Chương 40: Anh Trai Đến Ăn Cơm
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcNồi canh cải sôi lại lần thứ hai trong đêm, mùi gừng đập dập nổi lên cùng hơi nước trắng mỏng. Dật đứng trước bếp, tay cầm muôi, mắt nhìn những lá cải đã mềm quá mức cần thiết. Bình thường anh sẽ tắt bếp sớm hơn ba phút, vì canh cải để quá lửa sẽ mất vị ngọt. Tối nay anh quên. Điện thoại úp trên kệ inox cứ rung từng đợt, mỗi lần rung lại đẩy một mẩu âm thanh rất nhỏ vào khoảng im giữa tiếng quạt hút cũ và tiếng Đinh Mộc xếp hộp cơm. Clip nghi vấn thân phận vẫn đang lan. Người ta cắt từng nửa giây, khoanh từng cái nhíu mày, phân tích cách anh cầm muôi như thể trên đời này thật sự có một kiểu cầm muôi dành riêng cho con trai chủ tịch tập đoàn thực phẩm.
Đinh Mộc nhìn nồi canh, rồi nhìn anh. “Anh Dật, hôm nay mình đóng sớm được không?” Cậu hỏi rất khẽ, như sợ chỉ cần nói to hơn một chút thì đám bình luận trên mạng sẽ nghe thấy. Dật tắt bếp, vớt lớp bọt cuối cùng ra khỏi nồi. “Đóng sớm thì người ta lại viết: người thừa kế hụt hơi sau một đêm bị bóc thân phận.” Anh đặt muôi xuống, giọng vẫn đều. “Mở bình thường. Ai ăn thì bán. Ai hỏi chuyện riêng thì tính phí theo phút, giá cao hơn thêm cơm.” Đinh Mộc muốn cười mà không cười nổi. Bà Lưu ngồi ngoài cửa quán, tay cầm cái quạt nan như cầm lệnh bài, hừ một tiếng: “Hỏi linh tinh thì để tôi tính phí bằng cán chổi.”
Hẻm Thanh Đăng tối nay không đông như bữa cơm cộng đồng hôm qua, nhưng cũng không vắng. Người ta tò mò, lo lắng, và đôi khi tò mò được bọc bằng vỏ lo lắng trông rất tử tế. Vài khách quen vào quán, gọi món bằng giọng nhỏ hơn mọi ngày. Có người cố ý không nhìn Dật quá lâu. Có người lại nhìn lâu hơn bình thường, rồi cúi đầu ăn như thể tự nhắc mình cơm nóng quan trọng hơn tin nóng. Hạ Miên đến lúc gần mười giờ, không mang máy quay, chỉ mang một cuốn sổ và vẻ mặt của người đã đọc quá nhiều bình luận trong một ngày. Cô ngồi ở bàn sát tường, gọi một phần cơm trứng kho, rồi nói: “Tôi chưa đăng gì.” Dật bê đĩa rau xào đặt trước mặt cô. “Cô không đăng thì mạng vẫn ăn no. Đỡ tốn cơm cho tôi.”
Hạ Miên nhìn anh, muốn hỏi anh đã đọc danh thiếp kia chưa lần thứ bao nhiêu, nhưng cuối cùng chỉ gật đầu. Cô biết có những câu hỏi phải chờ người trong cuộc tự mở miệng. Dật cũng biết cô đang chờ. Chính vì biết nên anh càng bận tay hơn: lau mặt bàn đã sạch, kiểm tra hộp lưu mẫu, ghi thêm một dòng nhỏ vào bảng chi phí về lượng gas phát sinh. Tên Tống Dật nằm sau gáy anh như một bàn tay lạnh. Anh không quay lại, nhưng không có nghĩa là nó biến mất.
Mười giờ ba mươi bảy phút, một chiếc xe đen dừng ở đầu hẻm. Không bóp còi, không đèn pha quét loạn, không có đoàn người mặc vest đi theo. Chỉ một người đàn ông bước xuống, áo sơ mi trắng, áo khoác vắt trên tay, giày da sạch đến mức không hợp với nền xi măng còn vệt nước rửa rau. Tống Duệ đi vào hẻm chậm rãi, mắt lướt qua bảng hiệu cũ, thùng đựng đũa, tờ giấy ghi giá món, rồi dừng ở người đang đứng sau quầy. Trong khoảnh khắc ấy, tiếng quạt hút như bị kéo xa. Dật không ngẩng đầu ngay. Anh đang gấp mép túi giấy đựng cơm mang về cho một tài xế công nghệ. Gấp xong, buộc dây xong, đưa hóa đơn xong, anh mới nhìn người trước cửa.
Mười năm không làm Tống Duệ khác đi quá nhiều. Anh vẫn có dáng đứng của người quen ở phòng họp hơn vỉa hè, quen để người khác đoán ý mình trước khi mình nói. Chỉ có khóe mắt sâu hơn, ánh nhìn mệt hơn, và cách anh nhìn căn bếp nhỏ này không giống người đến mua một suất cơm. Dật kéo khăn lau tay khỏi vai, chậm rãi lau nước ở kẽ ngón tay. “Quán nhỏ, không nhận đặt tiệc doanh nghiệp.” Tống Duệ nhìn anh. “Tôi đến ăn cơm.” “Vậy nhìn bảng.” Dật hất cằm về tờ thực đơn viết tay. “Cơm trứng kho mười tám, thịt kho hết, canh cải miễn phí nếu khách không chê bị nấu quá ba phút.”
Bà Lưu lập tức dựng thẳng lưng. Đinh Mộc đứng trong bếp, hai tay ôm rổ rau, mặt căng như sắp thi cuối kỳ. Hạ Miên khép sổ lại, ánh mắt chuyển từ Dật sang người đàn ông vừa vào. Cô không cần ai giới thiệu cũng đoán được đây không phải khách qua đường. Tống Duệ bước đến bàn gần quầy nhất, kéo ghế ngồi xuống. “Một phần cơm trứng kho. Thêm canh.” Dật gật đầu như nhận một đơn hàng bình thường. Anh lấy đĩa, xới cơm, múc trứng, chan nước kho vừa đủ quanh mép đĩa. Tay anh không run. Chỉ khi rắc hành, anh rắc hơi nhiều. Một ít hành rơi ra ngoài, nằm xanh trên mặt inox lạnh.
Tống Duệ nhìn đĩa cơm được đặt trước mặt mình. “Em vẫn ghét hành.” Dật đặt đôi đũa xuống cạnh đĩa. “Khách không thích có thể gạt ra.” “Tôi nói em.” “Ở đây người ghét hành nhiều lắm, anh thống kê vậy hơi rộng.” Câu đáp khiến không khí quanh bàn đông lại. Bà Lưu nhíu mày, nhưng không chen vào. Dật đã nói với cả hẻm bằng cách đứng yên sau quầy: đây là chuyện của anh, và anh chưa cần ai cầm chổi hộ.
Tống Duệ cầm đũa. Anh ăn một miếng cơm, một miếng trứng, rồi uống nửa thìa canh cải. Động tác của anh rất chậm, không phải kiểu thưởng thức của thực khách, mà giống người đang đối chiếu một ký ức đã để trong ngăn kéo quá lâu. Dật quay lưng lấy thêm bát sạch, nhưng tai anh nghe rõ tiếng thìa chạm thành bát. Tống Duệ đặt thìa xuống. “Canh nhạt hơn mẹ nấu.” Dật dừng tay. Chỉ một nhịp. “Quán cơm bình dân, không phục vụ ký ức cao cấp.” “Nhưng nước kho thì giống.” Tống Duệ nói. “Bà ấy luôn thắng đường ở lửa cuối, không thắng trước. Nước màu sẽ trong hơn, vị ngọt nằm ở sau lưỡi, không đập thẳng vào đầu lưỡi.”
Lần này Dật không tìm được câu cà khịa ngay. Trong căn bếp nhỏ, mùi trứng kho bỗng lẫn với một buổi chiều rất cũ: mẹ anh đứng trước bếp lớn của Tống gia, tay áo xắn cao, nói rằng món ăn cũng giống người, thứ gì muốn bền thì đừng vội ép nó lên màu. Khi ấy Tống Duệ đứng ngoài cửa, mặc đồng phục trường, mặt lạnh như không quan tâm. Hóa ra anh đã nghe. Hóa ra trong căn nhà ấy, không phải chỉ có một mình Dật giữ lại những mảnh vụn của mẹ.
“Anh đến để nói chuyện công thức?” Dật hỏi. Tống Duệ nhìn đĩa cơm. “Tôi đến để xác nhận em còn sống tốt đến mức nào.” “Như anh thấy, còn đủ sức thu tiền cơm.” “Và đủ sức kéo cả Tống thị lên mạng.” Dật cười rất nhẹ. “Câu này nên để bộ phận truyền thông của anh viết lại. Tôi chỉ bán cơm. Người dí máy quay vào mặt tôi không phải do tôi tuyển.” Tống Duệ ngẩng lên. Hai anh em nhìn nhau qua một chiếc bàn nhựa, giữa họ là đĩa cơm mười tám đồng và mười năm không ai nói với ai một câu tử tế. “Bố muốn gặp em.” “Tôi nhận được danh thiếp rồi.” “Em không đến.” “Tôi bận nấu canh nhạt.”
Sắc mặt Tống Duệ không đổi, nhưng ngón tay anh khẽ siết quanh đôi đũa. “Em vẫn nghĩ chỉ cần trốn ở đây, đổi một cái họ, mở một quán ăn, thì những chuyện kia không tìm được em?” Dật chống tay lên mép quầy. “Không. Tôi biết chúng tìm được. Chỉ là tôi không ngờ chúng còn biết gọi cơm trứng kho trước khi nói chuyện.” Đinh Mộc cúi đầu thật thấp, vai run lên vì không biết nên sợ hay nên buồn cười. Bà Lưu liếc cậu một cái, ý bảo cười lúc này cũng được, nhưng cười nhỏ thôi.
Hạ Miên đứng dậy, định ra ngoài để hai anh em nói chuyện riêng. Dật nhìn cô một thoáng. “Cô cứ ăn. Cơm nguội thì tôi không chịu trách nhiệm cảm xúc.” Hạ Miên ngồi lại. Cô hiểu anh muốn có người ngoài chứng kiến, không phải để được bảo vệ, mà để cuộc gặp này không bị Tống gia nuốt vào một căn phòng kín khác. Tống Duệ cũng hiểu. Anh nhìn Hạ Miên, rồi nhìn bà Lưu, Đinh Mộc, mấy vị khách còn lại đang giả vờ tập trung vào bát mình. “Em chọn khán giả thú vị đấy.” Dật đáp: “Không phải khán giả. Khách trả tiền. Khác nhau nhiều.”
Tống Duệ ăn hết nửa đĩa cơm. Với một người từng không bao giờ đụng đến quán nhỏ ven đường, đó đã là một nhượng bộ kỳ lạ. Anh đặt tiền lên bàn, đúng giá, không thừa một đồng. Dật nhìn tờ tiền, rồi kéo ngăn kéo bỏ vào như mọi đơn hàng khác. Không ưu đãi người thân. Không phụ thu người nhà họ Tống. Công bằng đến mức lạnh. Tống Duệ đứng dậy. “Ngày mai tôi sẽ quay lại.” Dật lấy khăn lau vết nước trên quầy. “Quán mở sáu giờ chiều. Xếp hàng theo thứ tự đến trước.” “Tôi không đến với tư cách khách.” “Vậy càng phải xếp hàng. Ở đây người không phải khách thường phiền hơn.”
Tống Duệ đi ra đến cửa thì dừng lại. Gió đêm lùa qua hẻm, mang theo mùi canh cải, mùi dầu, mùi xi măng ẩm và tiếng xe xa ngoài đường lớn. Anh không quay đầu ngay, chỉ nói vừa đủ để những người trong quán nghe thấy, cũng vừa đủ để cái tên kia không còn nằm im trên mạng, trong phong bì hay trong cổ họng Dật. “Dù em tự gọi mình là gì, món này vẫn có vị của mẹ.” Anh quay lại, ánh mắt rơi thẳng vào người sau quầy. “Tống Dật.”
