Bỏ qua nội dung

Com Dem Hem Cu

Chương 17: Bát Cơm Bị Hất

Chương 17: Bát Cơm Bị Hất

Cổ tay người áo đen nghiêng thêm một chút, nước thịt kho sánh màu nâu đỏ trườn qua mép bát như một vệt dầu chậm. Đinh Mộc đứng khựng giữa lối đi, hai tay còn giữ khay trà nóng, mắt mở to đến mức trông chẳng khác gì vừa bị thầy giám thị bắt quả tang trốn tiết. Trong quán, tiếng đũa chạm bát nhỏ dần. Chỉ còn tiếng máy hút mùi cũ trên đầu bếp chạy khàn khàn, tiếng mưa bụi quệt vào mái tôn và tiếng điện thoại của gã đi cùng khẽ bắt nét lấy mặt Dật. Dật không rời mắt khỏi cái bát. Anh cũng không bước vội. Người muốn dựng chuyện luôn thích người khác vội trước mình.

“Đinh Mộc,” anh nhắc lại, giọng không cao nhưng đủ để cả quán nghe thấy, “đặt khay xuống bàn bên trái. Chậm thôi. Trà nóng mà đổ ra thì tiền thuốc bỏng tính vào lương em, anh không có quỹ từ thiện cho nhân viên hậu đậu.” Thằng bé cứng người một nhịp rồi ngoan ngoãn xoay cổ tay, đặt khay trà xuống chiếc bàn inox cạnh chú Phúc. Chú Phúc lập tức kéo mép khay vào sâu trong bàn, còn bà Lưu đưa tay chặn mấy đứa trẻ hàng xóm đang tò mò thò đầu tới. Dật lúc này mới cầm chiếc khăn lau bếp màu xám, vắt lên vai, hai tay để trống trước người như một đầu bếp chuẩn bị ra phục vụ chứ không phải một người đang bị khiêu khích.

Bát cơm bị hất xuống đúng khoảnh khắc ống kính điện thoại hạ thấp. Cơm trắng, nước thịt và một miếng củ cải văng ra nền xi măng, bắn lên chân ghế và mép tủ lạnh cũ. Âm thanh cái bát va xuống sàn không lớn, nhưng trong một quán đang nín thở, nó nghe như tiếng nắp nồi rơi giữa đêm. Người áo đen lập tức đứng bật dậy, kéo ghế kêu ken két. “Anh phục vụ kiểu gì vậy? Đồ ăn đổ hết lên người khách rồi!” Hắn nâng giày lên, trên mũi giày chỉ dính một chấm nước sốt nhỏ bằng hạt đậu. Người cầm máy lập tức dí điện thoại tới gần, giọng cố tình run lên: “Mọi người xem đi, quán cơm nổi tiếng trong hẻm Thanh Đăng đối xử với khách thế này à?”

Dật cúi nhìn bãi cơm trên nền, rồi nhìn đôi giày gần như sạch của hắn. “Đúng là đối xử tệ thật,” anh nói. “Tôi bán cơm, chưa kịp thu tiền mà bát đã hy sinh. Bát nhà tôi mua theo lố, nhưng nó cũng có lòng tự trọng.” Vài người quen bật cười rất khẽ, tiếng cười lập tức bị ánh mắt của hai gã lạ ép xuống. Dật không cười theo. Anh giơ tay ra hiệu cho Đinh Mộc lùi thêm nửa bước. “Không ai động vào chỗ này. Đinh Mộc lấy biển sàn ướt. Bà Lưu, phiền bà giữ mấy đứa nhỏ ngồi yên. Ai đang cầm điện thoại thì quay rộng một chút, quay cả sàn, cả bàn, cả tay tôi. Đừng quay sát mặt người khác nếu họ không đồng ý.”

Người cầm máy khựng lại rất nhanh, nhưng Hạ Miên đã đứng lên. Cô không chen vào giữa, cũng không giơ thẻ phóng viên như một lá bùa. Cô chỉ đặt sổ tay lên bàn, mở ghi âm bằng điện thoại của mình rồi nói rõ từng chữ: “Tôi là khách trong quán. Tôi ghi lại thời điểm xảy ra sự việc, không phát tán hình ảnh cá nhân của cư dân nếu chưa được đồng ý. Hiện tại bát cơm đã đổ xuống nền, nhân viên không va chạm với khách.” Giọng cô bình tĩnh đến mức khó chịu. Người áo đen quay phắt sang. “Cô là ai mà ghi?” Hạ Miên nhìn hắn. “Người vừa hỏi vệ sinh quán trước khi ăn chắc không sợ quy trình. Tôi chỉ đang giữ quy trình cho anh.”

Bà Lưu nghe đến đó thì suýt vỗ bàn, nhưng Dật nhìn bà một cái. Bà ngậm lại nửa câu mắng, chỉ hừ lạnh rồi kéo chú Phúc ngồi thấp xuống để tránh lọt mặt vào khung hình. Dật bước ra khỏi quầy bằng lối trong, dừng ở khoảng cách cách người áo đen hơn một cánh tay. Anh không chạm vào hắn. Anh thậm chí còn cố ý đứng lệch khỏi ống kính đang chĩa thẳng vào mình, để camera góc quầy phía trên có thể ghi rõ cả hai bàn tay anh. “Anh nói đồ ăn đổ lên người khách,” Dật nói. “Vậy trước hết kiểm tra có bị bỏng không. Nếu bỏng, tôi gọi cấp cứu và lập biên bản sự cố. Nếu không bỏng, anh ngồi lại, tôi đổi suất khác. Nếu anh cho rằng quán mất vệ sinh, tôi đưa giấy kiểm tra gần nhất và sổ nhập hàng cho anh xem. Còn nếu anh chỉ muốn quay một đoạn ngắn cho vui, tôi đề nghị chọn góc đẹp hơn. Mặt tôi buồn ngủ, lên hình không có tương lai.”

“Anh đừng đánh trống lảng.” Người áo đen giơ bàn tay phải lên, trên ngón tay không có vết nước sốt nào. “Trong cơm có đồ bẩn nên tôi mới phản ứng. Quán anh đông vì lợi dụng chuyện giải tỏa, bây giờ còn định lấp liếm à?” Hắn nói xong, người cầm máy lập tức cúi xuống bãi cơm, dùng đầu đũa từ bàn bên gẩy một sợi đen nằm giữa cơm và nước thịt. Sợi đó rất thẳng, rất bóng, giống sợi nylon cắt từ dây buộc túi hơn là tóc người. Dật nhìn nó hai giây, trong đầu hiện lên kho nguyên liệu, rổ rau, nắp nồi, khay đựng bát. Bếp của anh có thể lộn xộn, Đinh Mộc có thể vụng, nhưng không có loại dây buộc màu đen bóng ấy. Anh bỗng thấy cơn giận đi lên từ dạ dày, nóng hơn nồi canh hầm cả tối. Nỗi sợ lớn nhất của anh không phải bị chửi. Anh sợ quán này vì anh mà thành cái cớ để người ta giẫm lên cả hẻm.

Đinh Mộc không nhịn được, mặt đỏ bừng. “Anh tự—” “Im.” Dật cắt ngang, không quay đầu. Một chữ rất nhẹ mà thằng bé lập tức cứng họng. Người cầm máy như bắt được vàng, lập tức xoay ống kính về phía Đinh Mộc. “Nhân viên quán định nói gì vậy? Có phải biết trước đồ bẩn không?” Dật nghiêng người chắn một phần khung hình, vẫn không chạm vào ai. “Nhân viên quán định nói rằng nếu anh dùng đũa bàn khác gẩy hiện trường thì biên bản sẽ rất xấu. Nhưng nó còn nhỏ, nói không hay bằng tôi, nên tôi nói thay.” Anh quay sang Đinh Mộc. “Lấy hộp niêm phong đồ ăn trong ngăn thứ hai. Đừng lấy tay trần. Kẹp gắp, găng tay, túi trong suốt. Làm đúng như lần cô Hạ dạy khi lấy mẫu canh mặn tuần trước.”

Đinh Mộc nuốt nước bọt, chạy vào quầy. Hạ Miên liếc Dật một cái. Lần trước cô chỉ thuận miệng nói với anh cách giữ mẫu khi có khiếu nại vệ sinh, không ngờ anh thật sự nhớ. Dật cũng không nhìn cô. Anh nhìn người áo đen, giọng vẫn đều: “Anh vừa nói trong cơm có đồ bẩn. Tốt, chúng ta giữ mẫu. Bát còn lại trong nồi, camera bếp, sổ nhập hàng, khách chứng kiến, đều ở đây. Tôi không nói anh vu khống. Anh cũng đừng vội nói tôi lấp liếm. Làm ăn đêm sợ nhất không phải khách khó tính, mà là khách có năng khiếu dựng phim.”

Người áo đen cười khẩy. “Anh dọa tôi?” Dật lắc đầu. “Tôi đang tính tiền. Một suất cơm thịt kho hai mươi tám, bát vỡ mười hai, lau dọn miễn phí vì tôi còn chút đạo đức nghề nghiệp. Nếu anh muốn gọi cơ quan chức năng, tôi trừ tiền bát cho anh vì đã giúp quán tôi kiểm tra đêm khuya. Nếu anh muốn đi ngay, trả bốn mươi rồi đi. Chỗ này là quán cơm, không phải sân khấu. Muốn diễn cũng phải trả tiền điện.” Lần này tiếng cười trong quán rõ hơn. Không lớn, nhưng đủ làm mặt người cầm máy sượng đi. Hắn hạ điện thoại xuống một chút, rồi lại nâng lên như nhớ nhiệm vụ.

Không khí căng đến mức nồi thịt kho trên bếp sôi lục bục cũng nghe như tiếng ai nghiến răng. Chú Phúc run tay đặt bát cháo xuống. Bà Lưu nắm cổ tay ông, bàn tay già gân guốc nhưng chắc. Một anh tài xế công nghệ ở bàn trong lặng lẽ giơ điện thoại quay từ góc rộng, sau khi được người bên cạnh gật đầu đồng ý không lấy mặt. Cô bán bún thì gọi nhỏ cho tổ trưởng dân phố, giọng cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn lạc đi một chút. Những việc rất nhỏ ấy, nếu đặt trong một bộ phim chắc chẳng đáng một cảnh quay. Nhưng với Dật, chúng giống từng cái nêm chèn dưới chân bàn lung lay. Quán này không bỗng nhiên thành pháo đài. Nó chỉ có nhiều người cùng đặt tay lên mép bàn để bát canh khỏi đổ.

Người áo đen thấy thế, sắc mặt lạnh xuống. Hắn biết nếu ở lại lâu, câu chuyện sẽ có quá nhiều góc nhìn. Hắn giơ tay phủi vệt sốt gần như không tồn tại trên áo khoác, cười nhạt. “Một quán nhỏ mà quy trình ghê nhỉ. Nhưng khách ăn cơm bị đồ bẩn là thật. Anh cứ chờ xem.” Hắn móc ví, rút một tờ năm mươi đặt lên bàn rồi cố ý đẩy qua bãi nước thịt. Dật không cúi nhặt. Anh lấy kẹp gắp đặt tờ tiền vào một chiếc khay nhựa rỗng, như gắp một miếng xương cá. “Thối mười đồng. Tiền dính nước sốt, lát tôi rửa tay rồi trả. Không ai ở quán tôi được ăn chặn, kể cả ăn chặn của người diễn dở.” Người cầm máy tức đến méo miệng, nhưng đồng bọn đã kéo ghế đi trước. Hai gã rời quán nhanh hơn lúc vào, áo khoác đen khuất sau màn mưa bụi ở đầu hẻm.

Cửa quán vẫn mở, nhưng sau khi họ đi, không ai lập tức nói gì. Bát cơm trên sàn đã nguội rất nhanh. Miếng củ cải trắng nằm cạnh chân ghế, bị nước sốt nhuộm nâu một nửa, trông vừa buồn cười vừa đáng tiếc. Dật đứng nhìn nó một lúc rồi thở ra. “Đinh Mộc, lau sàn. Nhớ chụp ảnh trước khi lau. Bàn nào chưa ăn xong thì ăn tiếp, cơm nguội tôi không chịu trách nhiệm về tuổi thọ răng hàm. Ai sợ quán bẩn có thể không ăn nữa, tôi không giận. Nhưng đã gọi canh mà bỏ lại nửa bát thì tôi giận thật.” Không khí bị kéo lại bằng vài tiếng cười mệt. Đinh Mộc đeo găng tay, chụp ảnh bãi cơm, bỏ sợi nylon vào túi niêm phong, rồi mới lau sàn. Tay cậu run, nhưng lần này không phải vì sợ bị mắng. Cậu đang học cách không lao vào một cái bẫy chỉ vì thấy người mình thương bị xúc phạm.

Hạ Miên đi ra cửa, nhìn theo hướng hai người kia biến mất. “Họ không đến vì bát cơm.” Dật cầm muôi khuấy nồi thịt, lửa nhỏ lại, mặt không có biểu cảm gì. “Tôi biết. Người thật sự đói không hất cơm nhanh như vậy.” Cô quay lại. “Anh xử lý tốt hơn tôi tưởng.” “Cô tưởng tôi sẽ cầm chảo đuổi theo?” “Tôi từng nghĩ khả năng đó không thấp.” Dật liếc cô. “Chảo nhà tôi mới mua. Đuổi người không đáng, móp chảo mới đau.” Hạ Miên muốn cười, nhưng không cười nổi. Cô chỉ chỉ vào camera góc quầy. “Sao lưu ngay. Cả bản gốc camera, cả ảnh mẫu, cả lời kể của khách. Đừng gửi linh tinh. Họ có thể chờ anh nóng lên trên mạng rồi dùng từng câu của anh cắt lại.” Dật gật đầu, lần này không cà khịa. Anh tháo thẻ nhớ camera phụ bằng động tác chậm và chắc, như rút một cái xương nhỏ khỏi cổ họng.

Mười hai giờ kém mười, quán mới dọn xong khu vực bát cơm bị hất. Một vài khách đã về, nhưng phần lớn vẫn ngồi lại thêm, người uống trà, người giả vờ ăn chậm. Dật biết họ ở lại không phải vì đói. Anh không nói cảm ơn. Nói ra nghe giống kết sổ, mà đêm này chưa kết được. Đinh Mộc đang cặm cụi rửa khay thì điện thoại trong túi cậu rung lên liên tục. Một lần, hai lần, rồi dồn dập như tin nhắn lớp học khi có người bị điểm kém. Cậu lau tay vào tạp dề, mở máy, mặt trắng đi. “Anh Dật…” Giọng cậu nhỏ đến mức tiếng nước chảy cũng gần lấn mất. Dật quay đầu. Trên màn hình là một đoạn video dọc mới đăng, tiêu đề đỏ chói: Quán cơm chống giải tỏa bị tố mất vệ sinh, chủ quán uy hiếp khách ngay trong đêm. Đoạn đầu bị cắt mất cổ tay hất bát. Đoạn giữa chỉ còn mặt Dật lạnh tanh nói một chữ: “Im.”