Bỏ qua nội dung

Hệ Thống Không Biết Nói Dối

Chương 6: Báo Cáo Tuần Có Tên Người Khác

Chương 6: Báo Cáo Tuần Có Tên Người Khác

Tin nhắn của Vân Thương hiện trên màn hình lớn đúng lúc Tạ Vi nói xong câu cuối cùng. “Vui lòng gửi bản cập nhật tạm thời kèm căn cứ thay đổi người phụ trách trước 14:30.” Một dòng chữ ngắn, không dấu chấm than, không lời trách móc, nhưng đủ khiến không khí trong phòng họp nhỏ bị siết lại. Tôi nhìn góc phải màn hình. 14:03. Chưa đầy nửa tiếng nữa phải phản hồi, trong khi một dòng tên của tôi vẫn nằm trên meeting note bản mới sửa, file handover vẫn để trống effective_time, còn Tạ Vi vừa nói ra điều khiến Hứa Mạn không thể tiếp tục đứng ở vị trí người sắp xếp công việc vì thiện ý.

Hứa Mạn là người phản ứng đầu tiên. Chị ấy quay hẳn sang Tạ Vi, giọng thấp xuống: “Vi, em đang căng thẳng nên có thể nhớ sai trình tự. Chị chưa từng nói để Giang Ninh đứng tên nhận vấn đề của Vân Thương. Chị chỉ nói người mới cần có cơ hội tiếp xúc dự án thực tế.” Tạ Vi ôm chặt điện thoại. Mắt cô ấy đỏ lên, nhưng lần này cô ấy không cúi đầu ngay. “Em không nhớ sai. Chị nói trước họp. Sau họp chị lại nói thêm một lần.” Hứa Mạn mím môi. “Em phải chịu trách nhiệm với lời mình nói.”

Câu đó làm vai Tạ Vi run nhẹ. Phản xạ cũ trong lòng tôi lập tức cất tiếng: đừng nói nữa, đừng kéo chuyện lớn hơn. Nhưng Chu Mẫn đã đặt bút xuống bàn trước khi bất cứ ai kịp lùi. “Trong phòng này, mọi người đều chịu trách nhiệm với lời mình nói,” chị nói. “Vì vậy không ai được dùng câu đó để khiến người khác im lặng.”

Hứa Mạn quay sang Chu Mẫn. “Quản lý Chu, khách hàng đang chờ. Em nghĩ việc quan trọng nhất bây giờ là ổn định phản hồi trước. Nội bộ có thể kiểm tra sau, nhưng nếu cứ đào sâu trước mặt người mới và Tạ Vi, lát nữa bản cập nhật gửi ra ngoài sẽ càng khó thống nhất.” Chị ấy nói rất hợp lý. Deadline đang đè, bất cứ cuộc truy vấn nội bộ nào lúc này đều có vẻ giống một loại cố chấp. Nhưng Chu Mẫn chỉ mở một file trống trên laptop, rồi nói: “Chính vì khách hàng đang chờ nên phản hồi phải dựa trên căn cứ đã tồn tại trước khi bị hỏi, không phải căn cứ được viết thêm sau khi bị hỏi.”

Cổ họng tôi nghẹn nhẹ. Tôi không biết câu ấy có phải nói cho tôi nghe hay không, nhưng nó khiến đầu ngón tay đang lạnh của tôi có cảm giác chạm được vào mép bàn. Chu Mẫn gõ tiêu đề nháp: “VM-BH interim update – owner record verification.” Sau đó chị nhìn La Dương trên màn hình phụ. “Xuất giúp tôi ba thứ trong phạm vi nội bộ: audit owner change, version của meeting note, và tất cả tài liệu tuần này được dùng làm căn cứ phân công VM-BH.” La Dương đáp ngay: “Có một weekly report được link vào task nhóm lúc 13:58, tên weekly_update_VM-BH_0611.docx.” Nghe đến “13:58”, tôi thấy Hứa Mạn hơi nghiêng đầu. Động tác rất nhỏ, nhưng trong căn phòng đã quá yên, nó giống tiếng giấy bị gấp.

Chu Mẫn hỏi: “Ai link?” La Dương nhìn màn hình vài giây. “Tài khoản XuMan. Ghi chú khi link: bổ sung căn cứ phân công tuần.” Hứa Mạn lập tức nói: “Đúng. Báo cáo tuần vốn để tổng hợp trạng thái dự án, trong đó có phần phân bổ người theo dõi. Em link vào để mọi người có căn cứ trả lời khách.” Chu Mẫn không bình luận. “Mở bản hiện tại.” Màn hình lớn chuyển sang tài liệu mới. Trang đầu là bảng tổng hợp khách Vân Thương, bên dưới có mục “Phân bổ theo dõi tuần hiện tại”. Tôi nhìn thấy tên mình ở dòng thứ ba: Primary follow-up: JiangNing. Backup: TaWei. Reviewer: XuMan. Bên cạnh còn có một dòng ghi chú ngắn: “Đã thống nhất trong morning sync, người mới hỗ trợ theo dõi notification và owner record.”

Lần này tôi không thấy đau như lúc nhìn tên mình trong portal. Có lẽ vì mọi thứ đã lặp lại quá nhiều trong cùng một buổi chiều, cảm giác ban đầu bị thay bằng một sự lạnh rất chậm. Tôi mới đến nhóm sáng nay. Vậy mà trong báo cáo tuần, tôi đã trở thành Primary follow-up cho một khách hàng đang có sự cố. Một báo cáo tuần đáng lẽ phải ghi lại những việc đã xảy ra, nhưng trên màn hình, nó đang cố biến một câu vừa được cài thêm thành lịch sử.

Tạ Vi nhìn tài liệu, mặt trắng đi. “Bản này không phải bản em nộp buổi trưa.” Hứa Mạn quay sang cô ấy rất nhanh. “Em nộp bản thiếu. Chị review và chuẩn hóa lại.” Tạ Vi lắc đầu. “Em nộp bản có tên em ở phần follow-up, vì tuần này em là người xử lý UAT. Em không ghi chị Giang Ninh là primary.” Hứa Mạn cười rất nhẹ, nhưng không còn ấm. “Em vừa nói em quá tải đến mức khóc vì báo cáo UAT bị trả lại lần ba. Một bản report thiếu cập nhật là chuyện dễ hiểu.” Tôi bỗng hiểu vì sao nước mắt của Tạ Vi lại được nhắc nhiều như vậy. Một người đã khóc vì áp lực thì rất dễ bị gắn thêm chữ “nhớ nhầm”, “thiếu cập nhật”, “không ổn định”.

Chu Mẫn không để hai người cãi tiếp. “La Dương, mở version history.” Danh sách phiên bản hiện ra: bản 11:21 do TaWei tạo; bản 11:46 do TaWei cập nhật; bản 13:55 do XuMan chỉnh sửa; bản 13:58 do XuMan link vào task nhóm. Chu Mẫn nói: “So sánh bản 11:46 và 13:55.” Trên màn hình, các dòng thay đổi được đánh dấu. Tên TaWei ở mục Primary follow-up bị xóa, thay bằng JiangNing. Dòng “notification issue pending backend confirmation” bị sửa thành “notification issue handed over to new onboarding support”. Một câu mới được thêm vào cuối bảng: “Morning sync đã xác nhận Giang Ninh theo dõi VM-BH từ tuần này.” Không có dòng nào nói “đề xuất”. Không có dòng nào nói “tạm thời”. Mọi thứ đều được viết như thể sự việc đã được thống nhất từ trước.

Tôi cúi xuống sổ, ghi từng mốc: 11:46 bản Tạ Vi – không có JiangNing; 13:55 bản Hứa Mạn – đổi Primary follow-up; 13:58 link vào task làm căn cứ. Bút của tôi đi chậm, nhưng không còn run. Hứa Mạn nhìn những dòng so sánh trên màn hình, rồi nói với Chu Mẫn: “Em chỉnh vì tình hình đã thay đổi. Owner record trên portal đã cập nhật rồi, nếu report vẫn để Tạ Vi thì khách hỏi sẽ càng rối. Em chỉ thống nhất tài liệu nội bộ theo trạng thái hệ thống tại thời điểm đó.” Chu Mẫn hỏi lại: “Trạng thái hệ thống hay trạng thái chị muốn dùng để giải thích hệ thống?” Hứa Mạn im.

Câu hỏi ấy rơi xuống phòng họp không lớn, nhưng nó khiến tôi lần đầu tiên ngẩng đầu nhìn thẳng vào Hứa Mạn. Chị ấy vẫn nhìn Chu Mẫn, cằm hơi nâng. “Quản lý Chu, nếu bây giờ chị gửi cho khách rằng owner change đang bị kiểm tra, khách sẽ nghĩ nội bộ chúng ta không kiểm soát được phân quyền. Một bản update gọn, nói rằng Giang Ninh là người mới hỗ trợ dưới sự giám sát của em, sẽ làm mọi thứ dễ xử lý hơn.” Tôi hiểu ý chị ấy. Dễ xử lý hơn nghĩa là khách hàng có một cái tên để nhìn vào. Dễ xử lý hơn nghĩa là tôi tiếp tục đứng ở vị trí thuận tiện nhất: mới vào, chưa có lịch sử, chưa có tiếng nói.

Chu Mẫn kéo bản nháp về trước mặt. “Không.” Chỉ một chữ. Hứa Mạn sững lại. Chu Mẫn nói tiếp: “Bản cập nhật sẽ ghi rằng owner record hiện có dấu hiệu không khớp giữa portal, tài liệu handover và tài liệu weekly report, đội đang xác minh theo audit trail. Người chịu trách nhiệm phản hồi tạm thời với Vân Thương là tôi. Không dùng tên Giang Ninh làm căn cứ. Không dùng bản report 13:55 làm căn cứ nếu nó đang nằm trong phạm vi kiểm tra.” Hứa Mạn nói gần như ngay lập tức: “Như vậy là tự nhận lỗi.” Chu Mẫn không nhìn chị ấy nữa. “Không. Như vậy là không dựng thêm lỗi.”

Tôi nghe câu đó, trong lòng bỗng yên đi một khoảnh khắc rất ngắn. Tên tôi vẫn đang trong portal, khách hàng vẫn đang chờ, Hứa Mạn vẫn ngồi đối diện tôi với vẻ mặt của người chưa hề thua. Nhưng ít nhất trong tài liệu sắp gửi ra ngoài, tôi sẽ không bị biến thành một dòng giải thích cho sự hỗn loạn của người khác. Chu Mẫn gõ rất nhanh. Chị không viết dài, chỉ nêu ba điểm: đội đã nhận yêu cầu của Vân Thương; bản ghi thay đổi người phụ trách đang được kiểm tra vì chưa có effective_time và có sai lệch giữa các tài liệu nội bộ; trong thời gian xác minh, mọi phản hồi chính thức sẽ do quản lý nhóm Chu Mẫn gửi ra, các quyền liên quan đến VM-BH được tạm khóa chỉnh sửa thủ công để bảo toàn audit trail. Chị đọc lại một lần, bỏ đi hai cụm từ có thể khiến khách hàng nghĩ chúng tôi đổ lỗi nội bộ, rồi gửi vào nhóm chat lúc 14:24.

Sáu phút trước deadline. Tôi nhìn dòng “sent” hiện lên, bàn tay mới nhận ra mình đã nắm cây bút quá chặt. Tạ Vi ngồi xuống chiếc ghế gần cửa, mắt vẫn đỏ nhưng không còn khóc. Hứa Mạn không nói gì. Chị ấy lấy điện thoại lên, màn hình nghiêng rất thấp, ngón tay lướt nhanh một tin nhắn nào đó rồi úp máy xuống. Tôi thấy, nhưng không nói. Một người mới không nên nói mọi thứ mình thấy nếu chưa có cách chứng minh. Tôi chỉ ghi thêm vào sổ: 14:24 Chu Mẫn gửi update; quyền VM-BH tạm khóa manual; Hứa Mạn nhắn riêng sau khi update.

La Dương bên màn hình phụ đột nhiên gọi: “Quản lý Chu.” Giọng cậu khác hẳn lúc nãy, không còn chỉ là giọng kỹ thuật viên đọc log. Chu Mẫn ngẩng lên. “Nói.” La Dương phóng to một khung nhỏ trong audit của weekly report. “Em vừa mở phần change detail của bản 13:55. Không phải sửa tay từng dòng. Có một thao tác replace trong tài liệu.” Cậu dừng lại, rồi đọc chậm hơn: “Find: TaWei. Replace: JiangNing. Áp dụng trong toàn bộ mục phân bổ và action owner.”

Phòng họp lại im. Hứa Mạn đặt tay lên mép bàn. “Replace tên trong report không chứng minh được gì. Em chỉ cập nhật theo owner mới.” La Dương không đáp ngay. Cậu kéo xuống dưới cùng của khung audit, nơi một dòng comment đã bị resolved nhưng chưa bị xóa khỏi lịch sử DMS. Nội dung chỉ có tám chữ: “Đổi hết sang Giang Ninh trước khi gửi.”

Tôi nhìn tám chữ ấy rất lâu. Trong phòng họp, không ai nhắc đến nước mắt nữa. Không ai nói người mới cần học quy trình nữa. Không ai có thể giả vờ rằng báo cáo tuần chỉ vô tình có tên người khác. Và đúng lúc Chu Mẫn yêu cầu La Dương khóa xuất audit bản đầy đủ, nhóm chat nội bộ dự án Vân Thương hiện lên một tin mới từ tài khoản của Hứa Mạn: “Mọi người thống nhất lại: từ đầu tuần Giang Ninh đã hỗ trợ VM-BH, lát nữa ai được hỏi thì trả lời theo báo cáo tuần.”