Bỏ qua nội dung

Doanh So Im Lang

Chương 10: Một Cam Kết Không Có Trong Hợp Đồng

Chương 10: Một Cam Kết Không Có Trong Hợp Đồng

Anh Nam im lặng một giây quá lâu. Trong những cuộc họp bình thường, một giây không đủ để ai nhận ra điều gì. Nhưng trong căn phòng Kiểm soát lúc ấy, mọi hơi thở đều bị đếm bằng log, bằng biên bản, bằng những khoảng trống không ai dám gọi tên. Tôi nhìn đầu ngón tay anh đặt trên mép hồ sơ. Chúng không run, nhưng cũng không còn gõ nhịp bình tĩnh như trước nữa.

Chị Lâm không để khoảng lặng ấy trôi đi. Chị đặt bút xuống, giọng rõ từng chữ: “Anh Nam, danh sách người có mặt tại khu trưởng nhóm kinh doanh từ 10h15 đến 10h35. Tôi cần dữ liệu nội bộ, không phải suy đoán.”

Anh Nam ngẩng lên. “Dữ liệu thẻ ra vào phải qua hành chính. Camera phải qua bảo vệ. Nếu lấy chính thức, tôi đề nghị lập yêu cầu bằng văn bản.”

“Tôi đang lập ngay trong biên bản.” Chị Lâm quay sang chị Thủy. “Ghi: Kiểm soát yêu cầu trích xuất thẻ ra vào, camera hành lang, lịch sử sử dụng máy SALES-17 và log tổng đài trong khung 10h15 đến 10h35. Người phối hợp: trưởng nhóm kinh doanh, hành chính nhân sự, quản trị CRM và IT nội bộ.”

Chị Hạnh hơi đổi sắc mặt. Từ đầu cuộc họp đến giờ, chị gần như chỉ là người chứng kiến, nhưng một khi dữ liệu thẻ ra vào được gọi tên, nhân sự không thể đứng ngoài nữa. Chị mở laptop, gõ nhanh. “Em sẽ gửi yêu cầu cho hành chính. Camera có thể mất vài phút để xuất.”

“Chúng ta có vài phút.” Chị Lâm đáp. “Và trong vài phút đó, không ai rời phòng, không ai liên hệ riêng với người liên quan đến HL-0427 nếu chưa được ghi vào biên bản.”

Tôi đặt hai bàn tay lên đầu gối để khỏi vô thức nắm chặt. Tôi đã muốn gọi cho Mai, nhưng câu của chị Lâm chặn tôi lại đúng lúc. Trong một vụ việc đang chuyển sang xác minh hệ thống, lòng tốt sai quy trình có thể thành vết xước mới.

Tuấn tựa lưng vào ghế. “Mọi người đang làm quá. SALES-17 là máy khu chung của trưởng nhóm. Tài khoản Sales Support 03 lại là tài khoản dùng chung. Bám vào một cái IP rồi làm như tìm được thủ phạm thì hơi nguy hiểm.”

“Không ai nói đã tìm được thủ phạm.” Chị Lâm nhìn anh. “Anh Tuấn, anh có mặt tại khu trưởng nhóm kinh doanh trong khoảng đó không?”

Tuấn khựng lại rất ngắn. “Tôi có đi qua. Lúc đó chuẩn bị họp, tôi cần lấy vài tài liệu chiến dịch.”

“Đi qua, hay vào khu máy?”

“Khu đó là khu mở, chị Lâm. Đi qua hay vào khu máy cách nhau mấy bước chân.”

Chị Lâm ghi gì đó vào giấy, không tranh luận. Chính sự không tranh luận ấy làm Tuấn khó chịu hơn. Anh nhìn sang anh Nam, như chờ một câu xác nhận. Anh Nam im lặng thêm một nhịp rồi nói: “Tuấn có nhắn tôi là lên lấy tài liệu trước cuộc họp. Tôi nhớ vì sau đó tôi gọi cậu ấy xuống phòng họp.”

Tần Dĩ Chu từ nãy đến giờ không chen vào phần xác minh nội bộ. Khi chị Lâm tạm dừng để chờ dữ liệu, anh mới lên tiếng: “Tôi có một yêu cầu khác liên quan đến hồ sơ dịch vụ của tôi.”

Anh Nam lập tức quay sang. “Anh Tần, phần dịch vụ chúng tôi đã thống nhất vẫn tiếp tục đánh giá. Về điều khoản hợp đồng, tôi có thể để bộ phận phụ trách khách hàng gửi lại—”

“Không phải điều khoản hợp đồng.” Tần Dĩ Chu cắt ngang rất nhẹ. “Tôi cần một xác nhận bằng văn bản rằng trong thời gian HL-0427 đang bị kiểm tra, bất kỳ chữ ký hoặc xác nhận nào từ phía tôi và trợ lý chỉ được dùng đúng mục đích ghi trên biểu mẫu. Không được dùng để xác nhận nguồn giới thiệu, phân bổ hoa hồng hoặc trách nhiệm nội bộ nếu nội dung đó không được nêu rõ.”

Anh Nam giữ giọng mềm xuống. “Trong hợp đồng hiện tại không có điều khoản riêng về tranh chấp hoa hồng nội bộ. Nếu đưa thêm cam kết ngoài hợp đồng, có thể cần pháp chế xem xét.”

“Tôi biết.” Tần Dĩ Chu nói. “Vì vậy tôi gọi nó là xác nhận xử lý hồ sơ, không phải phụ lục hợp đồng. Tôi không yêu cầu công ty thừa nhận lỗi trước khi có kết luận. Tôi chỉ yêu cầu một nguyên tắc: chữ ký của khách hàng không được đi xa hơn mục đích mà khách hàng nhìn thấy khi ký.”

Câu ấy không bảo vệ riêng tôi. Nó bảo vệ thứ đáng lẽ phải được bảo vệ từ đầu: một chữ ký không nên bị kéo sang một ô khác chỉ vì hệ thống cho phép kéo.

Chị Lâm quay sang tôi. “An Nhiên, trong phần trình bày lúc nãy, cô đã nêu quy trình xác nhận lại. Cô nhắc thành các đầu mục để tôi đưa vào biên bản khách hàng.”

Tôi hít vào chậm hơn bình thường. “Một, mọi biểu mẫu gửi cho anh Tần hoặc trợ lý phải ghi rõ tên, mục đích ký, trường xác nhận và người có thẩm quyền. Hai, trong thời gian HL-0427 đang kiểm tra, không gửi biểu mẫu liên quan nguồn giới thiệu nếu chưa có yêu cầu từ Kiểm soát. Ba, tài liệu dịch vụ phải tách khỏi trường hoa hồng. Bốn, log gửi biểu mẫu, người gửi, thời điểm và nội dung mẫu phải được lưu cùng hồ sơ.”

Chị Lâm hỏi: “Cô có thêm gì không?”

Tôi nhìn màn hình CRM đang khóa trường nguồn giới thiệu. “Có. Nếu khách hàng hoặc trợ lý phản hồi rằng mục đích ký trên link không khớp với nội dung hiển thị trong bản lưu, công ty phải tạm dừng sử dụng chữ ký đó đến khi đối chiếu xong. Không được lấy bản lưu làm căn cứ duy nhất để ép khách hàng xác nhận.”

Tuấn bật cười ngắn. “Em nói như thể trước giờ công ty chuyên ép khách ký sai vậy.”

Tôi quay sang anh. Tim vẫn đập mạnh, nhưng giọng tôi không run. “Em đang nói một nguyên tắc để tránh việc đó xảy ra thêm một lần nữa. Nếu nó chưa từng xảy ra, nguyên tắc này không làm hại ai.”

Mí mắt Tuấn giật nhẹ. Anh muốn nói tiếp, nhưng Tần Dĩ Chu đã đặt cốc nước xuống. “Tôi chấp nhận năm điểm đó. Tôi sẽ chờ bản xác nhận từ Kiểm soát và pháp chế trước khi ký bất kỳ bước chuyển đổi nào tiếp theo.”

Anh Nam cau mày. “Nếu chờ pháp chế rà soát, tiến độ ưu đãi sau sự kiện có thể bị ảnh hưởng.”

“Vậy công ty có thể gia hạn thời hạn ưu đãi bằng văn bản.” Tần Dĩ Chu đáp. “Tôi không muốn lợi dụng sự cố nội bộ để ép điều kiện thương mại. Nhưng tôi cũng không ký nhanh chỉ để giúp các anh chị giữ tiến độ.”

Email của chị Hạnh đến trước dữ liệu camera. Chị Lâm mở trên màn hình chính. Bản trích xuất thẻ ra vào trong khung 10h15 đến 10h35 chỉ có vài dòng: 10h16, Nguyễn Minh Tuấn vào khu trưởng nhóm kinh doanh; 10h18, Trần Hoàng Nam quẹt thẻ vào phòng họp nhỏ B; 10h27, Nguyễn Minh Tuấn rời khu trưởng nhóm; 10h32, Trần Hoàng Nam rời phòng họp nhỏ B. Không có tên tôi. Không có tên Mai. Không có tên chị Hạnh.

Dữ liệu ấy không minh oan cho tôi hoàn toàn, nhưng kéo tôi ra khỏi khung thời gian nguy hiểm nhất bằng cách không ai có thể gọi là cảm tính. Tôi không cho phép mình thở phào. Ở đây, nhẹ nhõm cũng cần chứng cứ.

Tuấn chống tay lên bàn. “Đó chỉ là thẻ ra vào. Tôi đã nói rồi, tôi lên lấy tài liệu. 10h27 tôi rời đi, trong khi log thao tác kéo đến 10h31. Nếu máy vẫn mở, ai đó khác có thể dùng tiếp.”

“Dữ liệu không nói anh thao tác.” Chị Lâm đáp. “Dữ liệu chỉ nói anh có mặt tại khu vực đó khi phiên thao tác bắt đầu.”

“Vậy cũng ghi luôn là anh Nam ở phòng họp nhỏ, không ở khu máy.” Tuấn nói nhanh.

Chị Lâm hỏi: “Anh Nam, trong thời gian 10h18 đến 10h32, anh có rời phòng họp nhỏ B không?”

Anh Nam khựng lại. “Tôi không nhớ chính xác. Có thể tôi ra ngoài nghe điện thoại một lúc.”

“Điện thoại cho ai?”

“Một khách hàng khác.”

“Tên khách hàng?”

Lần này, anh Nam không trả lời ngay. Nếu anh vừa dùng chi tiết ‘Tuấn nhắn tôi’ để giải thích cho người khác, việc không nhớ mình gọi cho ai ở cùng khung giờ lại trở thành một khoảng trống khó đặt xuống bàn.

Chị Hạnh nhận thêm một email nữa. “Camera hành lang đã có ảnh tĩnh đầu tiên. Video đầy đủ đang xuất, nhưng ảnh này trích từ khung 10h21 đến 10h24.”

Ảnh hơi mờ, góc quay từ hành lang nhìn chéo qua vách kính khu trưởng nhóm. Không thấy rõ mặt người ngồi trước SALES-17, nhưng trên màn hình phụ phản chiếu qua kính có một biểu mẫu nền trắng. Bên cạnh bàn phím là tập hồ sơ bìa xanh và chiếc điện thoại nội bộ đặt lệch khỏi đế.

Tôi nghe Tuấn hít vào. Rất khẽ. Không đủ để làm bằng chứng, nhưng đủ để làm một người đang cạn sức như tôi tỉnh táo thêm.

Chị Lâm phóng to phần góc dưới bức ảnh. Cạnh tay người ngồi ở máy có một sợi dây thẻ màu đỏ rơi xuống mặt bàn. Trên dây thẻ không thấy tên, chỉ thấy miếng nhựa trong bị lật ngược. Chị Lâm không kết luận. Chị chỉ nói: “Tạm ghi nhận: camera xác nhận có người sử dụng vị trí SALES-17 trong khung giờ log phát sinh. Nhận diện cá nhân chưa đủ rõ. Cần video đầy đủ và đối chiếu vật dụng cá nhân.”

Tần Dĩ Chu đứng dậy. “Tôi sẽ ra ngoài chờ bản xác nhận xử lý hồ sơ. Phần còn lại là việc nội bộ của các anh chị.” Anh dừng lại trước khi rời phòng, nhìn tôi một thoáng. “Cô Lê, điều cô vừa nêu không nằm trong hợp đồng, nhưng đáng lẽ phải nằm trong cách một hợp đồng được thực hiện.”

Tôi chỉ gật đầu. Câu đó không phải lời khen, nhưng làm sống mũi tôi cay hơn cả khi bị nghi ngờ. Có những lúc, được nhìn nhận là người làm đúng một việc rất nhỏ còn khó hơn được tuyên bố vô tội.

Ngay khi cửa đóng, email từ IT nội bộ đến hộp thư Kiểm soát. Dòng đầu tiên ghi: cuộc gọi đến số của Phạm Duy Khang lúc 10h19 được thực hiện từ máy nhánh tại bàn SALES-17. Dòng thứ hai làm cả căn phòng đông cứng: dây thẻ màu đỏ tại khu kinh doanh chỉ cấp cho trưởng nhóm và nhân sự được ủy quyền tạm thời trong ngày sự kiện.

Chị Lâm ngẩng lên. Ánh mắt chị lần lượt đi qua Tuấn, anh Nam rồi chị Hạnh. “Tôi cần danh sách người được cấp hoặc mượn dây thẻ đỏ trong ngày hôm nay.”

Không ai trả lời ngay. Tuấn cúi xuống nhìn cổ tay mình. Anh Nam nhìn sang chị Hạnh. Còn tôi nhìn tấm ảnh mờ trên màn hình, hiểu rằng sự thật không bước vào phòng bằng một tiếng nổ. Nó bước vào bằng một sợi dây thẻ lật ngược, và bằng một cuộc gọi cuối cùng cũng tìm thấy chiếc điện thoại của nó.