Bỏ qua nội dung

Doanh So Im Lang

Chương 4: Điểm Trừ Tinh Thần Đội Nhóm

Chương 4: Điểm Trừ Tinh Thần Đội Nhóm

Tôi không cất tờ xác nhận vào túi. Đó là việc đầu tiên tôi tự nhắc mình trong mấy giây đứng sau quầy hỗ trợ, giữa tiếng nhạc đang lớn dần và ánh đèn vàng phủ lên sảnh tiệc như một lớp sơn che mọi vết nứt. Tờ giấy nằm trên tay tôi, mỏng đến mức chỉ cần gấp lại là biến mất trong bìa hồ sơ cá nhân, nhưng cũng nặng đến mức nếu tôi xử lý sai, toàn bộ câu chuyện có thể đổi hướng ngay lập tức. Người ta sẽ không hỏi vì sao một biểu mẫu chưa ký lại được chuẩn bị sẵn với tên Nguyễn Minh Tuấn. Người ta sẽ hỏi vì sao Lê An Nhiên giữ tài liệu sự kiện không thuộc phạm vi phân công.

Tôi đặt tờ giấy trở lại vào bìa hồ sơ quà tặng, giữ nguyên vị trí kẹp nhầm, rồi mở sổ bàn giao của khu vực check-in. Mỗi sự kiện của Tín Thành đều có một cuốn sổ dày, ghi những việc rất nhỏ như khách đổi bàn, thiếu quà, sai chính tả tên doanh nghiệp, phát sinh khách mời không có mã QR. Bình thường không ai thích viết vào đó, vì mọi sai sót trên giấy đều khiến buổi tổng kết sau sự kiện dài thêm vài phút. Nhưng tối nay, vài phút đó có thể là thứ duy nhất chứng minh tôi không tự ý lấy gì khỏi quầy.

Tôi ghi một dòng ngắn: “20h18, phát hiện trong bìa hồ sơ quà tặng VIP có kẹp nhầm một biểu mẫu xác nhận nguồn giới thiệu khách hàng doanh nghiệp, mã HL-0427, chưa có chữ ký khách hàng. Đã giữ nguyên tại quầy hỗ trợ, chờ bàn giao lại cho phụ trách sự kiện.” Tôi không ghi suy đoán. Không ghi Trần Hoàng Nam. Không ghi Bảo Trâm. Không ghi chữ “giả”. Chứng cứ không cần cảm xúc đi kèm. Cảm xúc chỉ khiến nó dễ bị bóp thành động cơ cá nhân.

Nhân viên lễ tân tên Mai đứng cạnh tôi nhìn dòng chữ, mặt hơi biến sắc. “Chị Nhiên, cái này có cần báo chị Hạnh luôn không ạ?” Tôi đậy nắp bút. “Theo quy trình thì báo phụ trách sự kiện. Em ký xác nhận giúp chị là mình cùng nhìn thấy tài liệu ở quầy, chưa giao cho khách và chưa có chữ ký.” Mai lưỡng lự. Tôi hiểu sự lưỡng lự đó. Ở Tín Thành, người ký vào một dòng sự thật đôi khi còn sợ hơn người nói dối trước cuộc họp. Tôi không ép. Tôi chỉ xoay cuốn sổ về phía em, để tờ giấy vẫn nằm nguyên trên mặt bàn. “Nếu em thấy không tiện ký, chị sẽ ghi đã thông báo miệng cho em.”

Mai cắn môi, cuối cùng ký tên rất nhỏ dưới dòng ghi chú. Nét bút của em mảnh đến mức gần như muốn trốn khỏi trang giấy. Tôi cảm ơn em, rồi lấy điện thoại công việc chụp lại đúng trang sổ bàn giao có tờ biểu mẫu nằm cạnh, không chụp cận nội dung khách hàng quá mức, chỉ đủ thấy mã hồ sơ, trạng thái chưa ký và thời điểm ghi nhận. Ảnh được lưu vào thư mục sự kiện trong máy công ty. Tôi làm mọi thứ chậm, công khai, ngay dưới camera hành lang. Không phải vì tôi tin camera sẽ bảo vệ mình. Tôi chỉ không muốn cho ai cơ hội nói tôi lén lút.

Chưa đầy năm phút sau, chị Hạnh đã xuất hiện. Tôi không biết Mai báo, hay camera báo, hay đơn giản là những người đứng trên sân khấu luôn có cách biết khi một tờ giấy không đi đúng đường. Chị nhìn cuốn sổ bàn giao trước, rồi nhìn tôi. Giọng chị vẫn nhỏ, nhưng không còn mềm. “Em đang biến một lỗi hành chính thành vấn đề lớn à?” Tôi đáp: “Em đang ghi nhận tài liệu kẹp nhầm theo quy trình sự kiện.” Chị khép bìa hồ sơ lại rất nhanh. “Tài liệu này thuộc phần xử lý của quản lý, không phải việc của em.” Tôi nhìn bàn tay chị đang đặt lên bìa hồ sơ. “Vậy em bàn giao lại cho chị tại đây. Trên sổ đã ghi thời điểm phát hiện và tình trạng chưa ký.”

Khoảnh khắc chữ “chưa ký” rơi xuống, mặt chị Hạnh tối đi rõ rệt. Chị chưa kịp nói tiếp thì Trần Hoàng Nam từ trong sảnh bước ra. Anh ta vẫn giữ nụ cười của một người vừa hoàn thành bài phát biểu về đạo đức nghề nghiệp. “Có chuyện gì mà phải ghi sổ trong lúc sự kiện đang diễn ra?” Anh ta hỏi, mắt dừng ở cuốn sổ. Chị Hạnh trả lời thay tôi: “Một biểu mẫu bị kẹp nhầm bên quà tặng, em đang xử lý.” Anh Nam gật đầu, nhưng ánh mắt chuyển sang tôi. “Cô Nhiên rất cẩn thận. Cẩn thận là tốt, nhưng trong môi trường đội nhóm, đôi khi cẩn thận quá lại làm chậm việc chung.”

Tôi không tranh luận. Tôi chỉ nói: “Nếu tài liệu cần khách ký, em nghĩ càng nên chắc chắn khách biết họ đang ký gì.” Câu ấy không lớn, nhưng đủ để cả Mai nghe thấy. Anh Nam cười nhẹ. “Không ai ở đây bắt khách ký thứ họ không hiểu.” Anh ta cầm bìa hồ sơ từ tay chị Hạnh. “Việc này để quản lý xử lý. Cô quay lại quầy quà tặng.” Tôi đứng yên thêm một nhịp, đợi chị Hạnh ký vào dòng bàn giao. Chị nhìn tôi, ánh mắt như một lời cảnh cáo không cần chữ. Cuối cùng chị ký. Chỉ một chữ ký nhận hồ sơ thôi, nhưng trong đêm nay, nó quý hơn mọi lời hứa.

Tôi quay lại quầy, nhưng mắt không rời bàn VIP số hai. Trần Hoàng Nam không mang bìa hồ sơ đi xa. Anh ta đặt nó xuống cạnh khay quà dành cho Hải Lâm, rồi cúi xuống nói gì đó với Bảo Trâm. Bảo Trâm ngẩng lên, khuôn mặt thoáng tái, sau đó rất nhanh trở lại vẻ dịu dàng thường ngày. Tôi thấy em lấy từ trong bìa ra một tập giấy mỏng, đặt dưới phiếu xác nhận quà tặng. Cách đặt ấy quen thuộc đến kỳ lạ: tờ cần khách chú ý nằm trên, tờ cần khách ký theo thói quen nằm dưới. Trong rất nhiều giao dịch, người ta không lừa bằng chữ nhỏ. Người ta lừa bằng nhịp vội.

Tôi không được tự ý trao đổi với khách Hải Lâm. Câu đó vẫn nằm trong email phân công như một cái khóa treo trước miệng tôi. Nhưng phiếu quà tặng lại thuộc khu vực tôi phụ trách. Khi Bảo Trâm ra hiệu cho tôi mang hộp quà doanh nghiệp sang bàn VIP, tôi hiểu cô ấy đang cố kéo tôi ra khỏi vị trí quan sát hay đang vô tình mở cho tôi một khe rất hẹp để làm đúng việc của mình. Tôi cầm hộp quà, kiểm tra mã bàn, kẹp thêm phiếu nhận quà bản trống đúng quy chuẩn của sự kiện, rồi bước tới.

“Dạ, em gửi quà tri ân của Tín Thành cho bên Hải Lâm ạ,” tôi nói, giọng vừa đủ nghe. Bảo Trâm lập tức đưa tập giấy tới trước mặt anh Khang. “Anh Khang ký giúp em phần xác nhận nhận quà và thông tin hồ sơ để bên em hoàn tất thủ tục sau sự kiện nhé.” Chữ “thông tin hồ sơ” trôi qua rất nhẹ, nhẹ đến mức nếu không biết từ trước, người nghe sẽ tưởng đó chỉ là một phần hành chính bình thường. Anh Khang cầm bút, nhưng chưa đặt xuống giấy. Có lẽ vì anh là người làm kinh doanh đủ lâu để không ký nhanh trước mặt ba người đang cùng nhìn mình.

Tôi đặt hộp quà xuống bàn, rồi mở phiếu nhận quà bản trống của mình ra. “Dạ, theo danh sách quà tặng, khách chỉ cần ký phiếu nhận quà này thôi ạ. Các biểu mẫu khác nếu có nội dung xác nhận nguồn giới thiệu hoặc thông tin hồ sơ thì sẽ do quản lý phụ trách giải thích riêng.” Tôi nói câu đó với tư cách người phụ trách quà tặng, không nhìn Bảo Trâm, cũng không nhìn anh Nam. Nhưng cả bàn đều nghe thấy.

Không khí đông lại trong một giây. Bảo Trâm khựng tay. Chị Hạnh đứng cách đó vài bước, nụ cười cứng trên môi. Trần Hoàng Nam đặt ly xuống. Anh Khang nhìn tập giấy trước mặt, rồi lật tờ trên cùng lên. Tờ phía dưới lộ ra tiêu đề mà tôi đã thấy: “Xác nhận nguồn giới thiệu khách hàng doanh nghiệp”. Ánh mắt anh dừng ở dòng người giới thiệu Nguyễn Minh Tuấn, rồi chuyển sang anh Tuấn đang ngồi bên cạnh. “Tôi tưởng đây là phiếu nhận quà,” anh nói.

Anh Tuấn ho khẽ. “À, cái này chỉ là xác nhận lại thông tin ban đầu thôi, cho hồ sơ nội bộ của Tín Thành.” Anh Khang không ký. “Thông tin ban đầu nào?” Câu hỏi rất ngắn, nhưng đủ khiến những người quanh bàn không còn giữ được vẻ tự nhiên. Trần Hoàng Nam bước lên, giọng vẫn ôn hòa: “Anh Khang, chắc có chút nhầm lẫn trong cách sắp xếp giấy tờ. Phần này không gấp, để sau chúng tôi trao đổi lại với anh.” Anh Khang đặt bút xuống bàn. “Nếu liên quan đến nguồn giới thiệu của Hải Lâm, tôi muốn xem lại trước khi xác nhận. Tôi không nhớ đã được anh Tuấn giới thiệu qua kênh này.”

Tôi cúi đầu, định rời bàn ngay vì phần quà đã hoàn tất. Nhưng Bảo Trâm đột ngột gọi nhỏ: “Chị Nhiên.” Giọng em không còn mềm như trên sân khấu. “Chị đang làm khách hiểu nhầm đấy.” Tôi quay lại nhìn em. “Chị chỉ nói đúng phạm vi phiếu nhận quà.” “Nhưng chị biết đây là sự kiện quan trọng của cả nhóm mà.” Mắt em đỏ lên rất nhanh, như thể nước mắt đã đứng chờ sẵn sau mí mắt. Một vài nhân viên bàn bên quay sang. Tôi nghe rõ chữ “cả nhóm” rơi xuống giữa chúng tôi, quen thuộc đến mức gần như buồn cười. Khi công lao cần chia, người ta gọi tên cá nhân. Khi trách nhiệm cần đè, người ta gọi là đội nhóm.

Chị Hạnh can thiệp ngay trước khi câu chuyện lớn hơn. “Được rồi, Nhiên về quầy đi.” Tôi gật đầu, mang theo phiếu nhận quà đã được ký đúng mẫu. Sau lưng tôi, anh Nam chuyển câu chuyện sang phần rút thăm may mắn, giọng nhẹ đến mức như chưa có gì xảy ra. Nhưng tờ xác nhận nguồn không còn nằm dưới phiếu quà nữa. Nó đã bị anh Khang nhìn thấy. Và quan trọng hơn, anh đã không ký.

Tưởng như mọi việc nên dừng ở đó, nhưng ở Tín Thành, một vấn đề chưa ký được luôn phải tìm một người chịu lỗi trước. Sự kiện kết thúc lúc hơn chín giờ rưỡi. Khách ra về trong tiếng cảm ơn, ảnh chụp nhóm, những lời hứa hẹn hợp tác tiếp theo. Tôi cùng Mai kiểm quà còn lại, đóng thùng banner, trả máy quét QR cho lễ tân khách sạn. Đến lúc gần mười giờ, chị Hạnh gọi toàn bộ nhóm kinh doanh vào phòng họp nhỏ phía sau sảnh để “rút kinh nghiệm nhanh”.

Không ai nhắc đến tờ xác nhận nguồn bằng tên thật. Chị Hạnh nói về “sự cố phối hợp giấy tờ tại bàn VIP”, về “việc nhân sự không thuộc đầu mối chính tự ý giải thích quy trình với khách”, về “rủi ro làm khách cảm thấy nội bộ thiếu thống nhất”. Bảo Trâm ngồi bên cạnh chị, mắt vẫn hơi đỏ, hai tay nắm chặt. Trần Hoàng Nam dựa lưng vào ghế, im lặng phần lớn thời gian, chỉ thỉnh thoảng nhìn tôi như đang đánh giá một điểm sai trong báo cáo.

Cuối cùng chị Hạnh mở bảng đánh giá sự kiện trên màn hình. Mỗi người có một dòng nhận xét ngắn. Dòng của tôi ghi: “Hoàn thành check-in/quà tặng, nhưng phát sinh hành vi thiếu linh hoạt trong phối hợp khách VIP. Đề xuất điểm trừ tinh thần đội nhóm.” Tôi nhìn cụm chữ ấy, tự nhiên thấy cổ họng khô lại. Không phải vì tôi bất ngờ. Tôi chỉ thấy buồn cười vì trong một ngày, họ đã thử đổi mã tư vấn, đổi tên trên sân khấu, đổi người giới thiệu, và bây giờ đổi luôn định nghĩa của tinh thần đội nhóm. Ở đây, tinh thần đội nhóm không phải là cùng bảo vệ sự thật. Nó là cùng im lặng để một chữ ký được đặt xuống đúng chỗ.

“Em có ý kiến gì không?” chị Hạnh hỏi. Cả phòng nhìn tôi. Tôi biết họ muốn tôi phản ứng. Chỉ cần tôi nói mình bị hại, tôi sẽ thành người cá nhân hóa vấn đề. Chỉ cần tôi nhắc hoa hồng, tôi sẽ thành người đặt tiền lên trên tập thể. Tôi nhìn dòng đánh giá trên màn hình, rồi trả lời: “Em đề nghị ghi bổ sung rằng tại thời điểm em trao phiếu nhận quà, biểu mẫu xác nhận nguồn giới thiệu HL-0427 đang được kẹp cùng bộ giấy tờ cho khách ký. Khách đã hỏi lại nội dung và chưa ký biểu mẫu đó. Nếu phần này không liên quan đến đánh giá sự kiện, em không có ý kiến thêm.”

Phòng họp im lặng. Trần Hoàng Nam ngồi thẳng dậy. Chị Hạnh tắt màn hình gần như ngay lập tức. “Nội dung đó không cần đưa vào biên bản rút kinh nghiệm.” Tôi gật đầu. “Vậy em sẽ ghi nhận trong báo cáo bàn giao quà tặng của em, vì đó là phạm vi em phụ trách.” Lần này, chị Hạnh không trả lời ngay. Anh Nam nhìn tôi, nụ cười biến mất. “Cô Nhiên, cô đang chọn cách đứng ngoài tập thể.” Tôi nhìn anh ta. “Em đang chọn cách để giấy tờ không ký nhầm.”

Khi tôi rời khách sạn, trời đã sắp mưa. Điện thoại công việc rung lên trong tay tôi. Một email mới từ hệ thống nội bộ hiện trên màn hình: “Yêu cầu giải trình bổ sung – Hành vi ảnh hưởng tinh thần đội nhóm tại sự kiện tri ân khách hàng.” Người gửi là phòng nhân sự, CC chị Hạnh và Trần Hoàng Nam. Hạn phản hồi: chín giờ sáng ngày mai. Tôi đứng dưới mái hiên khách sạn, nhìn dòng thời hạn ấy vài giây, rồi mở thư mục HL-0427 trong máy công ty. Bên cạnh ảnh sân khấu, ảnh sổ bàn giao và bản đối chiếu file check-in, tôi tạo thêm một mục mới: “Điểm trừ tinh thần đội nhóm”. Nếu họ muốn biến sự thật thành lỗi thái độ, tôi sẽ để chính lỗi thái độ đó dẫn đường cho kiểm soát nội bộ.