Chương 35 - Chương 35: Lửa Trong Lòng Bàn Tay - Thai Mệnh Tỉnh Giấc
Chương 35: Lửa Trong Lòng Bàn Tay – Thai Mệnh Tỉnh Giấc
“Mộc Tịch Nhan, giao đứa trẻ ra. Người của Thần Điện đã tìm thấy dấu Cốt rồi.”
Giọng nữ ấy không cao, cũng không mang vẻ đe dọa thô bạo, nhưng khi lọt vào hành lang chuông đồng, từng chữ lại khiến lớp tuyết ngoài cửa đứng yên như bị đóng đinh. Tạ Huyền đã chìm quá nửa vào bóng tối thai thể, vậy mà điểm Cốt trong người vẫn gõ thêm một nhịp, giống như kẻ nghe thấy tiếng chủ nợ quen thuộc. Vòng khóa mỏng giữa Thai Mệnh và Thiên Mệnh Cốt run lên. Hắn không còn sức tỉnh lâu, nhưng cảm giác bị gọi tên trước cả khi chào đời vẫn ép một phần ý thức yếu ớt bám lại. Người bên ngoài không gọi hắn là con của Mộc Tịch Nhan. Bọn họ gọi hắn là dấu Cốt.
Mộc Tịch Nhan không lập tức trả lời. Nàng cúi mắt nhìn Trấn Danh Bài trong tay người áo xám, nơi vệt bụi đen bị khóa vừa hiện ra chữ cổ “Tạ”. Chữ ấy rất mờ, nhưng trong hoàn cảnh này, một chữ đã đủ giết người. Người áo xám khép năm ngón tay che mặt bài, giọng ép thấp: “Không được để nàng ta thấy. Thần Điện có Tầm Cốt Đăng, nếu chữ Tạ và mùi tàn ảnh cùng bị bắt, pháp chỉ truy mệnh sẽ khóa chết ba trăm dặm quanh đây.” Mộc Tịch Nhan hỏi: “Còn bao lâu Kim Mục khép?” Người áo xám liếc về vệt sáng vàng nhạt cuối hành lang. “Mười hai hơi thở. Quá chín hơi, cửa phụ sẽ chết.”
Ngoài tuyết, người nữ kia chậm rãi bước tới. Qua khe nứt của lớp đá, chỉ thấy một góc áo trắng viền bạc và ngọn đèn nhỏ treo trước lòng bàn tay nàng ta. Đèn không có dầu, trong tim đèn lại cháy một đốm lửa xanh đen, mỗi lần lay động đều làm nửa ấn xanh trên người Mộc Tịch Nhan rạn thêm một tiếng rất khẽ. Giọng nữ vang lên lần nữa, bình thản như đang đọc một điều luật đã được viết sẵn: “Mộc thị che giấu tội cốt, Tạ thị phản mệnh, thai trong bụng ngươi không thể giữ. Ta không muốn động sát trong Kim Mục cổ đạo. Ngươi tự bước ra, ta còn có thể giữ cho ngươi một mạng.”
Tạ Huyền nghe thấy hai chữ giữ mạng mà trong lòng lạnh đi. Hắn đã sống một đời ở nơi khác, đủ hiểu có những lời nghe như khoan dung, thực chất chỉ là đổi cách lấy đi tất cả. Nếu Mộc Tịch Nhan bước ra, đứa trẻ trong bụng nàng sẽ không còn là đứa trẻ. Nếu nàng chống lại, Thần Điện có cớ tuyên bố nàng là tội nhân. Dù chọn đường nào, đối phương đều đã đặt sẵn kết quả. Đây không phải truy sát nóng vội, mà là chiếc lưới được dệt bằng danh nghĩa chính nghĩa.
Mộc Tịch Nhan đưa tay đặt lên bụng, đầu ngón tay lạnh gần như mất cảm giác. Tỏa Mệnh Hoa Ấn có thể nở rộ lần nữa, dùng huyết mẫu đè xuống Tầm Cốt Đăng trong một hơi, nhưng nàng không làm. Nàng vừa học được cái giá của việc để máu mình thành lời giải duy nhất. Nàng hít thật chậm, rồi dùng móng tay rạch không phải cổ tay, mà là đường vân cũ trong lòng bàn tay. Vết rạch nông, chỉ thấm ra một đường đỏ mỏng. “Ta không dùng mạng đổi nữa,” nàng nói khẽ. “Nhưng một chút lửa trong tay, ta vẫn còn.”
Linh lực mộc xanh không bùng lên. Nó tụ trong lòng bàn tay nàng thành một chấm sáng nhỏ, bị máu nóng bao lấy, không đốt ra ngoài mà đốt vào trong. Người áo xám biến sắc: “Ngươi muốn nung tàn ảnh?” Mộc Tịch Nhan đáp: “Không nung nó. Mượn mùi của nó.” Nàng áp lòng bàn tay lên Trấn Danh Bài. Chữ “Tạ” nóng lên, vệt bụi đen trong bài co quắp như tro bị ép tỉnh. Tàn danh bên trong thở dài: “Nữ nhân Mộc gia, mượn danh phải trả danh. Ngươi trả nổi không?”
“Không trả bằng con ta.” Mộc Tịch Nhan chỉ đáp một câu ấy.
Người áo xám hiểu nàng muốn làm gì. Tầm Cốt Đăng đã bắt được mùi tàn ảnh, mà tàn ảnh lại hiện chữ Tạ. Nếu cứ giấu, đèn sẽ càng tìm thật; nếu thả sai một chút, có thể khiến đèn cắn theo bóng giả. Nhưng bóng giả cần Trấn Danh Bài mở khe, cần một người chịu đốt danh trong lòng bàn tay, và cần thai trong bụng không phản ứng với Thiên Mệnh Cốt đúng khoảnh khắc mùi giả được thả ra. Chỉ cần Tạ Huyền yếu lòng, mọi thủ đoạn sẽ thành tự dẫn đường cho kẻ địch.
Bóng tối quanh Tạ Huyền nặng hơn. Hắn không nghe rõ hết lời bên ngoài, nhưng hắn cảm được một luồng nóng rất nhỏ truyền qua bàn tay Mộc Tịch Nhan, chạm vào vùng Thai Mệnh đang rò hơi ấm của mình. Không giống cấm thuật cưỡng ép bảo vệ, luồng nóng này chỉ dừng ngoài ranh giới, như một ngọn đèn đặt trước cửa chứ không xông vào nhà. Điểm Cốt trong người hắn bỗng gõ nhanh hơn, ăn theo nhịp Tầm Cốt Đăng ngoài hành lang. Một phần bản năng muốn đáp lại. Đáp lại thì sẽ có sức. Đáp lại thì có thể tỉnh. Đáp lại thì không cần yếu ớt như một thai nhi sắp ngủ. Ý nghĩ ấy trơn lạnh, rất giống một lý do hợp lý.
Tạ Huyền suýt buông vòng khóa. Nhưng ngay lúc ấy, hắn nhớ bóng đại điện lửa xanh ở chương trước, nhớ câu “đừng hỏi nó có muốn hay không”, nhớ lời mẹ chỉ mong hắn còn có thể nói một câu không. Hắn không còn đủ sức đẩy Cốt, cũng không đủ sức giúp Mộc Tịch Nhan đánh lui Thần Điện. Việc duy nhất hắn có thể làm là không trả lời tiếng gọi kia. Trong thai tức tối tăm, hắn gom phần hơi ấm đang rò ra từ vết nứt Thai Mệnh, ép nó vào một điểm nhỏ bằng đầu kim. Điểm sáng ấy yếu đến đáng thương, nhưng thuộc về hắn, không thuộc về Cốt, cũng không thuộc về tàn ảnh. Hắn dùng nó bịt lên vết nứt của vòng khóa, từng chút một, như lấy lòng bàn tay che một đốm lửa trước gió.
Tầm Cốt Đăng ngoài hành lang đột nhiên khựng lại. Người nữ áo trắng dừng bước. “Ồ?” nàng ta khẽ thốt, lần đầu tiên giọng nói có dao động. Ngọn lửa xanh đen trong đèn nghiêng về phía Trấn Danh Bài, nhưng khi sắp xuyên qua khe đá để bắt thẳng vào bụng Mộc Tịch Nhan, nó lại bị một mùi Tạ thị cháy khét từ lòng bàn tay nàng kéo lệch nửa tấc. Nửa tấc ấy không đủ để an toàn, nhưng đủ để người áo xám ném Trấn Danh Bài xuống nền hành lang. Bài gỗ vỡ ra một mảnh nhỏ, mang theo vệt bụi đen và chữ “Tạ” mờ lao về cửa chính như một con đom đóm tàn.
Người nữ ngoài tuyết lập tức giơ đèn. Ánh lửa xanh đen đuổi theo mảnh bài vỡ, xuyên qua lớp chuông đồng đã im bặt. Cùng lúc, Mộc Tịch Nhan ôm bụng xoay người về phía vệt sáng vàng nhạt mà Kim Mục để lại. Người áo xám đi sau nửa bước, tay áo quét qua ba quả chuông gần nhất, dùng tiếng kim loại cuối cùng đẩy thành một lớp nhiễu âm. Không ai nói chạy, vì trong cổ đạo này, một chữ dư thừa cũng có thể bị Tầm Cốt Đăng bắt thành phương hướng.
Tạ Huyền cảm thấy thân thể mẹ nghiêng đi. Thai thể của hắn bị chấn động, vòng khóa vừa được đốm lửa nhỏ bịt lại lập tức đau như bị xé. Hắn không kêu được, cũng không thể mở mắt, nhưng ý thức vẫn bám trên một câu duy nhất: không đáp. Tầm Cốt Đăng gọi, hắn không đáp. Thiên Mệnh Cốt gõ, hắn không đáp. Tàn ảnh chữ Tạ cháy ngoài kia, hắn cũng không nhận nó là mình. Một sinh linh chưa sinh không có nhiều quyền lực, nhưng quyền im lặng trước thứ muốn đặt tên cho mình, hắn phải giữ.
Sau lưng, người nữ áo trắng đã nhận ra không đúng. Mảnh Trấn Danh Bài vỡ mang theo mùi Tạ thị, nhưng không có nhịp Thai Mệnh. Nàng ta khẽ cười, tiếng cười mỏng như tuyết cắt trên đá. “Mộc Tịch Nhan, ngươi vẫn biết lừa đèn như năm đó.” Lời vừa dứt, ngọn đèn tách ra một sợi lửa thứ hai, không đuổi theo mảnh bài vỡ mà rơi xuống nền hành lang. Lửa chạm đất, dựng lên một vòng pháp văn bạc bò về phía dấu chân Mộc Tịch Nhan. Người áo xám quay đầu: “Nàng ta không chỉ là người cầm đèn. Nàng ta biết thủ pháp của ngươi.”
Mộc Tịch Nhan không đáp. Cửa phụ Kim Mục đã ở trước mắt, một khe sáng chỉ còn rộng bằng bàn tay. Nàng đưa bàn tay bị đốt cháy vào khe, lòng bàn tay áp lên mép cửa như áp vào một lưỡi đao nóng. Tỏa Mệnh Hoa Ấn trong lòng tay nàng nở ra một cánh cuối cùng, không rực rỡ, không dữ dội, chỉ đủ chống cho khe cửa khỏi khép trong hai hơi thở. Người áo xám lập tức bước qua trước, quay lại đỡ nàng. Nhưng ngay khoảnh khắc Mộc Tịch Nhan nghiêng người vào cửa, sợi lửa thứ hai của Tầm Cốt Đăng đã bò tới sau gót nàng, chạm vào một giọt máu rơi trên nền.
Tạ Huyền nghe thấy một tiếng nứt rất nhỏ. Không phải nửa ấn xanh, cũng không phải Trấn Danh Bài. Tiếng nứt ấy phát ra từ chính đốm lửa hắn vừa gom trong Thai Mệnh. Sợi lửa của Thần Điện không bắt được Cốt, lại chạm được vết máu của mẹ hắn, rồi men theo mối liên hệ mẹ con tìm đến cửa ngoài của Thai Mệnh. Trong một thoáng, trước bóng tối của hắn xuất hiện bóng một bàn tay trắng muốt cầm đèn, đầu ngón tay gõ nhẹ lên ranh giới hắn vừa bịt lại. Giọng nữ kia vang lên rất xa, nhưng lần này không nói với Mộc Tịch Nhan. Nàng ta nói với hắn: “Thì ra ngươi đã tỉnh.”
Mộc Tịch Nhan gần như dùng toàn bộ sức còn lại kéo thân mình qua khe cửa. Kim Mục khép lại sau lưng nàng bằng một tiếng trầm đục, cắt đứt hành lang chuông đồng, mảnh Trấn Danh Bài vỡ và phần lớn ánh lửa xanh đen. Nhưng câu nói cuối cùng vẫn lọt vào Thai Mệnh của Tạ Huyền như một hạt băng mỏng. Người áo xám đỡ nàng ngã xuống nền đá lạnh phía bên kia, chưa kịp thở đã nhìn thấy lòng bàn tay Mộc Tịch Nhan hiện một vệt pháp văn bạc cực mảnh, giống bấc đèn chưa cháy hết.
Tạ Huyền chìm hẳn vào ngủ sâu. Trước khi ý thức tắt đi, hắn chỉ kịp thấy đốm lửa nhỏ của mình vẫn còn trong lòng bàn tay vô hình của Thai Mệnh, yếu ớt nhưng chưa tắt. Ngoài cửa Kim Mục đã đóng, giọng nữ của Thần Điện không còn truyền tới nữa. Nhưng vệt pháp văn bạc trên tay Mộc Tịch Nhan lại khẽ sáng lên một lần, như có ai đó từ rất xa vừa ghi xong một dòng chú: Thai mệnh đã tỉnh, có thể truy danh.
