Bỏ qua nội dung

Mạt Thế: Từ Zombie Trở Về Làm Người

Chương 63 - Chương 63: Chợ đen serum

Chương 63: Chợ đen serum

Giọng nữ trong loa vừa dứt, hành lang bảo trì im phăng phắc đúng một nhịp. Rồi tất cả bảng chỉ dẫn trên tường đồng loạt sáng lên. Không phải ánh sáng dẫn đường bình thường, mà là những vạch trắng lạnh chạy dọc theo sàn, quét qua giày từng người như lưỡi dao tìm dấu máu. Hứa Mạn vô thức siết hộp chì vào ngực. Tem sống dưới da cổ tay trái của cô vừa tắt chưa lâu lại đau nhói, như có bàn tay từ sâu trong xương đang cố bẻ nó sáng lên lần nữa.

Tần Mặc kéo cô lùi vào bóng của một đường ống dẫn lạnh. Động tác của anh rất nhanh, nhưng vai phải lập tức giật mạnh. Vệt sáng Nhánh Thể quanh cổ anh đứt thành ba đoạn ngắn, phần kim loại ghim phong tỏa còn sót trong thịt nhấp nháy đáp lại trường quét trên sàn. Hứa Mạn nghe thấy hơi thở anh khựng lại, không dài hơn một cái chớp mắt, nhưng đủ để cô biết anh đang đau đến mức nào.

“Đèn dẫn đường không phải để mời khách.” Đội trưởng hạ thấp giọng. “Nó đang khóa tuyến.”

Phía sau, cửa phụ vừa nuốt hơi khử trùng đã vang lên tiếng va đập trầm. Đội săn chưa qua được trạm kiểm tem, nhưng cách họ không còn xa. Phía trước, hành lang Bắc Thành bắt đầu đóng từng lớp cửa mỏng như mang cá. Mỗi lớp đóng xuống đều phát ra một tiếng cạch khô, chặn dần đường sống của nhóm.

Lưu Triết cúi sát máy theo dõi trên cáng, sắc mặt tệ hơn mọi câu chửi thường ngày của hắn. “Tôi cần thuốc. Không phải bông băng, không phải lời động viên, mà là serum bảo toàn tim hoặc thứ gì tương đương. Nhịp của anh ta đang rơi. Nếu còn bị quét thêm hai lần, tôi có thể khâu xác cho các người xem, nhưng không cứu nổi người sống.”

H-M/01 tựa vai vào tường, đôi môi trắng bệch. Cô ta nhìn bản đồ cũ in trên lớp sơn bong cạnh bảng “Tuyến Mẫu Lạnh”, như đang moi ký ức từ một nơi không muốn nhớ. “Có một trạm đổi nhiệt bên dưới. Trước bùng phát, nhân viên vận chuyển mẫu hay tuồn serum lỗi lô xuống đó đổi tem, đổi thức ăn, đổi quyền đi qua. Sau bùng phát, nếu nơi đó chưa bị Bắc Thành dọn sạch, nó sẽ thành chợ đen.”

“Chợ đen?” Đội viên trẻ nghẹn giọng. “Ở ngay dưới mũi Bắc Thành?”

T-M/00 cười khẽ. “Chỗ tối nhất luôn ở dưới đèn kiểm dịch. Bắc Thành càng phân loại kỹ, thứ bị loại càng có giá. Serum hết hạn, serum cắt nhiễu, serum giả làm người ta tưởng mình vẫn còn hy vọng… tất cả đều có người mua.”

Hứa Mạn nhìn hắn. “Anh biết đường?”

“Tôi biết có đường.” T-M/00 nhấc cằm về phía một cửa thông gió bị vít bốn góc, trên nắp có dấu cảnh báo đông lạnh đã mờ. “Nhưng người mở đường không phải tôi. Tem sống của cô vừa sáng, cả tuyến này đều ngửi thấy rồi. Nếu cô dùng hộp chì thêm một lần, chợ đen sẽ biết cô đáng giá hơn mọi lọ serum trong đó.”

“Vậy không dùng hộp.” Tần Mặc nói. Anh rút dao, đưa chuôi cho đội trưởng, lưỡi dao hướng về vai phải mình. “Cạy nắp. Đi đường phụ.”

Đội trưởng không hỏi thêm. Ông và đội viên trẻ tháo vít bằng dao và kìm gãy, còn Tần Mặc đứng che trước Hứa Mạn, để ánh quét trên sàn chỉ chạm vào bóng lưng anh. Mỗi lần vạch trắng lướt qua ghim phong tỏa trong vai, cơ bắp anh lại căng lên. Hứa Mạn muốn bảo anh tránh ra, nhưng câu đó mắc ở cổ. Cô biết Tần Mặc sẽ không tránh. Giữa một cái máy muốn gọi tên cô và một người sẵn sàng dùng thân mình chặn tín hiệu, mọi lời khuyên đều trở nên quá nhẹ.

Cửa thông gió bật ra, hơi lạnh từ bên dưới trào lên mang theo mùi cồn, sắt gỉ và một thứ ngọt lợ rất giống thuốc quá hạn. Nhóm lần lượt chui xuống. Đường hẹp, cáng phải gập một nửa, người bị thương được buộc chặt bằng dây vải. Lưu Triết vừa bò vừa giữ ống truyền tự chế, miệng không ngừng lẩm bẩm những câu cầu xin không rõ là cầu thần, cầu khoa học hay cầu chính đôi tay mình đừng run.

Trạm đổi nhiệt nằm dưới hành lang khoảng hai tầng. Khi họ trượt xuống lưới sắt cuối cùng, Hứa Mạn mới hiểu vì sao H-M/01 gọi nó là chợ. Trong khoảng không rộng thấp, hàng chục thùng vận chuyển mẫu lạnh bị lật nghiêng làm quầy. Đèn pin, đèn hóa chất và mấy bóng đỏ lấy từ xe cứu thương treo lủng lẳng trên dây điện. Người sống chen giữa người nửa nhiễm, lính đào ngũ chen cạnh dân chạy nạn, ai cũng che cổ tay, che gáy, che những dấu hiệu có thể khiến mình bị định giá. Trên các quầy, những lọ serum bé bằng ngón tay được xếp trong đá bẩn, nhãn dán chồng lên nhãn, mã lô bị cạo đến chỉ còn vết xước.

Một người gác cửa đeo mặt nạ lọc khí bước ra chặn nhóm. Hắn nhìn cáng trước, rồi nhìn Hứa Mạn, ánh mắt dừng ở hộp chì lâu hơn mức cần thiết. “Phí vào chợ.”

Đội trưởng đưa tem lô B-17. Người gác cầm lên soi dưới đèn, cười khàn. “Hết hạn sinh học. Chỉ đủ mua một lời khuyên: quay đầu đi.”

Tần Mặc đột ngột đưa tay phải lên. Anh không kích hoạt Nhánh Thể, chỉ dùng ngón cái ấn vào mép vết thương trên vai. Một giọt máu xám đen thấm ra, kéo theo ánh kim rất mảnh của ghim phong tỏa. Không khí quanh người gác lập tức đổi khác.

“Kim Bắc Thành còn sống.” Tần Mặc nói. “Phí vào chợ.”

Người gác nhìn vệt kim loại dưới da anh, vẻ tham lam lóe lên rồi bị sự sợ hãi đè xuống. “Không gây sự. Không cướp serum. Không để tem sống sáng trong chợ.” Hắn tránh sang một bên. “Các người có mười phút. Sau mười phút, giá của mọi thứ tăng gấp đôi.”

Lưu Triết không đợi ai thúc. Hắn kéo cáng thẳng tới quầy có nhiều hộp bảo quản nhất. Chủ quầy là một người đàn ông gầy như que sắt, một bên mắt đục trắng, trước cổ treo cả chùm tem gốm vỡ. Người trong chợ gọi hắn là Mười Tem. Hắn nghe Lưu Triết nói cần serum bảo toàn tim và chất cắt cộng hưởng ghim phong tỏa thì nhếch miệng. “Muốn cứu người sắp chết, lại muốn cứu một mẫu bị Bắc Thành đóng kim. Các người tưởng đây là bệnh xá từ thiện à?”

“Không.” Lưu Triết đáp ngay. “Tôi tưởng đây là chỗ lừa đảo có tổ chức, nên hỏi thẳng: lọ nào thật?”

Mười Tem cười không ra tiếng. Hắn đặt ba lọ serum lên bàn. Một lọ màu vàng nhạt, một lọ trong suốt, một lọ xanh xám có cặn nhỏ bám đáy. “Bảo toàn tim, cắt nhiễu, và serum ổn định trường. Giá là hai tem còn phản hồi hoặc một ống máu của cô ta.”

Cả quầy bỗng im. Hứa Mạn không cần nhìn cũng biết “cô ta” là mình. Tem sống dưới da cô không sáng, nhưng người ở đây sống bằng cách đánh hơi những thứ có thể bán được. Hộp chì trong tay cô, lệnh truy hồi vừa phát trên tuyến, thái độ che chắn của cả nhóm; từng chi tiết đều là nhãn giá.

“Không lấy máu cô ấy.” Tần Mặc nói.

Mười Tem liếc vai anh. “Vậy lấy kim của cậu. Nhưng kim còn trong thịt mới đáng tiền. Cắt ra chết hay sống, tôi không chịu trách nhiệm.”

H-M/01 chống tay lên mép quầy, nhìn ba lọ serum rất lâu. “Lọ vàng bị pha nước muối đông. Lọ trong suốt là thuốc hạ sốt. Lọ xanh xám mới là cắt nhiễu, nhưng thiếu chất dẫn. Ông có serum bảo toàn tim thật, giấu trong hộp đá dưới chân trái. Mã lô S-11, quá hạn ba năm, vẫn dùng được nếu pha loãng.”

Mắt Mười Tem hẹp lại. “Cô là người của phòng mẫu?”

“Đã từng là vật mẫu.” H-M/01 đáp, giọng khàn đi. “Khác nhau nhiều lắm.”

Một tiếng rè vang lên từ góc chợ. Màn hình cũ treo trên cột đổi nhiệt đột nhiên sáng. Dòng chữ đỏ chạy ngang qua đám người: TEM SỐNG H-M ĐÃ KÍCH HOẠT. BẮC THÀNH THU HỒI. ĐỔI NGƯỜI LẤY SERUM GỐC. Hứa Mạn cảm thấy cả chợ như ngừng thở, rồi vô số ánh mắt quay về phía cô.

Đội trưởng lập tức đưa tay xuống súng. “Lấy thuốc. Rút.”

Nhưng Mười Tem nhanh hơn. Hắn chụp lấy một kim tiêm ngắn dưới quầy, không đâm về phía Tần Mặc mà quét ngang cổ tay Hứa Mạn. Tần Mặc chặn được cổ tay hắn, song ghim phong tỏa trong vai bị lực kéo kích hoạt, khiến nửa người anh khựng lại. Cùng lúc đó, hai người đứng sau quầy lao tới giữ cáng. Lưu Triết gầm lên, đập cả máy theo dõi vào mặt một kẻ, nhưng ống truyền trên người bị thương suýt bị kéo bung.

Hứa Mạn không mở hộp chì. Cô ép cổ tay đau vào cạnh kim loại lạnh của quầy serum, nơi hàng chục tem gốm vỡ đang treo lủng lẳng. Cô không gọi Bắc Thành, cũng không để H-0 hoàn tất định danh. Cô chỉ mượn đúng thứ trạm kiểm tem vừa dạy cô: phân loại. Cơn đau bật lên như lửa trắng. Những tem vỡ trên cổ Mười Tem đồng loạt kêu tách tách, màn hình đỏ phía sau nhiễu thành từng khối méo mó.

“Lỗi phân loại.” Hứa Mạn nghiến răng. “Tất cả giao dịch chứa tem sống đều bị khóa. Ai chạm vào tôi, cả chợ bị Bắc Thành đọc tên.”

Lời đó không chắc đã đúng hoàn toàn. Nhưng nó đủ giống giọng của hệ thống, đủ đúng với nỗi sợ của những người đang sống nhờ trốn mã số. Bàn tay đang vươn tới cô khựng lại. Đội trưởng tận dụng đúng nửa giây ấy bắn vỡ bóng đèn đỏ. Tần Mặc xoay người, dùng tay trái quật Mười Tem xuống quầy. H-M/01 chụp hộp đá dưới chân hắn, còn Lưu Triết giật lấy lọ serum xanh xám thật, cắn nắp bằng răng rồi pha vào ống tiêm với động tác nhanh đến tàn nhẫn.

“Giữ anh ta!” Lưu Triết quát.

Đội viên trẻ ghì cáng. Lưu Triết tiêm serum bảo toàn tim đã pha loãng vào đường ven gần như xẹp. Người bị thương co giật một lần, máy theo dõi ré lên rồi tụt xuống thành nhịp yếu nhưng đều hơn. Lưu Triết thở ra một hơi như vừa bị ai bóp cổ thả ra. “Chưa sống hẳn. Nhưng chưa chết. Tôi ghét phải thừa nhận, chợ lừa đảo này có hàng thật.”

Mười Tem bị Tần Mặc giữ cổ áo, máu chảy từ khóe miệng. Hắn vẫn cười, mắt đục trắng đảo về phía Hứa Mạn. “Cô biết dùng tem sống mà không mở khóa. Hiếm đấy. Bắc Thành sẽ trả giá cao.”

“Còn ông sẽ trả giá trước.” Đội trưởng lạnh giọng.

“Giết tôi thì các người không ra khỏi chợ được.” Mười Tem khàn khàn nói. “Cổng trên bị khóa sau lệnh thu hồi. Muốn đi tiếp tuyến mẫu lạnh, cần một lối của dân buôn serum. Tôi bán đường. Không bán lòng tốt.”

T-M/00 bước tới, nhặt một tem gốm vỡ trên ngực Mười Tem. Hắn xoay mảnh tem dưới ánh đèn pin, nụ cười biến mất. “Ông có lối Bảy Van.”

Mười Tem nhìn hắn, lần đầu lộ vẻ kiêng dè. “Mày là ai?”

“Một món hàng cũ biết nhớ giá của mình.” T-M/00 đáp. “Đưa lối Bảy Van, serum cắt nhiễu và một ống chất dẫn. Đổi lại, chúng tôi để ông giữ cái chợ này thêm một đêm. Không thì tôi nói cho họ biết hầm đá sau lưng ông chứa ba thùng serum giả đã làm chết cả khu tây.”

Sự im lặng quanh quầy lạnh đi. Mười Tem không còn cười nữa. Hắn ra hiệu cho người của mình lùi lại, rồi ném ra một chìa khóa từ méo mó, một lọ chất dẫn bé bằng nửa đốt tay và tấm bản đồ in trên nhãn vận chuyển mẫu. “Lối Bảy Van dẫn ra mép ngoài Bắc Thành. Nhưng sau khi tem sống sáng, không có đường nào sạch. Các người đi càng nhanh càng tốt.”

Lưu Triết giật lấy chất dẫn, nhỏ một giọt vào serum xanh xám. Dung dịch chuyển màu trong hơn. Hắn nhìn Tần Mặc. “Tôi có thể làm ghim im khoảng nửa giờ. Không lấy ra được. Lấy ra ở đây thì anh chảy máu đến chết, còn tôi thì bị ám ảnh nghề nghiệp thêm lần nữa.”

“Làm đi.” Tần Mặc nói.

Hứa Mạn giữ vai anh từ phía sau khi Lưu Triết tiêm quanh mép vết thương. Cơ thể Tần Mặc căng cứng, nhưng anh không phát ra tiếng nào. Khi serum ngấm vào, ánh kim trong vai anh tối xuống, Nhánh Thể quanh cổ nối lại thành một đường yếu nhưng liền. Anh quay đầu nhìn Hứa Mạn. Trong chợ đen hỗn loạn, giữa mùi thuốc giả và tiếng người tranh nhau đổi mạng lấy serum, ánh mắt anh lại rất yên.

“Cô vừa dọa cả chợ bằng một câu chưa chắc đúng.” Anh nói thấp.

“Anh cũng vừa trả phí vào chợ bằng cách tự bóp vết thương.” Hứa Mạn đáp. “Chúng ta hòa.”

Khóe miệng Tần Mặc hơi động, nhưng tiếng cười chưa kịp thành hình thì màn hình đỏ ở góc chợ lại sáng lên. Lần này nó không phát lệnh chung. Nó hiện một đơn giao dịch mới, chữ trắng nổi rõ trên nền đen, lạnh và sạch hơn mọi thứ trong chợ này.

LỆNH MUA ĐẶC BIỆT: HỨA MẠN – TEM SỐNG H-0 DỰ PHÒNG. YÊU CẦU: CÒN SỐNG, KHÔNG HOÀN TẤT CHUYỂN GIAO. THANH TOÁN: MỘT LIỀU SERUM GỐC.

Dòng cuối cùng hiện lên chậm hơn, như có ai đó cố tình để Tần Mặc đọc từng chữ.

NGƯỜI BẢO LÃNH GIAO DỊCH: GIÁM HỘ TRỰC HỆ CỦA TẦN MẶC.