đời trước, tôi cũng từng đứng ngoài rất nhiều cánh cửa: phòng họp công ty, phòng làm việc của người yêu cũ, căn nhà nơi cha tôi bảo tôi im lặng, màn hình điện thoại sáng trắng những lời kết án. Tôi biết sự thật, nhưng mỗi lần mở miệng, người ta chỉ nghe thấy tội danh đã đặt sẵn cho tôi.

“Cô Lạc.” Trợ lý tuyển vai nhắc. “Nếu thấy vai quá nhỏ, cô có thể bỏ qua. Đạo diễn Cố nói buổi hôm nay không ép ai thử.”

“Tôi thử.”

Anh ta nhìn tôi thêm một giây, có lẽ chờ tôi hỏi vai này có bao nhiêu cảnh, có được ghi tên không. Tôi không hỏi. Một vai phụ không lời, dưới hai phút, thậm chí có thể bị cắt khỏi bản cuối. Nhưng với một diễn viên vừa bị hệ thống gạch xám khỏi danh sách, hai phút trước máy quay cũng là một tòa án nhỏ. Không ai cho tôi lời thoại, vậy tôi dùng im lặng để nói.

Đến lượt tôi, phòng thử im xuống.

Tôi đứng vào vạch đánh dấu màu vàng. Trước mặt là một tấm kính giả được dựng giữa hai giá đèn. Sau tấm kính không có diễn viên đối diễn, chỉ có một chiếc ghế trống đặt dưới ánh sáng trắng. Máy quay ở bên phải, thấp hơn tầm mắt một chút. Tôi liếc thấy phía sau màn hình theo dõi có một người đội mũ đen ngồi im. Ông không giới thiệu, cũng không nhìn thẳng vào tôi, chỉ cầm bút gõ nhẹ lên tập kịch bản. Cố Nghiên.

“Bắt đầu khi cô nghe tiếng gõ bàn.” Trợ lý đạo diễn nói. “Không thoại. Không tự thêm động tác lớn. Một phút hai mươi.”

Tiếng gõ bàn vang lên.

Tôi không lập tức nhìn vào chiếc ghế trống. Tôi cúi mắt xuống tấm thẻ tạm trên ngực mình trước. Ngón tay chạm vào cạnh thẻ, như muốn tháo nó ra, nhưng cuối cùng chỉ vuốt phẳng phần nhựa bị cong. Sau đó tôi mới ngẩng đầu. Ánh đèn trắng phía sau tấm kính hắt vào mắt, lạnh đến mức khiến đồng tử hơi co lại. Tôi bước nửa bước về phía trước rồi dừng, bởi trong chỉ dẫn, Sương không được vào. Cả cơ thể tôi giữ lại ở ranh giới ấy, vai hơi nghiêng, bàn tay đặt lên mép kính nhưng không áp hẳn xuống, như sợ chỉ một dấu tay cũng trở thành bằng chứng hại người bên trong.

Tôi nhìn chiếc ghế trống.

Ban đầu, ánh mắt tôi không đau. Nó trống, rất trống, như một người đã nghe quá nhiều bản án đến mức không còn phản ứng. Rồi rất chậm, hàm dưới siết lại. Tôi hít vào, nhưng hơi thở dừng ở cổ họng. Có một câu đáng lẽ phải được nói ra, nhưng nó bị nuốt xuống trước khi thành âm. Khóe môi tôi động rất nhẹ, không phải muốn khóc, mà giống như một người đang thử gọi tên ai đó trong trí nhớ rồi phát hiện mình không còn quyền gọi nữa.

Tôi không để nước mắt rơi. Tôi chỉ đặt hai ngón tay lên mặt kính, rồi rút lại ngay. Động tác rất nhỏ, gần như không đáng kể, nhưng trong khoảnh khắc rút tay, móng tay tôi cào nhẹ vào lòng bàn tay mình. Đau thật. Cơn đau ấy giữ tôi đứng thẳng.

Trong phòng không còn tiếng xì xào.

Tôi nhìn chiếc ghế thêm ba nhịp thở nữa, sau đó quay đi. Không quay hẳn lưng. Chỉ xoay nửa người, để máy quay bắt được một bên mặt và đường cổ căng cứng. Sương không bỏ cuộc. Sương chỉ hiểu rằng nếu mình ngã ở đây, người trong phòng sẽ không còn ai để đợi. Vì vậy cô không khóc. Cô nuốt máu xuống, sửa lại tấm thẻ trên ngực và bước ra khỏi vùng sáng.

“Cắt.”

Tiếng trợ lý đạo diễn vang lên, nhưng không ai nói tiếp ngay. Cô gái ban nãy không còn cười. Người đàn ông trung niên cúi xuống nhìn kịch bản của mình, như sợ vô tình chạm vào ánh mắt tôi.

Người đàn ông đội mũ đen phía sau màn hình ngẩng đầu. Khuôn mặt Cố Nghiên gầy hơn tôi nhớ trong những bức ảnh đời trước, đôi mắt sâu và tỉnh. Ông không nhiệt tình, không thương hại, chỉ nhìn tôi như nhìn một cảnh quay chưa đạt đến điểm cuối.

“Cô từng xem kịch bản này?” ông hỏi.

“Chưa.”

“Vậy vì sao biết nhân vật này không được chạm vào kính?”

Tôi im lặng một thoáng. Trên tờ chỉ dẫn không viết điều đó. Nó chỉ viết đứng sau cửa kính. Nhưng nếu một người thật sự muốn bảo vệ người bên trong, cô ấy sẽ sợ mọi dấu vết mình để lại. Tôi nói: “Vì cô ấy không chỉ bị cấm nói. Cô ấy bị cấm tồn tại trong câu chuyện đó.”

Cố Nghiên nhìn tôi lâu.

Trong một giây, ký ức đời trước lại lật mở. Tôi nhớ cái tên mình bị gạch khỏi một danh sách, nhớ những bài báo nói đạo diễn Cố Nghiên không dùng nghệ sĩ có vết nhơ, nhớ sự oán hận từng làm tôi tin ông cũng giống tất cả những người quay lưng. Nhưng người trước mặt tôi không phủ nhận, không khen, càng không vội trao cơ hội. Ông chỉ đặt bút xuống, giọng khàn và chậm.

“Diễn lại.”

Trợ lý tuyển vai sửng sốt. “Đạo diễn Cố, cảnh tiếp theo…”

“Diễn lại.” Ông lặp lại, ánh mắt vẫn đặt trên người tôi. “Lần này, đừng diễn một người bị bỏ lại ngoài cửa. Diễn khoảnh khắc một người mất sạch danh dự, biết mình không còn lời nào được tin, nhưng vẫn phải quyết định có đứng tiếp dưới ánh đèn hay không.”

Ánh đèn trắng trong phòng thử chợt nóng lên trên da tôi.

Tôi nhìn tấm kính trước mặt. Trong bóng phản chiếu mờ nhạt, tôi thấy chính mình của đời trước đứng ở phía bên kia, môi trắng bệch, mắt đỏ nhưng không ai nghe. Còn ở phía sau máy quay, Cố Nghiên không cho tôi một lời thoại nào. Ông chỉ đưa cho tôi một lần nữa — một khoảng im lặng đủ sâu để tôi tự kéo mình ra khỏi đó.