Chương 34 - Chương 34: Tàn Ảnh Của Quá Khứ - Thai Mệnh Tỉnh Giấc
Mảnh bụi đen nhỏ như tro tàn dừng trên nửa ấn xanh, nhưng nó không đứng yên như một vật chết. Trong khoảnh khắc Trấn Danh Bài chắn trước người Mộc Tịch Nhan, Tạ Huyền nghe thấy tiếng gõ trong điểm Cốt chậm lại một nhịp, giống như thứ bên trong cũng đang nhìn mảnh bụi kia. Đường rạch hư không sau lưng chiếc cân xương khép dần, để lại một vệt lạnh mỏng đến mức mắt thường khó thấy, nhưng trong thai tức của hắn, vệt lạnh ấy lại như một vết dao cắt ngang mặt nước. Thai Mệnh vừa lập giới quá yếu, mỗi dao động bên ngoài đều biến thành cơn rét chạy qua ý thức hắn. Hắn muốn đẩy ý niệm ra quan sát, nhưng phần mệnh tức bị tắt ở chương trước lập tức kéo hắn xuống, khiến bóng tối quanh mình nặng như bùn lầy.
Mộc Tịch Nhan không hỏi đó là gì. Nàng nhìn màu đen đang bị luồng xanh thẫm ép dừng trên nửa ấn, đáy mắt thoáng qua một nỗi sợ rất sâu, không giống sợ bị truy sát, cũng không giống sợ cấm thuật phản phệ. Đó là nỗi sợ của một người từng thấy chuyện này xảy ra. Người áo xám nhận ra vẻ mặt ấy, giọng trầm xuống: “Ngươi biết hắc tức này?” Mộc Tịch Nhan khép tay lại trên bụng, không để Tỏa Mệnh Hoa Ấn tự động bung rễ như bản năng. Nàng đáp rất khẽ: “Không phải hắc tức sống. Là tàn ảnh. Thứ còn sót lại khi một lời thề bị nghiền qua Cốt.”
Hai chữ tàn ảnh vừa rơi xuống, mảnh bụi đen bỗng lan ra thành một đường mực nhỏ, bò dọc theo vết rạn của nửa ấn xanh. Nó không công kích Mộc Tịch Nhan, cũng không cắn nuốt linh lực của nàng. Nó chỉ tìm khe hở đã bị tiếng quát mơ hồ lúc trước làm nứt ra, rồi cố chui vào như một ký ức tìm đường trở về chủ cũ. Nửa ấn xanh run lên. Giọng nam bị khóa không phát thành chữ, nhưng luồng xanh thẫm quanh ấn đột nhiên ép xuống, dựng thành một vòng ánh sáng mỏng. Ánh sáng ấy vừa hiện, Mộc Tịch Nhan đã tái mặt. Nàng hiểu người trong ấn đang giúp, nhưng mỗi lần hắn cưỡng ép xuyên phong, vết rạn trên ấn sẽ sâu hơn, mà vết rạn ấy có thể trở thành cửa cho thứ bên ngoài nhìn thấy thai mệnh của Tạ Huyền.
Người áo xám nâng Trấn Danh Bài. Những vết nứt trên bài gỗ mở ra ánh xám khô khốc, tàn danh bên trong thở dài như một người già bị đánh thức giữa đêm. “Đừng để nó chạm Thai Mệnh. Tàn ảnh không có lực giết người, nhưng có thể ghi chuyện cũ lên mệnh mới.” Câu ấy khiến Tạ Huyền lạnh hơn cả khi nghe chiếc cân phán sau sinh tái cân. Hắn đã thấy Thiên Mệnh Cốt dùng hình ảnh Quy Khư làm mồi câu, nên hiểu ký ức trong thế giới này không đơn giản là chuyện đã qua. Một đoạn quá khứ nếu bị khắc vào mệnh, có thể biến thành tội danh, thành lời thề, thành sợi dây buộc một người chưa sinh phải gánh món nợ của kẻ đã chết.
Mộc Tịch Nhan lùi nửa bước, lưng gần chạm vào thành hành lang chuông đồng. Nàng có thể dùng huyết mẫu đốt sạch tàn ảnh, cách ấy nhanh nhất, cũng chắc nhất. Nhưng bài học của chiếc cân xương còn ở ngay trước mắt. Mỗi lần nàng dùng máu làm lời giải, Thiên Mệnh Cốt lại có thêm một con đường nhớ nàng. Nàng ép móng tay vào lòng bàn tay, đau đớn giữ mình tỉnh táo, rồi đổi pháp quyết. Rễ xanh của Tỏa Mệnh Hoa Ấn không đâm thẳng vào mảnh bụi, mà quấn quanh nửa ấn xanh thành ba vòng, giống như dựng hàng rào quanh cửa thay vì lao ra chém người ngoài cửa. Mỗi vòng rễ khép lại, hơi thở của nàng lại yếu thêm một phần, nhưng trên bụng nàng không có thêm vệt máu mới.
Tạ Huyền cảm nhận được lựa chọn ấy. Trong bóng tối, hắn gần như không còn sức chống đỡ vòng khóa đã lập. Mệnh tức sơ sinh thiếu mất một đoạn khiến mọi suy nghĩ của hắn đều chậm đi, như ngọn đèn dầu bị cắt bấc. Nhưng chính vì chậm, hắn lại thấy rõ một điều: mảnh bụi đen không nhắm vào lực mạnh nhất, mà nhắm vào nơi hắn yếu nhất. Nó không cần phá khóa. Nó chỉ cần cho hắn nghe quá khứ đủ lâu, để hắn lầm tưởng mình sinh ra là để trả một món nợ nào đó. Hắn gom ý niệm còn lại, không đụng vào Cốt, cũng không chạm vào tàn ảnh. Hắn chỉ ép vòng khóa mỏng kia sát thêm vào Thai Mệnh, giữ một ranh giới nhỏ: chuyện cũ có thể tồn tại, nhưng không được tự xưng là hắn.
Ngay khi ý niệm ấy thành hình, mảnh bụi đen mở ra trong thai tức một bóng cảnh đứt đoạn. Tạ Huyền thấy một đại điện nửa chìm trong lửa xanh, thấy những người mặc giáp cổ quỳ quanh một đứa trẻ sơ sinh không rõ mặt, thấy một người đàn ông đặt tay lên ngực mình, móc ra một mẩu xương trắng rồi cười đến ho ra máu. Tiếng xiềng kéo dài dưới nền điện, từng tiếng nặng như sấm bị chôn sâu. Có ai đó nói: “Nếu đời sau còn một đứa trẻ mang Cốt, đừng hỏi nó có muốn hay không. Hãy để nó khóa cửa.” Câu nói ấy không dữ tợn, thậm chí còn mang nỗi tuyệt vọng của người sắp chết. Nhưng Tạ Huyền vẫn thấy sống lưng mình lạnh buốt. Đáng sợ nhất không phải ác ý, mà là sự hi sinh quá lớn đến mức người đời sau không dám từ chối.
Điểm Cốt trong thai thể rung lên, không còn dụ dỗ bằng sức mạnh như trước. Lần này nó im lặng đứng cạnh tàn ảnh, để quá khứ tự nói thay nó. Nếu hắn là chìa khóa, nếu từng có người dùng mạng đổi lấy phong ấn, nếu mẹ hắn đang bị truy sát vì thứ trong người hắn, vậy hắn có quyền từ chối không? Câu hỏi ấy nặng hơn đĩa cân. Tạ Huyền suýt bị kéo vào bóng cảnh, nhưng một nhịp tim rất yếu của Mộc Tịch Nhan truyền tới. Nhịp tim ấy không ra lệnh, không cầu xin, chỉ còn cố chấp sống cùng hắn. Hắn nhớ lời nàng nói: Con tự chọn. Mẹ ở đây. Vì thế hắn đáp trong lòng, từng chữ chậm đến đau: Ta có thể gánh hậu quả do ta chọn. Nhưng không nhận mệnh lệnh từ người đã chết.
Vòng khóa mỏng sáng lên một tia gần như không màu. Tia sáng ấy quá yếu để xua tàn ảnh, nhưng đủ làm bóng đại điện trong thai tức vỡ thành nhiều mảnh. Cùng lúc, Mộc Tịch Nhan bắt được khe hở. Ba vòng rễ xanh không đâm vào bụi đen mà đồng loạt xoay ngược, cuốn nó khỏi vết rạn của nửa ấn xanh rồi ép vào mặt ngoài Trấn Danh Bài. Người áo xám hiểu ý nàng, cắn đầu lưỡi phun một giọt máu không mang huyết mẫu của Tạ Huyền, chỉ là máu của người giữ luật. Trấn Danh Bài rít lên. Tàn danh bên trong mắng một câu không rõ, rồi tự đốt mất một nét danh đã tàn để khóa mảnh bụi vào thân bài. Trên mặt bài lập tức hiện thêm một vệt đen nhỏ như vết cháy.
Chiếc cân xương không ngăn cản. Nó đã hoàn thành phán định, còn tàn ảnh chỉ là dư âm bị đường rạch kéo ra. Nhưng khi mảnh bụi bị khóa lại, hàng chữ “Cốt đã nhớ mệnh. Sau sinh tái cân” trên mặt cân bỗng chìm sâu hơn, như được khắc thêm một lần vào đá. Người áo xám nhìn vệt chữ, sắc mặt khó coi: “Tái cân sẽ không chỉ cân Cốt và Thai Mệnh. Nó đã ghi thêm tàn ảnh quá khứ. Sau sinh, chỉ cần ba lần mạch đầu không qua, quá khứ này sẽ có cớ ép vào mệnh nó.” Mộc Tịch Nhan nhắm mắt một thoáng. Không phun máu, không ngã xuống, nhưng sự im lặng của nàng còn nặng hơn bất kỳ vết thương nào.
Tạ Huyền không nghe hết lời người áo xám, nhưng hắn cảm được khoảng trống trong mình lớn thêm. Mệnh tức bị tiêu hao để lập giới giờ giống một chiếc bình có vết nứt, chưa vỡ, nhưng nước bên trong rò từng giọt. Hắn không còn sức giữ ý thức nổi rõ. Bóng tối thai thể bắt đầu kéo hắn về trạng thái ngủ sâu của một sinh linh chưa chào đời. Trước khi chìm xuống, hắn vẫn dùng phần tỉnh táo cuối cùng kiểm tra vòng khóa. Nó còn đó, mảnh đến đáng thương, nhưng không đứt. Tạ Huyền bỗng hiểu cái gọi là Thai Mệnh tỉnh giấc không phải tỉnh để mạnh hơn, mà là tỉnh để biết có những thứ sẽ chờ mình từ trước cả lúc sinh ra.
Mộc Tịch Nhan đặt cả hai tay lên bụng, giọng khàn nhưng ổn định hơn lúc trước: “Con không cần thay ai khóa cửa. Nếu ngày đó thật sự tới, mẹ chỉ mong con còn có thể nói một câu không.” Nửa ấn xanh rung nhẹ, giọng nam bị khóa vẫn không thành lời, nhưng luồng xanh thẫm chậm rãi phủ lên vòng rễ của nàng, giống một bàn tay vô hình giúp nàng giữ cửa. Người áo xám thu Trấn Danh Bài về, nhìn vệt đen mới trên thân bài rồi nói: “Chúng ta phải rời hành lang này trước khi Kim Mục khép hẳn. Tàn ảnh đã bị khóa, nhưng mùi của nó sẽ dẫn thứ bên ngoài tới.”
Như để chứng minh lời hắn, những quả chuông đồng hai bên hành lang bỗng im bặt. Không phải tiếng chuông tắt, mà là toàn bộ âm thanh bị ai đó bóp nghẹt. Sau lớp đá cuối hành lang, gió tuyết từ thế giới bên ngoài luồn vào, mang theo một tiếng bước chân rất nhẹ. Tạ Huyền đã gần ngủ sâu, nhưng điểm Cốt trong người hắn lại gõ đúng một nhịp theo tiếng bước ấy. Trên Trấn Danh Bài, vệt bụi đen vừa bị khóa bất ngờ hiện ra một chữ cổ mờ nhạt: Tạ. Người áo xám nhìn chữ ấy, đồng tử co lại. Ở cuối hành lang, một giọng nữ xa lạ vang lên qua tuyết: “Mộc Tịch Nhan, giao đứa trẻ ra. Người của Thần Điện đã tìm thấy dấu Cốt rồi.”
