Bỏ qua nội dung

Cơm Đêm Hẻm Cũ

Chương 77: Người Cha Cúi Đầu

Chương 77: Người Cha Cúi Đầu

Tống Duệ vừa nói xong, hội trường không lập tức ồn lên. Sự im lặng rơi xuống trước, dày và nặng như lớp váng trên nồi nước hầm để quên quá lâu. Dật đứng giữa hàng ghế, ngón tay vẫn giữ micro, bỗng nghe rất rõ tiếng máy chiếu chạy trong trần nhà, tiếng ai đó hít vào vội, cả tiếng túi hồ sơ trong tay Mạnh Lan sột soạt vì bà siết quá chặt. Có những sự thật khi bị phủ nhận nhiều năm sẽ không nổ tung ngay lúc được gọi tên. Nó chỉ làm mọi người sững lại, như thể thành phố vừa mất điện trong một giây và ai cũng phát hiện mình đang đứng ở nơi không nên đứng.

Tống Trác Thành là người phản ứng đầu tiên. Ông không quát, vì trước máy quay, quát là thua nửa ván. Ông chỉ nhìn Tống Duệ, giọng thấp đến mức càng khiến người ta lạnh gáy. “Con có biết mình đang nói gì không?” Tống Duệ cầm tập hồ sơ mỏng trước ngực. “Biết.” “Con đang thừa nhận nắm giữ tài liệu pháp chế nội bộ của tập đoàn, ngay trong một sự kiện công khai, bên cạnh những người có mục đích tấn công Tống thị.” Tống Duệ nhếch môi rất nhẹ, nụ cười không vui. “Chú nói thiếu một chữ. Con đang thừa nhận Tống thị có một tài liệu từng bị cất trong hệ thống pháp chế, liên quan đến cảnh báo rủi ro mà ông nội, hội đồng quản trị và người tiêu dùng có quyền được biết.”

Một vài cổ đông ở hàng ghế đầu bắt đầu trao đổi bằng mắt. Người phụ trách truyền thông của Tống thị đứng cạnh sân khấu, mặt trắng bệch, tai nghe trong suýt rơi khỏi vành tai. MC cầm thẻ chương trình như cầm một tấm khiên giấy. Hạ Miên đã hạ điện thoại xuống một chút, không chen vào. Cô biết lúc này bài viết không còn là trung tâm. Trung tâm là người nhà họ Tống tự xé lớp khăn phủ trên bàn ăn của chính họ.

Dật nhìn Tống Duệ. Anh từng ghét kiểu bình tĩnh ấy. Bình tĩnh của người ngồi trên cao, cân phần lợi hại rồi mới quyết định có nên thương một ai đó không. Nhưng hôm nay, sự bình tĩnh đó giống một con dao đặt đúng chỗ. Không đẹp, không ấm, nhưng cần. Tống Duệ mở tập hồ sơ. “Báo cáo số 17 được lập sau ba lần thử nghiệm phiên bản rút ngắn quy trình. Kết luận không phải ‘sản phẩm chắc chắn gây hại’, mà là ‘rủi ro không ổn định khi mở rộng sản xuất, cần dừng thương mại hóa cho đến khi hoàn tất kiểm nghiệm bổ sung’. Người phản đối ký duyệt là Lâm Chiêu Hòa. Người yêu cầu chuyển báo cáo sang diện hạn chế truy cập là Tống Trác Thành.”

Tiếng xôn xao bật lên như nắp nồi bị đẩy khỏi miệng. Tống Trác Thành tiến một bước xuống bậc sân khấu. “Đủ rồi.” Lần này giọng ông cứng hơn. “Một bản sao chưa được xác thực, được một thành viên gia đình mang ra trong tình trạng xung đột lợi ích, không có giá trị pháp lý. Duệ, đặt nó xuống.” Tống Duệ không nhúc nhích. “Bản gốc đang trong kho lưu trữ pháp chế. Mã truy cập, thời gian niêm phong và người phê duyệt đều có trong nhật ký hệ thống. Nếu chú cho là giả, chúng ta mời kiểm toán độc lập mở ngay.”

Dật nghe đến đó mới quay sang hàng ghế đầu. Tống Khải Minh vẫn ngồi yên. Người đàn ông ấy cả đời quen với vị trí trung tâm bàn ăn: không cần nói nhiều, người khác tự biết đặt món gì trước mặt ông, tự biết câu nào nên nuốt xuống. Nhưng hôm nay ông không còn ở đầu bàn. Ông ở giữa một hội trường đầy máy quay, trước mặt là tên vợ cũ đã khuất, sau lưng là tập đoàn ông từng chọn giữ bằng mọi giá. Dật bỗng nhớ ngày còn nhỏ, mẹ nấu canh củ cải quá lửa, anh nhăn mặt chê nhạt. Tống Khải Minh khi ấy chỉ ăn hết bát của mình, không khen, không chê. Ông luôn tưởng im lặng là cách giữ nhà yên ổn. Hóa ra có những cái nắp đậy càng lâu, nồi càng cháy.

Chu Tầm bước lên nửa bước, giọng vừa đủ để mọi micro bắt được. “Vậy đề nghị chủ tịch Tống thị xác nhận tại đây: tập đoàn có đồng ý niêm phong báo cáo số 17, giao cho đơn vị kiểm toán độc lập và cơ quan quản lý đối chiếu hay không?” Câu hỏi ấy không ném về Trác Thành. Nó được đặt thẳng trước Tống Khải Minh. Dật cũng nhìn ông. Anh không hỏi ngay. Có lẽ anh đã chờ câu hỏi đó mười năm, chờ lâu đến mức khi nó thật sự xuất hiện, cổ họng lại không còn muốn gào.

Tống Khải Minh chống tay lên tay vịn ghế. Động tác đứng dậy của ông chậm hơn mọi lần. Không phải vì tuổi tác. Dật biết. Đó là cái chậm của người lần đầu phải bước qua chính cái bóng mình dựng lên. Khi ông cầm micro phụ do trợ lý đưa tới, Tống Trác Thành lập tức quay đầu. “Anh hai, bây giờ không phải lúc để bị cảm xúc dẫn dắt.” Tống Khải Minh nhìn em trai. Ánh mắt ông không sắc, cũng không giận. Chỉ mệt. “Trác Thành, câu này tôi đã nghe quá nhiều năm rồi.”

Hội trường lại im xuống. Tống Khải Minh quay về phía Dật. Trong khoảnh khắc ấy, ông không giống chủ tịch Tống thị. Ông giống một người cha đã đứng ngoài cửa phòng con quá lâu, tay đặt trên nắm cửa, nhưng chưa từng đủ can đảm gõ. “Báo cáo số 17 có tồn tại,” ông nói. “Năm đó Chiêu Hòa từng yêu cầu gặp tôi để nói về nó.” Dật thấy ngực mình như có ai ấn xuống. Anh vẫn đứng thẳng, nhưng bàn tay cầm micro đã lạnh. Tống Khải Minh nuốt khan. “Tôi đã không gặp cô ấy ngay. Tôi nói sau cuộc họp hội đồng sẽ xử lý. Sau đó tôi giao Trác Thành rà soát nội bộ, vì tôi nghĩ chuyện sản xuất nên để người phụ trách sản xuất xử lý trước. Tôi nghĩ mình đang giữ ổn định cho tập đoàn.”

Không ai trong phòng cắt lời ông. Có lẽ vì câu chuyện ấy không có vẻ kịch tính như trong phim. Không có âm mưu được thú nhận bằng giọng độc ác, không có tiếng cười lạnh, không có một hung thủ tự nhận mình đã đẩy ai xuống vực. Chỉ có một người đàn ông thừa nhận mình đã chọn trì hoãn, chọn thủ tục, chọn thể diện, chọn tập đoàn, trong khi người phụ nữ từng cùng ông gây dựng một gia đình đang cầm một bản cảnh báo đi tìm ông.

“Sau tai nạn,” Tống Khải Minh nói tiếp, “tôi biết tuyến xe có điểm không khớp. Tôi cũng biết báo cáo bị chuyển sang diện hạn chế. Tôi không có chứng cứ nói ai cố ý hại Chiêu Hòa, nhưng tôi có đủ lý do để yêu cầu mở lại toàn bộ hồ sơ. Tôi đã không làm.” Giọng ông khàn đi. “Tôi sợ Tống thị sụp. Tôi sợ cổ đông rút vốn, công nhân mất việc, thương hiệu chúng tôi xây nhiều năm bị kéo xuống. Tôi tự nói với mình rằng người chết đã chết rồi, người sống còn phải sống. Đó là câu nói hèn nhất đời tôi.”

Dật nghe rất lâu mới bật cười một tiếng nhẹ, khô đến mức không giống cười. “Bố chọn câu đó thay mẹ con?” Tống Khải Minh nhắm mắt một thoáng. “Phải.” “Bố cũng chọn thay con?” “Phải.” “Vậy hôm nay bố cúi đầu với ai?” Câu hỏi ấy làm vài phóng viên nâng máy lên cao hơn. Dật nhìn thấy, nhưng không dừng. “Với ống kính? Với cổ đông? Với danh tiếng Tống thị? Hay với mẹ con, người đã không còn đứng ở đây để nghe?”

Tống Khải Minh siết micro. Vai ông khẽ sụp xuống, rất nhỏ, nhưng Dật nhìn thấy. Ông quay khỏi hàng ghế truyền thông, bước xuống khỏi khu khách VIP. Trợ lý định đỡ, ông gạt nhẹ ra. Ông đi đến trước Mạnh Lan trước tiên. Người phụ nữ ôm túi hồ sơ lùi nửa bước vì hoảng. Tống Khải Minh dừng lại, cúi đầu. Không sâu đến mức thành trình diễn, nhưng đủ để cả hội trường hiểu đó không phải cái gật xã giao. “Tôi xin lỗi vì đã để cô phải sợ nhiều năm.” Mạnh Lan mím môi. Bà không nói tha thứ. Bà chỉ ôm hồ sơ chặt hơn, mắt đỏ mà lưng vẫn thẳng.

Ông lại đi đến trước Trần Bách. Ông Trần đứng dựa vào Chu Tầm, khuôn mặt già nua căng lên. Tống Khải Minh cúi đầu lần nữa. “Tôi xin lỗi vì đã để ông ký sai tường trình.” Trần Bách nhìn ông rất lâu, rồi đáp bằng giọng run: “Xin lỗi tôi ít thôi. Xin lỗi cô Lâm nhiều vào.” Câu ấy không lớn, nhưng như một chiếc muỗng kim loại gõ vào đáy nồi, vang đến khó chịu. Tống Khải Minh không phản bác. Ông quay về phía Dật.

Dật bỗng muốn lùi lại. Anh đã tưởng mình cần lời xin lỗi này. Tưởng chỉ cần nghe cha thừa nhận, phần nào đó trong anh sẽ mềm xuống, giống nồi xương hầm đủ giờ thì thịt tự rời khỏi xương. Nhưng không. Có những thứ hầm quá lâu sẽ chỉ cạn nước, để lại đáy nồi cháy đen. Anh nhìn người cha đang đứng trước mặt, bỗng thấy ông già hơn mọi lần, và chính điều đó làm anh khó chịu. Sự già đi của người có lỗi không thể biến lỗi thành nhẹ hơn.

Tống Khải Minh cúi đầu trước anh. “Dật, bố xin lỗi.” Tiếng máy ảnh nổ liên tục. Dật không đưa tay đỡ. Anh để cái cúi đầu ấy nằm giữa hai người, lạnh và rõ như một tờ giấy ký muộn. “Con nghe rồi,” anh nói. “Nhưng con không nhận thay mẹ. Cũng không tha thứ thay đứa trẻ mười năm trước.” Môi Tống Khải Minh run nhẹ. Dật tiếp tục, giọng không cao. “Nếu bố thật sự muốn làm việc của một người cha, đừng chỉ cúi đầu. Ký văn bản mở điều tra. Niêm phong báo cáo 17. Tạm dừng sản phẩm dùng công thức của mẹ con cho đến khi kiểm tra độc lập xong. Và công khai xin lỗi bằng văn bản với những người bị ép im lặng.”

Tống Trác Thành cười lạnh. “Dật, cháu đang lợi dụng tình cảnh này để ép chủ tịch đưa ra quyết định vượt thẩm quyền. Một lời xin lỗi cảm xúc không thể thay thế quy trình hội đồng.” Tống Khải Minh quay lại. Lần đầu tiên trong buổi hôm nay, giọng ông có sức nặng của người từng cầm quyền thật sự. “Tôi vẫn là chủ tịch hội đồng quản trị. Tôi có quyền yêu cầu niêm phong hồ sơ, tạm dừng truyền thông sản phẩm và triệu tập họp khẩn.” Ông nhìn trợ lý pháp chế đang đứng chết lặng bên cánh gà. “Soạn văn bản. Ngay bây giờ. Mời đại diện kiểm toán độc lập và cơ quan quản lý tiếp nhận bản sao niêm phong. Toàn bộ nhật ký truy cập báo cáo số 17 giữ nguyên trạng.”

Người trợ lý run tay mở máy tính bảng. Tống Trác Thành bước tới, mặt cuối cùng cũng đổi sắc. “Anh hai, anh đang tự chặt tay Tống thị.” Tống Khải Minh nhìn ông, rất lâu. “Không. Tôi đang rút tay Tống thị ra khỏi thứ lẽ ra không được chạm vào.” Câu ấy khiến vài người trong khu cổ đông cúi đầu tránh ánh mắt Trác Thành. Một giám đốc từng ngồi sát ông lặng lẽ dịch ghế sang bên. Chỉ một khoảng cách nhỏ, nhưng trong hội trường đầy ống kính, nó giống một vết nứt được phóng to.

Dật không thấy nhẹ nhõm. Anh chỉ thấy mệt, kiểu mệt sau một đêm bán quá đông khách, khi bàn inox đã lau sạch mà mùi dầu vẫn bám trong tay. Hạ Miên đi đến bên cạnh anh, không chạm vào, chỉ đứng đủ gần để anh biết mình không phải một mình. Tống Duệ đặt tập hồ sơ xuống bàn pháp chế. Chu Tầm lập tức yêu cầu ghi nhận việc bàn giao trước camera và niêm phong bằng hai lớp chữ ký. Mọi thứ vẫn còn dài. Điều tra, kiện tụng, cổ đông, nhà máy, hẻm Thanh Đăng, món ăn của mẹ. Không có thứ nào biến mất vì một cái cúi đầu.

Nhưng khi Tống Khải Minh ký lên văn bản tạm dừng ra mắt sản phẩm và mở điều tra đặc biệt, Dật nghe trong phòng có tiếng thở ra rất nhỏ. Có thể của Mạnh Lan. Có thể của Trần Bách. Cũng có thể là của chính anh. Trên sân khấu, màn hình lớn vẫn treo hình sản phẩm mới của Tống thị, bát canh được chụp sáng bóng đến mức không thấy hơi nóng. Dật nhìn nó, lần đầu tiên không còn thấy mẹ bị mắc kẹt trong đó. Ít nhất hôm nay, tên bà đã được đặt trở lại trên bàn, không phải như một nhãn hiệu, mà như một người từng nói không.

Bên ngoài hội trường vang lên tiếng bộ đàm của bảo vệ. Một nhân viên chạy vào, cúi sát tai Tống Trác Thành, mặt tái đi. Ông giật lấy điện thoại, nhìn màn hình, rồi ngẩng lên. Hàng ghế cổ đông không ai nhìn ông nữa. Khu pháp chế đã đứng về phía văn bản của chủ tịch. Tống Duệ im lặng chắn trước tập hồ sơ. Còn Tống Khải Minh, người anh trai mà ông từng tin sẽ luôn chọn ổn định, đã đặt bút xuống như đặt một cánh cửa sau lưng. Nhân viên bảo vệ nuốt khan, báo nhỏ nhưng micro gần đó vẫn bắt được: “Đại diện cơ quan quản lý thị trường đã tới. Họ yêu cầu niêm phong khu trưng bày sản phẩm.” Tống Trác Thành đứng giữa sân khấu sáng đèn, lần đầu tiên trông như một người không còn bàn nào để ngồi.