Bỏ qua nội dung

Ánh hào quang của riêng em

Chương 16: Một Bài Thuyết Trình Không Có Đường Lui

Chương 16: Một Bài Thuyết Trình Không Có Đường Lui

Tôi từng đứng trên nhiều sân khấu thương mại. Nhưng sân khấu chính của Cảnh Hành chiều hôm đó khác hẳn Hứa thị ngày trước: đèn trắng, tường kính, ghế hội đồng xếp thành một đường thẳng. Không có chỗ cho ký ức, cũng không có góc tối để giấu sự mệt mỏi.

Duyệt Nhan được xếp trình bày trước. Kỷ Mạn Dao bước lên như thể cô ta sinh ra để đi giữa máy ảnh và tiếng vỗ tay. Slide đầu tiên không phải công thức, mà là hình một vùng da đỏ rát sau treatment, kèm dòng chữ: “Phục hồi không phải che đi tổn thương, mà là cho da quyền được thở.” Tôi nhìn dòng chữ ấy, ngón tay siết chặt góc hồ sơ. Thẩm Ngật nghiêng người, giọng rất thấp: “Giống bản moodboard cũ của cậu.” Dư Hạ cười không thành tiếng: “Không sao, người ta chỉ tình cờ có cùng phổi để thở thôi.”

Tôi không đáp. Nếu để một câu giống nhau kéo mình khỏi trọng tâm, bài thuyết trình sau đó chỉ còn là màn đối chất thua trước khi bắt đầu. Kỷ Mạn Dao nói rất đẹp. Duyệt Nhan có khảo sát người dùng thử, video Lâm Kiều, bao bì trắng hồng sạch sẽ, timeline truyền thông chuẩn bị kỹ. Cô ta không nói Tự Quang một chữ, nhưng từng câu đều đặt sẵn bẫy: thị trường cần sản phẩm dài hơi, không cần một thương hiệu vội vàng.

Đến phần Lâm Kiều phát biểu, cả phòng im đi một chút. Cô ấy cầm micro, mắt lướt qua tôi rất nhanh rồi quay về phía hội đồng. “Tôi từng nhận mẫu thử từ một thương hiệu khác trong nhóm phục hồi. Vì chu kỳ sử dụng chưa đủ, hôm nay tôi chỉ chia sẻ nhu cầu của người dùng da nhạy cảm, không đưa ra đánh giá so sánh sản phẩm.” Nụ cười của Kỷ Mạn Dao vẫn mềm, nhưng sống lưng cô ta cứng lại trong một khoảnh khắc. Còn tôi, lần đầu tiên trong ngày, thấy lá thư chính thức buổi sáng không phải tờ giấy thừa.

“Cảm ơn Duyệt Nhan.” Lục Hoài Cẩn đặt bút xuống. Từ đầu đến cuối anh không ngắt lời, cũng không tỏ thái độ. Ánh mắt anh lướt qua màn hình, rồi dừng ở phía chúng tôi. “Tự Quang, mười lăm phút.”

Mười lăm phút để cứu một thương hiệu mới khỏi việc bị gọi là kẻ theo sau. Mười lăm phút để giải thích một đêm đổi nhà máy, một lô mẫu hỏng, một quá khứ bị treo trên cổ như bản án chưa xét lại. Tôi bước lên sân khấu, đặt hộp mẫu niêm phong lên bục. Cơn thiếu ngủ kéo nặng sau gáy, nhưng logo Tự Quang nhỏ bé trên màn hình khiến tôi tỉnh lại. Tôi mở slide đầu tiên.

Không phải hình ảnh người mẫu. Không phải slogan. Là ảnh một lọ kem tách nước dưới ánh đèn kiểm tra của xưởng Lưu.

“Đây là lỗi của Tự Quang,” tôi nói. Phòng hội đồng yên xuống theo một kiểu khác. “Tối qua, lô pilot đầu tiên của chúng tôi phát hiện dấu hiệu không ổn định sau bảo quản nhiệt. Nguyên nhân trực tiếp là điều kiện vận chuyển và khu vực lưu mẫu không đúng quy trình. Nguyên nhân gián tiếp là chúng tôi chọn nhà máy quá vội vì áp lực thời gian và chi phí. Tôi không dùng chữ ‘bị hại’ ở đây, vì dù có yếu tố bất thường trong camera hành lang, trách nhiệm lựa chọn và kiểm tra cuối cùng vẫn thuộc về Tự Quang.”

Tôi mở slide thứ hai: tem nhiệt đổi màu, biên bản chấm dứt lô pilot, email xưởng Lưu né trách nhiệm, ảnh niêm phong mẫu lỗi. Sau đó là hồ sơ Nam Dật: thời gian vào xưởng, kiểm thiết bị, batch record, pH, độ nhớt sơ bộ, ly tâm nhanh, mẫu lưu gửi kiểm nghiệm độc lập. Tôi cố tình để từng dòng ghi rõ “sơ bộ”, “chưa đủ 48 giờ”, “không dùng cho truyền thông hiệu quả”. Những chữ đó làm bản pitching bớt hào nhoáng, nhưng tôi cần sự thật hơn cần hào nhoáng.

“Tự Quang không đến đây để nói chúng tôi chưa từng sai. Chúng tôi đến để chứng minh khi sai, chúng tôi biết sai ở đâu, dừng ở điểm nào và sửa bằng quy trình nào. Với sản phẩm phục hồi da nhạy cảm, sự an toàn không phải một câu marketing. Nó là hồ sơ nguyên liệu, lô sản xuất, mẫu lưu, điều kiện bảo quản và quyền được biết của người dùng.”

Một nữ giám đốc kênh bán của Cảnh Hành nâng mắt. “Cô Hứa, thẳng thắn không đồng nghĩa với năng lực thương mại. Nếu đưa Tự Quang vào thử nghiệm, chúng tôi chịu rủi ro danh tiếng. Cô có gì ngoài một lô mẫu vừa chạy đêm qua và một câu chuyện thương hiệu?”

Tôi biết câu hỏi này sẽ đến. Cảnh Hành không phải sân khấu thiện nguyện. Tôi chuyển sang slide thị trường: nhóm khách hàng da nhạy cảm sau treatment, khoảng trống giữa dược mỹ phẩm lạnh lùng và thương hiệu nội địa biết nói tiếng người. Tiếp đó là kế hoạch thử nghiệm giới hạn: một nghìn bộ sample, hai điểm bán có tư vấn viên, mã QR truy xuất lô, phản hồi sau bảy và mười bốn ngày, cam kết đổi trả nếu có phản ứng bất thường được xác nhận.

“Thứ chúng tôi có ngoài câu chuyện là cách biến câu chuyện thành hệ thống nhỏ nhưng kiểm soát được,” tôi nói. “Tự Quang không xin vào toàn chuỗi. Chúng tôi xin một vùng thử nghiệm đủ nhỏ để chịu trách nhiệm, đủ thật để lấy phản hồi, và đủ minh bạch để Cảnh Hành có thể dừng ngay nếu dữ liệu xấu.”

Kỷ Mạn Dao lúc này mới mỉm cười. Cô ta không xin quyền phát biểu, chỉ dùng giọng vừa đủ để hàng ghế đầu nghe thấy: “Chiêu Ninh vẫn luôn giỏi biến vết thương thành ngôn ngữ thương hiệu. Nhưng người tiêu dùng mua sản phẩm, không mua lòng dũng cảm.”

Tôi quay đầu nhìn cô ta. Có những người không cần ta nhìn nhầm; họ chỉ chờ đến lúc ta yếu nhất để chứng minh họ đã đúng khi phản bội. Tôi cười rất nhẹ. “Đúng. Vì vậy tôi mới mang sản phẩm đến, không mang nhật ký tuổi thơ. Còn lòng dũng cảm, nếu bán được, chắc Duyệt Nhan đã đăng teaser từ tuần trước rồi.”

Dư Hạ ở dưới sân khấu cúi đầu ho một tiếng rất giả. Một vài thành viên hội đồng không cười, nhưng khóe miệng rõ ràng đã phản bội kỷ luật họp hành. Lục Hoài Cẩn thì không. Anh nhìn tôi, bình tĩnh đến gần như nghiêm khắc. “Cô Hứa, câu hỏi cuối. Hứa thị từng có khủng hoảng sản phẩm nghiêm trọng. Nếu Cảnh Hành cho Tự Quang suất thử nghiệm, truyền thông hỏi chúng tôi vì sao tin một người mang hồ sơ rủi ro như cô, cô muốn chúng tôi trả lời thế nào?”

Câu hỏi đó như đường dao đặt đúng chỗ chưa liền sẹo. Vài ánh mắt đổi khác. Quá khứ của tôi luôn có thể biến mọi cuộc thảo luận sản phẩm thành phiên xét xử. Tôi nhìn Lục Hoài Cẩn. Anh không tránh, cũng không mềm lại. Có lẽ đây là cách anh giữ đúng vị trí: không che mưa cho tôi, chỉ buộc mọi cơn mưa phải rơi công khai.

Tôi tắt slide. Màn hình phía sau chỉ còn nền trắng và logo Tự Quang ở góc trái. “Đừng trả lời rằng các vị tin tôi,” tôi nói. “Tôi không cần Cảnh Hành bảo lãnh cho nhân cách của Hứa Chiêu Ninh. Hãy trả lời rằng Cảnh Hành chỉ cho thử nghiệm khi Tự Quang đáp ứng ba điều kiện: hồ sơ nguyên liệu độc lập, lô sản xuất có truy xuất, và dữ liệu phản hồi người dùng công khai trong phạm vi hợp đồng. Nếu tôi không đáp ứng, loại tôi. Nếu sản phẩm có vấn đề, thu hồi. Nếu truyền thông hỏi Hứa thị, tôi sẽ tự trả lời phần thuộc về quá khứ của tôi. Nhưng xin đừng bắt một thương hiệu mới phải chết trước khi được kiểm nghiệm.”

Tôi dừng lại một giây. Giọng tôi khàn, nhưng không run. “Tự Quang không bán sự hoàn hảo. Chỉ bán khả năng phục hồi có thật. Và phục hồi, thưa các vị, không bao giờ bắt đầu bằng việc giả vờ vết thương chưa từng tồn tại.”

Không có tiếng vỗ tay ngay lập tức. Tôi cũng không cần. Một bài thuyết trình không có đường lui không nên kết thúc bằng pháo hoa. Nó chỉ cần khiến người ta không thể dễ dàng dùng một câu đẹp đẽ để phủ định mình nữa.

Hội đồng yêu cầu chúng tôi rời phòng mười phút. Cửa đóng lại sau lưng, Dư Hạ lập tức đỡ lấy khuỷu tay tôi. “Cậu vừa chém Lục tổng trước mặt hội đồng đấy.” Tôi dựa lưng vào tường, cười mệt đến mức cổ họng đau. “Anh ấy đưa dao trước.” Thẩm Ngật kiểm tra điện thoại, nói nhỏ: “Kết quả ly tâm bổ sung từ Nam Dật vừa gửi. Không có tách pha sau vòng thứ hai.” Dư Hạ thở ra: “Tốt. Ít nhất hôm nay kem của chúng ta còn ổn định hơn huyết áp của tôi.”

Mười phút dài hơn cả một đêm ở nhà máy. Khi trợ lý Trần mời chúng tôi quay lại, Kỷ Mạn Dao đã đứng sẵn bên trong, nụ cười vẫn hoàn hảo. Tôi nhìn logo Tự Quang trên màn hình, tự nhủ dù kết quả thế nào, tôi không xin thương hại.

Lục Hoài Cẩn thay mặt hội đồng đọc kết luận. Duyệt Nhan được đưa vào danh sách đánh giá thương mại tiếp theo với điều kiện bổ sung báo cáo kiểm nghiệm độc lập cho claim phục hồi. Tự Quang được cấp suất thử nghiệm giới hạn trong hệ thống Cảnh Hành: hai cửa hàng, một kênh online nội bộ, một nghìn bộ sample, toàn bộ truyền thông phải dùng ngôn ngữ thận trọng, kết quả phản hồi gửi về hội đồng sau mười bốn ngày. Nếu dữ liệu Nam Dật không đạt kiểm nghiệm bốn mươi tám giờ, quyết định tự động hủy.

Tôi nghe đến chữ “được cấp suất thử nghiệm” mới phát hiện lòng bàn tay mình ướt lạnh. Không phải chiến thắng. Không vốn đầu tư. Không hợp đồng dài hạn. Chỉ là một khe cửa rất hẹp. Nhưng đối với Tự Quang hôm nay, nó là khe cửa đầu tiên không đóng sầm vào mặt tôi.

Khi chúng tôi bước ra khỏi phòng, điện thoại của tôi rung hai lần liên tiếp. Tin đầu tiên là email chính thức từ Cảnh Hành: “Tự Quang – thông qua thử nghiệm giới hạn.” Tin thứ hai đến từ tài khoản công khai của Duyệt Nhan. Bài đăng mới vừa được đẩy lên, tiêu đề sáng đến chói mắt: “Dòng phục hồi mới của Duyệt Nhan mở bán thử nghiệm tối nay.” Trong hình minh họa, một tuýp kem màu trắng hồng nằm trên nền nước. Bên dưới là một câu slogan quen đến mức khiến cơn mệt của tôi biến mất sạch sẽ.

“Cho làn da từng bị bắt phải mạnh mẽ quá lâu.”

Dư Hạ nhìn màn hình, im lặng ba giây rồi chửi một câu rất nhỏ. Còn tôi chỉ đứng giữa hành lang Cảnh Hành, tay vẫn cầm email thông qua thử nghiệm của Tự Quang, bỗng hiểu ra một điều rất buồn cười: có những cánh cửa vừa mở, phía sau đã có người trải sẵn dao.