Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 63: Bước Qua Lằn Ranh - Đêm Tạ Gia Đổ Máu

Chương 63: Bước Qua Lằn Ranh – Đêm Tạ Gia Đổ Máu

Tiếng gọi ấy không vang lớn. Nó chỉ khẽ rơi xuống từ khe cửa tối, nhưng trong Mệnh Đài Tạ Huyền, hai chữ Nguyễn Minh lại nặng như một lưỡi câu móc thẳng vào nơi sâu nhất của linh hồn. Cơn đau từ dấu nửa trăng lập tức đổi hướng. Trước đó nó giống bị kim quang Đại Tư Mệnh kéo mở; lúc này, nó giống có một bàn tay lạnh từ phía dưới luồn lên, tìm đúng khe hở mà mảnh ngọc đen vừa cảnh báo. Nếu hắn đáp lại, dù chỉ bằng một ý niệm bản năng, cái tên kia sẽ trở thành dấu mốc để địa cung ghi nhớ hắn.

Mộc Tịch Nhan không nghe rõ hai chữ ấy, nhưng nàng cảm thấy thai tức trong bụng bỗng lạnh đi. Bàn tay nàng đặt lên bụng run rất nhẹ. “A Huyền?” Giọng nàng đã khàn đến mức gần như bị tiếng đá nứt nuốt mất, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Tạ Huyền không thể trả lời ngay. Hắn đang ép tất cả ký ức thuộc về Nguyễn Minh chìm xuống, từ căn phòng bệnh trắng lóa ở Trái Đất, tiếng mưa đập vào ô kính, đến khoảnh khắc hắn mở mắt trong bóng tối chưa thành hình của Cửu Vực. Những thứ ấy là hắn, nhưng cũng là lưỡi dao nếu bị kẻ khác nắm được.

Phía trên, kim quang lại đâm xuống. Lớp đá đầu tiên bị chọc thủng, bụi xám rơi lả tả trên vai Mộc Tịch Nhan. Giọng Đại Tư Mệnh không vội, cũng không giận, chỉ bình thản như đang đọc một dòng phán quyết đã viết sẵn từ nhiều năm trước: “Đường sai đã mở. Người trong Tư Lễ ty, ép mạch trận xuống ba tấc.” Ngay sau lệnh đó, cả địa cung rung lên. Những sợi pháp chỉ vàng mảnh bắn vào khe nứt, không đâm lung tung mà lần theo vết máu của Mộc Tịch Nhan, từng tấc một khóa đường lui.

Tạ Huyền hiểu ngay. Đại Tư Mệnh chưa xuống được, nhưng hắn không cần xuống. Chỉ cần dùng pháp chỉ ép Trấn Khư Địa Cung tự nhận Tạ gia có tội, địa cung sẽ từ nơi che chở biến thành lồng giam. Bạch Tĩnh Chu phía trên chỉ là bàn tay cầm dao; người thật sự nguy hiểm là kẻ biết dùng luật của trận pháp để giết người trong trận pháp.

Sau cánh cửa sâu, giọng kia lại vang lên: “Nguyễn Minh, bước qua đây.” Lần này nó dịu hơn, gần như mang theo chút thương hại. “Nếu không qua, mẹ ngươi sẽ chết.” Thương hại đúng lúc thường không phải lòng tốt. Tạ Huyền ép Mệnh Đài im như đá chìm dưới nước. Hắn không đáp tên, cũng không phủ nhận. Hắn chỉ nhìn vào cách cánh cửa hé mở. Khe cửa không hút máu Mộc Tịch Nhan, cũng không hút dấu nửa trăng. Nó chỉ chờ phản ứng của hắn. Một cánh cửa biết gọi tên thật mà không lập tức ra tay, nghĩa là nó cũng bị giới hạn bởi quy tắc nào đó.

“Nương,” ý niệm của hắn truyền qua sợi chỉ đỏ, yếu đến mức như sắp đứt, “đừng để máu rơi vào trong cửa. Đi sát mép trái. Khi con bảo dừng thì dừng.” Mộc Tịch Nhan không hỏi. Nàng dùng tay áo quấn chặt vết thương ở lòng bàn tay, rồi nghiêng người tránh những giọt máu đang chảy xuống cổ tay. Động tác nhỏ ấy khiến pháp chỉ phía trên mất một nhịp truy dấu. Tạ Huyền nhìn khe cửa, nhìn ký hiệu nửa trăng úp xuống trên lòng bàn tay nàng, rồi bỗng hiểu vì sao mảnh ngọc đen không để lại linh lực. Nó không phải bảo vật cứu mạng. Nó là lời nhắc: nơi này càng giống cứu viện, càng phải dùng ít dấu vết nhất.

Phía trên cửa đá, Tạ Trường Nghi đã lui đến bậc cuối của tổ đường. Áo bào gia chủ rách một mảng lớn, máu từ khóe miệng chảy xuống cằm, nhưng tay vẫn giữ ấn quyết không buông. Sau lưng ông, ba vị trưởng lão Tạ gia đứng vào ba góc trận, mỗi người đặt một tấm mệnh bài tổ tiên trước ngực. Tư Lễ ty đã phá qua hàng phòng tuyến thứ hai. Bạch Tĩnh Chu bước qua xác của cửa gỗ cháy đen, mắt nhìn xuống vết nứt trong nền đá, lạnh giọng nói: “Tạ Trường Nghi, mở địa cung cho Thần Điện, các ngươi còn có thể giữ một phần huyết mạch.”

Tạ Trường Nghi cười khàn. “Giữ để làm gì? Giữ lại vài người quỳ trước pháp chỉ, rồi gọi đó là Tạ gia sao?” Ông xoay ấn quyết, ba tấm mệnh bài đồng thời nứt ra. Đó không phải trận pháp dùng để thắng. Đó là Huyết Tông Trận chỉ dùng khi gia tộc đến đường cùng: lấy mệnh tức của người sống nối vào tên người chết, mượn một nhịp tổ mạch chặn ngoại địch. Ba vị trưởng lão không lùi. Một người tóc đã bạc trắng khẽ nói: “Gia chủ, nói với phu nhân, chúng ta chỉ mua được mười hơi thở.” Tạ Trường Nghi nhắm mắt một sát na, rồi mở ra. “Mười hơi thở là đủ để người còn sống đi tiếp.”

Máu Tạ gia thấm xuống qua khe đá. Không nhiều, nhưng đủ làm những nét khắc cũ trong địa cung đỏ lên từng đường mảnh. Tạ Huyền cảm nhận được nhịp máu ấy. Nó không thân thiết như máu của Mộc Tịch Nhan, nhưng nặng, cũ, và đau. Hắn không có thời gian thương hại ai bằng lời. Chính vì không có thời gian, hắn càng phải dùng cái giá ấy cho đúng. “Dừng.” Ý niệm vừa truyền ra, Mộc Tịch Nhan lập tức dừng ở mép trái cánh cửa. Một sợi kim quang lướt qua trước mặt nàng, cắm vào khoảng tối bên phải. Nếu nàng bước thêm nửa tấc, nó đã ghim trúng tâm mạch.

Giọng sau cửa im một nhịp, như cuối cùng cũng nhận ra con mồi không chịu đi theo cách nó muốn. “Ngươi không muốn sống sao?” Tạ Huyền giữ Mệnh Đài yên lặng, rồi dùng cái tên duy nhất thuộc về đời này đẩy ra một ý niệm thật ngắn: Ta là Tạ Huyền. Không phải lời tự an ủi, cũng không phải phủ nhận quá khứ. Đó là lựa chọn chiến thuật. Nguyễn Minh là cái tên bị câu. Tạ Huyền là thân phận đang được máu Mộc Tịch Nhan và Tạ gia che lại. Nếu phải bước qua lằn ranh này, hắn sẽ bước bằng cái tên kẻ khác chưa nắm được hoàn toàn.

Khe cửa tối bỗng rung mạnh. Trên vách đá hai bên, những dòng chữ cổ lần lượt hiện ra rồi tắt: thuận mệnh thì sinh, nghịch mệnh thì tuyệt. Tạ Huyền không nhìn chữ nữa. Hắn nhìn khoảng trống giữa hai nhịp rung, nơi tiếng chuông cổ bị Huyết Tông Trận phía trên đè lệch. “Bây giờ.” Mộc Tịch Nhan cắn răng, ôm bụng lao nghiêng qua mép trái. Cùng lúc đó, pháp chỉ Đại Tư Mệnh xé xuống, còn từ sau cửa, một luồng hàn khí kéo ngược ra ngoài. Hai lực một trên một dưới ép thân thể nàng gần như gãy gập. Tạ Huyền dồn phần ý thức cuối cùng vào dấu nửa trăng, không mở nó, chỉ dùng vết rạn vừa có như một cái móc, ghim vào ký hiệu nửa trăng úp xuống trên lòng bàn tay mẹ.

Cái giá đến ngay lập tức. Mệnh Đài hắn tối sầm, vết rạn trên dấu nửa trăng lan thêm một đoạn, đau đến mức ý thức như bị xé thành nhiều mảnh. Tỏa Mệnh Hoa Ấn trên cổ tay Mộc Tịch Nhan rụng thêm một cánh ánh sáng, hóa thành màn đỏ nhạt che bụng nàng. Màn đỏ ấy không thắng được pháp chỉ, chỉ làm nó lệch đi một phân. Một phân đó đủ để mẹ con họ lăn qua ngưỡng cửa.

Sau lưng, Huyết Tông Trận phía trên nổ vang. Tạ Huyền không thấy, nhưng nghe được tiếng ba tấm mệnh bài vỡ vụn cùng lúc. Tiếng Tạ Trường Nghi gầm lên bị chôn trong kim quang. Cửa đá tổ đường cuối cùng bị đánh thủng, nhưng mười hơi thở đã hết đúng lúc cánh cửa sâu dưới bia gãy khép lại sau lưng Mộc Tịch Nhan. Bóng tối nuốt lấy kim quang, cũng nuốt luôn tiếng gọi Nguyễn Minh còn sót lại ở bên ngoài.

Không gian bên trong cửa không rộng. Nó giống một hành lang nằm giữa đá và nước, trần thấp đến mức Mộc Tịch Nhan phải cúi người. Hai bên không có bảo vật, không có lối thoát sáng rực, chỉ có những chiếc nôi đá nhỏ đặt sát vách, mỗi chiếc nôi đều khắc một cái tên đã mờ. Tạ Huyền vừa lấy lại một tia ý thức đã cảm thấy lạnh sống lưng. Những chiếc nôi này không dành cho trẻ đã sinh ra. Chúng dùng để ghi tên những Thai Mệnh từng bị đưa qua lằn ranh giữa sống và chết.

Mộc Tịch Nhan bước thêm hai bước rồi khựng lại. Cuối hành lang có một chiếc nôi đá còn mới hơn những cái khác. Trên thành nôi, lớp bụi tự tách ra, để lộ ba chữ vừa được khắc chưa lâu: Tạ Huyền. Bên dưới ba chữ ấy còn một dòng nhỏ hơn, nét khắc sâu như dao: người thứ chín chưa đủ tháng, mở khóa hay chôn khóa, chọn trong đêm nay.

Ngay khi nàng nhìn thấy dòng chữ đó, từ bóng tối cuối hành lang truyền đến một tiếng cười rất khẽ. Không còn gọi Nguyễn Minh nữa. Lần này, giọng kia gọi đúng cái tên hắn vừa chọn để tự che mình: “Tạ Huyền, cuối cùng ngươi cũng bước qua lằn ranh.