Bỏ qua nội dung

Giao Ước Dưới Mái Hiên Xưa

Chương 37 - Chương 37: Lớp lót áo cưới

Chương 37: Lớp lót áo cưới

Điện thoại của Minh Dương vẫn sáng trong hành lang lạnh của Quỹ Phục Hưng Đô Thị. Dòng thông báo về tập tin đính kèm nằm im trên màn hình khóa, ngắn đến mức không cần mở cũng đủ khiến mọi người hiểu chuyện gì vừa bị ném xuống giữa họ. Khánh Vy là người phản ứng trước. Cô bước lên một bước, giọng thấp nhưng rất rõ: “Đừng mở bằng điện thoại cá nhân. Nếu đây là bẫy gắn mã theo dõi hoặc là tài liệu bị cố ý phát tán, chúng ta cần giữ nguyên hiện trạng thông báo.” Trần Hạo lập tức lấy một chiếc máy dự phòng từ túi tài liệu, gọi cho bộ phận kỹ thuật quen thuộc. Minh Dương không cãi. Anh chỉ tắt màn hình, bàn tay nắm điện thoại siết lại trong một thoáng rồi buông ra, bình tĩnh như thể thứ vừa xuất hiện không phải bản sao của một giao ước có thể kéo anh khỏi mọi quyền lực còn lại.

An Nhiên đứng cạnh Khánh Vy, giữa tiếng bước chân thưa dần sau cuộc họp và mùi nước lau sàn sạch lạnh. Cô từng nghĩ hợp đồng kia chỉ là thứ ràng buộc cô với Minh Dương trong một năm, là một tờ giấy chật chội mà cả hai đều muốn thoát ra vào đúng hạn. Đến lúc này cô mới thấy nó còn là một lưỡi dao. Hoàng Bách không cần chứng minh tình cảm của họ là thật hay giả ngay lập tức. Hắn chỉ cần đưa bản hợp đồng ra đúng thời điểm, biến mọi quyết định Minh Dương từng ký vì Mộc Miên thành bằng chứng cho một cuộc hôn nhân vụ lợi. Khi ấy, tiệm may của mẹ cô sẽ không còn là nơi cần được bảo vệ, mà sẽ trở thành cái cớ để người ta nói cô lợi dụng hôn nhân để giữ tài sản.

“Tôi sẽ xử lý đường phát tán,” Minh Dương nói. Giọng anh khàn hơn lúc trong phòng họp, nhưng vẫn cố giữ khoảng cách. “Cô không cần đứng ra đối mặt với chuyện này tối nay.” An Nhiên nhìn anh. Câu nói ấy nếu xuất hiện vài tháng trước, có lẽ cô sẽ chỉ thấy tức giận vì lại bị anh đẩy ra khỏi sự thật. Bây giờ, sau khi chính mắt thấy anh mất quyền mà không dùng cô làm lá chắn, cô vẫn đau, vẫn không quên những gì anh từng giấu, nhưng không thể giả vờ rằng mọi lời anh nói đều là kiểm soát. Cô đáp chậm rãi: “Anh vừa bị khóa quyền truy cập hồ sơ chiến lược. Anh xử lý bằng gì?” Minh Dương im lặng. Câu hỏi không sắc, cũng không mềm. Nó chỉ đặt sự thật lên bàn. Trần Hạo cúi đầu thấp hơn, còn Khánh Vy nhìn An Nhiên bằng ánh mắt như đã đợi cô tự nói ra điều đó.

Khánh Vy mở tập ghi chú, kéo mọi chuyện trở lại đúng đường. “Nếu Hoàng Bách công bố hợp đồng, hướng đánh tiếp theo chắc chắn là Mộc Miên. Văn bản tạm hoãn tháo dỡ sẽ bị đặt dấu hỏi, hồ sơ bảo tồn sẽ bị soi lại, và mọi giấy tờ có Minh Dương chạm vào đều có thể bị yêu cầu loại khỏi quá trình xét. Muốn đứng vững, chúng ta cần bằng chứng độc lập về quyền sở hữu ban đầu của Mộc Miên, càng sớm càng tốt.” Cô nhìn An Nhiên. “Ngoài hồ sơ bệnh viện Nam Giang và phần trích lục cư trú, trong tiệm còn thứ gì mẹ mày để lại mà chưa kiểm tra kỹ không?” Câu hỏi ấy khiến An Nhiên bỗng nhớ tới mùi vải cũ trong căn phòng sau tiệm, nhớ chiếc áo cưới dang dở nằm trong hộp gỗ, nhớ lớp lót dày bất thường ở thân áo và cây kim gãy mắc sâu giữa các lớp vải. Lúc ấy cô từng nghĩ đó chỉ là dấu vết của một việc may chưa xong. Nhưng mẹ cô chưa bao giờ để một đường lót dày đến cứng nếu không có lý do.

“Áo cưới,” An Nhiên nói rất khẽ. Hai chữ rơi xuống giữa hành lang, không nặng như cáo buộc, nhưng đủ làm cả Khánh Vy lẫn Minh Dương nhìn cô. Cô nhớ ngày tìm thấy nó, Minh Dương từng bảo nên niêm phong làm chứng cứ, còn cô khi ấy chỉ thấy anh lạnh lùng đến tàn nhẫn, không cho cô chạm vào ký ức cuối cùng của mẹ. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ anh đã thấy điều gì bất thường trong cách chiếc áo được cất giữ, chỉ là anh lại chọn cách khó nghe nhất để nói. An Nhiên nuốt xuống cảm giác nghẹn ở cổ. “Lớp lót của chiếc áo đó rất dày. Có kim gãy bên trong. Mẹ tôi không phải người may ẩu.” Khánh Vy lập tức đóng sổ. “Vậy về Mộc Miên ngay. Nhưng từ lúc bước vào tiệm, tao sẽ quay video liên tục. Nếu phát hiện giấy tờ, không tự ý bóc tách thêm, không đọc lan man trước camera. Chúng ta niêm phong, sáng mai làm xác nhận và giám định chữ viết.”

Minh Dương nói: “Tôi đưa hai người đi.” An Nhiên nhìn anh, phòng vệ trong mắt vẫn còn. Anh dừng lại trước khi cô kịp từ chối, rồi bổ sung: “Tôi không vào nếu cô không muốn. Tôi chỉ đứng ngoài hẻm. Tối nay Hoàng Bách đã ra tay, tôi không yên tâm để cô và luật sư Phạm đi một mình.” Lần này anh không nói như ra lệnh. Anh đặt lựa chọn trước mặt cô, để cô có quyền nhận hoặc không. An Nhiên nắm chặt quai túi chống nước, trong đó vẫn còn hồ sơ liên quan đến bệnh viện Nam Giang và những dòng địa chỉ cũ của cha. Một ngày quá nhiều sự thật chưa mở đã đè lên vai cô, nhưng giữa chúng có một điều cô biết rõ: nếu cứ chờ đến sáng, người của Hoàng Bách có thể đến trước. Cô nói: “Tôi nhận xe, không nhận quyết định thay.” Minh Dương khẽ gật đầu. “Được.”

Đường về hẻm cũ ướt loang ánh đèn. Mưa đã ngớt, nhưng nước vẫn chảy thành những vệt mỏng dọc mép đường, kéo theo lá mục và bụi vữa từ mái hiên từng sập. Tiệm May Mộc Miên nằm cuối hẻm, cửa cuốn được che tạm bằng tấm bạt xám, phía trên là khung mái hiên méo vẫn chưa kịp sửa. Khi xe dừng ngoài đầu hẻm, An Nhiên thấy đèn trong tiệm tối om, nhưng ổ khóa phụ ở cửa bên có vết xước mới. Khánh Vy bật camera trên điện thoại, đọc rõ thời gian, địa điểm, tình trạng cửa và người có mặt. Cô còn gọi một bác bảo vệ dân phố ở đầu hẻm đến đứng ngoài làm chứng, không để buổi kiểm tra biến thành một lần lục tìm không dấu vết. Minh Dương giữ đúng lời, dừng ở ngoài bậc tam cấp, chỉ để Trần Hạo kiểm tra lối sau và gọi người khóa lại nếu có dấu cạy.

Bên trong tiệm, mùi gỗ ẩm và vải cũ ùa ra như một hơi thở bị nén lâu ngày. Những kệ vải từng được An Nhiên xếp lại sau đêm mái hiên sập đã bị kéo lệch. Ngăn kéo dưới máy may mở hé, vài cuộn chỉ rơi trên nền gạch, một chiếc kéo cắt vải nằm sai vị trí. Người đã vào đây không tìm tiền, cũng không phá bừa. Họ tìm giấy tờ. Khánh Vy lia camera chậm qua từng góc, sắc mặt lạnh đi. “Có người đến trước chúng ta, nhưng có vẻ chưa tìm được thứ cần tìm.” An Nhiên không đáp. Cô đi thẳng vào căn phòng nhỏ phía sau, nơi chiếc hộp gỗ đựng áo cưới được phủ bằng một tấm khăn trắng đã ngả màu. Khi bàn tay chạm vào nắp hộp, cô bỗng nhớ tiếng mẹ dặn khi cô còn nhỏ: đường kim có thể giấu một vết rách, nhưng không được giấu một lời nói dối. Khi ấy cô không hiểu. Bây giờ cô sợ mình hiểu quá muộn.

Chiếc áo cưới được nâng ra dưới ánh đèn vàng yếu. Vải ren đã cũ, màu trắng chuyển thành ngà nhạt, phần tay áo còn thiếu một đường viền, phần eo chỉ mới lược tạm. Nó không lộng lẫy. Nó giống một lời hứa bị bỏ dở giữa chừng hơn là bộ váy dành cho ngày vui. An Nhiên đặt áo lên bàn cắt, vuốt nhẹ từng nếp vải. Lớp lót ở thân trước quả thật dày hơn bình thường, cứng ở một đoạn gần đường eo, nhưng mặt ngoài lại được khâu rất khéo, gần như không thấy dấu mở. Cây kim gãy vẫn nằm ở mép trong, đầu kim nhỏ bị oxy hóa thành màu tối. Khánh Vy nhìn qua vai cô. “Nếu phải rạch, rạch ở đường chỉ cũ. Đừng làm rách giấy nếu bên trong có giấy.” An Nhiên lấy cây bấm chỉ trong hộp dụng cụ của mẹ. Ngón tay cô run nhẹ, không phải vì yếu, mà vì cô có cảm giác mình đang tháo một mũi chỉ đã giữ im lặng suốt mười lăm năm.

Đúng lúc ấy, điện thoại của Khánh Vy rung lên. Cô nhìn màn hình, rồi quay sang cửa. Tin nhắn từ Minh Dương chỉ có một dòng: Lối sau có dấu cạy mới. Đừng ra ngoài một mình. Khánh Vy lập tức khóa chốt trong, hạ giọng: “Nhanh nhưng phải bình tĩnh.” Ngoài hẻm có tiếng bước chân vội dẫm qua vũng nước, rồi im bặt khi giọng Minh Dương vang lên từ phía cửa sau, thấp và lạnh: “Khu vực này đang được ghi hình. Người không phận sự rời khỏi đây ngay.” Không có tiếng tranh cãi. Chỉ có một khoảng lặng căng như sợi chỉ kéo quá mức. An Nhiên không quay đầu. Cô biết nếu mình dừng lại vì sợ, thứ mẹ cô giấu trong chiếc áo này có thể thêm một lần bị chôn xuống dưới tay người khác.

Mũi bấm chỉ đầu tiên tách ra rất nhỏ. Rồi mũi thứ hai, thứ ba. Đường chỉ cũ bật nhẹ dưới tay An Nhiên, để lộ một lớp vải lót bên trong được gập thành túi mỏng. Mẹ cô không may nhầm. Đó là một khoang giấu được khâu bằng tay, dùng đúng kiểu mũi giấu chỉ mà bà từng dạy An Nhiên khi cô còn chưa với tới bàn máy may. Khánh Vy đưa thêm ánh sáng, camera vẫn ghi liên tục nhưng không dí sát vào mặt vải. An Nhiên luồn hai ngón tay vào khe hở vừa đủ, chạm phải thứ gì đó phẳng, cứng và khô. Tim cô đập mạnh đến mức tiếng mưa còn sót trên mái tôn cũng trở nên xa xôi. Cô kéo ra từng chút một, rất chậm, sợ chỉ một động tác vội vàng cũng làm rách thứ đã sống sót qua quá nhiều năm.

Một góc phong bì màu ngà hiện ra trước. Giấy đã cũ nhưng không mục, bên ngoài bọc thêm lớp giấy dầu mỏng để chống ẩm. Khánh Vy nín thở. An Nhiên tiếp tục tách lớp lót, đến khi cả phong thư nằm gọn trên lòng bàn tay cô. Mép thư được dán bằng sáp nâu đã khô, trên mặt phong bì là nét chữ quen đến đau lòng của mẹ cô, từng nét hơi nghiêng như những đường kim đều đặn trên cổ áo cũ. Dưới ánh đèn vàng của Tiệm May Mộc Miên, An Nhiên đọc được hàng chữ chỉ dành cho cô sau rất nhiều năm im lặng: “Gửi An Nhiên. Nếu con tìm thấy chiếc áo này, đừng giao phong thư cho Lâm Chí Thành.”