Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 33: Trận Chiến Không Thắng Dễ - Thai Mệnh Tỉnh Giấc

Chương 33: Trận Chiến Không Thắng Dễ – Thai Mệnh Tỉnh Giấc

Chiếc cân xương hạ xuống giữa hành lang chuông đồng, nhỏ đến mức Mộc Tịch Nhan chỉ cần duỗi tay là có thể chạm vào, nhưng bóng của nó lại phủ kín toàn bộ thai tức của Tạ Huyền. Một đĩa cân đã chìm xuống dù rỗng không. Đĩa còn lại treo cao, trắng lạnh như một mảnh trăng bị cạo sạch ánh sáng. Kim Mục Vấn Sinh lùi vào khe tối, không còn hỏi ai cho quyền sống nữa, nhưng thứ nó để lại còn khó chịu hơn một câu hỏi. Cân Cốt không cần lời biện. Nó chỉ cần xem thứ nào nặng hơn: một thai mệnh vừa tỉnh, hay một mẩu Thiên Mệnh Cốt đã bị phong qua không biết bao nhiêu đời.

Tạ Huyền cảm thấy điểm lạnh sâu trong thai thể rung từng nhịp. Lần trước, Cốt chỉ bị ánh vàng gọi tên. Lần này, nó tự tìm đường đáp lại chiếc cân. Mỗi lần nó rung, nhịp mệnh tức non nớt của hắn lại bị kéo lệch đi một chút, như đốm lửa nhỏ bị dòng nước ngầm hút xuống. Hắn lập tức thu ý thức lại, không đẩy thẳng vào Cốt như khi chặn Kim Mục, bởi hắn đã hiểu sức mình hiện giờ quá yếu. Nếu lấy lực đè lực, hắn chỉ cần sai một nhịp, thứ bị ép vỡ trước sẽ không phải Cốt, mà là Thai Mệnh của chính hắn.

Người áo xám bước lên nửa bước, Trấn Danh Bài trong tay run khẽ. Những vết nứt trên thân bài chưa khép, tàn danh bên trong yếu đến mức gần như không còn hơi để cười. Hắn nhìn chiếc cân xương, trầm giọng: “Cân này không xét thiện ác. Nó cân quyền chủ. Nếu Cốt nặng hơn mệnh, sau này đứa trẻ dù sống cũng chỉ bị ghi là vật mang khóa. Nếu mệnh nặng hơn Cốt, cốt án vẫn còn, nhưng ít nhất nó không thể lập tức đoạt chủ.” Mộc Tịch Nhan nghe đến chữ “đoạt chủ”, sắc mặt vốn đã trắng lại lạnh thêm. Nàng đặt tay lên bụng, lòng bàn tay dính vệt máu nhạt chưa khô, nhưng lần này nàng không vội dùng huyết mẫu đè xuống.

Không phải nàng không muốn cứu. Chính vì muốn cứu, nàng mới phải dừng lại. Kim Mục vừa buộc nàng hiểu một điều tàn nhẫn: mẫu niệm có thể che gió, nhưng không thể sống thay con. Nếu nàng lại lấy máu mình đặt lên đĩa cân, chiếc cân có thể tạm nghiêng về phía Thai Mệnh, nhưng từ nay mỗi lần Thiên Mệnh Cốt thức dậy, nó sẽ nhớ đến đường máu ấy và kéo nàng làm vật neo. Mộc Tịch Nhan đã quen dùng chính mình trả giá, nhưng lần này cái giá không chỉ rơi lên nàng. Nó sẽ biến tình thương của nàng thành dây trói quanh cổ đứa trẻ.

Chiếc cân xương khẽ kêu một tiếng. Không phải tiếng kim loại, cũng không phải tiếng xương nứt, mà giống âm thanh của một cánh cửa đá trong lòng đất mở ra một khe hẹp. Tạ Huyền nhìn thấy cảnh tượng không thuộc về hiện tại. Một dãy bậc thềm đen chìm trong mưa máu, những bóng người mặc áo giáp cổ quỳ trước một vực sâu không đáy, trên tay mỗi người đều nâng một đoạn xương trắng có khắc linh văn. Xa hơn nữa là ánh lửa xanh, là tiếng xiềng xích kéo dài qua lòng núi, là một giọng nói rất thấp gọi hắn không bằng tên Nguyễn Minh, cũng không bằng tên Tạ Huyền, mà bằng hai chữ lạnh buốt: chìa khóa.

Hắn lập tức cắt đứt hình ảnh ấy. Không phải vì sợ, mà vì hắn biết đây không phải ký ức được ban tặng. Đây là mồi câu. Thiên Mệnh Cốt không giống một bảo vật nằm im chờ chủ nhân nhỏ máu nhận lấy. Nó biết cách cho người ta thứ người ta đang thiếu nhất: lời giải, sức mạnh, và cảm giác rằng chỉ cần nắm lấy nó thì có thể bảo vệ tất cả. Với một thai nhi đang bị truy sát từ trong bụng mẹ, lời dụ ấy gần như độc hơn bất kỳ đòn tấn công nào. Tạ Huyền nghĩ đến hơi thở rối loạn của Mộc Tịch Nhan, nghĩ đến nửa ấn xanh đã rạn, rồi buộc mình bình tĩnh đến tàn nhẫn. Hắn cần sống, nhưng không thể dùng cách khiến mình vừa sinh ra đã không còn là mình.

Đĩa cân bên Cốt lại hạ thêm một chút. Trên chuông đồng hai bên, linh văn lần lượt hiện ra: Dị cốt có nguyên. Cốt có ứng. Mệnh chứng quá nhẹ. Những chữ ấy đập vào Tỏa Mệnh Hoa Ấn như mưa đá. Rễ xanh của Mộc thị tự động bung ra, muốn quấn lấy đĩa cân còn lại. Mộc Tịch Nhan cắn răng thu chúng về, bàn tay run đến mức gần như không giữ nổi bụng mình, nhưng nàng vẫn nói rất khẽ: “Con tự chọn. Mẹ ở đây.” Bốn chữ cuối không phải pháp quyết, cũng không phải lời thề, nhưng trong bóng tối thai tức của Tạ Huyền, chúng giống một mặt đất nhỏ để hắn đặt chân lên.

Tạ Huyền gom phần mệnh tức còn lại. Nó ít đến đáng thương, sau bậc Kim Mục chỉ còn như một sợi tơ vừa cháy qua lửa. Hắn không đưa nó lên đĩa cân để so nặng với Cốt, bởi so như vậy chắc chắn thua. Một đứa trẻ chưa sinh, không thân thể hoàn chỉnh, không linh mạch mở ra, không danh chính thức, lấy gì cân với thứ từng liên quan đến Quy Khư và chín Đại Khố? Hắn đổi cách. Thay vì cân trọng lượng, hắn kéo mệnh tức thành một đường ranh thật mảnh, đặt ngang giữa Thai Mệnh và điểm Cốt. Ý niệm của hắn chìm xuống từng chữ không thành tiếng: Ta không tranh với ngươi bằng nặng nhẹ. Ta lập giới. Ngươi ở trong ta, nhưng không được thay ta chọn.

Thiên Mệnh Cốt phản ứng ngay. Điểm lạnh trong thai thể bùng lên như một hạt sao đen. Đau đớn lan qua ý thức Tạ Huyền, không dữ dội như bị xé nát, mà âm thầm hơn, giống có bàn tay lạnh bóc từng lớp cảm giác thuộc về hắn. Trong thoáng chốc, hắn gần như không phân biệt được nhịp tim của Mộc Tịch Nhan, hơi thở của mình, tiếng chuông đồng hay tiếng gõ từ Cốt. Cốt không nói bằng lời, nhưng nó đưa tới một đáp án rất rõ: nếu để nó nặng hơn, nó có thể chặn Kim Mục, có thể mở đường, có thể khiến những kẻ truy sát bên ngoài phải trả giá. Nó thậm chí cho hắn thấy một khả năng xa xôi: Mộc Tịch Nhan không cần phải tiếp tục phun máu vì hắn.

Đó mới là đòn hiểm nhất. Tạ Huyền có thể chống lại tham vọng, chống lại tò mò, thậm chí chống lại sợ chết, nhưng rất khó chống lại một cơ hội cứu mẹ. Ý thức hắn lung lay một nhịp, và chỉ một nhịp ấy đã đủ khiến đĩa cân bên Cốt chìm mạnh. Nửa ấn xanh trên bụng Mộc Tịch Nhan vang lên một tiếng rạn sắc. Giọng nam bị khóa lần đầu tiên xuyên qua phong ấn thành một âm tiết mơ hồ, khàn đến không nghe rõ chữ, nhưng Tạ Huyền lại cảm thấy đó là một tiếng quát: tỉnh.

Hắn tỉnh thật. Cứu mẹ bằng cách để Cốt làm chủ, khác nào kéo nàng từ một nhà tù ném sang nhà tù khác. Hắn không cần một thứ sức mạnh thay hắn hiếu thuận, cũng không cần một chiếc chìa khóa nhân danh bảo vệ để mở cửa cho tai họa. Tạ Huyền ép mệnh tức mỏng manh kia khép lại thành một vòng khóa. Vòng khóa ấy không đủ trói Cốt vĩnh viễn, thậm chí không đủ làm nó ngủ lại, nhưng đủ để ghi một điều vào Thai Mệnh vừa tỉnh: trước khi hắn tự có danh, tự có thân, tự có lựa chọn, Thiên Mệnh Cốt không được vượt giới thay hắn lập quyết định đầu tiên.

Cái giá lập tức đến. Nhịp mệnh tức của hắn tắt mất một đoạn. Trong cảm giác của Tạ Huyền, đó không phải mất linh lực, mà giống mất đi một phần hơi ấm vốn phải dùng để lớn lên. Mộc Tịch Nhan ôm bụng cong người, không phun máu nữa, nhưng môi nàng tái đi trong im lặng. Người áo xám thấy vậy, mắt hơi trầm xuống: “Nó dùng mệnh tức sơ sinh làm khóa. Đứa trẻ này sau khi sinh ra, ba lần mạch đầu sẽ rất khó qua.” Tàn danh trong Trấn Danh Bài im lặng hồi lâu mới thở ra một tiếng: “Nhưng nó không mượn ai trả thay. Cân phải nhận.”

Quả nhiên, chiếc cân xương dừng lại. Đĩa bên Cốt vẫn thấp hơn, chứng minh Thiên Mệnh Cốt còn mạnh hơn Thai Mệnh quá nhiều, nhưng đĩa còn lại không còn bị kéo rơi xuống đáy. Giữa hai đĩa cân, đường ranh do Tạ Huyền lập ra hiện lên như một vết chỉ mờ, yếu đến mức chỉ cần chạm mạnh là đứt, lại cố chấp đến mức không biến mất. Trên những quả chuông đồng, linh văn đổi từng chữ một: Cốt trọng hơn mệnh. Mệnh đã lập giới. Cốt có ứng, chưa phục. Thai chủ chưa mất. Cốt án hoãn định.

Mộc Tịch Nhan nhắm mắt, nước mắt không rơi nhưng hàng mi run nhẹ. Nàng biết đây không phải chiến thắng dễ nghe. Cốt vẫn nặng hơn, án vẫn chưa xóa, đứa trẻ còn chưa chào đời đã tự làm yếu một phần mệnh tức để đổi lấy quyền không bị thay thế. Nhưng nàng cũng biết đây là lần đầu tiên con nàng không chỉ được nàng bảo vệ, mà thật sự tự đứng về phía mình. Nàng áp trán lên mu bàn tay đặt trên bụng, giọng khàn đi: “Được rồi. Mẹ nhớ. Con không phải chìa khóa.” Trong bóng tối, Tạ Huyền không còn sức đáp, chỉ giữ vòng khóa nhỏ kia không tan.

Kim Mục Vấn Sinh khép lại gần hết, nhưng trước khi ánh vàng biến mất, chiếc cân xương bỗng rạch một đường rất mảnh vào hư không. Từ đường rạch ấy rơi xuống một mảnh bụi đen nhỏ như tro tàn, chạm vào nửa ấn xanh rồi lập tức bị luồng xanh thẫm ép dừng. Người áo xám biến sắc, vung Trấn Danh Bài chặn trước Mộc Tịch Nhan. Trên mặt cân xương, bốn chữ “Người Mang Cốt” chìm xuống, thay bằng một hàng chữ mới lạnh hơn: Cốt đã nhớ mệnh. Sau sinh tái cân. Cùng lúc đó, trong điểm Cốt bị phong, Tạ Huyền nghe thấy một tiếng gõ rất nhẹ, chậm rãi và rõ ràng hơn mọi lần trước, như có thứ gì đó bên trong đang học theo nhịp của hắn. Nó không phá khóa. Nó chỉ chờ.