Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 26: Họp Báo Của Công Ty

Chương 26: Họp Báo Của Công Ty

Tin nhắn cuối cùng của số lạ nằm im trên màn hình như một vết máu đã khô.

Túi giấy màu nâu bị cán bẹp. Nửa tờ giấy lộ ra dòng chữ “Số 17 – Tần Nhiễm”. Sau đó, mọi cuộc gọi đều rơi vào âm báo lạnh lẽo: thuê bao không liên lạc được.

Tôi không biết người đó còn ở phòng khám hay đã bị ai đưa đi. Tôi cũng không biết bản giấy kia thật sự còn nguyên hay đã trở thành một món mồi bị nghiền dưới bánh xe. Điều duy nhất tôi biết là, nếu mình vừa rồi thật sự lao đến hiệu thuốc trên đường Tây Hoành, bây giờ hình ảnh của tôi có lẽ đã nằm trong tay Tinh Diệu: Lạc Tinh Miên lén gặp người nội bộ, nhận tài liệu bất hợp pháp, âm mưu hãm hại công ty cũ.

Một cái bẫy tốt chưa bao giờ cần khóa cửa. Nó chỉ cần đặt đúng nơi con người muốn cứu lấy thứ gì đó nhất.

Tô Mạn gọi lại lần thứ ba trong vòng mười phút. Giọng cô vẫn đều, nhưng tốc độ nói nhanh hơn bình thường. “Người của tôi đã đến khu vực phòng khám. Không tìm thấy người phụ nữ trong tin nhanh. Nhân viên nói cô ta được băng bó trầy xước ở tay, sau đó tự rời đi trước khi họ kịp ghi đầy đủ thông tin. Camera khu phố tôi đang cho người xin theo quy trình hợp pháp. Cô giữ nguyên điện thoại, lát nữa giao cho trợ lý của tôi lập biên bản trích xuất.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa kính. Thành phố Minh Hải lúc chạng vạng có một vẻ đẹp rất tàn nhẫn: đèn xe nối thành dòng, bảng quảng cáo sáng lên từng mảng, mọi người vẫn đi ăn tối, tan làm, hẹn hò, không ai biết ở một góc nào đó, một cái tên đã bị chôn ba năm vừa trồi lên khỏi bùn nước.

“Còn họp báo?” tôi hỏi.

Bảo Lâm đang cúi đầu lướt điện thoại, đột nhiên ngẩng phắt lên. “Tinh Diệu công bố rồi.”

Cô đưa màn hình sang. Thông báo chính thức của Tinh Diệu Entertainment vừa được đăng cách đây một phút, văn phong sạch sẽ, câu chữ đầy mùi dầu đánh bóng: “Về những tranh chấp gần đây liên quan đến nghệ sĩ Lạc Tinh Miên, công ty sẽ tổ chức buổi gặp gỡ truyền thông lúc 19:30 tối nay để làm rõ sự thật, bảo vệ quyền lợi hợp pháp của công ty, nghệ sĩ và các đối tác liên quan.”

Bên dưới là ảnh nền xanh trắng, logo Tinh Diệu đặt ở giữa, sáng đến mức gần như thánh thiện.

Tôi nhìn dòng “làm rõ sự thật” mà muốn cười. Đời trước, khi họ quyết định chôn tôi, văn bản cũng thích dùng chữ sự thật. Sự thật do họ viết, ánh đèn do họ bật, micro do họ đặt trước mặt người họ chọn. Còn tôi, người bị nhắc tên trong từng câu, lại thường là người cuối cùng được quyền nói.

“Không phản hồi ngay.” Tô Mạn nói qua điện thoại. “Họ đã chọn mở họp báo, nghĩa là ít nhất trong tay họ có một bộ tài liệu đủ để dẫn dắt dư luận. Chúng ta cần xem họ nói gì trước. Mỗi câu phát ngôn công khai đều có thể trở thành chứng cứ sau này.”

Bảo Lâm tức đến bật cười. “Nói cách khác, cứ để họ diễn?”

“Đúng.” Tô Mạn đáp. “Nhưng phải ghi lại toàn bộ vở diễn.”

Nửa giờ sau, xe dừng ở bãi đỗ dưới tòa nhà văn phòng luật. Trợ lý của Tô Mạn mang theo máy tính, túi niêm phong chứng cứ và một biểu mẫu dài đến mức tôi chỉ nhìn đã đau đầu. Điện thoại của tôi được đặt lên bàn, từng tin nhắn, ảnh chụp, thời gian nhận, trạng thái cuộc gọi đều được ghi lại. Tôi ký tên vào biên bản bằng một nét chữ rất chậm. Khi ngòi bút lướt qua giấy, tôi chợt nghĩ đến tờ giấy “Số 17 – Tần Nhiễm” bị bánh xe cán bẹp trong ảnh. Có những tờ giấy sinh ra để được cất trong hồ sơ. Có những tờ giấy phải bò qua nước bẩn mới tìm được đường đến ánh sáng.

19:30, livestream họp báo của Tinh Diệu bắt đầu.

Phòng họp báo được bố trí ở khách sạn Hải Thành, nơi Tinh Diệu thường tổ chức lễ ký hợp đồng cho nghệ sĩ mới. Tôi từng đứng ở đó ba lần. Một lần nhận vai nữ phụ đầu tiên, một lần cảm ơn công ty đã “bồi dưỡng”, một lần ngồi im nghe Đường Vệ Minh nói tôi cần hy sinh vì đại cục. Bây giờ qua màn hình, căn phòng ấy sáng hơn trong ký ức của tôi. Phông nền trắng, logo công ty xanh nhạt, hàng ghế phóng viên đầy hơn dự kiến. Mỗi ống kính đều giống một con mắt đã được đánh thức.

Đường Vệ Minh bước lên bục đúng giờ. Ông mặc vest xám, cà vạt xanh sẫm, gương mặt mệt mỏi vừa đủ để trông như một người bị tổn thương bởi nghệ sĩ mình từng nâng đỡ. Không quá giận dữ. Không quá lạnh lùng. Một vẻ đau lòng được tính toán đến từng nếp nhăn ở khóe mắt.

“Trước hết,” ông nói, giọng trầm và chậm, “Tinh Diệu rất tiếc khi tranh chấp nội bộ bị đưa lên mạng, gây ảnh hưởng đến công chúng, đối tác và nhiều nghệ sĩ vô tội trong công ty.”

Bảo Lâm hừ một tiếng. “Mở đầu bằng nghệ sĩ vô tội. Ý là cậu có tội.”

Tôi không nói gì. Tôi nhìn đôi tay Đường Vệ Minh đặt trên bục. Rất vững.

Ông tiếp tục: “Cô Lạc Tinh Miên là nghệ sĩ công ty bồi dưỡng trong nhiều năm. Tinh Diệu từng dành cho cô ấy tài nguyên phim ảnh, quảng cáo, đội ngũ tạo hình và kế hoạch phát triển dài hạn. Nhưng trong thời gian gần đây, cô Lạc nhiều lần có hành vi vượt quá phạm vi ủy quyền, tự ý tiếp xúc bên thứ ba, tiết lộ nội dung hợp đồng chưa được phép công khai, đồng thời dùng dư luận tạo áp lực buộc công ty phải nhượng bộ trong tranh chấp thương mại.”

Từng câu rơi xuống rất êm. Không có chữ nào thô, nhưng chữ nào cũng có móc.

Tự ý tiếp xúc bên thứ ba. Tiết lộ nội dung hợp đồng. Dùng dư luận tạo áp lực. Chỉ cần ba cụm từ ấy đứng cạnh nhau, tôi từ một người bị ép xin lỗi lập tức biến thành một nghệ sĩ tham lam, phản bội, không biết điều.

Trên màn hình phụ, bình luận bắt đầu trôi nhanh.

“Vậy là cô ấy thật sự gặp nhà đầu tư sau lưng công ty à?”

“Không thích công ty thì kiện, sao cứ tung lên mạng?”

“Trước đó thấy cô ấy bình tĩnh quá đã hơi sợ rồi, có khi có đội ngũ sau lưng thật.”

Tôi đọc lướt qua, cổ họng không nghẹn như trước nữa. Có lẽ con người bị thiêu một lần sẽ học được cách phân biệt lửa nào đau vì nóng, lửa nào chỉ là ánh sáng trên màn hình.

Tô Mạn ngồi đối diện tôi, vừa nghe vừa ghi chú. “Ông ta không phủ nhận chuyện ép cô xin lỗi. Ông ta đổi khái niệm thành ‘tranh chấp nội bộ’. Ghi lại.”

Đường Vệ Minh ra hiệu cho nhân viên truyền thông chiếu slide. Trên màn hình lớn của họp báo hiện ra một bảng thời gian được cắt gọn: ngày tôi đến văn phòng Kính Hải, ngày tôi gặp Tô Mạn, ngày tôi đăng lịch trình khách sạn, ngày tôi gửi công văn yêu cầu Tinh Diệu cung cấp hợp đồng đối soát. Tất cả được xếp thành một chuỗi có vẻ rất logic, như thể tôi đã lên kế hoạch công kích công ty từ lâu.

Không có đoạn công ty ép tôi nhận tội. Không có phụ lục 13,6 triệu không chữ ký. Không có khoản bồi thường 48 triệu được tính chồng bằng những điều khoản bất công. Không có lịch trình bị khóa, tài nguyên bị chuyển, stylist và kịch bản lần lượt rơi vào tay Nhan Sơ.

Sự thật khi bị cắt đúng cách sẽ trở thành một lời nói dối rất đẹp.

Một phóng viên đứng lên hỏi: “Đường tổng, có tin nói công ty từng yêu cầu Lạc Tinh Miên công khai xin lỗi dù chưa xác minh video khách sạn. Việc này có thật không?”

Đường Vệ Minh khẽ thở dài. “Trong khủng hoảng truyền thông, công ty có nghĩa vụ đưa ra phương án giảm thiểu thiệt hại cho tất cả các bên. Chúng tôi chưa bao giờ ép buộc bất kỳ nghệ sĩ nào nhận lỗi không thuộc về mình. Nhưng nghệ sĩ cũng cần hiểu, cảm xúc cá nhân không thể đặt cao hơn lợi ích tập thể.”

Cảm xúc cá nhân.

Tôi nghe bốn chữ ấy, đầu ngón tay lạnh đi.

Đời trước, khi tôi khóc trong phòng họp và nói mình bị hãm hại, Đường Vệ Minh cũng dùng ánh mắt ấy nhìn tôi. Ông nói: “Tinh Miên, cô đang mất kiểm soát.” Khi một người phụ nữ đau đến mức không thể thở, họ gọi đó là mất kiểm soát. Khi cô bình tĩnh đưa bằng chứng, họ gọi đó là có đội ngũ thao túng. Dù cô khóc hay không khóc, họ luôn có một cái nhãn chuẩn bị sẵn.

Phóng viên khác lập tức bắt lấy hướng đó. “Vậy công ty có từng nhận được phản ánh về trạng thái tâm lý hoặc khả năng kiểm soát cảm xúc của cô Lạc không?”

Căn phòng trên màn hình bỗng yên xuống một nhịp.

Bảo Lâm chửi khẽ. Tô Mạn đặt bút dừng lại, ánh mắt lạnh hẳn.

Đường Vệ Minh không trả lời ngay. Chính sự im lặng ngắn ngủi ấy mới là câu trả lời nguy hiểm nhất. Ông cúi đầu nhìn tài liệu, rồi ngẩng lên với vẻ khó xử vừa đủ.

“Vì tôn trọng quyền riêng tư của nghệ sĩ, tôi không tiện công khai chi tiết cá nhân.” Ông nói chậm rãi. “Nhưng đúng là trong quá trình hợp tác, công ty từng nhiều lần sắp xếp nhân viên hỗ trợ cô Lạc điều chỉnh trạng thái làm việc. Một số đoàn phim cũng từng phản ánh rằng cô ấy dễ bị kích động khi lịch trình thay đổi hoặc khi trao đổi về vai diễn. Chúng tôi luôn chọn bảo vệ nghệ sĩ, nên trước đây không công khai những chuyện này.”

Rất trơn tru.

Trơn đến mức tôi gần như có thể nhìn thấy phía sau câu nói ấy là một cột trong “Hồ sơ rủi ro nghệ sĩ”: lịch sử điều trị, trạng thái tâm lý, sự kiện có thể kích hoạt. Họ không cần nói tôi bệnh. Họ chỉ cần nói họ tôn trọng quyền riêng tư. Phần còn lại, công chúng sẽ tự tưởng tượng thay họ.

Bình luận nổ tung.

“Có vấn đề thật à?”

“Thảo nào phản ứng của cô ấy mấy hôm nay lạ vậy.”

“Công ty không nói thẳng chắc là còn nể mặt rồi.”

Tôi nhìn những dòng chữ ấy, trong đầu lại hiện lên cái tên Tần Nhiễm. Ba năm trước, chắc cũng có người ngồi trước màn hình đọc bình luận về cô ấy như thế này. Say rượu đánh trợ lý. Tâm lý không ổn. Không chịu nổi áp lực. Chủ động xin lỗi. Chủ động biến mất. Một chuỗi từ khóa đủ sạch để che đi bàn tay đã bóp cổ cô.

“Đừng nhìn nữa.” Bảo Lâm đưa tay định lấy máy tính bảng.

Tôi giữ lại. “Không. Tôi phải nhìn.”

Nếu ánh đèn đang được họ dùng để phán xử tôi, ít nhất tôi phải nhìn rõ từng chiếc đinh đóng trên bục xử ấy.

Điện thoại dự phòng của Tô Mạn rung lên. Cô liếc qua, rồi đẩy màn hình sang tôi. Tin nhắn đến từ một số được lưu là Hạ Trầm Chu.

“Tôi đã chuyển đầu mối camera đường Tây Hoành cho Tô Mạn qua kênh hợp pháp. Tôi không thay cô nói.”

Một tin nữa đến sau đó vài giây.

“Nhưng đừng một mình bước vào phòng đó.”

Tôi nhìn hai dòng chữ rất lâu. Vết nứt giữa chúng tôi vẫn nằm đó, sắc và lạnh, không vì hai tin nhắn mà biến mất. Nhưng lần này, anh không đứng trước ống kính thay tôi, cũng không dùng danh nghĩa bảo vệ để kéo tôi ra khỏi bàn cờ. Anh chỉ đặt một đường lui ở nơi tôi có thể nhìn thấy.

Tôi tắt màn hình. “Tô luật sư.”

Tô Mạn ngẩng lên. Có lẽ cô đã đoán được tôi muốn nói gì, nên câu đầu tiên của cô rất thẳng: “Không được nhắc sổ đen. Không được nhắc Tần Nhiễm. Không được nói bất kỳ thứ gì chưa qua xác minh nguồn.”

“Tôi biết.”

“Không được để cơn giận dẫn đường.”

“Tôi biết.” Tôi đứng dậy, cầm lấy áo khoác. “Nhưng tôi cũng không thể để họ biến tôi thành một cái tên không có mặt trong chính cuộc phán xử của mình.”

Bảo Lâm nhìn tôi. “Cậu muốn đến đó?”

“Tôi không đến một mình.” Tôi nhìn Tô Mạn. “Tôi chỉ nói những gì chúng ta có thể chứng minh: ghi âm cuộc họp ép xin lỗi, công văn yêu cầu hợp đồng, phụ lục không chữ ký, lịch sử khóa tài khoản công việc. Còn những thứ chưa đủ chứng cứ, tôi sẽ để chúng nằm yên.”

Tô Mạn im lặng hai giây. Sau đó cô đóng tập hồ sơ trước mặt lại. “Vậy đi bằng cửa phụ của khách sạn. Vào sau phần phát biểu, trước khi họ kết thúc hỏi đáp. Tôi sẽ đứng cạnh cô. Một câu sai, tôi cắt micro.”

Bảo Lâm lập tức cầm túi. “Tôi lái xe.”

Khi chúng tôi đến khách sạn Hải Thành, họp báo đã bước vào phần câu hỏi cuối. Bên ngoài sảnh đầy phóng viên không vào được, bảo vệ đứng thành hai hàng, ánh đèn từ phòng lớn hắt qua khe cửa như nước trắng tràn ra hành lang. Tôi nghe giọng Đường Vệ Minh vang qua loa nội bộ, vẫn trầm, vẫn tiếc nuối, vẫn nhân danh công ty, đối tác và nghệ sĩ vô tội.

“Chúng tôi hy vọng cô Lạc có thể bình tĩnh trở lại, ngừng sử dụng dư luận như vũ khí, quay về đối thoại trong khuôn khổ pháp luật và hợp đồng.”

Tôi dừng trước cánh cửa bên hông. Sau lớp gỗ dày, tiếng shutter dày đặc như mưa đá. Đời trước, tôi từng bị nhốt ngoài rất nhiều cánh cửa như thế này. Cửa phòng họp, cửa đoàn phim, cửa công ty, cửa nhà. Mọi người bên trong nói về tôi, quyết định thay tôi, kết án tôi, rồi bảo đó là cách tốt nhất cho đại cục.

Tôi đặt tay lên tay nắm cửa.

Tô Mạn đứng bên trái tôi, Bảo Lâm đứng bên phải. Không ai thúc giục. Không ai thay tôi mở cửa.

Tôi tự đẩy ra.

Ánh sáng trong phòng họp báo lập tức đập vào mắt. Hàng chục ống kính đồng loạt quay lại, tiếng xôn xao dâng lên như một làn sóng va vào vách kính. Trên bục, Đường Vệ Minh khựng lại rất nhanh, nhưng ông ta vẫn là Đường Vệ Minh. Chỉ trong một cái chớp mắt, vẻ ngạc nhiên đã được thay bằng nụ cười bao dung của một người lớn nhìn đứa trẻ không nghe lời.

“Tinh Miên,” ông nói vào micro, “nếu cô có điều gì muốn trao đổi, chúng ta có thể chọn một nơi phù hợp hơn.”

Tôi bước vào vùng sáng, từng bước một. Tôi không nhìn bình luận trên màn hình nữa. Tôi nhìn thẳng vào người đã dùng ba năm hợp đồng để định giá đời tôi, dùng vài câu trơn tru để biến tôi thành kẻ phản bội, rồi gọi đó là bảo vệ.

“Không cần nơi khác.” Giọng tôi vang lên trong căn phòng đang nín thở. “Đường tổng, ông đã nói thay tôi đủ lâu rồi.”

Tôi dừng trước hàng ghế phóng viên đầu tiên, dưới ánh đèn trắng đến mức gần như làm người ta đau mắt.

“Phần còn lại,” tôi nói, “để tôi tự nói.”