Chương 38 - Chương 38: Không Cần Diễn Nữa
Chương 38: Không Cần Diễn Nữa
Tôi ngủ ở phòng nghỉ nhỏ phía sau văn phòng Vãn Thanh, nhưng nói là ngủ thì hơi quá. Cả đêm, tôi chỉ chập chờn giữa tiếng điều hòa cũ, ánh đèn báo của ổ cứng sao lưu và mùi giấy ẩm trong những thùng hồ sơ của mẹ. Chiếc vali cạnh ghế sofa là bằng chứng quá rõ rằng tôi đã thật sự rời khỏi biệt thự Cố gia. Khi mở mắt lúc trời vừa sáng, tôi không thấy nhẹ nhõm, cũng không thấy hối hận. Cảm giác ấy giống khoảng lặng sau một phòng họp báo vừa tắt micro: người xem đã rời đi, còn tôi vẫn ngồi lại để nghe xem giọng mình có còn thuộc về mình hay không.
Dĩ An gõ cửa lúc hơn bảy giờ, tay cầm một hộp cháo và hai ly cà phê giấy. Cậu nhìn vali của tôi, rồi hỏi: “Chị ăn trước hay xem tin trước?” Tôi liếc cậu. “Tin xấu đến mức cần ăn no mới xem à?” Dĩ An đặt máy tính bảng lên bàn. Ảnh chiếc xe đưa tôi rời biệt thự đêm qua đã bị chụp từ xa. Góc ảnh mờ, nhưng đủ thấy vali, đủ để những tài khoản quen nghề thêu dệt dựng lên vài chục câu chuyện: Cố phu nhân rời biệt thự cuối năm, hôn nhân hợp đồng hết hạn, Tô Mạn Ninh rút khỏi Thịnh Quang sau khi được minh oan.
Từ khóa leo không nhanh như những đợt tấn công bẩn trước kia, nhưng nguy hiểm ở chỗ nó dùng nửa sự thật để buộc người đọc tự hoàn thiện phần còn lại. Tôi lợi dụng Hoài Châu để cứu Vãn Thanh, hoặc Hoài Châu dùng tôi làm lá chắn rồi thả tay, hoặc cả hai chỉ là một dự án truyền thông thất bại. Tôi nhìn nhịp tăng của bình luận, tự động phân loại nguồn phát tán và nhóm người hưởng lợi. Dĩ An nói Lục Nghiên đang rà những tài khoản đầu tiên, tạm thời chúng giống thăm dò phản ứng hơn là tổng tấn công. Tôi gật đầu, muỗng cháo đầu tiên chưa kịp đưa lên thì lễ tân gọi nội bộ báo Cố Hoài Châu đang ở dưới sảnh.
Hoài Châu đến một mình. Không đoàn xe dài, không trợ lý cầm hồ sơ, không luật sư Kỷ đi kèm. Camera thang máy ghi lại hình ảnh anh đứng trong áo khoác màu sẫm, tay cầm một túi giấy nhỏ có logo quán cháo gần bệnh viện mà tôi từng mua cho Dĩ An. Một tổng tài của Thịnh Quang xuất hiện ở Vãn Thanh vào thời điểm mọi tài khoản đang chờ chứng cứ rạn nứt hôn nhân; chỉ riêng hành động ấy đã đủ viết thành ba bản tin trái ngược nhau. Khi cửa thang máy mở, câu đầu tiên tôi nói là: “Anh biết mình đang làm gì không?”
Hoài Châu nhìn tôi. Anh đặt túi giấy lên bàn tiếp khách, không bước quá gần. “Biết,” anh đáp. “Nếu tôi đến bằng xe của Thịnh Quang, họ nói tôi đến đón Cố phu nhân về diễn tiếp. Nếu tôi không đến, họ nói tôi bỏ mặc cô sau khi dùng xong. Nếu để luật sư đến, họ nói chúng ta chuẩn bị ly hôn. Trong mọi kịch bản, cô đều bị đặt vào vị trí phải giải thích.” Anh ngừng lại. “Cho nên tôi đến một mình. Không để cô giải thích thay tôi nữa.”
Trong túi giấy là cháo bí đỏ, thuốc dạ dày và chiếc khăn choàng tôi từng để quên trong xe anh sau buổi họp báo cuối cùng. Những thứ ấy quá nhỏ để gọi là bù đắp, nhưng quá riêng tư để làm đạo cụ truyền thông. Tôi kéo ghế ngồi phía đối diện. Giữa chúng tôi là chiếc bàn gỗ cũ của Vãn Thanh, mặt bàn có vết xước do mẹ tôi để lại khi dựng bản kế hoạch cho một bộ phim tài liệu. Ở đây, từng dấu cũ nhắc tôi rằng một nơi từng đổ nát vẫn có thể là điểm để quay về.
Điện thoại của Hoài Châu rung lên. Anh liếc màn hình rồi bật loa ngoài sau một cái nhìn hỏi ý tôi. Giọng một thành viên hội đồng quản trị vang lên: “Cố tổng, ảnh cô Tô rời biệt thự đã lan ra. Bộ phận quan hệ nhà đầu tư đề nghị hai người ghi một đoạn video ngắn trong sáng nay. Chỉ cần cô ấy xuất hiện bên cạnh anh, nói hôn nhân không thay đổi, cổ đông sẽ yên tâm hơn. Đây không phải chuyện tình cảm cá nhân nữa, là lợi ích của Thịnh Quang.” Tôi đặt muỗng xuống. Câu “lợi ích của Thịnh Quang” từng làm nhiều yêu cầu vô lý nghe có vẻ đúng: hy sinh một chút hình ảnh, im lặng và danh dự.
Hoài Châu không nhìn tôi, cũng không che micro. Anh nói từng chữ rất rõ: “Tô Mạn Ninh sẽ không quay bất kỳ video nào để ổn định nhà đầu tư cho tôi.” Đầu dây bên kia lập tức phản đối. Anh nghe hết, đến khi người kia nhắc đến quyền biểu quyết và kiểm toán, anh mới lạnh giọng: “Từ hôm nay, mọi văn bản, thông cáo hoặc phát ngôn đại diện cho Thịnh Quang không được dùng thân phận Cố phu nhân của cô ấy nếu không có sự đồng ý bằng văn bản của chính Tô Mạn Ninh. Khủng hoảng của Thịnh Quang do hệ thống quản trị của Thịnh Quang tạo ra, không do hôn nhân của tôi cứu được. Tôi sẽ chịu trách nhiệm trước hội đồng chiều nay.” Anh cúp máy. Căn phòng yên tĩnh đến mức tôi nghe thấy tiếng máy chủ nhỏ ở góc phòng chạy đều.
Tôi nhìn anh rất lâu. Một phần trong tôi muốn lập tức phân tích rủi ro: giá cổ phiếu, đối tác, cổ đông, những người của Cố Thừa Viễn có thể vẫn chưa lộ tên. Nhưng một phần khác chỉ nhớ người đàn ông tối qua đã nói không muốn biến tôi thành miếng băng dán lên vết thương của Thịnh Quang. Lời nói có thể được luyện tập. Hành động trước lợi ích thì khó diễn hơn nhiều. Tôi hỏi: “Anh đến đây chỉ để cho tôi nghe cuộc gọi đó à?” Hoài Châu lắc đầu. “Không. Cuộc gọi đó là chuyện tôi nên xử lý dù cô có ở đây hay không. Tôi đến vì câu tối qua tôi nói chưa đủ.”
Anh nhìn tôi, không ép người khác phải nhận lời, cũng không lạnh đến mức có thể trốn sau lý trí. “Tôi từng nghĩ chỉ cần đặt điều khoản rõ ràng thì sẽ không làm tổn thương cô. Sau đó lại nghĩ chỉ cần trao quyền lựa chọn thì đã là tôn trọng. Nhưng tối qua, khi cô kéo vali rời đi, tôi mới hiểu một việc. Một lối ra được chuẩn bị tử tế vẫn có thể khiến người ở lại đau, nếu tôi chưa từng đủ thành thật để nói mình muốn cô ở lại vì điều gì.” Bàn tay tôi vô thức siết mép khăn choàng. Những câu như thế, nếu nói ở biệt thự, có lẽ tôi sẽ nghi ngờ chúng được nói ra vì không khí chia tay. Ở Vãn Thanh, giữa hồ sơ của mẹ và những tin nóng đang chờ xé chúng tôi thành câu chuyện của người khác, chúng lại có trọng lượng khác.
“Vì điều gì?” tôi hỏi. Hoài Châu nhìn thẳng vào tôi. “Vì tôi không muốn mỗi ngày tỉnh dậy lại phải nhắc bản thân cô chỉ ở đó do một hợp đồng một năm. Vì khi cô đứng trong họp báo nói mẹ cô không phải hung thủ, tôi đã biết mình không còn muốn bảo vệ cô như một rủi ro cần kiểm soát. Vì khi cô rời đi đêm qua, tôi không đau vì mất Cố phu nhân. Tôi đau vì Tô Mạn Ninh rời khỏi nơi đáng lẽ có thể là nhà nếu tôi đủ can đảm để nói sớm hơn.” Cổ họng tôi nghẹn lại. Tôi từng nghe anh nói những câu chắc như thông cáo khủng hoảng. Đây là lần đầu tiên anh vụng về đến vậy, và vì thế, nó không giống một màn trình diễn.
Tôi quay mặt nhìn ra ô cửa kính. Phía dưới tòa nhà, vài phóng viên đã lảng vảng ở vỉa hè đối diện, giả vờ mua cà phê nhưng ống kính vẫn hướng về cửa chính. Thế giới ngoài kia chưa buông tha chúng tôi. Họ muốn một đoạn video, một cái nắm tay, một dấu hiệu ly hôn, một bằng chứng yêu thật, hoặc một cảnh chia tay đủ đẹp để biến thành tiêu đề. Tôi nói: “Nếu tôi đi cùng anh bây giờ, họ sẽ nói tôi quay về làm Cố phu nhân. Nếu tôi không đi, họ nói chúng ta tan vỡ. Dù tôi chọn gì, họ cũng sẽ viết.” Anh gật đầu. “Vậy để họ viết phần của họ. Phần của chúng ta, lần này không cần diễn cho họ xem.”
Câu ấy rơi xuống rất khẽ, nhưng đủ khiến những phòng tuyến tôi dựng từ tối qua dao động. Tôi nhớ hợp đồng trong vali, nhớ dòng chữ hết hạn vào nửa đêm, nhớ bàn tay mình đã đặt bút xuống nhưng không ký. Tôi không muốn quay lại một cuộc hôn nhân vì sợ mất anh. Tình yêu, nếu thật sự là tôn trọng và lựa chọn, không thể bắt đầu bằng một người đóng vai người cần được cứu, một người đóng vai người cứu hộ. Tôi nói: “Hoài Châu, tôi chưa thể trả lời ngay. Không phải vì tôi không có cảm giác với anh. Mà vì tôi muốn biết khi không còn hợp đồng, không còn Thịnh Quang, không còn danh dự Tô gia đè lên vai, tôi sẽ chọn anh như thế nào.”
“Tôi biết.” Anh đáp quá nhanh, như thể đã chuẩn bị để đón cả sự từ chối. Tôi lấy từ ngăn kéo bản hợp đồng hôn nhân cũ mà mình đã mang theo và đặt nó giữa hai người. “Cuộc hôn nhân này bắt đầu bằng chữ ký của hai bên. Nếu muốn có một bắt đầu khác, chúng ta phải để cái cũ kết thúc rõ ràng. Nó từng cứu Vãn Thanh, từng bảo vệ Dĩ An, từng đưa tôi đến gần sự thật của mẹ. Nhưng nó đã hoàn thành vai trò của nó.” Hoài Châu nhìn bản hợp đồng, cuối cùng khẽ gật. “Đúng. Nó nên kết thúc như một phần quá khứ chúng ta không còn cần diễn nữa.”
Ngoài phòng, điện thoại bàn của lễ tân lại reo. Dĩ An ló đầu vào, định báo gì đó, nhưng nhìn thấy không khí trong phòng thì lặng lẽ lùi ra, còn rất cẩn thận đóng cửa lại. Tôi bỗng thấy buồn cười, nước mắt lại đến trước nụ cười. Hoài Châu đứng dậy, không tiến gần hơn khi chưa được tôi cho phép. Anh chỉ đặt tay lên mép bản hợp đồng cũ rồi dừng lại. “Mạn Ninh,” anh gọi tên tôi. Lần này, giọng anh không còn là giọng của Cố tổng, cũng không phải giọng của người chồng hợp đồng trước ống kính. “Nếu em muốn, chúng ta sẽ ký kết thúc cuộc hôn nhân hợp đồng này trước. Sau đó, không điều kiện di chúc, không thời hạn một năm, không nghĩa vụ hình ảnh.” Anh nhìn tôi, ánh mắt bình tĩnh mà run rất nhẹ ở nơi sâu nhất. “Em có muốn kết hôn với anh một lần nữa không?”
