Bỏ qua nội dung

Doanh So Im Lang

Chương 6: Bàn Giao

Chương 6: Bàn Giao

9h55. Câu tôi vừa nói rơi xuống bàn họp như tập giấy nặng. Chị Thuỷ nhìn màn hình biên bản nhưng không gõ tiếp. Chị Hạnh nghiêng người về phía anh Nam, còn anh Nam nhìn tôi như người đã quen biến mọi câu hỏi thành vấn đề thái độ. Tôi không thúc giục. Tôi đã yêu cầu ghi biên bản. Người phải quyết định có dám ghi hay không không còn là tôi.

Anh Nam đặt bút xuống. “Nhiên, cô đang đưa một thay đổi phân công bình thường thành nghi vấn cá nhân.” Tôi mở điện thoại, xoay màn hình về phía chị Thuỷ. “Em không yêu cầu biên bản ghi nhận nghi vấn. Em yêu cầu ghi nhận sự kiện có thời gian trên hệ thống: 9h43 có ghi chú không dùng ghi nhận cá nhân của em làm căn cứ xác minh nguồn, 9h48 cập nhật người phụ trách kiểm soát cấp nhóm là anh Nguyễn Minh Tuấn, và hiện tại chúng ta đang họp về giải trình của em.” Chị Thuỷ mím môi. Câu chữ của tôi không có chỗ cho cảm xúc chen vào, nên nó làm căn phòng khó chịu hơn hẳn một lời buộc tội.

Chị Hạnh lên tiếng, giọng thấp hơn thường ngày. “Em cứ đòi ghi như vậy sẽ khiến biên bản đi xa khỏi mục đích ban đầu.” Tôi nhìn chị. Tối qua, biểu mẫu xác nhận nguồn bị kẹp dưới phiếu nhận quà cũng đi rất xa khỏi mục đích ban đầu của quầy quà tặng. Nhưng tôi không nói câu đó ra. Tôi chỉ đáp: “Mục đích ban đầu là làm rõ bối cảnh phát sinh. Việc chuyển quyền xử lý hồ sơ trong lúc giải trình đang diễn ra là bối cảnh.” Chị Thuỷ cuối cùng cũng gõ vài chữ: “Nhân sự đề nghị ghi nhận việc hệ thống CRM có cập nhật phân quyền HL-0427 trong thời gian cuộc họp.” Nó chưa đủ. Nhưng ít nhất nó đã tồn tại.

9h58, điện thoại anh Nam rung. Anh ta liếc màn hình, không bắt máy, rồi quay sang chị Thuỷ. “Chốt phần này sau. Trước mắt phải bảo đảm hồ sơ được bàn giao đúng hạn.” Hai chữ bàn giao được nói rất nhẹ, nhưng lại khiến tôi tỉnh hẳn. Từ tối qua đến giờ, họ không cần tôi giải thích để hiểu sự việc. Họ cần tôi bước vào một quy trình khác, ký vào một vài dòng khác, để sau này mọi thứ trông giống như đã được chuyển giao sạch sẽ từ tay tôi sang tay trưởng nhóm mới. Tôi hỏi: “Bàn giao nội dung nào, theo yêu cầu nào ạ?” Anh Nam đáp: “Toàn bộ tài liệu em đang giữ liên quan HL-0427.” Tôi nói: “Vậy đề nghị gửi yêu cầu chính thức, nêu phạm vi và nơi lưu hồ sơ gốc.”

Đúng 10h00, hệ thống CRM chuyển trạng thái HL-0427 sang “đang rà soát cấp nhóm”. Cùng lúc, hộp thư công việc của tôi nhận email mới từ Nguyễn Minh Tuấn, CC anh Nam, chị Hạnh và chị Thuỷ. Tiêu đề là “Yêu cầu bàn giao tài liệu HL-0427 phục vụ kiểm soát”. Nội dung yêu cầu tôi bàn giao toàn bộ ghi chú, ảnh chụp, bản đối chiếu check-in, báo cáo quà tặng và mọi tài liệu liên quan đến trao đổi tại bàn VIP trước 10h30. Ở dòng cuối, Tuấn viết: “Sau khi bàn giao, đề nghị nhân sự không tiếp tục liên hệ khách hàng hoặc đơn vị kiểm soát về HL-0427 khi chưa có phân công mới.” Tôi đọc dòng đó hai lần. Họ không chỉ muốn hồ sơ. Họ muốn khóa miệng người đã nhìn thấy hồ sơ lúc nó còn chưa kịp được làm cho đẹp.

Tôi hỏi chị Thuỷ: “Biên bản giải trình có tiếp tục không, hay chuyển sang biên bản bàn giao?” Chị nói: “Hai việc tách riêng.” Tôi gật đầu. “Vậy em đề nghị biên bản giải trình ghi thời điểm tạm dừng là 10h02, lý do: nhân sự được yêu cầu bàn giao tài liệu HL-0427 theo email chính thức của trưởng nhóm mới.” Anh Nam cau mày. “Cô đang làm mọi thứ phức tạp hóa.” Tôi nhìn anh ta, bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy lạ. “Không ạ. Em đang làm mọi thứ có thứ tự.”

Khi tôi rời phòng họp, văn phòng đã sáng hẳn. Bàn của tôi bình thường chỉ cần ngẩng đầu là thấy một khoảng trời xám xanh giữa hai tòa nhà, nhưng sáng nay khoảng trời ấy bị che bởi bóng anh Tuấn đang đứng chờ. Bảo Trâm đứng bên cạnh, tay ôm tập bìa cứng màu đen; chị Hạnh đứng sau nửa bước, trên tay là một tờ giấy đã in sẵn. Nhìn họ, tôi hiểu vì sao email chỉ cần đến 10h30. Bản bàn giao đã được chuẩn bị trước khi yêu cầu bàn giao được gửi.

“Nhiên, mình làm nhanh nhé,” Tuấn nói. “Hồ sơ gấp, kiểm soát đang chờ.” Anh đặt tờ giấy lên bàn tôi. Tiêu đề là “Biên bản bàn giao tài liệu HL-0427”. Phần danh mục liệt kê gần đúng những thứ tôi có: ảnh quầy quà tặng, bản đối chiếu check-in, báo cáo phiếu nhận quà, ghi chú timeline. Nhưng ở đoạn cuối, có một câu khiến mắt tôi dừng lại: “Bên bàn giao xác nhận đã chuyển toàn bộ tài liệu liên quan và không còn ý kiến khác đối với hồ sơ nguồn sau khi bàn giao cho trưởng nhóm phụ trách.” Tôi ngẩng đầu nhìn Tuấn. Anh ta cũng đang nhìn tôi. Nụ cười của anh ta không còn giả vờ thân thiện nữa, chỉ còn đủ lịch sự để không ai nói anh ta đang ép người.

Tôi lấy bút của mình, không dùng bút đặt sẵn trên tập hồ sơ. “Em không ký nội dung này.” Bảo Trâm lập tức nói: “Chị lại muốn giữ tài liệu làm bằng chứng riêng à?” Câu đó đủ to để hai bàn gần đó quay lại. Tôi khép nắp laptop một nửa, để màn hình không bị người khác nhìn thấy. “Tài liệu thuộc công ty, em bàn giao theo yêu cầu công ty. Nhưng em không ký xác nhận không còn ý kiến đối với hồ sơ nguồn, vì hồ sơ nguồn không thuộc phạm vi em phụ trách và đang có điểm chưa được làm rõ.” Tuấn thở ra rất nhẹ. “Nhiên, em đang là nhân sự bị giải trình. Em càng nên hợp tác.” Tôi đáp: “Vì đang giải trình nên em càng cần ký đúng câu em chịu trách nhiệm.”

Chị Hạnh đặt thêm một tờ khác xuống. “Nếu em thấy câu chữ chưa phù hợp thì ghi ý kiến bên dưới, nhưng đừng làm trễ.” Phần ý kiến chỉ có ba dòng trống, hẹp đến mức đủ viết một câu ngắn. Tôi mở email của Tuấn, bấm trả lời tất cả, đính kèm file nén đã chuẩn bị từ trước: ảnh, báo cáo, bản đối chiếu, timeline, kèm một file index liệt kê tên tài liệu, thời điểm tạo, nguồn lưu và phạm vi sử dụng. Trong nội dung email, tôi viết: “Tôi bàn giao bản sao tài liệu thuộc phạm vi check-in/quà tặng. Tôi không xác nhận tính hợp lệ của biểu mẫu xác nhận nguồn HL-0427 và đề nghị bảo lưu lịch sử CRM, camera khu vực quầy hỗ trợ, sổ bàn giao sự kiện.” Tôi đọc lại thật nhanh rồi bấm gửi.

10h18. Email đi khỏi hộp thư của tôi. Gần như cùng lúc, hệ thống báo nhiệm vụ bàn giao đã được cập nhật. Tuấn nhìn điện thoại, sắc mặt đổi rất nhanh rồi lại trở về bình thường. “Em gửi vậy là chưa đủ. Anh cần bản gốc ghi chú và ảnh trong máy.” Tôi nói: “Ảnh đã gửi bản gốc file, ghi chú timeline là file công việc đã đính kèm. Nếu cần thu hồi thiết bị hoặc kiểm tra máy, đề nghị IT lập phiếu.”

Tuấn kéo ghế ngồi xuống đối diện tôi. “Em có biết chống bàn giao sẽ bị ghi nhận thế nào không?” Tôi nhìn tờ biên bản vẫn nằm trên bàn. “Em không chống bàn giao. Em chống việc biến bàn giao tài liệu thành xác nhận không còn ý kiến.” Anh Nam từ phòng họp nhỏ đi ra đúng lúc ấy. “Ký đi, rồi bổ sung ý kiến sau.” Tôi lắc đầu. “Ý kiến phải đi cùng chữ ký. Nếu tách ra sau, chữ ký của em sẽ bị hiểu là đồng ý với nội dung trước đó.” Không khí quanh bàn làm việc đặc lại. Một vài người giả vờ cúi xuống màn hình, nhưng tai thì vẫn ở lại với chúng tôi.

Cuối cùng, chị Thuỷ phải ra khỏi phòng họp để chứng kiến. Chị đọc biên bản, đọc email tôi vừa gửi, rồi đề nghị sửa câu cuối thành: “Bên bàn giao xác nhận đã chuyển các tài liệu đang lưu giữ thuộc phạm vi check-in/quà tặng, các ý kiến liên quan hồ sơ nguồn được bảo lưu theo email lúc 10h18.” Anh Nam không vui. Tuấn càng không vui. Nhưng chị Thuỷ đã gõ lại câu đó, in ra bản mới và đặt trước mặt tôi. Lần này, tôi ký.

10h31, biên bản bàn giao được scan và gửi vào email chung. Tôi tưởng ít nhất mình có vài phút để thở, nhưng CRM không cho tôi khoảng trống đó. Một thông báo mới bật lên: “HL-0427 – đã bổ sung tài liệu xác nhận nguồn giới thiệu.” Người tải lên: Nguyễn Minh Tuấn. Thời điểm: 10h29. Tôi mở lịch sử hồ sơ. Một file PDF mới nằm ngay dưới mục kiểm soát cấp nhóm, tên file rất gọn: “HL0427_XacNhanNguon_NMT.pdf”. Nghĩa là trong lúc tôi bị giữ ở bàn ký biên bản bàn giao, một tài liệu nguồn mới đã được đưa vào hồ sơ.

Tôi bấm mở bản xem trước. Trang đầu hiện ra hơi chậm. Góc trên là biểu mẫu xác nhận nguồn giới thiệu quen thuộc. Tên Nguyễn Minh Tuấn nằm ở ô người giới thiệu. Ô khách hàng có một chữ ký màu xanh đậm. Tôi không nhìn chữ ký trước. Tôi nhìn dòng mã ở chân trang. Mã biểu mẫu không phải bản đã kẹp dưới phiếu nhận quà tối qua. Nó có thêm hậu tố “R2”. Bên dưới, phần ghi chú hệ thống tự động hiển thị: “Bản thay thế sau bàn giao cấp nhóm.” Phía sau lưng, giọng Tuấn vang lên rất gần: “Hồ sơ đã được anh cập nhật rồi. Từ giờ em không cần theo nữa.”

Tôi không quay lại. Tôi chụp màn hình lịch sử cập nhật, lưu vào thư mục timeline, rồi gửi một email ngắn cho chị Thuỷ và hộp thư kiểm soát nội bộ, CC quản lý trực tiếp: “Tôi ghi nhận lúc 10h29, sau email bàn giao của tôi lúc 10h18 và trước khi biên bản bàn giao scan lúc 10h31 được gửi, hồ sơ HL-0427 phát sinh tài liệu xác nhận nguồn phiên bản R2 do anh Nguyễn Minh Tuấn tải lên. Đề nghị hệ thống bảo lưu phiên bản trước và sau bàn giao để đối chiếu.” Tôi không viết thêm một chữ nào. Lần này, thứ cần nói đã nằm trong thời gian.

Khi tôi bấm gửi, hộp thư trả về phản hồi tự động từ kiểm soát nội bộ: “Đã nhận yêu cầu bảo lưu. Vui lòng chuẩn bị bàn giao trực tiếp bản mô tả sự việc và tài liệu đối chiếu tại phòng Kiểm soát lúc 14h00.” Tôi nhìn dòng chữ đó, cổ họng khô lại. Buổi sáng chưa kết thúc, nhưng HL-0427 đã có thêm một phiên bản mới, một chữ ký mới và một cuộc bàn giao mới đang chờ tôi sau giờ trưa. Lần này, người nhận không phải trưởng nhóm mới. Là kiểm soát nội bộ.