Bỏ qua nội dung

Ánh hào quang của riêng em

Chương 17: Sản Phẩm Giống Nhau

Chương 17: Sản Phẩm Giống Nhau

Tôi đứng giữa hành lang Cảnh Hành, một tay cầm email thông qua thử nghiệm giới hạn, một tay cầm điện thoại đang sáng màn hình bài đăng của Duyệt Nhan. Hai dòng chữ đặt cạnh nhau trông buồn cười đến tàn nhẫn. Một bên là khe cửa vừa mở cho Tự Quang sau gần như cả đêm không ngủ. Một bên là sản phẩm đã được Duyệt Nhan chuẩn bị tung ra thị trường tối nay, đẹp đẽ, sạch sẽ, đầy đủ ánh sáng, như thể thế giới vốn dĩ chỉ chờ Kỷ Mạn Dao bước lên kể câu chuyện phục hồi ấy trước tôi.

Dư Hạ chửi rất nhỏ, nhỏ đến mức người ngoài chỉ nghe như tiếng thở nghẹn. Nhưng tôi biết nếu trong tay cô ấy không phải túi tài liệu của Tự Quang mà là một cái bình chữa cháy, tài khoản công khai của Duyệt Nhan có lẽ đã được cô ấy tiễn thẳng vào thời kỳ đồ đá. Thẩm Ngật lấy điện thoại, phóng to hình ảnh sản phẩm. Tuýp kem trắng hồng, nắp bạc mờ, nền nước trong suốt phía sau, một vệt sáng nghiêng qua thân bao bì. Không giống đến mức có thể đem ra tòa ngay lập tức, nhưng giống đủ để người từng xem bản moodboard cũ của tôi phải im lặng.

“Bao bì này…” Thẩm Ngật nói đến nửa câu thì dừng. Anh không thích kết luận khi chưa có dữ liệu. Việc anh dừng lại đã là một câu trả lời. Dư Hạ cười lạnh: “Tuyệt. Người ta không chỉ có cùng phổi để thở, giờ còn có cùng gu nắp bạc.” Tôi nhận lại điện thoại, kéo xuống phần bình luận. Chưa đầy mười phút, bài đăng đã có hàng nghìn lượt thích. Các tài khoản marketing quen mặt lập tức khen Duyệt Nhan bắt trend da nhạy cảm. Sự nhanh nhạy của thị trường đôi khi giống dao cạo: không cần biết ai chảy máu, chỉ cần biết ai lên kệ trước.

Tôi mở ảnh bao bì thêm lần nữa. Trong đầu tôi hiện lên file bản nháp năm đó của Hứa thị: nền nước, ánh sáng lệch, màu hồng nhạt không quá ngọt, câu chuyện về làn da không bị ép phải mạnh mẽ. Khi đó Kỷ Mạn Dao còn là người ngồi bên cạnh tôi, cầm ly cà phê đá, cười nói rằng người tiêu dùng không cần nghe thương hiệu dạy họ yếu đuối. Bây giờ, câu chuyện đó nằm trên bài đăng của cô ta, được đóng gói bằng ngân sách mà Tự Quang không có.

“Tớ đăng bài ngay.” Dư Hạ đã mở máy tính bảng. “Không tố đạo nhái, chỉ nói Tự Quang có timeline phát triển, có mẫu thử, có moodboard từ trước, ai đọc hiểu thì tự hiểu.” Tôi đặt tay lên mép máy tính bảng của cô ấy. “Không.” Dư Hạ ngẩng phắt đầu. “Cậu định để cô ta cướp luôn quyền kể chuyện à?” Tôi nhìn dòng chữ “mở bán thử nghiệm tối nay” trên màn hình. “Tớ không để. Nhưng chúng ta vừa được Cảnh Hành cho thử nghiệm với điều kiện truyền thông thận trọng. Nếu bây giờ đăng bài ám chỉ đạo nhái, Duyệt Nhan chỉ cần phản đòn bằng câu ‘Tự Quang chưa ra mắt đã dựa hơi’, Cảnh Hành có quyền dừng ngay vì rủi ro dư luận. Mạn Dao muốn chúng ta nóng lên.”

Dư Hạ mím môi. Một người giỏi truyền thông nhất định hiểu điều đó, chỉ là hiểu không làm cơn giận ít đau hơn. Thẩm Ngật trả điện thoại cho tôi, giọng thấp: “Từ poster không chứng minh được công thức. Từ bao bì không chứng minh được ăn cắp. Từ slogan càng không. Nhưng nếu sản phẩm thật của họ có texture và hệ claim giống bản nháp nội bộ của Hứa thị, chúng ta có thể dựng timeline.” Tôi gật đầu. “Mua sản phẩm. Giữ hóa đơn, số đơn, mã lô, ảnh mở hộp, video unbox liên tục. Khi hàng đến, gửi một phần kiểm nghiệm thành phần, một phần lưu mẫu niêm phong. Dư Hạ, theo dõi tài khoản đang đẩy bài. Đừng cãi, chỉ lưu bằng chứng.”

“Nói nghe như rất tỉnh.” Dư Hạ đóng máy tính bảng lại, mắt đỏ vì tức. “Nhưng cậu biết không, tỉnh táo đôi khi khiến người ta muốn đập đầu vào tường.” Tôi cười nhẹ. “Đập tường đau hơn đập số liệu. Chúng ta nghèo, nên chọn thứ có khả năng hoàn vốn.” Câu cà khịa đó làm khóe miệng cô ấy giật lên một chút, nhưng không ai thật sự cười. Sự bất lực tạm thời có mùi rất rõ: mùi cà phê nguội và mùi giấy hợp đồng chưa kịp biến thành cơ hội thì đã bị đối thủ kéo vào bùn.

Cửa phòng họp sau lưng mở ra. Trợ lý Trần bước ra trước, thấy chúng tôi thì hơi khựng lại. Sau anh ta là Lục Hoài Cẩn. Ánh mắt anh dừng trên màn hình điện thoại của tôi lâu hơn bình thường. Rõ ràng anh đã thấy bài đăng. “Cô Hứa,” anh nói, giọng công vụ, “phòng pháp chế Cảnh Hành sẽ gửi phụ lục truyền thông cho suất thử nghiệm trong một giờ nữa. Trước khi ký, Tự Quang không được dùng tên Cảnh Hành để phản hồi bất kỳ tranh chấp công khai nào.”

Dư Hạ hít vào một hơi. Tôi biết cô ấy muốn nói: tuyệt, nhà người ta bị cướp còn phải đứng yên cho đúng tư thế. Tôi đưa mắt ngăn cô ấy lại rồi nhìn Lục Hoài Cẩn. “Tôi hiểu. Tự Quang cũng không định kéo Cảnh Hành vào trận chưa có chứng cứ.” Anh nhìn tôi, bình tĩnh đến khó chịu. “Cùng một sản phẩm chưa chắc là đạo nhái. Cùng một câu chuyện cũng chưa chắc đủ làm bằng chứng. Thứ phân biệt được hai thương hiệu không phải ai đau hơn, mà là ai chứng minh được lời hứa của mình thật hơn.” Tôi cười rất khẽ. “Lục tổng đang nhắc tôi đừng thua vì giận?” “Tôi đang nhắc đối tác thử nghiệm của Cảnh Hành đừng tự biến mình thành rủi ro dễ loại nhất.”

Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ nghe câu đó như một lời coi thường. Hôm nay tôi chỉ thấy nó sắc, và đáng ghét ở chỗ đúng. Tôi cất điện thoại vào túi. “Vậy phiền Lục tổng yên tâm. Tôi có thể nghèo, mệt và rất muốn mắng người, nhưng chưa nghèo đến mức bán luôn não bộ cho cơn giận.” Trên mặt trợ lý Trần xuất hiện biểu cảm muốn cười nhưng không dám. Lục Hoài Cẩn nhìn tôi thêm một giây, ánh mắt lướt qua quầng thâm dưới mắt tôi rồi thu lại rất nhanh. “Nam Dật sẽ gửi kết quả kiểm nghiệm bổ sung lúc tám giờ tối. Nếu đạt, sáng mai Cảnh Hành mới chính thức kích hoạt quy trình sample. Đêm nay, cô nên giữ sức.”

“Lời khuyên miễn phí à?” tôi hỏi. “Điều khoản nhân đạo tạm thời.” anh đáp. Câu trả lời ấy không dịu dàng theo kiểu lãng mạn, nhưng đủ để tôi hiểu anh vẫn đang giữ ranh giới của mình. Tôi không cảm ơn. Anh cũng không chờ tôi cảm ơn. Lục Hoài Cẩn quay đi cùng trợ lý Trần.

Chúng tôi về studio của Tự Quang khi trời đã tối hẳn. Cả căn phòng ba mươi mét vuông sáng bằng hai bóng đèn trắng và màn hình laptop. Dư Hạ lập bảng theo dõi truyền thông: thời gian đăng bài, tài khoản dẫn nguồn, câu chữ lặp lại, bình luận được đẩy lên top. Thẩm Ngật mở bảng so sánh kỹ thuật, chia thành bốn cột: claim, texture, thành phần công bố, bằng chứng cần thu. Tôi lục ổ cứng cũ trong ngăn kéo, tìm lại thư mục “Recovery Line – Draft”. Cái tên folder hiện lên khiến tim tôi nhói một nhịp, như mở lại một căn phòng phủ bụi trong quá khứ, nơi Hứa thị chưa bị mùi phản bội bám vào.

File moodboard phiên bản ba mở ra rất chậm. Màn hình hiện nền nước trong, một tuýp kem trắng hồng đặt lệch trái, nắp bạc mờ, vệt sáng như một vết nứt mềm trên bề mặt. Dòng ghi chú của tôi ở góc dưới vẫn còn đó: “Không nói da phải hoàn hảo. Nói da được phép phục hồi.” Dư Hạ đứng sau lưng tôi, im lặng lâu đến mức tiếng quạt laptop cũng trở nên rõ ràng. Thẩm Ngật cúi xuống xem metadata. “Thời gian tạo file trước ngày Kỷ Mạn Dao rời Hứa thị ba tháng. Nhưng file nằm trong ổ cá nhân của cậu, không chứng minh cô ta đã thấy.” Tôi nhìn một dòng chú thích khác trong slide: “Da bị bắt phải mạnh mẽ quá lâu cần được đối xử dịu hơn.”

Câu đó gần như bị Duyệt Nhan bẻ lại thành slogan. Gần như. Hai chữ ấy khiến người ta phát điên. Trong tranh chấp thương hiệu, “gần như” không phải bằng chứng, chỉ là cảm giác. Mà cảm giác không đủ bảo vệ một công ty mới có ba người và một nghìn bộ sample chưa kịp đóng gói. Tôi chụp lại màn hình, xuất metadata, lưu tất cả vào một thư mục riêng rồi đặt tên “DY – timeline”. Dư Hạ nhìn tên folder, nhướng mày. “Không đặt ‘Kỷ Mạn Dao xuống địa ngục’ à?” Tôi kéo khóa thư mục bằng mật khẩu. “Tên đó hơi dài, không tiện gửi cho luật sư.”

Mười chín giờ năm mươi tám, tài khoản Duyệt Nhan bắt đầu livestream mở bán. Người dẫn chương trình nói về “sự phục hồi cho làn da không cần gồng mình”, Lâm Kiều không xuất hiện trực tiếp, nhưng video cũ của cô ấy trong phần trình bày chiều nay bị cắt lại rất khéo, chỉ giữ phần cô ấy nói người dùng da nhạy cảm cần sản phẩm nhẹ, an toàn và có cảm giác được thấu hiểu. Dư Hạ lập tức lưu màn hình. “Họ không nói cô ấy đại diện sản phẩm, nhưng để người xem tự hiểu.” Tôi lạnh mặt. “Gửi thư nhắc lại phạm vi sử dụng hình ảnh cho quản lý của Lâm Kiều. Văn phong mềm, nhưng cc pháp chế.” Dư Hạ gõ bàn phím nhanh đến mức tôi sợ phím bật ra.

Hai mươi giờ mười ba, lô mở bán đầu tiên của Duyệt Nhan hiển thị “đã bán hết”. Hai mươi giờ mười chín, tài khoản marketing đầu tiên đăng bài so sánh: “Duyệt Nhan đi trước một bước trong đường đua phục hồi nội địa.” Hai mươi giờ hai mươi bảy, một bình luận được đẩy lên cao bất thường: “Nghe nói hôm nay có một thương hiệu mới tên Tự Quang cũng pitching sản phẩm phục hồi ở Cảnh Hành, sao concept giống Duyệt Nhan vậy? Chưa ra mắt đã ăn theo à?” Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Cơn giận lúc đầu đã qua, chỉ còn một khoảng lạnh sâu trong lồng ngực. Hóa ra cướp một câu chuyện chưa đủ; người ta còn phải quay lại hỏi vì sao chủ nhân cũ dám giống kẻ cướp.

Điện thoại rung thêm lần nữa. Dư Hạ vừa gửi vào nhóm ba người một ảnh chụp màn hình mới. Hashtag đang leo lên bảng đề xuất: “Tự Quang ăn theo Duyệt Nhan?” Tôi đặt cốc cà phê nguội xuống bàn. Ngoài cửa sổ, Thượng Hải vẫn sáng rực như không có ai vừa bị cướp mất quyền chứng minh mình là người đến trước. Tôi mở thư mục timeline, tạo thêm một file mới, đặt tên là “ai_ra_truoc.docx”. Rồi tôi gõ dòng đầu tiên: “Một sản phẩm có thể giống nhau. Nhưng thời gian thì không biết nói dối.”