Bỏ qua nội dung

Cơm Đêm Hẻm Cũ

Chương 57: Lô Hàng Đêm Mưa

Mưa ở bến cũ không rơi cho đẹp. Nó quất xiên qua kính xe, trộn mùi dầu máy, rong ẩm và nước sông đục thành một thứ hơi lạnh bám vào cổ áo. Khi taxi dừng trước con đường dẫn xuống khu kho vận, Tống Dật mới nhận ra mình vẫn chưa ăn tối. Dạ dày anh co lại rất nhẹ, không đau, chỉ nhắc nhở rằng người sống dù vừa nghe cha thú nhận một phần quá khứ, vẫn phải trả tiền xe, kéo khóa áo khoác và bước xuống mưa như bình thường.

Hạ Miên đứng dưới mái tôn của một quán nước đã đóng cửa, áo mưa màu xám che gần hết người, trong tay ôm máy ảnh bọc túi chống nước. Nhìn từ xa, cô giống một cục giấy báo bị gió thổi đến đây rồi nhất quyết không chịu bay tiếp. Dật đi tới, nước mưa chảy từ tóc xuống thái dương. Hạ Miên liếc anh một cái, câu đầu tiên không hỏi chuyện Tống gia, cũng không hỏi anh có ổn không.

“Anh đến nhanh hơn tôi tưởng.”

“Taxi chạy nhanh khi tài xế nghe khách nói ‘đến bến cũ’ bằng giọng không giống đi ngắm cảnh.” Dật nhìn về phía hàng rào sắt phía xa. Sau hàng rào là khu kho phụ trợ nằm cạnh nhánh sông vận tải, đèn cao áp trắng bệch soi xuống những thùng container cũ. “Xe đâu?”

“Chưa vào cổng. Tôi theo từ đoạn đường nhà máy Minh Dương ra quốc lộ phụ, nhưng không bám sát quá. Biển số trùng xe chụp được ở cổng nhà máy hôm trước, logo bị dán bạt che mất.” Hạ Miên đưa điện thoại cho anh xem. Ảnh chụp qua kính xe mưa nhòe, nhưng vẫn thấy được thân xe tải đông lạnh màu trắng, góc thùng có vệt sơn xanh bị cạo dở. “Tôi gọi anh vì mã vận đơn trên app nội bộ của kho vận hiện ra hai giây rồi biến mất. Người quen của tôi ở bến chỉ kịp nhắn một dòng: hàng chuyển đêm, không qua kho chính.”

Dật phóng to ảnh. Trên mép thùng, dưới lớp bạt che, có một dãy chữ nhỏ: MD-17B-09. Số 17 khiến đầu ngón tay anh khựng lại. Sau cuộc nói chuyện với Tống Khải Minh, con số ấy không còn là ký hiệu lạnh trên giấy. Nó giống một vết bẩn cũ trên áo trắng, giặt bao nhiêu lần vẫn hiện lên khi gặp nước.

“Cô đã gửi cho mẹ Đinh Mộc chưa?” anh hỏi.

“Gửi rồi. Cô ấy không dám gọi. Điện thoại ở nhà máy có thể bị kiểm tra, nhưng cô ấy nói nếu nhìn rõ mã thùng thì sẽ xác nhận.” Hạ Miên nhìn gương mặt anh dưới ánh đèn bến. “Anh vừa từ Tống gia ra?”

“Ừ.”

“Có cần năm phút để thở không?”

Dật nhìn cổng kho. Một bảo vệ mặc áo phản quang đang hút thuốc dưới chòi, ánh lửa đỏ lập lòe rồi tắt trong mưa. “Tôi thở mười năm rồi. Kết quả là người khác tưởng tôi ngủ quên.” Anh trả lại điện thoại. “Đi thôi, nhưng chỉ đứng ở đường công cộng. Không trèo rào, không lẻn vào, không biến tôi thành người phải bảo lãnh phóng viên vào nửa đêm.”

Hạ Miên kéo mũ áo mưa thấp xuống. “Anh nói như thể tôi thường xuyên trèo rào.”

“Không, tôi nói như thể cô đang cân nhắc.”

Cô im đúng một giây, rồi hắng giọng. “Đúng là ông chủ quán nhiều kinh nghiệm nhìn khách ăn thiếu tiền.”

Hai người men theo mép đường, tránh những vũng nước đen phản chiếu đèn xe. Khu bến cũ ban ngày vốn đã xấu, ban đêm càng giống một phần thành phố bị nhét vào ngăn kéo rồi quên đóng lại: bảng chỉ dẫn rỉ sét, dây điện chùng xuống, vài chiếc xe nâng nằm im như đang ngủ gục. Dật vừa đi vừa nhìn mặt đường. Bánh xe tải hạng nặng để lại vệt nước sâu hơn xe thường, bùn bắn lên hàng rào theo đường chéo. Xe đã vào không lâu.

Đến khúc cua gần cổng phụ, Hạ Miên kéo Dật dừng lại. Từ bên kia đường, chiếc xe tải trắng đang lùi chậm vào khu bốc dỡ. Tiếng còi lùi bị mưa nuốt mất một nửa, nghe như tiếng nồi áp suất sắp xì hơi. Hai công nhân mặc áo mưa xanh chạy ra, một người cầm sổ, một người kéo cửa thùng. Khi cửa mở, hơi lạnh phả ra thành màn trắng mỏng. Trên pallet bên trong là những thùng nhựa niêm phong, nhãn mới dán chồng lên nhãn cũ. Dật không thấy rõ toàn bộ chữ, nhưng mũi anh bắt được một mùi rất nhẹ: chua gắt, ngọt giả, lẫn với mùi kim loại của kho lạnh.

Anh đã từng ngửi thấy mùi ấy trong căn bếp nhỏ, khi thử nấu phiên bản sốt theo công thức Tống thị bị chỉnh. Vị không hỏng ngay, không đến mức khiến người ta nhổ ra, nhưng nó làm cổ họng khô lại sau khi nuốt, như một lời xin lỗi viết bằng mực rẻ tiền.

“Anh nhận ra gì à?” Hạ Miên hỏi khẽ.

“Mùi.”

“Mưa to thế này anh còn ngửi được?”

“Tôi là người bán cơm đêm. Nếu mũi không tốt, khách bỏ hành lá cũng lừa được tôi.” Dật nhìn một thùng hàng được đặt lệch dưới ánh đèn. Lớp nhãn mới bong một góc, lộ ra dòng in cũ: Nền 17 – ổn định nhiệt. Tim anh chìm xuống, nhưng đầu óc lại tỉnh hơn. “Chụp được không?”

“Được, nhưng không rõ.” Hạ Miên nâng máy ảnh, không bật flash. Tiếng màn trập bị mưa che đi. Cô chụp ba tấm liên tiếp rồi hạ máy xuống ngay, động tác gọn đến mức Dật biết đây không phải lần đầu cô phải lấy hình trong điều kiện xấu. “Tôi cần biển số và mã thùng. Nếu chỉ có mùi và ảnh mờ, luật sư của Tống thị sẽ cười chúng ta bằng cả phòng họp.”

“Tôi ghét khi cô nói đúng.”

“Tôi cũng ghét khi anh sống đủ lâu để xác nhận điều đó.”

Điện thoại của Hạ Miên rung. Cô mở ra, sắc mặt đổi nhẹ. Tin nhắn thoại chỉ dài mười hai giây, âm lượng nhỏ đến nỗi cô phải áp sát tai. Dật không nghe hết, chỉ bắt được giọng phụ nữ mệt mỏi: “Đúng mã đó… MD-17B là lô thử cũ chuyển sang phụ liệu nền. Đừng hỏi tôi lấy từ đâu. Đừng để Mộc biết tôi nhắn.”

Hạ Miên chuyển loa cho anh nghe lại lần nữa. Dật nhìn mưa rơi qua ánh đèn, từng hạt trắng xóa như bụi bột. Mẹ Đinh Mộc đã xác nhận, nhưng xác nhận ấy quá mỏng để đem ra ánh sáng ngay. Một tin nhắn thoại có thể bị phủ nhận, một bức ảnh mờ có thể bị nói là nhầm kho, một người mẹ đang bị đình chỉ có thể bị ép thành nhân chứng thiếu uy tín. Trác Thành không cần đập vỡ chứng cứ; ông ta chỉ cần làm nó trông giống một thứ người ta không nên tin.

“Lưu ba bản.” Dật nói. “Máy cô, cloud của cô, và gửi cho tôi. Đừng gửi cho Đinh Mộc.”

“Tôi biết.” Hạ Miên thao tác rất nhanh. “Tôi còn gửi cho một người bạn làm luật, chỉ ghi là tài liệu cần đóng dấu thời gian, chưa công bố.”

Dật nhìn cô. Trong cơn mưa đêm, mặt Hạ Miên trắng hơn bình thường, nhưng mắt cô rất sáng. Cô không còn là người chỉ muốn một bài điều tra đủ hay để quay lại tòa soạn. Cô đang cân đo từng bước như người biết nếu bước lệch, người bị kéo xuống trước không phải mình mà là mẹ con Đinh Mộc, là quán cơm, là những người không có luật sư riêng đứng sau.

Đúng lúc ấy, bảo vệ ở cổng phụ quay đầu về phía họ. Gã dập thuốc, nói gì đó vào bộ đàm rồi đi ra. Không chạy, không quát, chỉ đi rất thẳng qua màn mưa, kiểu đi của người đã được dặn rằng đối phó với phóng viên thì không được xấu mặt trước camera.

“Khu vực quản lý cảng, không được ghi hình.” Bảo vệ dừng cách họ hai bước, thẻ tên bị áo mưa che mất. “Hai người đứng đây làm gì?”

Hạ Miên cất máy ảnh ra sau lưng, giọng bình tĩnh. “Đường công cộng. Tôi không vào trong hàng rào.”

“Cô vừa quay chụp tài sản doanh nghiệp.”

“Tôi chụp mưa.”

Dật liếc cô. “Mưa hôm nay đúng là có thùng nhựa đi kèm, hiếm gặp.”

Bảo vệ nhìn sang anh. “Anh là ai?”

“Người đi cùng người chụp mưa.” Dật đưa tay kéo mũ áo khoác, để lộ mặt rõ hơn. “Nếu bên anh thấy chúng tôi vi phạm, có thể gọi công an phường hoặc ban quản lý cảng. Nhưng nếu anh định thu máy, thu điện thoại, hoặc mời chúng tôi vào phòng bảo vệ uống trà lúc mười một giờ đêm, tôi khuyên là trà để mai pha. Đêm nay mưa to, dễ nguội.”

Mặt bảo vệ cứng lại. Hắn không nhận ra Dật ngay, nhưng rõ ràng nghe được kiểu nói không dễ dọa. Bộ đàm trên vai hắn rè một tiếng. Một giọng đàn ông vọng ra rất nhỏ: “Không động tay. Ghi lại biển số xe của họ.”

Dật nghe thấy, Hạ Miên cũng nghe thấy. Cô nhét điện thoại vào túi áo mưa, ngón tay vẫn giữ nút ghi âm. Bảo vệ lùi nửa bước, giọng chuyển sang lạnh hơn. “Tôi cảnh cáo lần đầu. Rời khỏi khu vực này. Nếu thông tin sai lệch về hàng hóa của chúng tôi xuất hiện trên mạng, bên pháp lý sẽ làm việc.”

“Bên pháp lý của anh làm việc khuya thật,” Dật nói. “Tống thị có trả phụ cấp đêm không?”

Ánh mắt bảo vệ giật rất nhanh. Chỉ một cái giật nhỏ, nhưng đủ. Hạ Miên không nhìn Dật, song khóe miệng cô căng lên như người vừa bắt được một từ khóa. Minh Dương, bến cũ, xe lạnh, pháp lý, Tống thị. Chưa phải chứng cứ hoàn chỉnh, nhưng đường nối đã hiện ra rõ hơn.

Họ không ở lại thêm. Rút lui đúng lúc đôi khi khó hơn xông lên, nhất là khi trong ngực còn một đống tức giận chưa biết đặt đâu. Dật đi trước nửa bước, che cho Hạ Miên khỏi tầm nhìn từ chòi bảo vệ. Đến khi rẽ khỏi khúc cua, tiếng xe tải phía sau lại vang lên. Một pallet nữa được kéo xuống. Tiếng bánh xe nâng nghiến qua nền ướt nghe chói tai như dao cạo đáy nồi cháy.

Ở đầu đường, quán nước đóng cửa có một camera nhỏ gắn dưới mái hiên. Hạ Miên ngẩng lên nhìn, mắt sáng lên. “Nếu camera này quay được cổng phụ, ít nhất chúng ta có thời gian xe vào.”

Dật bước tới gõ cửa cuốn. Bên trong có tiếng dép lê kéo trên nền. Một ông chủ quán khoảng ngoài năm mươi hé cửa, nhìn hai người ướt như vừa vớt từ sông lên thì cau mày. Dật chưa kịp nói, ông đã chỉ lên camera bằng vẻ mặt khó chịu.

“Hỏi cái đó hả? Hỏng rồi.”

Hạ Miên khựng lại. “Hỏng từ khi nào?”

“Tối nay. Chín giờ hơn có người của kho qua nói đường điện khu này chập do mưa, xin kiểm tra hộp kỹ thuật. Sau đó màn hình đen thui. Tôi tưởng mưa thật, ai rảnh mà soi.” Ông chủ quán nhìn về phía cổng phụ, hạ giọng. “Nhưng camera nhà máy bên kia cũng mất. Thằng cháu tôi trực phòng kỹ thuật nói dữ liệu từ tám giờ năm mươi đến chín giờ bốn mươi không còn. Nó vừa nhắn bảo tôi đừng nói với ai.”

Mưa rơi mạnh hơn, gõ lên mái tôn như hàng trăm chiếc đũa gõ vào bát rỗng. Dật đứng dưới ánh đèn vàng của quán nước, nước mưa chảy xuống cằm, bỗng nhớ câu mẹ anh từng viết trong sổ: khi một món ăn có vị lạ, đừng chỉ nếm phần trên mặt.

Hạ Miên quay sang anh, giọng rất khẽ. “Họ xóa camera trước khi chúng ta kịp hỏi.”

Dật nhìn về phía bến cũ. Sau hàng rào, chiếc xe tải trắng đã tắt đèn, chỉ còn dãy mã MD-17B-09 trong ảnh mờ nằm trên điện thoại như một mẩu xương nhỏ chưa đủ gọi tên cả bộ hài cốt. Anh siết chặt máy, rồi nói: “Vậy ngày mai phải tìm người có bản không nằm trong camera.”