Chương 5: Nước Mắt Trong Họp Sáng
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 5: Nước Mắt Trong Họp Sáng
Tôi đi sau Chu Mẫn nửa bước. Hành lang từ khu làm việc tới phòng họp nhỏ chỉ dài chưa tới mười mét, nhưng trong mười mét ấy, tôi nghe thấy rất nhiều âm thanh vốn thường ngày không ai để ý: tiếng bánh xe ghế cọ xuống sàn, tiếng ai đó kéo khóa túi laptop, tiếng tin nhắn khách hàng vẫn nhảy trên màn hình của Chu Mẫn. Hứa Mạn đi bên trái tôi, tay cầm máy tính, lưng thẳng, bước chân đều, giống như người vừa bị yêu cầu mang file gốc vào phòng họp không phải chị ấy. Tôi không nhìn chị. Tôi sợ chỉ cần nhìn thấy vẻ bình tĩnh ấy, cảm giác vừa khó khăn lắm mới giữ được trong ngực sẽ lại bị kéo thành một câu xin lỗi vô nghĩa.
Phòng họp nhỏ vẫn còn mùi cà phê nguội và mùi mưa dính trên áo khoác của ai đó để quên ở lưng ghế. Chu Mẫn đóng cửa lại, nhưng không khóa. Chị đặt điện thoại úp xuống bàn, mở laptop, rồi nói thẳng: “Hứa Mạn, mở file gốc. La Dương, em join call nội bộ, share màn hình lịch sử import và metadata được duyệt. Giang Ninh, em ngồi bên cạnh tôi, chỉ bổ sung khi được hỏi.” Tôi kéo ghế ngồi xuống. Câu “chỉ bổ sung khi được hỏi” đáng lẽ phải làm tôi khó chịu, nhưng trong lúc này nó lại giống một đường kẻ an toàn. Ít nhất, tôi không phải tự mình chen vào giữa một căn phòng đang chờ ai đó phạm lỗi.
Hứa Mạn cắm máy vào màn hình lớn. File handover_new_staff.xlsx hiện ra với một sheet duy nhất, ba cột chính: project_code, old_owner, new_owner. Dòng dữ liệu duy nhất nằm ở hàng thứ hai: VM-BH, XuMan, JiangNing. Cột reason ghi new onboarding support. Cột effective_time để trống. Hứa Mạn nhìn màn hình, rồi nói rất chậm: “Quản lý Chu, đây đúng là file em upload. Nhưng đây là file hỗ trợ onboarding, không phải file chuyển trách nhiệm sự cố. Sáng nay trong họp nhóm, mọi người đều biết Tạ Vi đang quá tải, em có nói sẽ để người mới theo dõi một phần Vân Thương để học quy trình. Em không nghĩ hệ thống lại hiểu thành đổi Primary Owner phía khách.”
Chu Mẫn không phản bác ngay. Chị quay sang màn hình của La Dương vừa hiện trên cuộc gọi. “Metadata.” La Dương đáp vâng, rồi mở bảng lịch sử import. Giọng cậu qua loa phòng họp hơi nhỏ, nhưng từng mốc thời gian lại rõ đến mức tôi thấy như có ai đặt thước lên bàn: file được upload lúc 12:48:06; import preview tạo lúc 12:47:31; file hash được hệ thống ghi nhận lần đầu lúc 12:47:29; local file modified time hiển thị 12:46:58. Chu Mẫn hỏi: “Có bản upload nào trước đó không?” La Dương dừng vài giây để lọc theo tên file và theo hash gần giống, sau đó trả lời: “Không có trong import gateway. Nếu có bản chuẩn bị sáng nay nhưng chưa upload, hệ thống import không ghi nhận được. Nhưng bản đã dùng để đổi owner là bản này.”
Tôi nhìn mốc 12:46:58, rồi vô thức nhớ lại lúc ấy tôi đang ở đâu. 12:46, tôi vẫn ngồi trước màn hình với ticket INC-VM-0042, lòng bàn tay lạnh đi vì tên jiangning.temp xuất hiện trong log sự cố. Tôi còn chưa kịp hiểu hết vì sao token lại gắn với mình, thì ở một nơi khác, một file chỉ có một dòng đã được sửa xong để đưa tên tôi vào trường người phụ trách chính của khách hàng. Trong phòng họp, Hứa Mạn khẽ thở ra. “File này em có thể đã sửa lại format trước khi upload. Nội dung bàn giao thì có từ họp sáng. Lúc đó Tạ Vi khóc vì áp lực dự án, em chỉ muốn chia bớt cho bạn ấy.”
Hai chữ “khóc” làm tôi ngẩng đầu. Nó không liên quan trực tiếp đến log, cũng không liên quan đến quyền import, nhưng trong công sở, nước mắt đôi khi là một loại bằng chứng rất khó phản bác. Một dòng timestamp có thể bị giải thích là hiểu nhầm hệ thống. Một thao tác manual có thể bị nói là lỗi quy trình. Còn nước mắt của một đồng nghiệp trong họp sáng thì dễ khiến mọi thứ trở nên mềm đi, dễ khiến người ta tin rằng mọi việc bắt đầu từ sự thương cảm chứ không phải từ một quyết định có chủ đích. Tôi từng rất sợ cảnh đó. Tôi sợ mình trở thành người lạnh lùng nếu hỏi tiếp, sợ người khác nhìn tôi như kẻ không biết thông cảm, sợ một câu “chị ấy chỉ muốn giúp người khác” sẽ đè lên tất cả những mốc thời gian tôi cẩn thận ghi lại.
Chu Mẫn không bị kéo đi ngay bởi câu chuyện ấy. Chị chỉ hỏi: “Họp sáng mấy giờ?” Hứa Mạn đáp: “Chín giờ mười lăm. Sau khi Giang Ninh đến, nhóm có stand-up ngắn.” Chu Mẫn gõ vài chữ vào ô tìm kiếm lịch họp. “Meeting note đâu?” Hứa Mạn mở thư mục nhóm dự án, tìm một file tên morning_sync_0611.docx. Trên màn hình, nội dung file hiện ra với vài gạch đầu dòng: cập nhật sự cố UAT, tiến độ khách Vân Thương, hỗ trợ onboarding nhân sự mới, phân bổ lại notification. Dòng thứ tư có tên tôi: JiangNing hỗ trợ theo dõi VM-BH. Tôi chưa kịp phản ứng thì La Dương đã nói: “Quản lý Chu, file meeting note này vừa được sync lại lúc 13:42:11. Em không có quyền kết luận nội dung cũ, nhưng lịch sử DMS có version trước.”
Không khí trong phòng đông cứng lại. Hứa Mạn quay đầu nhìn màn hình phụ của La Dương, ánh mắt cuối cùng cũng có một vệt sắc không còn che giấu được. “Meeting note sửa sau họp là chuyện bình thường. Em bổ sung nội dung cho đầy đủ trước khi gửi nhóm.” Chu Mẫn nhìn đồng hồ. 13:45. Còn hơn một tiếng trước mốc cập nhật tạm thời cho Vân Thương, nhưng mỗi phút đi qua đều khiến câu chữ gửi khách trở nên khó viết hơn. Chị nói: “Mở version trước.” La Dương thao tác trong phạm vi được duyệt. Bản version 10:02 hiện ra. Dòng thứ tư không có tên tôi. Nó chỉ ghi: onboarding nhân sự mới – giới thiệu quyền truy cập cơ bản, chưa phân công khách hàng chính.
Tôi không nói gì. Thực ra trong cổ họng tôi có rất nhiều câu muốn bật ra, nhưng tất cả đều quá giống lời tự vệ. Tôi muốn nói rằng sáng nay tôi còn đứng ở cuối phòng họp, cố gắng nhớ từng tên người, từng quy trình, từng dự án. Tôi muốn nói rằng tôi chưa từng nghe ai phân tôi theo dõi Vân Thương. Tôi muốn nói rằng nếu có ai giao cho tôi một khách hàng đang cháy ngay trong ngày đầu tiên, tôi chắc chắn sẽ ghi vào sổ. Nhưng tôi chỉ siết nhẹ cây bút trong tay. Một người mới nói “em không nhớ” sẽ yếu hơn một version log nói “nội dung này không tồn tại lúc 10:02.”
Chu Mẫn chuyển ánh mắt sang Hứa Mạn. “Em giải thích việc meeting note được bổ sung sau khi owner change bị phát hiện.” Hứa Mạn im vài giây. Lần này sự im lặng dài hơn nửa giây ở khu làm việc bên ngoài. Chị ấy đặt hai tay lên mép bàn, giọng thấp xuống: “Em bổ sung vì sợ sau này mọi người quên bối cảnh. Sáng nay Tạ Vi thật sự khóc. Bạn ấy nói không thể vừa xử lý Vân Thương vừa hỗ trợ người mới. Em là senior, em phải sắp xếp. Nếu em ghi thiếu trong note thì lỗi là em, nhưng em không cố ý đẩy trách nhiệm cho Giang Ninh.”
Câu cuối cùng rơi xuống phòng họp rất nhẹ. Nếu đây là một buổi bình thường, có lẽ nó đủ để người ta dừng lại. Một senior nói mình muốn sắp xếp công việc, một đồng nghiệp khóc vì áp lực, một người mới được thêm vào để hỗ trợ, nghe qua không có gì độc ác. Vấn đề là hệ thống không ghi cảm xúc. Hệ thống chỉ ghi một file được sửa lúc 12:46, upload lúc 12:48, và một meeting note được bổ sung lúc 13:42 sau khi La Dương nói ra operator detail. Tôi cúi mắt xuống sổ tay, viết thêm: 13:42 meeting note sync lại; version 10:02 chưa có JiangNing – VM-BH. Nét bút của tôi vẫn nhỏ, nhưng không còn run.
Chu Mẫn đứng dậy mở cửa phòng họp. “Gọi Tạ Vi vào.” Không ai phản đối. Ngoài khu làm việc, tiếng gõ phím lập tức nhỏ đi khi tên Tạ Vi được nhắc. Chưa đầy một phút sau, Tạ Vi đứng ở cửa, tay vẫn cầm điện thoại, mắt hơi đỏ như người đã nén khóc từ lâu hoặc vừa đọc quá nhiều tin nhắn không nên đọc. Tôi không chắc. Tôi chỉ biết khi cô ấy nhìn thấy tôi ngồi bên cạnh Chu Mẫn, ánh mắt cô ấy né đi rất nhanh. Chu Mẫn không vòng vo: “Sáng nay trong stand-up, em có nói không thể xử lý Vân Thương và yêu cầu chuyển Giang Ninh vào theo dõi VM-BH không?”
Tạ Vi cắn môi. Hứa Mạn quay sang cô ấy, giọng dịu hơn hẳn: “Vi, em nói đúng những gì đã xảy ra là được. Sáng nay em áp lực quá nên khóc, chị mới nói sẽ chia bớt việc cho người mới. Không ai trách em.” Câu “không ai trách em” nghe như một cái ô che mưa, nhưng tôi nhìn thấy vai Tạ Vi càng căng hơn. Cô ấy nhìn Chu Mẫn, rồi nhìn Hứa Mạn, cuối cùng nhìn xuống mũi giày của mình. “Em… sáng nay có khóc.” Giọng cô ấy rất nhỏ. “Nhưng không phải vì Vân Thương. Em khóc vì bản báo cáo UAT bị trả lại lần ba. Lúc đó chị Hứa nói chiều sẽ có người mới phụ phần notification, nhưng không nói đổi Primary Owner.”
Hứa Mạn lập tức nhíu mày. “Em nhớ kỹ lại đi. Chị có nói Vân Thương đang cần người theo dõi thêm.” Tạ Vi gật đầu rất nhanh, như sợ nếu chậm một chút sẽ bị coi là chống đối. “Có, nhưng là sau họp. Lúc mọi người đi lấy cà phê, chị kéo em lại nói riêng. Chị bảo nếu sau này ai hỏi vì sao trong portal có tên Giang Ninh, cứ nói buổi sáng đã thống nhất để người mới hỗ trợ onboarding.” Phòng họp im đến mức tiếng mưa ngoài cửa kính bỗng trở nên rõ ràng. Tôi thấy Hứa Mạn nhìn Tạ Vi, đôi mắt không còn sắc nữa mà chuyển sang một loại lạnh rất sâu. Tạ Vi đứng yên, hai mắt đỏ lên, nước mắt rơi xuống trước khi cô ấy kịp lau.
Tôi từng nghĩ nước mắt sẽ làm căn phòng mềm đi. Nhưng khoảnh khắc ấy, nó làm mọi thứ cứng lại. Không ai trong phòng còn có thể dùng câu “áp lực dự án” để che hết một chuỗi thao tác được xếp đúng thời gian. Chu Mẫn lấy khăn giấy trên bàn đẩy về phía Tạ Vi, giọng vẫn giữ nguyên độ thấp: “Em nói tiếp. Có ai yêu cầu em làm chứng rằng Giang Ninh đã được phân công từ họp sáng không?” Tạ Vi cầm khăn giấy nhưng không lau ngay. Cô ấy nhìn Hứa Mạn một lần nữa, rồi quay sang Chu Mẫn. “Em có thể nói một câu không?”
Chu Mẫn gật đầu. Tạ Vi hít vào, giọng nghẹn nhưng từng chữ lại rõ hơn rất nhiều so với ban đầu: “Sáng nay em khóc không phải vì em muốn đẩy việc cho người mới. Em khóc vì trước khi họp bắt đầu, chị Hứa nói nếu hôm nay có vấn đề với Vân Thương, người phù hợp nhất để đứng tên hỗ trợ là Giang Ninh, vì chị ấy vừa vào, chưa ai biết phạm vi công việc của chị ấy.” Cây bút trong tay tôi dừng lại. Tôi không biết mặt mình lúc đó có còn bình tĩnh hay không. Tôi chỉ biết trên màn hình lớn, bản meeting note 13:42 vẫn đang mở, dòng tên tôi nằm đó như một câu đã được viết sau khi sự thật bắt đầu lộ ra. Và ngoài cửa phòng họp, nhóm chat khách hàng lại nhảy lên một tin mới: “Vui lòng gửi bản cập nhật tạm thời kèm căn cứ thay đổi người phụ trách trước 14:30.”
