Chương 41: Một Suất Cơm Cho Người Thừa Kế
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 41: Một Suất Cơm Cho Người Thừa Kế
Cái tên Tống Dật rơi xuống giữa quán như một hạt muối lỡ tay bỏ quá nhiều vào nồi canh. Không ồn, không sắc, nhưng đủ làm cả vị nước trong miệng người ta đổi khác. Người khách ngồi gần cửa đang gắp dở miếng trứng khựng lại. Đinh Mộc ôm rổ rau chặt hơn, mấy cọng hành non bị bóp cong trong tay cậu. Bà Lưu không nói gì, chỉ đặt cái quạt nan xuống bàn, động tác rất nhẹ mà nghe như tiếng đặt dao. Hạ Miên nhìn Dật, rồi nhìn Tống Duệ, bàn tay vô thức khép lên cuốn sổ. Cô không ghi một chữ nào.
Dật đứng sau quầy, khăn lau vẫn vắt trên vai. Anh nhìn bóng lưng Tống Duệ ở cửa, rồi nhìn đĩa cơm đã ăn hết một nửa trên bàn. Hành bị gạt sang một bên gọn gàng, đúng kiểu người được dạy rằng ngay cả thứ mình không thích cũng phải bỏ sang mép đĩa cho tử tế. Anh cười một tiếng rất khẽ. “Khách gọi sai tên chủ quán không được hoàn tiền đâu.” Tống Duệ quay lại. Ánh đèn vàng trong hẻm phủ lên mặt anh một lớp mỏi mệt không giống vẻ lạnh lùng lúc mới vào. “Tôi không gọi sai.” “Ở đây tôi đăng ký kinh doanh bằng tên Lâm Dật.” “Giấy đăng ký kinh doanh không xóa được giấy khai sinh.” “Giấy khai sinh cũng không biết rửa bát.”
Câu đáp làm vài người trong quán không nhịn được mà thở ra. Không khí vẫn căng, nhưng cái căng ấy có một khe nhỏ để người ta còn đứng được. Tống Duệ nhìn em trai rất lâu, lâu đến mức Dật phải quay đi múc thêm canh vào bát của một bác tài vừa ngập ngừng giơ tay. Bác tài nhận bát canh bằng hai tay, lúng túng nói cảm ơn, rồi lập tức cúi xuống ăn như đang cố chứng minh mình chỉ là người qua đường.
Tống Duệ không rời đi. Anh kéo ghế ngồi xuống lại, lần này không cầm đũa. “Tôi nói ngày mai quay lại, nhưng nghĩ lại, ngày mai mạng sẽ viết thay chúng ta thêm ba mươi phiên bản. Nói bây giờ đi.” Dật đặt bát canh xuống trước khách, lau tay, rồi chậm rãi quay lại. “Nếu anh muốn đặt cơm cho cả phòng họp, báo trước một ngày. Nếu muốn đặt em trai về nhà, bên tôi không có dịch vụ đó.” “Bố muốn gặp em.” “Câu này tối qua anh nói rồi.” “Tối qua tôi nói như người truyền lời.” Tống Duệ hạ giọng. “Bây giờ tôi nói như anh trai.”
Hai chữ anh trai khiến khóe miệng Dật hơi động, không rõ là cười hay đau. Anh cúi xuống nhặt một chiếc đũa rơi cạnh thùng rác, rửa qua nước nóng, rồi bỏ vào ống đũa sạch. Mọi động tác đều nhỏ, đều, gần như cố chấp. “Anh trai thường xuất hiện sớm hơn mười năm.” “Anh trai cũng có thể là một thằng hèn xuất hiện muộn.” Tống Duệ nói rất bình tĩnh. Chính sự bình tĩnh ấy làm Dật ngẩng đầu. Tống Duệ không tránh ánh mắt anh. “Câu đó chắc đủ để bà ngoài cửa bớt muốn đánh tôi bằng cán chổi.” Bà Lưu hừ một tiếng. “Chưa đủ. Nhưng biết tự nhận thì giảm nửa cán.”
Đinh Mộc suýt phì cười, rồi lập tức cúi đầu nhặt rau như rau có thể cứu mạng mình. Dật không cười. Anh chống tay lên mép quầy inox, cảm giác lạnh từ kim loại thấm vào lòng bàn tay. “Anh muốn tôi về nhà làm gì? Đứng trước mặt ông ấy để cả nhà xác nhận hàng thất lạc đã được tìm thấy? Hay để truyền thông Tống thị chụp một tấm ảnh cha con đoàn viên, chú thích rằng người thừa kế lang bạt chỉ đang trải nghiệm đời sống bình dân?” Tống Duệ nhìn quanh quán: bảng giá viết tay, nồi canh đặt lệch, mấy chiếc ghế nhựa cũ, tấm bảng nhỏ ghi ai thiếu tiền có thể trả lần sau nhưng đừng thiếu hoài. “Nếu muốn diễn, tôi đã mang theo xe, luật sư và người quay phim.” “Anh chỉ mang theo miệng.” “Và một lời cảnh báo.”
Dật im. Hạ Miên cũng ngồi thẳng hơn. Tống Duệ lấy từ túi áo khoác một phong bì mỏng, đặt lên bàn nhưng không đẩy qua. “Sáng nay trong cuộc họp nội bộ, hẻm Thanh Đăng được chuyển từ mục thu mua dân sự sang mục rủi ro thương hiệu. Khi một nơi bị gọi là rủi ro, người ta sẽ không còn nhìn nó như nhà của ai nữa. Họ nhìn nó như vết bẩn cần xử lý.” Dật nhìn phong bì. “Ai đề xuất?” “Chú Ba.” Cái tên Tống Trác Thành không được nói ra đầy đủ, nhưng mọi người trong quán vẫn nghe thấy một cánh cửa khác vừa mở. “Quan Hạo chỉ là tay chạy ngoài. Người thật sự muốn hẻm này im lặng không phải hắn.”
Dật cầm khăn lau lên, xoắn một vòng rồi thả ra. Anh không chạm vào phong bì. “Anh tốt bụng từ bao giờ vậy?” “Tôi không tốt bụng.” Tống Duệ đáp. “Tôi ghét rắc rối. Em đang biến thành rắc rối lớn nhất của Tống thị.” “Vậy đáng lẽ anh nên vui khi chú Ba xử lý tôi.” “Nếu ông ta xử lý em, thứ bị chôn không chỉ là một quán cơm.” Tống Duệ dừng một chút, mắt rơi xuống đĩa cơm trứng kho đã nguội. “Còn có mẹ.”
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng quạt hút cũ trên cao trở nên rõ đến khó chịu. Dật cảm thấy cổ họng mình khô đi, như vừa nuốt phải một hạt cơm sống. Anh muốn nói đừng nhắc mẹ bằng cái giọng đó, muốn hỏi anh thì biết gì, muốn cười nhạt để đẩy mọi thứ trở về chỗ dễ kiểm soát. Nhưng trên bàn vẫn còn đĩa cơm Tống Duệ ăn dở, phần hành bị gạt ra, nước kho đã sẫm lại vì nguội. Một người hoàn toàn vô tâm sẽ không nhận ra cách thắng đường cuối lửa. Dật ghét việc mình nhận ra điều đó. Nó làm cơn giận của anh mất đi hình dạng gọn gàng.
“Anh giữ được gì của mẹ?” Dật hỏi. Giọng anh thấp hơn ban nãy. Tống Duệ nhìn anh, vẻ do dự rất nhanh lướt qua rồi bị ép xuống. “Một vài thứ chưa đến lúc đưa.” “Câu này nghe đắt tiền quá. Ở quán tôi, món chưa đến lúc đưa thường là món chưa nấu.” “Vậy coi như tôi đang giữ lửa.” “Anh giữ lửa trong két sắt à?” Tống Duệ không đáp ngay. Anh rút tay khỏi phong bì, đẩy nó về phía Dật bằng hai ngón tay. “Trong này không có bí mật lớn. Chỉ có bản sao biên bản họp sáng nay và danh sách những người phụ trách dự án hẻm. Em có thể không tin tôi, nhưng ít nhất đừng ký bất cứ giấy gì Quan Hạo đưa trong tuần này.”
Đinh Mộc buột miệng: “Họ lại định làm gì quán mình ạ?” Dật nhìn cậu. “Rau nhặt xong chưa mà hỏi chuyện quản trị tập đoàn?” Đinh Mộc nhỏ giọng: “Rau cũng cần biết mai có còn được xào không chứ.” Bà Lưu gật gù rất nghiêm túc. “Nói có lý.” Không khí vì câu nói ấy mà dịu xuống một chút, nhưng chỉ một chút. Dật cầm phong bì lên, không mở ngay.
Tống Duệ đứng dậy. “Về nhà một chuyến.” Dật bỏ phong bì xuống cạnh máy tính tiền. “Không.” “Tôi chưa nói điều kiện.” “Không là món đặc biệt hôm nay, khỏi thêm topping.” “Tống Dật.” “Lâm Dật.” Hai cái tên va nhau giữa quán, không ai chịu nhường. Tống Duệ mím môi, vẻ kiểm soát trên mặt rạn ra rất mỏng. “Em nghĩ ở đây thì sạch hơn Tống gia sao? Hẻm này cũng có người muốn bán, có người sợ, có người nói một đằng làm một nẻo. Quán cơm của em không phải thành lũy.” Dật nhìn thẳng anh. “Tôi biết. Nhưng ít nhất ở đây, nếu canh nhạt thì khách mắng ngay trước mặt. Ở Tống gia, người ta bỏ cả nồi canh đi rồi khen bếp trưởng biết tiết kiệm muối.”
Hạ Miên cúi mắt xuống, giấu một nụ cười rất nhỏ. Tống Duệ thì không cười. Anh như vừa nghe một câu đùa, lại như vừa bị đâm đúng chỗ. “Em vẫn nói chuyện khó nghe như trước.” “Anh vẫn thích nói chuyện như biên bản họp.” “Bố không còn đủ sức đọc biên bản dài nữa.” Lần này Dật không đáp ngay. Tống Duệ nhìn anh, từng chữ chậm hơn. “Ông ấy nhập viện tối qua. Không công bố ra ngoài. Huyết áp, tim, thêm vài thứ mà bác sĩ dùng từ chuyên môn rất dài để làm người nhà khó thở.”
Bát canh trong tay một vị khách chạm khẽ xuống bàn. Dật nghe tiếng sứ va mặt nhựa, nghe cả tiếng nước trong nồi sau lưng lăn tăn vì bếp chưa tắt hẳn. Anh biết mình nên hỏi bệnh viện nào, tình trạng cụ thể ra sao, có nguy hiểm không. Tống Khải Minh là người cha từng im lặng khi mẹ anh bị đẩy ra khỏi trung tâm quyền lực. Cũng là người, dù anh phủ nhận bao nhiêu lần, vẫn nằm ở một phần nào đó trong máu anh.
Dật quay lưng tắt bếp. Ngọn lửa xanh phụt xuống, nồi canh yên lại, chỉ còn hơi nóng bốc lên mờ mờ. “Anh dùng bệnh của ông ấy để gọi tôi về?” “Tôi dùng sự thật.” “Sự thật ở nhà họ Tống thường được đóng dấu trước khi đưa ra.” “Vậy em tự đến nhìn.” Tống Duệ cầm áo khoác lên. “Tôi không cần em tha thứ cho ai. Tôi cũng không rảnh diễn cảnh anh em hòa thuận trong quán cơm mười tám đồng. Nhưng nếu em muốn hỏi bố về mẹ, đây có thể là lúc ông ấy không còn đủ sức chọn câu trả lời đẹp nhất.”
Câu cuối đâm vào chỗ Dật đã cố khóa rất lâu. Anh đứng yên, bàn tay đặt trên núm bếp, đầu ngón tay còn nóng. Bà Lưu nhìn anh, không giục. Hạ Miên cũng không nói. Đinh Mộc mím môi, lần đầu trong đêm biết im lặng đúng lúc. Tống Duệ bước ra cửa, rồi dừng lại như nhớ ra điều gì. Anh quay đầu, ánh mắt không còn sắc như lúc mới đến, chỉ còn mệt và cứng. “Ngày mai tám giờ, bệnh viện Vân Giang. Nếu em không đến, tôi vẫn sẽ nói với ông ấy rằng em đang bận nấu canh nhạt.”
Dật nhặt chiếc khăn lau trên quầy, phủ lên phong bì như phủ lên một món ăn chưa muốn dọn ra. Ngoài hẻm, xe đen của Tống Duệ nổ máy rất khẽ. Trong quán, không ai hỏi anh có đi hay không. Dật nhìn nồi canh đã tắt lửa, nhìn lớp hơi mỏng tan dần trên miệng nồi, rồi nghe giọng Tống Duệ để lại trong đầu, lạnh như một tờ giấy ra viện chưa ký: ba đang bệnh, và lần này, căn nhà kia không chỉ gọi anh về bằng quyền lực nữa. Nó gọi bằng một câu hỏi về mẹ mà anh chưa từng có can đảm hỏi đến cùng.
