Bỏ qua nội dung

Ánh hào quang của riêng em

Chương 18: Người Cướp Ánh Sáng

Chương 18: Người Cướp Ánh Sáng

Dòng chữ tôi vừa gõ xong nằm lặng trên màn hình, đen mảnh và lạnh như một đường chỉ khâu qua vết thương còn mới. “Một sản phẩm có thể giống nhau. Nhưng thời gian thì không biết nói dối.” Ngoài kia hashtag “Tự Quang ăn theo Duyệt Nhan?” vẫn đang leo chậm, không ồn ào như một vụ nổ, mà giống nước thấm vào tường, càng nhìn càng thấy mảng tối lan rộng. Tôi đặt con trỏ xuống dòng thứ hai nhưng không viết tiếp ngay. Khi người ta bị cướp một món đồ, phản ứng đầu tiên thường là gào lên. Còn khi bị cướp cả câu chuyện, người ta phải học cách nuốt tiếng gào đó xuống để giữ lại thứ có thể dùng được trước tòa, trước thị trường, trước những người đang chờ mình sai một bước.

Dư Hạ kéo ghế lại sát bàn tôi, mắt vẫn dán vào bảng theo dõi truyền thông. “Hashtag lên hạng ba mươi bảy rồi. Có ít nhất mười hai tài khoản dùng cùng một câu: ‘chưa ra mắt đã ăn theo’. Tớ muốn hỏi nhẹ thôi, chữ ‘nhẹ’ ở đây có nghĩa là mang theo bình cứu hỏa.” Tôi không ngẩng đầu, chỉ đẩy cho cô ấy một cốc nước đã nguội. “Uống nước trước. Đốt người sau.” Cô ấy cầm cốc, nhăn mặt. “Cậu đúng là người duy nhất trên đời có thể khiến án phóng hỏa nghe như quy trình nội bộ.” Thẩm Ngật ngồi bên kia bàn, đưa thêm một dòng vào bảng bằng chứng. Anh đã đặt mua ba đơn sản phẩm Duyệt Nhan bằng ba tài khoản khác nhau, mỗi đơn đều lưu màn hình từ lúc chọn hàng, thanh toán đến xác nhận mã đơn. Với một thương hiệu ba người, sự phẫn nộ cũng phải biết chia ca làm việc.

Hai mươi giờ ba mươi sáu, email của Nam Dật gửi đến. Kết quả kiểm nghiệm bổ sung không có điều gì kỳ diệu, chỉ là vài dòng chữ khô khan về độ ổn định tạm thời, chỉ số kích ứng cấp tính trong phạm vi thử nghiệm, đề nghị tiếp tục patch test theo lô sample. Nhưng đối với Tự Quang lúc này, khô khan chính là an toàn. Tôi chuyển tiếp cho phòng pháp chế Cảnh Hành theo đúng đầu mối, không thêm một dấu chấm than nào. Chưa đầy năm phút sau, phụ lục truyền thông của Cảnh Hành cũng đến. Điều khoản thứ tư viết rõ: trong giai đoạn thử nghiệm giới hạn, Tự Quang không được công khai ám chỉ, quy kết hoặc lôi kéo Cảnh Hành vào tranh chấp với thương hiệu thứ ba khi chưa có kết luận pháp lý hoặc kiểm nghiệm độc lập đầy đủ. Tôi đọc xong, cười khẽ. Lục Hoài Cẩn quả nhiên không làm người ta thất vọng. Anh đưa cơ hội bằng một tay, tay còn lại đặt sẵn thước đo rủi ro lên cổ tay tôi.

Điện thoại sáng lên cùng lúc. Tin nhắn của anh chỉ có một dòng: “Đọc kỹ điều khoản 4.2.” Tôi nhìn màn hình vài giây rồi trả lời: “Đã đọc. Chưa định tự sát bằng phát ngôn.” Bên kia im lặng một lúc, sau đó hiện thêm một câu: “Vậy cũng đừng tự sát bằng gặp đối thủ một mình.” Tôi hơi khựng lại. Không phải vì câu đó dịu dàng, mà vì nó đúng đến mức khó chịu. Tôi chưa kịp trả lời thì Dư Hạ đã huơ điện thoại trước mặt tôi. “Kỷ Mạn Dao nhắn cho tài khoản công việc của cậu.” Trên màn hình là một tin nhắn rất ngắn, rất đúng phong cách của cô ta: “Chiêu Ninh, còn thức chứ? Nếu đang viết timeline, hay là đến nhìn sản phẩm của tôi một lần cho có tư liệu?” Bên dưới là địa chỉ khách sạn nơi Duyệt Nhan vừa livestream.

Dư Hạ lập tức nói: “Không đi. Hoặc nếu đi, tớ đi cùng, Thẩm Ngật đứng ngoài, điện thoại bật ghi âm, vị trí chia sẻ cho trợ lý Trần, à không, cho ai cũng được miễn là không để cậu bị cô ta nuốt sống.” Tôi nhìn cô ấy. “Cậu vừa mới tự thêm trợ lý Trần vào đội mình à?” Dư Hạ lạnh lùng đáp: “Trong thời kỳ khủng hoảng, nhân lực nào dùng được đều thuộc về nhân dân.” Thẩm Ngật đẩy kính, giọng bình tĩnh hơn nhưng ý không khác. “Đi cũng được. Nhưng đừng ép cô ta thừa nhận đạo nhái. Người như Kỷ Mạn Dao sẽ không thừa nhận. Hỏi chi tiết. Chi tiết mới là thứ làm người ta lộ tay.” Tôi gật đầu. Sự thật thường không bước ra bằng câu “tôi đã làm”. Nó rơi xuống từ những chỗ người ta tưởng mình vẫn đang kiểm soát.

Khách sạn ở bờ sông sáng đến mức khiến người đi vào có cảm giác mọi mệt mỏi đều không đủ tư cách xuất hiện. Trong sảnh, màn hình quảng cáo vẫn phát đoạn video Duyệt Nhan mở bán thành công. Tuýp kem trắng hồng xoay chậm trong ánh nước, sáng bóng như chưa từng đi qua ổ cứng cũ của người khác. Dư Hạ dừng ở khu vực cà phê tầng một, mắt nhìn tôi như muốn dùng ánh mắt dán thêm giáp chống đâm lén. “Mười phút. Quá mười phút tớ lên.” Tôi đưa điện thoại cho cô ấy xem biểu tượng ghi âm đang bật trong túi áo khoác. “Tớ không đến để đánh nhau.” “Biết.” Cô ấy nói. “Cậu đến để làm người ta tự cầm dao ký tên.”

Kỷ Mạn Dao chờ tôi ở phòng lounge tầng ba mươi tám. Cô ta đã thay bộ váy khác, màu kem nhạt, tóc búi thấp, trên cổ tay là chiếc vòng tôi từng thấy cô ta ngắm rất lâu trong tủ kính năm chúng tôi còn làm ở Hứa thị. Khi đó cô ta nói, người phụ nữ đeo được chiếc vòng ấy chắc hẳn không cần cúi đầu trước ai. Bây giờ nó nằm trên tay cô ta, lấp lánh dưới đèn, còn tôi đứng đối diện với đôi giày mũi nhọn đã cọ xước vì chạy qua quá nhiều nhà máy. Có những cảnh gặp lại bạn cũ không cần nhạc nền, chỉ cần một khoảng im lặng đủ dài để người ta nghe rõ tiếng lòng mình nguội đi.

“Tôi tưởng cô sẽ đăng bài ngay.” Kỷ Mạn Dao rót trà cho tôi, động tác thanh lịch như thể chúng tôi chỉ đang nói về thời tiết. “Tính cô trước đây không chịu được người khác lấy đồ của mình.” Tôi không ngồi xuống ngay. Ánh mắt tôi lướt qua chiếc hộp sản phẩm Duyệt Nhan đặt trên bàn. Trên nắp hộp có một vệt sáng mảnh, lệch từ góc trái xuống, tránh đúng vị trí logo. Tôi từng mất ba buổi họp để thuyết phục đội thiết kế không đặt ánh sáng ở chính giữa, vì phục hồi không phải sân khấu, phục hồi là một đường nhỏ đủ để người ta tìm lại mình. “Trước đây tôi cũng không biết có người lấy đồ xong còn mời chủ cũ đến tham quan.” Tôi nói. Kỷ Mạn Dao cười. “Cô vẫn thích nói chuyện như thể thế giới nợ cô một lời xin lỗi.”

Tôi kéo ghế ngồi xuống, đặt điện thoại úp mặt trên bàn, màn hình tối. “Thế giới không nợ tôi. Nhưng người cướp đồ thì có.” Nụ cười của cô ta nhạt đi một chút rồi lại trở về rất nhanh. “Chiêu Ninh, cô có biết vấn đề của cô là gì không? Cô luôn nghĩ chỉ cần thứ gì từng ở trong đầu cô, người khác chạm vào là ăn cắp. Thị trường phục hồi da nhạy cảm đang nóng. Nền nước, màu hồng, nắp bạc, câu chuyện ‘đừng gồng mình’—đó là xu hướng, không phải di sản nhà họ Hứa.” “Xu hướng không tự biết tránh vị trí logo của bản vẽ v3.” Tôi nói chậm. “Xu hướng cũng không tự biết câu ghi chú trong slide bị tôi xóa khỏi bản final.”

Trong một khoảnh khắc rất ngắn, đầu ngón tay Kỷ Mạn Dao khựng lại trên thành tách. Chỉ một khoảnh khắc thôi, ngắn đến mức nếu tôi đến đây bằng cơn giận, tôi sẽ bỏ lỡ. Cô ta đặt tách xuống, nhìn tôi bằng vẻ thương hại được luyện rất tốt. “Bản v3? Cô còn giữ mấy thứ đó à?” Tim tôi chùng xuống, nhưng mặt tôi không đổi. Tôi biết mình vừa chạm vào một vết nứt. Tôi chưa hề nói bản nháp nào là v3 trong bất kỳ bài viết, buổi pitching hay hồ sơ gửi Cảnh Hành nào. Ở studio, cái tên đó chỉ nằm trong thư mục cũ. Ở Hứa thị năm đó, chỉ vài người từng xem. Kỷ Mạn Dao từng có mặt trong căn phòng ấy. Và có lẽ, không chỉ trong căn phòng ấy.

Tôi nhìn thẳng vào cô ta. “Cô nhớ rõ nhỉ.” Kỷ Mạn Dao nhún vai. “Tôi từng làm dưới tay cô ba năm. Nhớ vài thứ không lạ.” “Vậy cô có nhớ vì sao tôi bỏ câu ‘cho làn da từng bị bắt phải mạnh mẽ quá lâu’ không?” Tôi hỏi. “Vì mẹ tôi nói câu đó đẹp, nhưng quá giống đang bán nỗi đau. Tự Quang không bán nỗi đau.” Lần này, sự im lặng của cô ta dài hơn. Ngoài cửa kính, Thượng Hải sáng đến choáng váng. Trong thứ ánh sáng ấy, gương mặt Kỷ Mạn Dao vẫn đẹp, vẫn bình tĩnh, nhưng tôi thấy rõ một đường tối rất mảnh chạy qua đáy mắt cô ta. “Mẹ cô lúc nào cũng cao thượng.” Cô ta nói khẽ. “Không bán nỗi đau, không bán sợ hãi, không dùng phụ nữ để dọa phụ nữ. Nghe hay thật. Chỉ tiếc thị trường không trả tiền cho sự cao thượng.”

Câu đó đâm vào tôi sâu hơn tôi tưởng. Không phải vì cô ta nhắc đến mẹ, mà vì trong giọng cô ta có thứ oán hận cũ đến mức gần như méo mó. Tôi từng nghĩ Kỷ Mạn Dao phản bội vì tiền, vì danh tiếng, vì muốn thắng. Đến lúc này tôi mới hiểu, cô ta không chỉ muốn lấy sản phẩm của tôi. Cô ta muốn chứng minh ánh sáng mà mẹ tôi để lại, thứ từng khiến cô ta phải đứng sau lưng tôi, cũng có thể bị mua, bị cắt, bị đổi tên và bán hết trong mười ba phút. “Cô ghét tôi đến vậy à?” Tôi hỏi. Kỷ Mạn Dao bật cười, nhưng tiếng cười không còn tròn trịa. “Ghét cô? Chiêu Ninh, cô đánh giá mình cao quá. Tôi chỉ ghét cảm giác đứng cạnh cô mà ai cũng mặc định người tỏa sáng là cô. Kế hoạch là cô viết. Ý tưởng là cô nghĩ. Mẹ cô là linh hồn Hứa thị. Còn tôi? Tôi là trợ lý biết pha cà phê ngon, biết sửa slide đúng font, biết mỉm cười khi nhà đầu tư hỏi cô chứ không hỏi tôi.”

“Nên cô lấy bản định vị của tôi.” Tôi nói. “Không.” Cô ta cúi người về phía trước, đôi mắt sáng lạnh dưới đèn. “Tôi lấy cơ hội mà cô để tuột. Hứa thị sụp, dữ liệu hỗn loạn, ai cũng lo tự cứu mình. Một đống bản nháp nằm trên máy chủ cũ không ai bảo vệ. Cô bỏ đi với lòng tự trọng, tôi ở lại nhìn thấy thứ có thể sống được. Cô gọi đó là cướp. Tôi gọi đó là biết nhặt lấy đường sống.” Máu trong người tôi như ngừng lại một giây. Máy chủ cũ. Không ai bảo vệ. Cô ta nói quá nhanh, quá tự nhiên, như thể việc bước qua xác một thương hiệu để nhặt phần còn thở là bản năng sinh tồn đáng được vỗ tay. Tôi nghe tiếng ghi âm vẫn chạy trong túi áo. Nó không đủ làm bằng chứng pháp lý hoàn chỉnh. Nhưng nó đủ cho tôi biết hướng phải đào tiếp theo không còn là cảm giác.

Tôi đứng dậy. Nếu ngồi thêm, tôi sợ mình sẽ nhìn thấy quá nhiều năm tháng cũ rơi xuống bàn này. “Cảm ơn cô đã nhắc.” Kỷ Mạn Dao hơi nheo mắt. “Nhắc gì?” “Rằng ánh sáng không tự biến mất. Chỉ có người tắt đèn rồi bảo đêm tối là xu hướng.” Tôi cầm chiếc hộp Duyệt Nhan trên bàn lên, xoay nhẹ để nhìn mã lô in dưới đáy, rồi đặt lại đúng vị trí cũ. “Tôi sẽ tìm được dấu truy cập máy chủ. Tìm được người xuất file. Tìm được thời điểm câu chuyện của tôi biến thành sản phẩm của cô. Trước đó, cô cứ tiếp tục bán ánh sáng đi.” Kỷ Mạn Dao nhìn tôi, nụ cười trở lại, đẹp và độc như một lớp men phủ trên vết nứt. “Chiêu Ninh, cô vẫn ngây thơ như trước. Cô nghĩ tìm được thời gian là đủ sao? Thị trường chỉ nhớ người lên kệ trước. Người tiêu dùng chỉ nhớ ai sáng hơn.”

Tôi bước đến cửa. Tay tôi đặt lên nắm cửa lạnh buốt, nhưng lòng bàn tay không run. Phía sau, giọng Kỷ Mạn Dao vang lên, nhẹ đến mức giống một lời tiễn khách hơn là thú nhận. “Cô không giữ được thì đừng trách tôi.”