Chương 31 - Chương 31: Không còn là vợ anh
Chương 31: Không còn là vợ anh
Mưa vẫn rơi như muốn phủ kín mọi dấu vết dưới chân. An Nhiên ôm tấm biển Mộc Miên đã sứt cạnh, bước ra khỏi khoảng mái hiên vừa sập mà không quay lại nhìn chiếc nhẫn trong tay Minh Dương thêm lần nào nữa. Phía sau lưng cô, tiếng ông Bảy gọi hàng xóm giữ khoảng cách với hiện trường lẫn tiếng Nguyên vừa chạy tới trong áo mưa bị gió xé lẫn vào nhau. Tất cả đều rất thật, rất gần, nhưng An Nhiên lại có cảm giác mình đang đi xuyên qua một lớp kính lạnh. Chỉ cần dừng lại một chút, chỉ cần nhìn lại một chút, cô sợ mình sẽ nhìn thấy Minh Dương đứng đó với vẻ mặt khiến lòng mình mềm đi. Mà lúc này, mềm lòng là điều xa xỉ nhất cô không được phép có.
Minh Dương không đuổi theo ngay. Anh đứng trong mưa, một tay nắm chiếc nhẫn, một tay nhận túi nylon ông Bảy đưa lại cho Nguyên. Khi An Nhiên bước tới đầu hẻm, anh mới đi theo, giữ một khoảng cách đủ xa để cô không thấy bị chặn đường, nhưng đủ gần để nếu mái gỗ phía sau đổ thêm, anh vẫn có thể kịp kéo người ra. Sự im lặng ấy khiến cô đau hơn lời níu kéo. Bởi nếu là trước đây, anh có lẽ đã ra lệnh, đã sắp xếp xe, đã bảo cô không được tự tiện làm gì trong lúc nguy hiểm. Bây giờ anh chỉ đứng sau, như thể cuối cùng cũng hiểu được mình đã đứng sai vị trí quá lâu.
Xe đỗ bên ngoài hẻm. Tài xế mở cửa, ánh mắt lúng túng nhìn cả hai người. An Nhiên đặt tấm biển lên ghế bên cạnh, ngồi vào trong với áo khoác ướt sũng. Minh Dương lên xe sau, nhưng không ngồi sát cô. Khoảng trống giữa hai người đủ rộng để đặt xuống một chiếc nhẫn, một bản hợp đồng và tất cả những lời chưa nói. Anh gọi cho Nguyên bằng giọng thấp: “Không để ai của khối đầu tư chạm vào hiện trường. Lấy danh nghĩa quỹ thì phải báo cho An Nhiên trước. Mọi quyết định liên quan đến tiệm may, cô ấy là người xác nhận.” Nói xong, anh tắt máy, nhìn sang cô. “Tôi đưa cô về căn hộ lấy đồ. Sau đó cô muốn đi đâu, tôi sẽ không ngăn.”
An Nhiên nhìn những vệt nước trượt dài trên cửa kính. Thành phố ngoài kia nhòe đi trong mưa, đèn xe kéo thành những đường sáng đứt đoạn như đường kim bị tuột chỉ. Cô biết lời anh vừa nói là một kiểu nhượng bộ. Minh Dương chưa bao giờ quen nhường quyền kiểm soát, càng không quen đứng nhìn một người mình muốn bảo vệ bước ra khỏi vùng an toàn anh dựng lên. Nhưng nhượng bộ muộn màng không thể biến căn hộ ấy thành nhà, cũng không thể khiến chiếc nhẫn rơi xuống nước trở lại nguyên vẹn trên tay cô. Cô chỉ đáp rất khẽ: “Tôi về lấy giấy tờ và đồ cá nhân. Những thứ còn lại, anh cho người gửi sau.”
Căn hộ của Minh Dương vẫn sáng đèn khi họ trở về. Mọi thứ bên trong sạch sẽ đến mức tàn nhẫn: đôi dép cô thường mang đặt ngay ngắn cạnh cửa, chiếc khăn choàng cô để quên trên sofa, tách trà chưa rửa từ sáng nằm trong bồn, trên bàn còn có cuốn sổ ghi kích thước cửa kính của Tiệm May Mộc Miên. Mới vài giờ trước, cô vẫn sống ở đây với tư cách người vợ hợp đồng, vẫn có một phòng riêng, một ngăn tủ riêng và một chỗ ngồi quen thuộc trong căn bếp không thật sự thuộc về mình. Bây giờ, mỗi món đồ đều giống một nhân chứng lặng im, nhắc cô rằng vai diễn dù giả cũng có thể để lại dấu vết thật trên đời sống của con người.
An Nhiên đi thẳng vào phòng. Cô kéo vali nhỏ từ dưới gầm giường ra, mở tủ lấy vài bộ quần áo, máy tính xách tay, bộ dụng cụ đo đạc và chiếc hộp đựng kim chỉ mẹ để lại. Động tác của cô bình tĩnh đến lạnh, không vội vã cũng không nấn ná. Cô không chạm vào chiếc áo khoác của Minh Dương treo lẫn trong tủ ngoài, không nhìn bức ảnh chụp họ trong sự kiện quỹ được đặt úp trên kệ, càng không mở ngăn kéo nơi cất bản sao hợp đồng hôn nhân. Nhưng khi tay cô lướt qua chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong vẫn còn tờ giấy mẹ từng ghi mấy mẫu đường khâu, cổ họng cô nghẹn lại. Rời khỏi đây không chỉ là rời khỏi Minh Dương. Đó còn là tự thừa nhận rằng cô đã từng mong nơi này có thể trở thành một mái hiên tạm, dù chỉ trong những ngày mưa.
Minh Dương đứng ngoài cửa phòng, không bước vào. Anh đã thay áo khoác khô, nhưng tóc vẫn còn ẩm, sắc mặt nhợt đi dưới ánh đèn vàng. Trên tay anh là chiếc nhẫn đã được rửa sạch, đặt trong chiếc hộp nhung vốn nằm ở ngăn bàn làm việc. Anh nhìn vali trên sàn, giọng khàn hơn lúc ở Mộc Miên: “Hợp đồng vẫn còn hiệu lực. Nếu cô rời khỏi căn hộ, Hoàng Bách sẽ có cớ nói chúng ta đã không còn sống chung. Tạ gia sẽ dùng chuyện này để công kích cô, công kích cả tiệm may.” Anh dừng lại rất lâu, như phải tự ép mình nuốt xuống phần câu muốn giữ cô lại. “Tôi nói vậy không phải để ép cô ở lại. Tôi chỉ muốn cô biết rủi ro trước khi quyết định.”
An Nhiên đóng nắp vali. Tiếng khóa kéo vang lên gọn ghẽ trong căn phòng yên tĩnh. Cô quay lại nhìn anh, lần đầu tiên trong tối đó không tránh ánh mắt anh nữa. “Cảm ơn anh đã nói rủi ro thay vì giấu nó.” Câu ấy không phải tha thứ, cũng không phải dịu dàng. Nó giống một đường chỉ được thắt nút để vải không rách thêm, chứ chưa hề vá lại phần đã rách. “Nhưng rủi ro đó là của tôi. Tôi có quyền biết, rồi có quyền chọn. Từ lúc ký hợp đồng, tôi đã chấp nhận làm vợ anh để đổi lấy cơ hội giữ Mộc Miên. Nhưng tôi chưa từng đồng ý giao luôn quyền quyết định cuộc đời mình cho anh.”
Minh Dương siết nhẹ chiếc hộp nhẫn. Các khớp ngón tay trắng đi, rồi từ từ thả lỏng. “Tôi biết.” Anh nói. “Tôi đã nhầm giữa bảo vệ và kiểm soát. Tôi cũng nhầm khi nghĩ chỉ cần kết quả đúng thì cách làm không còn quan trọng.” Anh nâng mắt nhìn cô, sự lạnh lùng thường ngày như bị mưa rửa trôi, để lộ một người đàn ông mệt mỏi và muộn màng. “Tôi không xin cô ở lại vì tôi không còn tư cách. Nhưng tôi muốn được đưa cho cô những gì tôi đã tra được. Không phải để đổi lấy tha thứ. Chỉ là thứ đó vốn nên thuộc về cô từ đầu.”
Anh lấy từ túi tài liệu một phong bì nâu đã được dán kín. Trên góc phong bì có ghi ngày tháng, danh mục bản sao hồ sơ tai nạn, bản đối chiếu tuyến đường, lịch sử lệnh tạm dừng xử lý khu nhà Mộc Miên và tên những người từng ký luân chuyển hồ sơ trong nội bộ Tạ gia. An Nhiên không đưa tay nhận ngay. Cô nhìn phong bì ấy, rồi nhìn Minh Dương, trong lòng không còn cảm giác vỡ òa khi thấy chứng cứ như những ngày đầu. Chứng cứ đến muộn cũng giống lời xin lỗi đến muộn, vẫn cần, vẫn quan trọng, nhưng không còn đủ để làm người ta quên mình đã từng bị bỏ mặc trong bóng tối.
“Tại sao bây giờ mới đưa?” cô hỏi. Giọng cô không cao, nhưng từng chữ đều rơi xuống như kim ghim vào lớp vải căng.
Minh Dương cúi mắt. “Vì tôi sợ đưa sớm sẽ kéo cô vào vùng nguy hiểm. Vì tôi tự cho rằng mình có thể xử lý sạch hơn cô. Và vì…” Anh ngừng lại, môi mím rất chặt. “Vì tôi hèn. Tôi sợ cô biết Tạ gia liên quan đến cái chết của mẹ cô, cô sẽ nhìn tôi như một phần của họ.”
Căn phòng lặng đi. An Nhiên từng nghĩ lời thú nhận sẽ khiến mình nhẹ hơn, nhưng khi nó đến, cô chỉ thấy một khoảng trống dài mở ra giữa hai người. Hóa ra mọi che giấu đều có một nửa là lý do nghe có vẻ chính đáng, nửa còn lại là nỗi sợ ích kỷ của người giấu. Minh Dương không vô tâm. Điều đó cô biết. Nhưng chính vì biết anh không vô tâm, cô càng đau khi nghĩ anh đã tỉnh táo chọn im lặng suốt những ngày cô lần mò từng mảnh sự thật bằng đôi tay trần.
Cô nhận phong bì, đặt vào vali cùng chiếc hộp kim chỉ. “Tôi sẽ đưa cho Khánh Vy. Từ giờ mọi giấy tờ liên quan đến mẹ tôi và Tiệm May Mộc Miên, anh gửi qua cô ấy. Nếu muốn hỗ trợ, hãy hỗ trợ bằng cách không đi trước tôi nữa.”
Minh Dương khẽ gật đầu. “Được.” Chỉ một chữ, nhưng anh nói khó khăn như đặt xuống thứ gì rất nặng. Anh lấy thêm một chiếc thẻ từ đặt lên bàn cạnh cửa. “Đây là quyền ra vào kho lưu trữ phụ của quỹ. Trong đó có một phần bản sao hồ sơ dự án cũ. Tôi sẽ gửi văn bản xác nhận cho Khánh Vy để cô ấy có thể vào cùng cô. Không có người của tôi đi kèm, trừ khi cô yêu cầu.”
An Nhiên nhìn tấm thẻ. Nếu là trước đây, cô sẽ nghi ngờ ngay lập tức. Bây giờ cô vẫn nghi ngờ, chỉ là sự nghi ngờ đã bình tĩnh hơn, có hình dạng hơn. Cô không cần từ chối mọi sự giúp đỡ để chứng minh mình mạnh mẽ. Điều cô cần là không để bất kỳ sự giúp đỡ nào biến thành sợi dây buộc cổ mình thêm lần nữa. Cô cầm thẻ lên, bỏ vào túi ngoài của vali. “Tôi nhận vì vụ này cần chứng cứ, không phải vì tôi tin lại anh.”
“Tôi biết.” Minh Dương đáp.
Khánh Vy đến sau đó mười phút. Vừa bước vào, cô đã nhìn vali dưới chân An Nhiên, nhìn Minh Dương đứng cạnh bàn với chiếc hộp nhẫn trong tay, rồi không hỏi câu thừa nào. Cô chỉ đi tới, cởi áo khoác phủ lên vai bạn mình. “Tao đặt phòng tạm gần văn phòng luật. Tối nay mày ở đó. Sáng mai tụi mình nộp văn bản yêu cầu giám định hiện trường mái hiên, niêm phong mẫu ốc vít, mảnh kim loại và tờ giấy kiểm tra an toàn. Tao cũng sẽ gửi công văn đề nghị trích xuất camera hẻm trước khi có người nhanh tay xóa dữ liệu.” Giọng Khánh Vy rất sắc, nhưng bàn tay đặt trên vai An Nhiên lại run nhẹ. “Còn chuyện hợp đồng hôn nhân, mình tính sau. Nhưng từ giờ đừng để ai dùng câu ‘vì tốt cho mày’ mà thay mày ký thêm bất cứ thứ gì.”
An Nhiên khẽ gật. Minh Dương đứng đối diện hai người, ánh mắt rơi xuống chiếc vali. Dường như anh muốn nói sẽ cho người đi theo bảo vệ, muốn nói Hoàng Bách sẽ không để yên, muốn nói đêm nay cô rời khỏi căn hộ có thể trở thành bằng chứng chống lại cả hai. Nhưng cuối cùng anh chỉ hỏi: “Tôi có thể cho tài xế đưa hai người đi không?”
Khánh Vy nhướng mày, định từ chối ngay, nhưng An Nhiên ngăn lại. Cô kéo tay cầm vali, nhìn Minh Dương. “Có thể. Nhưng địa chỉ nơi tôi ở tối nay, anh không cần biết. Tài xế chở chúng tôi đến văn phòng của Khánh Vy là đủ.”
Minh Dương im lặng một nhịp, rồi gật đầu. “Được.”
Đến cửa, An Nhiên tháo thẻ căn hộ khỏi móc chìa khóa. Chiếc thẻ nhựa nhỏ nằm trong lòng bàn tay cô nhẹ hơn chiếc nhẫn rất nhiều, nhưng khi đặt nó xuống bàn, cô vẫn nghe như có gì đó trong mình khép lại. Minh Dương nhìn chiếc thẻ, không đưa tay lấy. Anh chỉ đứng đó, dưới ánh đèn vàng, cách cô vài bước mà xa như cách cả một mùa mưa. Chiếc hộp nhẫn vẫn ở trong tay anh, đóng kín, không còn lấp lánh nữa.
“An Nhiên.” Anh gọi.
Cô dừng lại nhưng không quay hẳn người.
“Nếu sau này cô cần tôi đứng ra đối chất với Tạ gia, tôi sẽ đứng. Nếu cần tôi giao hồ sơ, tôi sẽ giao. Nếu cần tôi im lặng, tôi cũng sẽ im lặng.” Giọng anh thấp xuống, từng chữ như cọ qua cổ họng khô khốc. “Nhưng đừng một mình bước vào chỗ nguy hiểm. Chỉ cần báo cho tôi biết.”
An Nhiên quay lại. Trong khoảnh khắc ấy, cô thấy rõ sự đau đớn trong mắt anh, cũng thấy rõ phần mình đã từng muốn tin vào sự đau đớn đó. Nhưng niềm tin không phải mảnh vải có thể đặt lên bàn, dùng kim chỉ khâu lại ngay trong một đêm. Nó cần thời gian, cần sự thật, cần những lần anh đứng sau mà không kéo dây điều khiển. Cô kéo chặt áo khoác trên vai, giọng rất nhẹ nhưng dứt khoát: “Minh Dương, từ hôm nay tôi không còn là vợ anh trong căn hộ này, trong bữa cơm nhà anh, trong những vai diễn mà anh cần tôi đứng cạnh. Trên giấy tờ, hợp đồng có thể vẫn còn. Nhưng đời tôi không còn nằm trong điều khoản của anh nữa.”
Anh không đáp. Có lẽ vì anh biết mình không có câu nào xứng đáng để đáp.
An Nhiên bước ra ngoài cùng Khánh Vy. Cửa thang máy khép lại chậm rãi, cắt căn hộ sáng đèn thành một vệt mỏng rồi biến mất. Khi xe lăn bánh khỏi tầng hầm, điện thoại của Minh Dương rung lên trong căn hộ phía trên. Màn hình sáng hiện tên Tạ Hoàng Bách cùng một dòng tin ngắn: Em dâu rời nhà trong đêm mưa, còn chiếc nhẫn thì sao? Minh Dương đọc xong, bàn tay đang cầm hộp nhẫn siết lại. Nhưng lần này, người đầu tiên anh gọi không phải Nguyên, không phải đội pháp lý của quỹ. Anh gọi cho An Nhiên. Khi cô bắt máy sau ba hồi chuông, anh chỉ nói: “Hoàng Bách đã biết cô rời đi. Tôi cần hỏi cô trước khi làm bất cứ điều gì.”
Ở đầu dây bên kia, tiếng mưa đập lên kính xe nghe rất gần. An Nhiên nhắm mắt một giây, rồi mở ra, nhìn phong bì hồ sơ đặt trên đùi mình. “Vậy thì nhớ cho rõ.” Cô nói, giọng bình tĩnh đến lạnh. “Đừng quyết định thay tôi nữa.”
