Chương 3 - Chương 3: Một Ly Cà Phê Trước Mặt Sếp
Chương 3: Một Ly Cà Phê Trước Mặt Sếp
Tôi nhìn dòng thông báo trên ticket thêm một lần nữa, rồi chậm rãi đặt tay khỏi bàn phím. 12:03. Trong văn phòng, một nửa người đã bắt đầu đứng dậy đi ăn trưa, một nửa còn lại vừa gõ phím vừa mở ứng dụng đặt đồ ăn. Tiếng mưa ngoài cửa kính vẫn đều đều, như thể từ lúc tôi bước vào công ty đến giờ, thành phố này chưa từng có ý định khô ráo lại. Trên màn hình của tôi, ticket INC-VM-0042 nằm giữa những ô chữ lạnh tanh: người tạo XuMan, người theo dõi ChuMin, LuoYang, JiangNing, mô tả sự cố ghi rằng tài khoản jiangning.temp phát sinh thao tác sai trong quá trình onboarding. Tôi biết mình nên thở ra, nhưng lồng ngực giống như bị ép bởi một tấm kính trong suốt. Không ai mắng tôi, không ai chỉ tay vào tôi, nhưng một câu trong hệ thống đã đủ để đặt tôi vào vị trí người phải giải thích.
Tôi không trả lời ticket ngay. Ở công ty cũ, tôi từng vì vội chứng minh mình trong sạch mà viết quá nhiều, cuối cùng mỗi câu đều bị người khác cắt ra thành bằng chứng của sự hoảng loạn. Tôi mở phần lịch sử thay đổi của ticket, chụp lại màn hình trong phạm vi hệ thống cho phép, rồi tạo một ghi chú cá nhân trong sổ tay: 12:03, phát hiện mô tả bất lợi; chưa phản hồi; chưa có kết luận backend; hạn tường trình 15:00. Sau đó tôi mới mở ticket IT-ONB-2317 do La Dương xử lý lúc sáng, kiểm tra lại ảnh chụp thời gian cấp quyền 09:18. Những con số ấy không biết an ủi người khác, nhưng ít nhất chúng cũng không biết nịnh bợ ai. Tôi đặt chúng cạnh nhau, giống như xếp những chiếc ghim nhỏ trên một tấm bảng còn trống.
Khung chat nội bộ nhấp nháy. La Dương gửi cho tôi một tin rất ngắn: “Chị Giang, chị đừng sửa mô tả gốc trong ticket. Nếu cần phản hồi, dùng comment. Em có thể xin log gateway, nhưng phải có quản lý xác nhận.” Tôi nhìn dòng chữ ấy, ngón tay dừng trên phím trả lời một lúc. Cậu ấy không nói giúp tôi, cũng không khẳng định tôi vô can. Nhưng giữa một văn phòng mà mỗi câu đều có thể bị hiểu thành đứng phe, câu nhắc ấy đã là một kiểu thiện ý rất hiếm. Tôi gõ lại: “Cảm ơn em. Chị sẽ chỉ bổ sung sự kiện đã xác nhận. Nếu cần quản lý duyệt yêu cầu log, chị sẽ ghi trong tường trình.” La Dương trả lời bằng một biểu tượng OK, rồi thêm: “Đừng dùng từ cảm thấy. Dùng timestamp.” Tôi nhìn câu đó, bỗng muốn cười một chút. Đúng là dân kỹ thuật. An ủi người khác cũng giống như viết điều kiện truy vấn.
Tôi bắt đầu soạn bản tường trình trong file nháp, không mở trực tiếp trên ticket. Dòng đầu tiên tôi viết rồi xóa ba lần. “Tôi không thao tác sai” nghe giống chống chế. “Tôi không liên quan” lại quá sạch sẽ, sạch đến mức có thể bị xem là đẩy trách nhiệm. Cuối cùng tôi viết: “Tôi, Giang Ninh, nhận thông tin tài khoản jiangning.temp qua ticket IT-ONB-2317 lúc 09:18 cùng ngày; trước thời điểm này tôi chưa được bàn giao mật khẩu sử dụng, chưa được hướng dẫn thao tác mapping và chưa thực hiện bất kỳ phiên chỉnh sửa mapping nào trên dự án Vân Thương Bách Hóa.” Tôi đọc lại từng chữ. Nó không đẹp, không mềm, cũng không làm ai thích tôi hơn, nhưng nó đúng. Với một người mới, đôi khi điều đúng đã là thứ xa xỉ nhất được phép giữ lại.
Tôi vừa viết đến đoạn đề nghị IT xác minh phiên đăng nhập 08:57 thì Hứa Mạn xuất hiện bên cạnh bàn. Chị ấy không cúi xuống nhìn màn hình của tôi như ban nãy nữa, chỉ đặt nhẹ tay lên vách ngăn, giọng vẫn vừa đủ để những người gần đó nghe thấy nhưng không đủ lớn thành công khai chất vấn. “Giang Ninh, quản lý Chu gọi em vào phòng họp nhỏ. Bản tường trình cứ viết ngắn thôi, khách đang chờ nguyên nhân, không ai có thời gian đọc một bài luận đâu.” Chị ấy nói xong thì mỉm cười, trong tay cầm một ly cà phê nóng từ pantry, lớp hơi mỏng bay lên trước mặt. Tôi đứng dậy, cầm theo sổ tay và bản nháp chưa gửi. Khi đi ngang qua máy in, tôi thấy bóng mình trên mặt kính đen, vai hơi cứng, tay nắm sổ quá chặt. Tôi tự nhắc mình thả lỏng ra. Người quá căng thẳng dễ bị nói là có tật giật mình.
Phòng họp nhỏ nằm sát khu làm việc của nhóm dự án, vách kính dán một lớp film mờ chỉ che được nửa trên. Chu Mẫn ngồi ở đầu bàn, laptop mở, bên cạnh là điện thoại liên tục sáng màn hình. Hứa Mạn đi vào trước tôi, đặt ly cà phê xuống trước mặt chị ấy. “Quản lý Chu, chị uống tạm đi, trưa nay chắc không kịp ăn rồi.” Giọng chị ấy tự nhiên đến mức nếu tôi không nhìn thấy dòng ticket kia, có lẽ cũng sẽ nghĩ chị là người biết gánh việc, biết chăm người khác, biết để mọi thứ trong đội không trở nên khó coi. Chu Mẫn chỉ ừ một tiếng, không chạm vào ly cà phê. Hơi nóng bốc lên giữa ba người, mùi cà phê đậm và đắng, giống như một dấu chấm đen đặt giữa bàn họp trắng.
“Giang Ninh,” Chu Mẫn nói thẳng, “trước 15:00 phải có tường trình nội bộ. Khách cần biên bản nguyên nhân trong ngày, tôi không thể để đội dự án treo ở chỗ tài khoản người mới. Em hiểu không?” Tôi gật đầu. “Em hiểu. Vì vậy em đã soạn bản tường trình theo mốc thời gian đã xác nhận và đề nghị IT xác minh phần chưa xác nhận.” Hứa Mạn ngồi bên cạnh tôi, cười nhẹ. “Em ấy hơi căng thẳng nên viết chắc sẽ rất dài. Quản lý Chu, ý của em là để Giang Ninh nhận việc trong giai đoạn onboarding có điểm chưa rõ, sau đó đội mình ghi là đã rollback và tăng kiểm tra quyền tài khoản. Như vậy khách dễ chấp nhận hơn.” Tôi đặt sổ tay lên bàn, nghe rõ tiếng bìa giấy chạm mặt kính. Một câu “giai đoạn onboarding có điểm chưa rõ” nghe thật mềm, nhưng khi đưa vào hồ sơ, nó sẽ trở thành cánh cửa cho mọi suy diễn đi thẳng vào tên tôi.
Chu Mẫn nhìn tôi. “Em có ý kiến khác?” Tôi không nhìn Hứa Mạn. Tôi sợ chỉ cần nhìn chị ấy, phần nhát gan trong tôi sẽ tự động xin lỗi trước. Tôi nhìn vào ly cà phê trước mặt Chu Mẫn, nhìn vòng hơi nóng mờ dần trên nắp nhựa, rồi nói: “Em không từ chối tường trình. Em chỉ xin không dùng wording khiến người đọc hiểu rằng em đã thao tác trước khi nhận tài khoản. Mốc 08:57 hiện chưa xác minh chủ thể. Mốc 09:18 là thời điểm em nhận quyền từ La Dương. Trong khoảng giữa hai mốc này, nếu bản tường trình viết em onboarding chưa rõ thao tác, thì sau này dù backend log xác nhận khác đi, bản đầu tiên vẫn tạo định kiến sai.” Cổ họng tôi khô đến mức từng chữ đi qua đều có cảm giác xước, nhưng lần này tôi không dừng lại. “Em xin phép dùng câu: người viết chưa có điều kiện đăng nhập và thao tác tại thời điểm phát sinh log 08:57; đề nghị IT xác minh chủ thể phiên thao tác, quyền thực tế của tài khoản và approval token liên quan.”
Không khí trong phòng họp im xuống. Ngoài vách kính, có người đi ngang qua rồi lập tức chậm bước, chắc đã cảm nhận được bên trong không phải một cuộc trao đổi dễ nghe. Hứa Mạn thở ra rất khẽ. “Giang Ninh, không cần dùng chữ approval token với quản lý đâu, việc kỹ thuật để IT xử lý. Em mới vào, quan trọng là thái độ phối hợp. Nếu câu nào cũng phân định như vậy, người khác sẽ nghĩ em đang phủi trách nhiệm.” Tôi quay sang chị ấy, cố giữ giọng thấp. “Tiền bối, em đang phối hợp. Vì phối hợp nên em mới ghi rõ phần nào em biết, phần nào cần IT xác nhận. Nếu em viết vượt quá sự thật, người phải sửa lại sau này không chỉ là em, mà là cả đội.” Hứa Mạn nhìn tôi, nụ cười vẫn còn nhưng mắt đã lạnh đi một lớp. Ly cà phê trước mặt Chu Mẫn phát ra một tiếng tách rất nhỏ khi nắp nhựa co lại vì nguội. Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng hiểu có những cuộc chiến không cần tiếng lớn; chỉ cần một câu chữ không chịu lệch là đã đủ làm người khác khó chịu.
Chu Mẫn cuối cùng cầm ly cà phê lên, nhưng chưa uống. Chị nhìn tôi một lúc, rồi quay sang Hứa Mạn. “Bản gửi khách giữ wording trung tính như ban nãy. Tường trình nội bộ của Giang Ninh cho phép ghi theo mốc thời gian. Nhưng Giang Ninh, em nhớ rõ, em đang giải thích sự kiện, không phải chất vấn đồng nghiệp.” “Vâng,” tôi đáp ngay. “Em sẽ không nêu suy đoán, không nêu tên cá nhân khi chưa có xác minh backend.” Chu Mẫn đặt ly xuống. “Tốt. Vậy thêm một dòng đề nghị La Dương xuất log gateway trong phạm vi được phép, tôi duyệt trên ticket.” Hứa Mạn hơi nghiêng đầu. “Quản lý Chu, nếu kéo log gateway vào, phạm vi sự cố sẽ mở rộng.” “Sự cố đã mở rộng từ lúc ticket ghi tên người mới rồi,” Chu Mẫn nói, giọng không cao nhưng rất lạnh. “Muốn thu hẹp thì phải có căn cứ.” Tôi cúi mắt xuống sổ tay, giấu đi việc các đầu ngón tay của mình vừa thả lỏng được một chút.
Rời khỏi phòng họp, tôi không cảm thấy mình thắng. Tôi chỉ cảm thấy mình vừa đi qua một đoạn sàn trơn mà chưa ngã. Hứa Mạn đi bên cạnh tôi, ly cà phê trên tay Chu Mẫn đã không còn trong tay chị ấy nữa, nhưng mùi cà phê vẫn như bám theo chúng tôi đến tận cửa. “Em thông minh hơn vẻ ngoài đấy,” chị nói rất khẽ. Nếu là lời khen, nó quá lạnh. Nếu là cảnh cáo, nó lại quá mềm. Tôi đáp: “Em chỉ sợ viết sai.” Hứa Mạn bật cười một tiếng ngắn. “Ở đây, sợ viết sai chưa chắc đã đủ. Có lúc em viết đúng mà vẫn làm người khác khó xử.” Tôi dừng nửa nhịp rồi tiếp tục đi. Lần này, tôi không xin lỗi. Có lẽ sự thay đổi của tôi chỉ nhỏ đến mức không ai nhận ra, nhưng chính tôi biết, câu xin lỗi chưa kịp thốt ra đã được nuốt xuống.
13:04, tôi đăng comment đầu tiên vào INC-VM-0042. Tôi không sửa mô tả gốc. Tôi chỉ bổ sung tường trình theo mốc thời gian: 09:18 nhận tài khoản; trước đó chưa được bàn giao mật khẩu; chưa có quyền sửa mapping; 11:16 đứng quan sát rollback, không chạm chuột; đề nghị IT xác minh phiên 08:57, trạm B-17 và approval token XuMan. Tôi đính kèm mã ticket IT-ONB-2317, không đính kèm dữ liệu khách hàng, không viết thêm một chữ cảm xúc nào. Khi nhấn gửi, tôi nhìn thấy comment của mình nằm dưới mô tả ban đầu của Hứa Mạn. Hai đoạn chữ đối diện nhau trong cùng một ticket, một đoạn cố gắng đóng khung tôi, một đoạn cố gắng giữ lại khoảng trống cho sự thật. Tôi không biết người đọc sẽ tin đoạn nào trước, nhưng ít nhất bây giờ hệ thống đã có cả hai.
La Dương phản hồi sau đó mười hai phút. Cậu ấy tag Chu Mẫn, rồi tag tôi và Hứa Mạn trong cùng một comment: “Đã nhận duyệt kiểm tra log gateway trong phạm vi INC-VM-0042. Kết quả sơ bộ: phiên 08:57:13 sử dụng tài khoản jiangning.temp, source station B-17, approval token APV-XM-115. Tài khoản jiangning.temp tại thời điểm 08:57 chưa hoàn tất bàn giao credential theo IT-ONB-2317. Cần kiểm tra thêm lịch sử tạo approval token và remark đi kèm.” Tôi đọc đến đây, tim vừa kịp đập mạnh thì một dòng mới xuất hiện. La Dương gửi tiếp: “Remark của token APV-XM-115 được tạo lúc 08:55:42: hỗ trợ test tài khoản nhân viên mới trước khi onboarding. Người tạo remark: XuMan.”
Tôi nhìn hai chữ XuMan trên màn hình. Trong khoảnh khắc đó, văn phòng dường như yên xuống kỳ lạ, chỉ còn tiếng điều hòa và tiếng mưa gõ rất nhỏ ngoài cửa kính. Hứa Mạn vẫn ngồi cách tôi không xa, lưng thẳng, tay đặt trên chuột, vẻ mặt không đổi. Chu Mẫn trong phòng họp bên kia vừa cầm ly cà phê lên lần nữa, nhưng lần này chị ấy không uống. Màn hình điện thoại của tôi sáng lên vì một tin nhắn mới từ La Dương, không tag trong ticket, chỉ gửi riêng cho tôi: “Chị Giang, chị xem kỹ thời gian remark. Nó được tạo trước khi chị vào công ty.” Tôi cúi xuống sổ tay, viết thêm một dòng dưới câu ban trưa: Trước khi người khác dùng hệ thống để đóng khung mình, họ thường quên rằng hệ thống cũng ghi lại cách họ đóng khung. Và lần này, dòng chữ ấy không còn run nữa.
