Chương 64: Người Đổi Lời
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 64: Người Đổi Lời
Mưa rơi trên mái hiên Tống gia không có tiếng lách tách thân thuộc như mái tôn hẻm Thanh Đăng. Nó rơi xuống những phiến đá được lau sạch quá mức, tan thành một lớp sáng lạnh dưới chân Dật. Trên màn hình điện thoại của anh, dòng chữ trong phụ lục khảo sát vẫn đỏ lừ vì nét gạch của Chu Tầm: không có hộ kinh doanh thực phẩm đang hoạt động ổn định. Dật giơ màn hình trước mặt Tống Duệ, hỏi xong câu ấy thì không bước thêm, giống như chỉ cần bước qua ngưỡng cửa phòng ăn, anh sẽ lại bị kéo vào thứ lễ nghi gia đình từng dạy anh phải im lặng cho đẹp mặt.
Tống Duệ nhìn màn hình rất lâu. Trên bàn phía sau anh, bữa tối đã dọn sẵn: canh sâm, cá hấp, một đĩa rau xanh cắt đều đến mức không giống đồ ăn mà giống bài kiểm tra dao thớt. Dật ngửi thấy mùi gừng trong cá, nhưng thứ bật lên trong đầu anh lại là bát canh củ cải ở quán, bát thứ hai của Chu Tầm, và tiếng bà Lưu mắng người ta ăn nhiều mà vẫn tính là làm việc. Tống Duệ cuối cùng nghiêng người tránh lối. “Vào rồi nói. Đứng ngoài cửa chất vấn anh trai mình, hàng xóm nghe được lại tưởng nhà này thiếu ghế.”
“Nhà này thiếu nhiều thứ hơn ghế,” Dật nói, nhưng vẫn đi vào. Anh không ngồi xuống ghế đầu bàn mà kéo một chiếc ghế bên cạnh, đặt điện thoại lên mặt bàn. “Phụ lục này có vào hồ sơ chính thức không?”
Tống Duệ không trả lời ngay. Anh cầm điện thoại của mình, mở một thư mục nội bộ, ngón tay dừng ở ô tìm kiếm rồi lại khóa màn hình. Động tác ấy rất nhỏ, nhưng Dật nhìn thấy. Từ nhỏ anh đã quen nhìn sắc mặt người trong nhà này trước khi nhìn thức ăn. Ai nhíu mày, ai đặt đũa xuống, ai giả vờ ho để chuyển chủ đề, mỗi thứ đều là một loại gia vị khó nuốt. Tống Duệ nói: “Một bản dự thảo ba năm trước không đủ để buộc tội ai. Chu Tầm cũng không phải người vô can.”
“Em biết.” Dật kéo ghế ngồi xuống, áo khoác vẫn ẩm, mùi khói bếp lẫn vào phòng ăn lạnh. “Cho nên em không hỏi Chu Tầm vô can hay không. Em hỏi hồ sơ chính thức có lặp lại câu này không.” Anh gõ ngón tay lên dòng chữ đỏ. “Nếu không có, anh mở bản chính cho em nhìn một lần. Nếu có, tối nay đừng nói chuyện bữa cơm gia đình. Nói chuyện ai ký cho hẻm Thanh Đăng biến mất khỏi giấy trước đã.”
Tống Duệ nhìn anh, vẻ kiêu ngạo quen thuộc bị kéo căng bởi một thứ khác: mệt mỏi, hoặc cảnh giác. “Em nghĩ anh có quyền mở mọi hồ sơ của Tống thị cho một người đã rời nhà mười năm?”
“Không.” Dật đáp rất nhanh. “Em nghĩ anh có quyền tự cứu mình khỏi việc bị chú Ba kéo xuống cùng. Hai chuyện khác nhau.”
Câu ấy làm bàn ăn im hẳn. Người giúp việc đứng ngoài cửa cúi đầu thấp hơn, như thể trong nhà này, ngay cả tiếng thở cũng phải biết phân loại cổ đông. Tống Duệ đặt điện thoại lên bàn. “Em học được cách nói chuyện giống người họ Tống rồi.”
“Vậy chắc tối nay em mệt thật.” Dật tự rót cho mình một ly nước nguội. Anh chưa kịp uống thì điện thoại rung. Tên Hạ Miên hiện lên, phía sau là một tin nhắn ngắn: Có biến ở quán. Mẹ Đinh Mộc muốn rút lời.
Dật nhìn dòng chữ ấy, ngón tay khựng trên ly thủy tinh. Tống Duệ cũng nhìn thấy, ánh mắt thoáng động. Dật bấm gọi lại và bật loa, không phải để Tống Duệ nghe lén, mà để căn phòng này nghe rõ rằng hẻm Thanh Đăng không phải một ô đất trống trong bảng quy hoạch.
Đầu dây bên kia ồn hơn Tống gia rất nhiều. Có tiếng mưa đập mái tôn, tiếng ghế nhựa kéo trên nền, tiếng bà Lưu tức đến hụt hơi: “Vừa nãy chị nói nhớ rõ cơ mà!” Hạ Miên hạ giọng: “Dật, anh nghe được không?”
“Nghe được.” Dật đặt điện thoại giữa bàn. “Nói chậm.”
Hạ Miên hít vào. “Mẹ Đinh Mộc vừa nhận một cuộc gọi từ tổ trưởng xưởng. Sau đó cô ấy nói mình nhớ nhầm ngày đổi mã giao hàng. Cô ấy không muốn ký xác nhận gì nữa, cũng không muốn xuất hiện trong bản ghi chép của Chu Tầm.”
Ở đầu dây bên kia, giọng Đinh Mộc vỡ ra vì tức: “Mẹ, họ dọa gì mẹ? Mẹ nói đi, con không sợ đâu.”
“Con thì biết gì mà không sợ!” giọng người phụ nữ bật lên, mỏng nhưng sắc vì hoảng. “Con còn đi học. Nhà mình còn phải ăn. Mẹ nói nhớ nhầm thì là nhớ nhầm.”
Không ai trong phòng ăn Tống gia động đũa. Dật nhìn ly nước trước mặt. Trên thành ly có một vệt bụi rất nhỏ, có lẽ người lau bàn đã bỏ sót. Anh bỗng nghĩ đến tay mẹ Đinh Mộc đặt trên chiếc túi vải ở quán, đến dáng lưng thẳng nhưng cứng của bà, đến một người lao động ca đêm phải chọn giữa một câu sự thật và hợp đồng tháng sau. Cơn tức trong anh đi lên rất nhanh, nhưng không có chỗ để đập xuống. Nếu anh đập, người đau đầu tiên chưa chắc là Quan Hạo, mà có thể là người phụ nữ đang run sau đầu dây.
“Đinh Mộc,” Dật nói.
Tiếng cậu bé im bặt. “Anh Dật?”
“Đừng ép mẹ cậu.”
“Nhưng mẹ em nói thật mà!”
“Anh biết.” Dật nhìn Tống Duệ khi nói câu ấy, như đặt từng chữ lên bàn ăn nhà họ Tống. “Nhưng một lời chứng bị kéo ra bằng cảm giác tội lỗi thì không đứng vững được. Cậu muốn giúp mẹ thì rót cho mẹ cốc nước, bảo bà ngồi xuống. Việc còn lại để người lớn bẩn tay vừa đủ làm.”
Chu Tầm chen vào, giọng vẫn khô nhưng không còn đùa: “Tôi phản đối cụm ‘người lớn bẩn tay’ vì ảnh hưởng hình tượng luật sư của tôi. Nhưng ý chính đúng. Không ai được ép chị ký xác nhận tối nay. Chị có quyền im lặng, quyền hỏi luật sư, quyền từ chối ghi âm. Và quyền ăn hết bát canh trước khi quyết định sợ tiếp.”
Bà Lưu mắng một câu “đồ miệng lưỡi”, nhưng tiếng mắng lần này mềm hơn. Hạ Miên nói nhỏ: “Tôi đã ghi lại việc cô ấy rút lời, không ghi tên đầy đủ. Ông Lợi đang ngồi im. Mọi người hơi nản.”
Dật nghe thấy chữ “nản” như nghe tiếng bếp giảm lửa. Tối qua họ còn ngồi quanh nồi canh, lần đầu tiên tin rằng giấy tờ không phải thứ chỉ người giàu mới đọc được. Vậy mà chỉ một cuộc gọi đã đủ làm cả hẻm nhớ ra mình vẫn phải trả tiền thuê nhà, tiền thuốc, tiền học, tiền điện. Anh cúi đầu cười rất khẽ, chẳng vui. “Nản thì cho họ nản năm phút. Đừng bắt ai làm anh hùng ngay sau khi bị dọa mất việc.”
Tống Duệ khoanh tay trước ngực. “Em đang thua đấy.”
Dật tắt loa một giây, ngẩng lên nhìn anh trai. “Không. Em chỉ vừa nhớ ra đối thủ của mình không chỉ là người cầm bút ký. Còn là người biết bóp đúng chỗ đau của từng nhà.” Anh bật loa lại. “Hạ Miên, hỏi Chu Tầm xem nếu nhân chứng rút lời thì còn kiểm tra được ngày đổi mã không.”
Chu Tầm đáp ngay, như đã chờ câu đó: “Được. Cần bảng phân ca, mã giao hàng, phiếu xuất kho, tin nhắn điều ca và bất cứ ảnh chụp nào có thời gian. Lời chứng là một chân bàn, không phải cả cái bàn. Thiếu một chân thì đừng đặt nồi canh lên, nhưng bàn chưa vứt.”
“Nghe chưa?” Dật nói. “Bà Lưu, tối nay đừng mắng chị ấy nữa. Mắng ông Lợi thì tùy sức khỏe của bà.”
Bà Lưu lập tức đáp: “Sức khỏe tôi tốt.”
Trong phòng ăn Tống gia, ngay cả Tống Duệ cũng suýt cười, nhưng nụ cười chưa kịp thành hình đã bị tiếng chuông tin nhắn cắt ngang. Hạ Miên gửi sang một ảnh chụp màn hình: số điện thoại gọi cho mẹ Đinh Mộc, không lưu tên, nhưng phần ghi chú cuộc gọi hiện thời lượng bốn mươi tám giây. Ngay sau đó là một tin khác: Tôi đang kiểm tra file ghi âm lúc Chu Tầm phân tích giấy. Điện thoại tôi đặt gần cửa, có thể bắt được đoạn ông Lợi ra ngoài nghe máy.
Dật nhìn dòng tin ấy, rồi nhìn Tống Duệ. “Anh muốn hồ sơ chính thức khó mở, em hiểu. Vậy mở thứ dễ hơn trước. Quan Hạo báo cáo cho ai?”
Tống Duệ không đáp. Nhưng lần này, anh mở khóa điện thoại. Dật thấy trên màn hình lướt qua một chuỗi email nội bộ, tên dự án Thanh Đăng, và một dòng người nhận được đánh dấu chuyển tiếp: Tống Trác Thành. Cửa phòng ăn phía sau bỗng có tiếng gậy chạm sàn. Tống Khải Minh không biết đã đứng ở đó từ lúc nào, sắc mặt trắng hơn ánh đèn.
Điện thoại của Dật lại rung. Hạ Miên gửi một file âm thanh dài mười chín giây, kèm một câu: Tìm thấy rồi. Trong đó có tiếng ông Lợi nói tên Quan Hạo.
