Chương 56: Không Giết, Nhưng Đã Bỏ Mặc
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcCâu nói ấy rơi xuống giữa phòng làm việc như một chiếc thìa kim loại bị đánh rơi trong bếp vắng. Không vang lớn, nhưng đủ làm người ta giật mình vì sau nó là khoảng lặng quá sạch. Tống Dật nhìn cha mình, nhìn bàn tay đang siết mép bàn đến trắng khớp, rồi nhìn tách trà nguội trước mặt ông. Trên mặt trà có một váng mỏng, giống những lời nói để lâu không ai khuấy lên, tưởng đã yên nhưng chỉ cần chạm nhẹ là lộ ra vị chát.
“Không giết,” Dật nhắc lại. “Câu đó hay thật. Nghe sạch hơn nhiều so với ‘ta đã ký giấy’, ‘ta đã im lặng’, ‘ta đã để người khác xử lý mẹ con như một lỗi vận hành’. Ba chọn chữ cũng giống chọn nguyên liệu cao cấp nhỉ, rửa qua một lần là tưởng hết mùi.”
Tống Khải Minh khép mắt một thoáng. Khi mở ra, ông không còn vẻ giận dữ của người bị con trai xúc phạm. Ông trông giống một người đã đứng quá lâu trong phòng kín, đến lúc mở cửa mới phát hiện ngoài kia trời đã tối từ nhiều năm trước. “Con muốn nghe gì?”
“Sự thật.”
“Sự thật không phải thứ con nghe xong sẽ dễ chịu hơn.”
Dật bật cười khẽ. “Ba yên tâm, con mở quán cơm đêm mười năm rồi. Thứ khó nuốt nhất con từng gặp không phải cơm nguội, mà là người nhà dùng giọng thương con để giấu dao trong biên bản.” Anh đặt tờ giấy Hạ Miên viết lên bàn. “Ai ký quyết định cô lập mẹ khỏi dự án?”
Tống Khải Minh nhìn tờ giấy, nhưng không chạm vào. Ánh mắt ông dừng ở dòng chữ “đình chỉ Lâm Chiêu Hòa” rất lâu. Ngoài cửa sổ, sân nhà Tống gia sạch đến mức không cho phép bất kỳ thứ gì héo úa nằm lại đủ lâu để kể chuyện.
“Ta ký,” Tống Khải Minh nói.
“Tên quyết định là gì?”
“Biện pháp kiểm soát rủi ro tạm thời đối với nhóm công thức nền.” Tống Khải Minh đọc từng chữ như đọc từ một văn bản đã khắc trong đầu. “Thu hồi quyền truy cập phòng thí nghiệm phụ, tạm ngừng quyền phê duyệt mẫu, yêu cầu toàn bộ trao đổi kỹ thuật đi qua hội đồng quản trị rủi ro. Trên giấy, nó không viết ‘cô lập Lâm Chiêu Hòa’. Trên giấy, mọi thứ đều đẹp hơn ngoài đời.”
Dật gật đầu rất chậm. “Trên giấy cũng không viết bảo vệ sẽ chặn bà ấy ở cửa, đồng nghiệp cũ không dám nghe điện thoại, mẫu thử bị niêm phong, báo cáo bị rút khỏi hệ thống. Giấy của Tống thị lịch sự thật.”
Tống Khải Minh kéo ngăn bàn, lấy ra một chiếc chìa khóa nhỏ nhưng lại không mở gì cả. Ông chỉ đặt nó lên mặt bàn, như người cần cầm một vật cứng để khỏi trượt khỏi phần còn lại của mình. “Khi đó dự án sắp vào giai đoạn sản xuất thử. Trác Thành phụ trách thương mại hóa, bộ phận tài chính đã tính xong dây chuyền, cổ đông chờ báo cáo quý. Mẹ con đưa Báo cáo số 17 lên, nói công thức bị chỉnh quá ngưỡng an toàn, yêu cầu dừng toàn bộ lô thử và kiểm toán độc lập.”
“Và ba thấy yêu cầu đó phiền.”
“Ta thấy nó sẽ làm nổ tung Tống thị. Một sản phẩm thực phẩm nếu bị công khai nghi ngờ an toàn trước khi kiểm chứng đầy đủ, nhà máy dừng, nhà phân phối rút, công nhân mất việc. Con nghĩ khi đó chỉ có vài người trong phòng họp chịu trách nhiệm sao?”
“Con không biết.” Dật nhìn ông. “Con chỉ biết nếu một món ăn có nguy cơ hại người, người nấu phải dừng tay trước khi tính xem nhà bếp lỗ bao nhiêu tiền.”
“Mẹ con không phản đối thương mại hóa,” Tống Khải Minh nói. “Bà ấy phản đối việc đổi nhà cung ứng phụ gia và rút ngắn thời gian ổn định mẫu. Báo cáo số 17 ghi rõ nếu gặp nhiệt độ vận chuyển không đạt chuẩn, một số chỉ số có thể vượt ngưỡng. Trác Thành nói đó là cảnh báo quá mức, là sai số của nhóm nghiên cứu cũ. Hội đồng muốn thử thêm, nhưng mẹ con không chờ. Bà ấy định gửi báo cáo ra ngoài.”
“Ra ngoài là ai?”
“Một chuyên gia kiểm định đã nghỉ hưu. Và có thể cả cơ quan giám sát.”
Dật nghĩ đến Trần Bách, đến nhật trình đêm mưa vẫn chưa ghép hết, đến phong thư đang nằm trong tay bà Lưu. Mọi thứ không tự nhiên rơi vào nhau như may mắn; chúng chỉ là những mảnh vỡ nằm lâu trong bóng tối, bây giờ bị người sống buộc phải cúi xuống nhặt.
“Nên ba ký quyết định chặn bà ấy.”
“Ta ký để kéo thời gian.” Tống Khải Minh ngẩng lên, mắt đỏ nhưng vẫn cố giữ giọng thẳng. “Ta nghĩ chỉ cần vài ngày. Ta sẽ thuyết phục hội đồng thử lại, ép Trác Thành nhượng bộ một phần, để chuyện không vỡ ra theo cách không thể thu dọn. Ta nghĩ mình đang bảo vệ cả bà ấy.”
“Ba bảo vệ mẹ con bằng cách lấy hết đường đi của bà ấy,” Dật nói. “Bảo vệ bằng cách khiến mọi người nghĩ bà ấy hoang tưởng. Bảo vệ bằng cách để chú Trác Thành giữ chìa khóa phòng thí nghiệm, giữ người, giữ truyền thông nội bộ. Ba không giết mẹ con. Ba chỉ tắt đèn hành lang rồi bảo bóng tối tự chịu trách nhiệm.”
“Đêm trước tai nạn, bà ấy có gọi cho ta,” Tống Khải Minh nói. “Ta không nghe.”
Dật đứng im.
“Ta đang họp với Trác Thành và nhóm pháp lý. Điện thoại rung nhiều lần. Ta biết là bà ấy. Ta nghĩ nếu nghe, mọi chuyện sẽ thành cãi vã, ta sẽ mềm lòng, còn hội đồng sẽ mất kiểm soát. Sau đó bà ấy nhắn một câu.”
“Câu gì?”
Tống Khải Minh nhìn xuống tách trà nguội. “Nếu anh không dám làm người nấu ăn, ít nhất đừng làm người khóa cửa bếp.”
Không khí trong phòng như bị rút mất. Dật từng tưởng sự thật sẽ giống một nhát dao, nhanh, sắc, có hình dạng rõ ràng. Nhưng hóa ra sự thật giống nước thấm qua tường: chậm, bẩn, âm thầm làm mục từng lớp gạch, đến khi chạm tay vào thì cả căn nhà đã rỗng bên trong.
“Sau đó?” anh hỏi.
“Sau đó ta để pháp lý gửi thông báo đình chỉ chính thức. Ta bảo thư ký không chuyển cuộc gọi của bà ấy vào phòng họp nữa. Sáng hôm sau, bà ấy rời nhà. Đến chiều, ta nhận điện thoại báo tai nạn.”
Dật nghe rõ tiếng đồng hồ trên tường, từng nhịp đều đặn như một dây chuyền đóng gói không biết bên trong hộp là thức ăn hay tro bụi. Anh muốn hỏi thêm về Trác Thành, về Báo cáo số 17, nhưng câu bật ra lại rất nhỏ.
“Ba có đi tìm bà ấy không?”
Tống Khải Minh không trả lời ngay. Chính sự chậm trễ ấy đã là câu trả lời.
Dật cười một tiếng rất khẽ. “À.”
Một chữ thôi, nhưng Tống Khải Minh như bị đánh mạnh hơn bất kỳ lời mắng nào. Ông bước vòng qua bàn, khoảng cách giữa hai cha con chỉ còn vài bước. “Dật, khi đó ta sai. Ta biết. Ta đã sống với chuyện đó mười năm. Ta không mong con tha thứ, nhưng con phải hiểu Trác Thành mới là người đẩy mọi thứ đến mức ấy. Ông ta lợi dụng quyết định của ta, biến biện pháp tạm thời thành bản án đối với mẹ con.”
“Con hiểu.” Dật nhặt tờ giấy trên bàn lên, gấp lại ngay ngắn. “Trác Thành cầm dao. Ba đưa chìa khóa nhà bếp cho ông ta, ký giấy cho ông ta vào, rồi khi nghe tiếng đồ rơi bên trong thì đứng ngoài cửa tự nhủ mình không trực tiếp chạm tay.”
“Ta có thể cho con xem biên bản cũ.”
“Ba còn giữ?”
“Không đầy đủ. Một phần trong kho lưu trữ đã bị thay. Một phần…” Tống Khải Minh dừng lại, như vừa nhận ra mình đã nói quá nhiều. “Duệ từng sao lại vài trang. Nó không nên giữ thứ đó.”
“Cảm ơn vì cuối cùng ba cũng nói được một câu có ích.” Dật xoay người ra cửa.
“Con đi đâu?”
“Về ăn cơm.” Anh dừng lại, tay đặt lên nắm cửa. “Mẹ con dặn phải hỏi người sống trước khi đọc thư người chết. Con đã hỏi rồi. Người sống trả lời chậm, nhưng cũng đủ để con biết mười năm qua mình không hận nhầm chỗ, chỉ hận thiếu vài cái tên.”
Tống Khải Minh gọi sau lưng anh, giọng gần như vỡ ra. “Dật.”
Dật không quay lại. Nếu quay lại, anh sợ mình sẽ mềm lòng vì một người già đi quá muộn. Hôm nay anh đã nghe đủ về những thứ được gọi là bảo vệ.
Cửa phòng làm việc mở ra. Ngoài hành lang, thư ký đứng cách đó vài mét, mặt trắng bệch, vội cúi đầu. Ở xa hơn, cạnh khung cửa sổ cuối hành lang, có một bóng người vừa quay đi. Dật không gọi. Anh chỉ bước qua những bức ảnh gia đình treo thẳng hàng, qua khoảng tường trống sạch đến chói mắt, qua phòng khách nơi không ai dám hỏi anh có ở lại dùng cơm không.
Khi ra đến cổng Tống gia, mưa bụi bắt đầu rơi. Dật đứng dưới mái hiên, lấy điện thoại ra. Màn hình có hai tin nhắn mới của Hạ Miên. Tin thứ nhất hỏi: “Anh còn tỉnh táo không?” Tin thứ hai gửi sau đó một phút: “Tôi vừa đối chiếu được tên nhà máy phụ trợ trong R-17. Tối nay có một lô hàng chạy qua bến cũ.”
Dật nhìn mưa rơi xuống lối đi lát đá sạch sẽ, rồi nhìn về phía thành phố đang sáng dần lên sau màn nước mỏng. Anh nhắn lại rất ngắn: “Gửi địa chỉ.” Sau đó anh bước khỏi mái hiên của Tống gia, không quay đầu.
