Bỏ qua nội dung

Giao Ước Dưới Mái Hiên Xưa

Chương 29: Anh đã biết từ bao giờ?

Chương 29: Anh đã biết từ bao giờ?

Cuộc gọi của Khánh Vy kết thúc trong một khoảng lặng dài đến mức An Nhiên tưởng như tiếng mưa ngoài cửa kính cũng bị bóp nghẹt. Màn hình điện thoại tối xuống, phản chiếu gương mặt cô trắng bệch và đôi mắt không còn điểm tựa. Câu cuối cùng của Khánh Vy vẫn mắc lại trong tai cô: nhân chứng cuối cùng của vụ tai nạn năm ấy đã đổi tên. Một nhân chứng biến mất khỏi hồ sơ, đổi tên, chuyển hộ khẩu, rồi để lại cho cô câu chuyện đơn giản đến tàn nhẫn: mẹ cô trượt ngã trong một đêm mưa.

An Nhiên đặt điện thoại xuống bàn. Đầu ngón tay cô lạnh đến mức khi chạm vào mặt gỗ, cảm giác tê buốt lan lên tận cổ tay. Minh Dương vẫn đứng bên cạnh lưng ghế, bàn tay đã buông ra, nhưng dấu siết vừa rồi không biến mất khỏi mắt cô. Anh không phải kiểu người dễ mất kiểm soát vì một cái tên xa lạ. Vậy mà khi Khánh Vy nhắc đến Trần Hữu Nghĩa, anh đã siết tay.

“Anh biết người đó.” An Nhiên nói. Giọng cô không cao, nhưng căn phòng như lạnh thêm sau câu ấy.

Minh Dương ngẩng mắt nhìn cô. Trong đôi mắt anh có một thoáng mệt mỏi rất sâu, giống một người đã đi qua con đường ấy trước cô, nhưng lại quay về với hai bàn tay trống rỗng. “Tôi từng thấy cái tên đó trong một bản ghi cũ.”

An Nhiên cười rất khẽ. Nụ cười ấy mỏng và lạnh, như một đường kim bị kéo qua lớp vải đã mục. “Từng thấy. Vậy là không phải vừa mới biết.”

Minh Dương im lặng. Sự im lặng của anh trước kia từng khiến cô bực vì tưởng đó là kiệm lời đến vô cảm. Nhưng đêm nay, nó làm cô đau hơn cả một lời phủ nhận. Nó nói với cô rằng câu hỏi của cô không sai, rằng trong lúc cô tự ép mình tin anh không đứng về phía cuốn sổ nợ kia, anh đã nắm trong tay một phần sự thật và chọn không nói.

Điện thoại của cô rung thêm một lần. Tin nhắn mới của Khánh Vy hiện lên, kèm theo một ảnh chụp màn hình mờ nhưng đủ rõ các dòng chữ. Đó là lịch sử trích lục hồ sơ lưu, phía trên ghi mã vụ tai nạn của Lâm Mộc Miên, phía dưới là những lần truy xuất trong năm nay. Dòng gần nhất là tài khoản của Khánh Vy. Dòng ngay trước đó, cách đây hơn hai tuần, thuộc về hệ thống văn thư của Quỹ Phục Hưng Đô Thị. Người yêu cầu sao lục: T.M.D.

Trong khoảnh khắc ấy, An Nhiên không còn nghe tiếng mưa nữa. Cô nhìn ba chữ viết tắt ấy rất lâu. Tạ Minh Dương. Người đã bảo cô đừng chạm vào cuốn sổ vì sợ làm hỏng dấu vết, người đã đứng trước Dương Tố Lan nói rằng tài liệu chưa giám định không thể dùng để kết tội mẹ cô, đã cho người trích lục hồ sơ vụ tai nạn của mẹ cô trước cả khi cô biết mẹ mình không chết trên đường về nhà.

“Anh tra hồ sơ này từ khi nào?” cô hỏi.

Minh Dương nhìn ảnh chụp trên màn hình. Anh không đưa tay lấy điện thoại, cũng không né tránh ánh mắt cô. Nếu anh chối, cô có thể giận một cách dễ dàng hơn. Nhưng anh thừa nhận bằng sự bình tĩnh kiệt sức ấy, giống như đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ lâu.

“Sau khi tôi đọc lá thư mẹ tôi để lại.” Anh đáp. “Tôi nhờ Nguyên kiểm tra lại toàn bộ hồ sơ cũ liên quan đến Tiệm May Mộc Miên. Trong đó có hồ sơ tai nạn của mẹ cô.”

An Nhiên thấy cổ họng mình nghẹn lại. Cô nhớ lá thư anh đã giấu vào két, nhớ đêm dưới mái hiên tiệm may khi anh gọi tên cô không kèm họ. Những thứ ấy từng khiến cô nghĩ có lẽ phía sau sự lạnh lùng của anh còn có một người không muốn làm tổn thương cô. Nhưng bây giờ, mọi thứ bị đẩy vào một câu hỏi đơn giản hơn: nếu anh biết, vì sao cô lại là người cuối cùng được nghe?

“Anh biết mẹ tôi đi nộp đơn tố cáo?”

“Tôi nghi ngờ.” Minh Dương nói chậm. “Tôi có một bản chụp không đầy đủ. Chỉ thấy tuyến đường tai nạn không khớp với lời kể cũ, hồ sơ có dấu hiệu bị rút một trang, tên một nhân chứng không còn trong bản lưu. Tôi chưa có bản gốc, chưa có xác nhận từ Thanh tra quận, cũng chưa biết nhân chứng đổi tên.”

“Nhưng anh biết nó không phải một vụ tai nạn đơn giản.” An Nhiên cắt ngang. Lần này giọng cô run lên, không phải vì yếu, mà vì cô đang dùng tất cả sức lực để không bật ra những lời không thể thu lại. “Anh biết câu chuyện tôi được nghe mười lăm năm qua có vấn đề. Anh biết mẹ tôi có thể đã chết trên đường đi tố cáo. Anh biết Tạ gia có thể liên quan đến chuyện này, vậy mà anh vẫn để tôi tự lần từng chút một.”

Một vệt đau lướt qua mặt Minh Dương. “Tôi không muốn đưa cho cô một nghi ngờ chưa đủ chứng cứ rồi bắt cô chịu thêm một lần sụp đổ.”

“Anh không muốn, hay anh không cho tôi quyền được biết?” An Nhiên hỏi. “Minh Dương, mẹ tôi chết. Nhà tôi mất. Cả tuổi thơ của tôi bị người ta viết lại bằng một tờ kết luận tai nạn. Anh có thể nói anh chưa đủ chứng cứ, nhưng anh không có quyền quyết định thay tôi rằng sự thật nào tôi chịu nổi, sự thật nào tôi không chịu nổi.”

Anh bước lên một bước, rồi dừng lại. Khoảng cách giữa họ vẫn còn đó, không dài, nhưng cũng không thể vượt qua bằng một lời giải thích. “Tôi biết tôi sai vì đã giấu cô. Nhưng nếu tôi nói quá sớm, người trong nhà chính sẽ biết chúng ta đang chạm vào hồ sơ tai nạn. Bản gốc cuốn sổ, trang nhân chứng, hồ sơ quỹ năm đó… tất cả đều có thể bị xử lý trước khi cô kịp giữ lại bất cứ thứ gì.”

An Nhiên nhìn anh. Trong một giây rất ngắn, cô hiểu logic của anh. Anh sinh ra trong thế giới mà mọi bước đi đều phải tính trước đường lui, mọi sự thật đều cần chứng cứ mới có giá trị. Nhưng hiểu không có nghĩa là chấp nhận. Cô đã quá mệt với việc bị người khác nhân danh bảo vệ để lấy đi quyền lựa chọn của mình. Lâm Chí Thành từng nói ông ta không muốn cô đau nên giấu chuyện giấy tờ. Người lớn trong nhà từng nói mẹ cô ra đi vì tai nạn nên đừng hỏi nữa. Bây giờ Minh Dương cũng đứng trước mặt cô, nói rằng anh chờ đủ chứng cứ mới nói.

“Tôi không phải hồ sơ của anh.” Cô nói. “Tôi cũng không phải một rủi ro pháp lý để anh kiểm soát mức độ thiệt hại.”

Mặt Minh Dương tái đi. Anh muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ khàn giọng: “An Nhiên…”

“Đừng gọi tên tôi như thể anh đau thì chuyện anh giấu sẽ nhẹ hơn.” Cô quay mặt đi, nhìn ra mưa. Trên kính, bóng cô và bóng anh chồng lên nhau rồi tách ra theo từng vệt nước. “Đêm nay tôi không muốn nghe thêm bất cứ lời giải thích nào nữa.”

Minh Dương không ép. Anh lùi lại, lấy chiếc chăn mỏng từ tủ đặt lên sofa, rồi đứng rất lâu bên cạnh bàn như một cái bóng không tìm được chỗ của mình. An Nhiên không nằm xuống giường. Cô ngồi ở ghế cạnh cửa sổ đến gần sáng, điện thoại đặt trong lòng bàn tay, ảnh chụp lịch sử trích lục vẫn mở trên màn hình. Mỗi lần mắt cô rơi xuống ba chữ T.M.D., trong lòng lại có một mũi kim kéo ngược.

Trời sáng bằng một màu xám nhạt. Nhà chính Tạ gia thức dậy trong sự trật tự lạnh lẽo: tiếng người làm kéo rèm, tiếng bát đĩa chạm nhau rất khẽ, tiếng giày da đi qua hành lang như không có gì đã xảy ra trong đêm. An Nhiên thay bộ váy Dương Tố Lan chuẩn bị cho tiệc quỹ, cổ áo kín đến mức gò bó. Khi cô bước ra, Minh Dương đã đứng ngoài cửa. Dưới mắt anh có quầng mệt rất nhạt, nhưng anh không hỏi cô có ngủ không.

“Bữa sáng có mẹ và Hoàng Bách.” Anh nói. “Nếu cô chưa muốn xuống, tôi sẽ nói cô không khỏe.”

An Nhiên nhìn anh vài giây. “Tôi không khỏe thật. Nhưng tôi không định để người ta thay tôi nói thêm bất cứ điều gì nữa.”

Phòng ăn nhà chính sáng hơn đêm qua, nhưng cái sáng ấy chỉ khiến mọi thứ sắc lạnh hơn. Dương Tố Lan ngồi ở đầu bàn, bên cạnh là Tạ Hoàng Bách với nụ cười lịch sự quen thuộc. Trên bàn đã có trà, bánh mì nướng và một tập tài liệu đặt ngay ngắn cạnh tay bà ta. An Nhiên vừa ngồi xuống đã nhận ra mép phong bì màu xám, loại dùng cho hồ sơ nội bộ của quỹ. Trên nhãn dán lộ ra vài chữ: lịch sử sao lục.

Dương Tố Lan nhấp một ngụm trà, giọng vẫn mềm như lụa. “Đêm qua chắc hai đứa nói chuyện nhiều. Mẹ nghĩ trước tiệc quỹ hôm nay, có vài việc nên thống nhất. Chuyện hồ sơ cũ, đặc biệt là những thứ liên quan đến tai nạn năm xưa, không nên để người ngoài nghe thành chuyện Tạ gia che giấu điều gì.”

Tạ Hoàng Bách cười nhạt. “Dù sao Minh Dương cũng đã cho người xem qua hồ sơ đó từ trước. Nếu thật sự có vấn đề nghiêm trọng, cậu ấy hẳn đã xử lý rồi. Em dâu không cần quá căng thẳng.”

Không khí quanh bàn ăn đông lại. Chiếc thìa trong tay An Nhiên chạm nhẹ vào thành đĩa, phát ra một tiếng rất nhỏ. Cô không nhìn Hoàng Bách, cũng không nhìn Dương Tố Lan. Cô chỉ nhìn Minh Dương, người vừa ngẩng đầu lên, ánh mắt tối đi trong một khoảnh khắc không thể che giấu. Vậy là không chỉ anh biết. Nhà chính cũng biết rằng anh từng tra. Và họ đã chuẩn bị dùng chính sự che giấu ấy để khóa miệng cô trước khi tiệc quỹ bắt đầu.

An Nhiên đặt thìa xuống. Cô từng sợ những chiếc camera ở hành lang, sợ vai diễn vợ chồng giả bị lộ, sợ một câu sai có thể khiến Minh Dương mất quyền điều hành quỹ và khiến thỏa thuận cứu tiệm may tan vỡ. Nhưng giây phút này, nỗi sợ ấy không còn đủ lớn để đè lên câu hỏi đang cháy trong ngực cô. Mẹ cô đã chết trên đường đi tìm sự thật. Cô không thể tiếp tục ngồi im để người khác sắp xếp xem sự thật nên được nói vào lúc nào.

“Tạ Minh Dương.” An Nhiên lên tiếng. Giọng cô bình tĩnh đến mức Dương Tố Lan cũng hơi nheo mắt. “Trước mặt mọi người ở đây, tôi muốn hỏi anh một câu.”

Minh Dương nhìn cô. Trong ánh mắt anh có một tia cảnh báo, cũng có một tia đau không kịp giấu. Nhưng An Nhiên không dừng lại nữa. Cô đã dừng quá nhiều năm rồi.

“Anh đã biết từ bao giờ?”