Chương 10: Họ Tống
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 10: Họ Tống
Dật khóa cửa xong vẫn đứng thêm một lúc, tay giữ trên then như thể cái thanh sắt mỏng đó đủ ngăn cả thành phố ngoài kia. Hẻm sau mưa lạnh hơn thường lệ, mùi xi măng ướt len qua khe cửa, trộn với mùi dầu cũ còn bám trong bếp. Tờ thông báo giải tỏa ngoài tường đã ướt nhũn một góc, chữ “hợp tác” nhòe ra thành một vệt xám buồn cười. Anh nhìn dấu giày mới trước cửa qua lớp kính mờ, rồi kéo rèm vải xuống. Rèm vốn dùng để che nắng chiều, giờ nhìn giống một tấm băng gạc quá mỏng dán lên vết thương không chịu khép miệng.
Trong quán, Đinh Mộc vẫn ngủ trên ghế bố, một tay thò ra ngoài áo khoác, điện thoại úp cạnh cốc nước đã nguội. Cậu ngủ được là tốt. Người mười bảy tuổi nên ngủ, không nên nằm trong một quán cơm lúc gần sáng cạnh cuốn sổ của một người đã chết và dấu giày của một kẻ chụp lén. Dật bước nhẹ qua, kéo áo lại cho cậu, rồi quay về bàn inox. Cuốn sổ bìa nâu nằm đó, im lặng đến mức làm người ta bực mình. Có những thứ khi chưa xuất hiện thì biến đời người thành một cái hố trống; đến khi xuất hiện rồi lại biến cái hố đó thành miệng giếng, nhìn xuống chỉ thấy tối.
Anh lấy chiếc hộp bánh quy cũ trong ngăn dưới, đổ hết mấy gói trà túi lọc và dây chun ra ngoài. Hộp thiếc méo một góc, trên nắp in hình hoa hồng đỏ nhạt đến mức trông giống cà chua hỏng, nhưng ít nhất nó khô và kín. Dật lót hai lớp túi thực phẩm sạch, đặt cuốn sổ vào, kèm tờ lịch ghi ngày giờ và mẩu giấy nhỏ có dòng “Đã chuyển người lái. Đừng hỏi ở xưởng.” Đến khi ngón tay chạm mép giấy, anh lại khựng. Một phần rất nhỏ trong anh, phần vẫn quen xử lý rắc rối bằng cách cắt bỏ, bỗng nghĩ đến bếp gas sau lưng. Chỉ cần một ngọn lửa. Giấy cũ cháy rất nhanh. Sổ mất, người chụp lén có ảnh cũng chỉ là ảnh mờ. Đinh Mộc sẽ không bị kéo vào. Hạ Miên sẽ không phải mất việc thêm lần nữa. Mẹ Đinh Mộc có thể tiếp tục tan ca, về nhà, ngủ vài tiếng rồi lại đi làm. Còn anh, cùng lắm trở thành một ông chủ quán hèn hơn một chút, điều này nghe ra cũng không mới mẻ lắm.
Dật bật bếp.
Ngọn lửa xanh phụt lên, nhỏ và đều. Anh cầm cuốn sổ trong tay, mắt nhìn mép bìa đã sờn. Mười năm trước, anh cũng từng đứng trước một thứ không nên im lặng. Khi đó, anh trẻ hơn, sợ hơn, và được dạy quá kỹ rằng người nhà họ Tống không được làm gia đình mất mặt. Kết quả là mẹ anh biến thành một cái tên được nhắc bằng giọng tiếc nuối vừa đủ, còn sự thật thì nằm rải rác trong những dòng công thức ngụy trang như mỡ đông dưới đáy nồi. Nếu bây giờ anh đốt nó, anh không bảo vệ ai cả. Anh chỉ giúp những người kia làm nốt việc họ chưa làm xong.
“Đừng làm chuyện ngu.” Giọng Hạ Miên như còn ở đầu dây điện thoại đêm qua, tỉnh táo đến phát ghét.
Dật tắt bếp. Trong bóng tối nhạt trước bình minh, anh nghe tiếng van gas khép lại, khô và ngắn như một câu tự thú bị nuốt vào trong. Anh đặt cuốn sổ trở lại hộp, đóng nắp, rồi dùng băng keo giấy dán quanh mép hộp. Dán xong, anh viết lên nắp một dòng rất bình thường: “Trà lài – đừng lấy.” Viết xong lại thấy ngu, vì trong quán này thứ gì ghi “đừng lấy” thường bị Đinh Mộc lấy đầu tiên. Anh suy nghĩ hai giây, gạch thêm bên dưới: “Đồ kiểm toán thuế.” Lần này có vẻ an toàn hơn.
Điện thoại của Đinh Mộc rung lên. Cậu bật dậy nhanh như bị ai đá khỏi giấc mơ, suýt lăn khỏi ghế bố. Dật chụp lấy điện thoại trước khi nó rơi xuống đất, nhìn màn hình rồi đưa lại. Tin nhắn chỉ có mấy chữ: “Mẹ tan ca. Đừng gọi ở xưởng. Chiều về.” Đinh Mộc đọc xong, vai xẹp xuống rõ rệt, vừa nhẹ nhõm vừa sợ hơn. “Sao mẹ em bảo đừng gọi ở xưởng?”
“Vì xưởng không phải chỗ tổ chức họp phụ huynh.” Dật quay đi lấy nồi nhỏ, giọng vẫn đều. “Ngủ thêm đi. Sáng tôi nấu cháo. Ăn xong về tắm, đi học. Còn cái mặt kia, đừng đem ra đường dọa trẻ mẫu giáo.”
Đinh Mộc ôm điện thoại, không bị lừa hoàn toàn nhưng vẫn gục đầu xuống. “Chú Dật, chú có đang gặp chuyện gì không?”
“Có.” Dật vo gạo, nước lạnh chảy qua kẽ tay. “Giá gas tăng. Cậu ăn nhiều. Đời tôi bị hai thế lực này kẹp cổ.”
“Em hỏi nghiêm túc.”
“Tôi cũng nghiêm túc. Một thiếu niên đang tuổi lớn có thể làm phá sản quán cơm nhỏ nhanh hơn cả chủ đầu tư.” Anh đổ gạo vào nồi, đậy nắp lại. “Ngủ đi. Khi nào chuyện đó cần cậu biết, tôi sẽ nói. Còn trước mắt, việc của cậu là đừng ký giấy lạ, đừng vào nhà máy, đừng làm anh hùng giá rẻ. Anh hùng giá rẻ thường đắt tiền viện phí.”
Đinh Mộc mím môi. Cậu có vẻ muốn cãi, nhưng tin nhắn của mẹ còn sáng trên tay đã kéo cậu về đúng tuổi của mình. Cậu nằm xuống, kéo áo khoác qua đầu, chỉ để lộ một câu lầm bầm: “Chú nói nhiều hơn mẹ em nữa.” Dật không đáp. Anh đứng trước bếp, nhìn nồi cháo bắt đầu sôi lăn tăn, rồi mới nhận ra mình chưa cho muối. Một nồi cháo trắng không có muối vẫn ăn được, nhưng nhạt đến mức làm người ta nhận ra người nấu đang để đầu óc ở chỗ khác.
Ở tầng hai mươi ba của tòa nhà Tống thị, máy pha cà phê tự động vừa báo lỗi thiếu nước lần thứ hai. Căn phòng họp nhỏ vẫn bật đèn từ đêm, trên bàn là bản đồ dự án cải tạo khu Đông Vân Giang, vài tập hồ sơ thu mua và một chiếc máy tính bảng đang mở ảnh chụp qua lớp kính mờ. Người trong ảnh mặc áo thun cũ, tạp dề sẫm màu, đứng cạnh bàn inox. Mặt không rõ hoàn toàn, nhưng đường nét nghiêng xuống, cách giữ vai và vết bỏng nhỏ trên mu bàn tay thì quá đủ đối với những người từng nhìn cậu bé đó lớn lên trong nhà họ Tống.
Tống Trác Thành đặt tách cà phê xuống, không vội nói. Ông phóng to ảnh đến khi bìa cuốn sổ nâu cạnh tay người trong ảnh lộ ra một vệt sáng mờ. Một trợ lý đứng bên cạnh giữ im lặng, im lặng kiểu được trả lương để biết lúc nào không nên thở mạnh. Mấy phút sau, Tống Khải Minh bước vào. Ông không mặc vest đầy đủ, chỉ khoác áo ngoài trên sơ mi, tóc bạc ở thái dương chưa kịp chải gọn. Người đàn ông từng có thể khiến cả phòng họp im xuống chỉ bằng một cái nhìn bỗng đứng yên trước màn hình hơi lâu.
“Ảnh từ đâu?” ông hỏi.
“Người của dự án ở hẻm Thanh Đăng gửi lên.” Tống Trác Thành đáp, giọng vừa đủ bình thản. “Ban đầu họ chỉ theo dõi phản ứng cư dân sau thông báo giải tỏa. Không ngờ chủ quán lại là người quen.”
Tống Khải Minh không nhìn em trai. Mắt ông vẫn dính trên người trong ảnh. Mười năm không làm một khuôn mặt biến mất. Nó chỉ khiến người ta tưởng mình đã quên, đến khi gặp lại mới biết ký ức chưa từng lịch sự như vậy. “Nó dùng tên gì?”
“Lâm Dật.” Trác Thành ngừng nửa nhịp, rồi nói tiếp, rất nhẹ. “Theo họ mẹ.”
Không khí trong phòng lạnh xuống dù điều hòa vẫn giữ nguyên nhiệt độ. Tống Khải Minh đưa tay chạm mép máy tính bảng, nhưng không kéo ảnh về gần hơn. Cử chỉ đó làm ông trông già đi nhiều hơn mái tóc bạc. “Nó ở đó bao lâu rồi?”
“Có thể vài năm. Quán đăng ký nhỏ, giấy tờ sạch, không gây chú ý. Nếu không có dự án thu mua, chúng ta chưa chắc phát hiện nhanh.” Trác Thành nói như đang phân tích một rủi ro kinh doanh, không phải nói về đứa cháu bỏ nhà. “Vấn đề không chỉ là nó. Trong ảnh có cuốn sổ. Em không chắc là sổ gì, nhưng thời điểm này quá trùng hợp.”
Tống Khải Minh cuối cùng quay sang nhìn ông. “Chú muốn làm gì?”
“Đưa nó về trước.” Trác Thành đáp. “Ít nhất không để một phóng viên tuyến đêm, mấy cư dân sắp bị giải tỏa và một cuốn sổ không rõ nguồn gốc biến chuyện nhà thành chuyện công chúng. Anh cả, Dật còn trẻ, có thể bị người ngoài lợi dụng.”
Từ “còn trẻ” rơi xuống bàn họp nghe rất sai. Người trong ảnh đã ba mươi hai tuổi. Anh có vết bỏng trên tay, có quán cơm, có những đêm phải tự khóa cửa vì bị chụp lén. Nhưng trong miệng họ Tống, anh vẫn là một người cần được đưa về, được sắp xếp, được đặt lại vào vị trí không làm ai khó xử.
Tống Khải Minh im lặng rất lâu. Ông không hỏi vì sao phải có người đứng ngoài quán con trai mình lúc gần sáng. Ông cũng không hỏi cuốn sổ kia có thể là của ai. Sự im lặng đó không sắc như dao, nhưng nó giống một cánh cửa đã đóng quá nhiều năm, bản lề rỉ sét đến mức mở ra cũng phát đau. Cuối cùng, ông lấy điện thoại, bấm một số lưu rất sâu trong danh bạ.
Tống Duệ bắt máy sau hồi chuông thứ ba. Giọng anh tỉnh, có lẽ đã bắt đầu ngày làm việc từ trước khi trời sáng. “Ba?”
“Con đến hẻm Thanh Đăng một chuyến.” Tống Khải Minh nói. “Đưa em con về.”
Đầu dây im một nhịp. “Em con nào?”
Tống Khải Minh nhìn ảnh trên màn hình lần nữa. Trong ảnh, người thanh niên mặc áo thun bạc màu đang cúi đầu bên cuốn sổ, giống Lâm Chiêu Hòa ở dáng vẻ cứng đầu nhất, và giống ông ở phần im lặng đáng ghét nhất. “Tống Dật.”
Ở quán cơm cuối hẻm, Dật múc cháo ra bát, nếm thử rồi cau mặt. Nhạt thật. Anh thêm một nhúm muối, khuấy đều, nhưng vị nhạt ban đầu vẫn còn như một lỗi đã kịp ngấm xuống đáy nồi. Ngoài kia, trời bắt đầu sáng. Hẻm Thanh Đăng lộ ra từng mảng tường cũ, dây điện chằng chịt, bảng hiệu ướt nước và tờ thông báo giải tỏa dán lệch dưới gió. Dật đặt bát cháo trước ghế bố của Đinh Mộc, rồi nhìn hộp thiếc giấu dưới kệ gạo. Anh không biết tấm ảnh đã đi đến đâu, cũng không biết họ Tống sẽ mất bao lâu để tìm đến. Nhưng lần đầu tiên sau mười năm, cái họ ấy không còn nằm yên sau lưng anh nữa.
Ở đầu bên kia thành phố, Tống Duệ mặc áo khoác, nhận chiếc máy tính bảng từ trợ lý và nhìn bức ảnh chụp qua kính mờ. Anh chỉ nhìn vài giây đã nhận ra người trong đó. Khóe môi anh không cười, nhưng giọng nói rất thấp khi bảo tài xế chuẩn bị xe. “Hẻm Thanh Đăng.”
Chiếc xe đen rời khỏi tầng hầm Tống thị lúc thành phố vừa vào giờ cao điểm đầu tiên. Trên màn hình còn sáng, dưới tấm ảnh mờ của ông chủ quán cơm đêm, tin nhắn của Tống Khải Minh nằm gọn trong một dòng: “Đưa Tống Dật về nhà.”
