Chương 29 - Chương 29: Phiên Điều Trần Cổ Đông
Chương 29: Phiên Điều Trần Cổ Đông
“Khóa đường tiền quảng cáo” nghe giống một câu ra lệnh đơn giản, nhưng trong hệ thống truyền thông số, mỗi đồng tiền đều có quá nhiều lớp vỏ. Tôi nhìn dòng chữ Cố Thừa Viễn ở góc ảnh chụp màn hình, ngón tay đặt trên mép bàn lạnh đến mức hơi tê. Nếu công khai quá sớm, ông ta sẽ nói đó chỉ là ảnh chụp không đủ giá trị. Nếu chậm một bước, dấu vết thanh toán có thể bị đổi tên thành chi phí vận hành bình thường.
Hoài Châu gọi thẳng cho pháp chế nội bộ. Giọng anh không cao, nhưng từng chữ đều như đóng vào biên bản khẩn: “Gửi thông báo bảo toàn dữ liệu cho tài chính, mua media và tất cả nhà cung cấp liên quan. Không hủy đơn, không sửa mô tả thanh toán, không thay người phụ trách. Ai thao tác sau mười một giờ hai mươi bảy phút phải để lại nhật ký truy cập.” Anh ngắt máy, quay sang tôi. “Cô cần gì để trình bày trước cổ đông?”
Tôi kéo máy tính bảng về phía mình. “Bốn thứ. Ảnh chụp của Lục Nghiên phải được đối chiếu bằng dữ liệu gốc từ nền tảng. Danh sách tài khoản khuếch tán phải tách được tự nhiên và trả phí. Tân Nhuệ Số phải được chứng minh là nhà cung cấp thật trong hệ thống hợp đồng. Và tôi không đứng trước cổ đông với tư cách người vợ cầu xin được tin. Tôi có thể trình bày như cố vấn khủng hoảng được mời hỗ trợ, nhưng không làm nhân chứng tự bào chữa cho Tô gia.”
Ánh mắt Hoài Châu dừng trên mặt tôi lâu hơn bình thường. Anh gật đầu: “Được. Cô sẽ đứng với tư cách cố vấn khủng hoảng độc lập của phiên điều trần, do tôi mời. Những phần liên quan đến Vãn Thanh và mẹ cô sẽ không đưa vào nếu chưa có xác minh pháp chứng.” Nói xong, anh đặt cạnh tay tôi một cốc nước ấm và hộp thuốc đau dạ dày đã bóc sẵn vỉ. “Uống trước. Phiên này sẽ không ngắn.”
Tôi uống thuốc, lau hơi nước trên ngón tay, rồi mở lại bản đồ dư luận đỏ rực trên màn hình. Một người từng quen kiểm soát mọi rủi ro đang học cách hỏi tôi cần gì trước khi sắp xếp mọi chuyện. Sự thay đổi ấy chưa đủ làm vết nứt cũ khép lại, nhưng đủ để tôi không đi vào căn phòng tiếp theo với cảm giác chỉ có một mình. “Bắt đầu từ dòng thời gian,” tôi nói. “Người ta có thể phủ nhận động cơ, nhưng rất khó phủ nhận thứ tự xảy ra.”
Mười hai giờ kém mười, phiên điều trần cổ đông bất thường được triệu tập. Lý do ghi rất khô: đánh giá rủi ro quản trị phát sinh từ khủng hoảng truyền thông và quyền điều hành của tổng tài. Nhưng trong nhóm chat nội bộ, câu chữ đã bị đẩy thành một phiên xét xử khác: Cố Hoài Châu có đặt vợ lên trên lợi ích Thịnh Quang hay không. Tôi không ngạc nhiên. Chiến dịch muốn hạ một người thường bắt đầu bằng câu hỏi khiến nghi ngờ trông giống đạo đức.
Phòng điều trần ở tầng ba mươi bảy không rộng như phòng họp hội đồng buổi sáng, nhưng áp lực lại đặc hơn. Rèm kính kéo kín, hai camera nội bộ hướng về bàn chủ tọa, màn hình lớn hiển thị mã phiên họp và danh sách người dự. Tôi bước vào sau Hoài Châu nửa bước, nghe tiếng thì thầm lướt qua như giấy cọ vào nhau. Cố Thừa Viễn ngồi ở dãy bên phải, áo vest phẳng không một nếp, vẻ mặt ôn hòa đến mức nếu không có dòng tiền kia, tôi cũng sẽ tin ông ta chỉ là một người chú đang lo cho tập đoàn.
Một cổ đông lớn mở lời trước khi thư ký đọc xong quy trình: “Tôi phản đối việc bà Cố tham dự. Vấn đề hôm nay liên quan trực tiếp đến bà ấy và Tô gia.” Tôi đặt tập tài liệu xuống, không ngồi ngay. “Nếu hôm nay hội đồng xét xem Tô gia có vô tội hay không, tôi không nên là người trình bày. Nhưng nội dung tôi được mời trình bày là cơ chế khuếch tán của ba nhãn tiêu cực đang tác động đến quyết định quản trị của Thịnh Quang. Tôi không yêu cầu quý vị tin tôi. Tôi chỉ yêu cầu quý vị nhìn dữ liệu trước khi bỏ phiếu trên một cơn bão được mua bằng tiền.”
Căn phòng yên xuống một chút. Hoài Châu ngồi ở vị trí chủ tọa, không nói thay, cũng không kéo tôi ra sau lưng anh. Lần này im lặng của anh giống một cánh cửa mở sẵn, để tôi đứng trong vùng sáng với năng lực của mình.
Tôi kết nối máy tính bảng với màn hình lớn. Trang đầu tiên chỉ có một đường thời gian. “Tám giờ mười bảy phút, nhãn ‘Tô gia đạo dữ liệu’ xuất hiện từ mười hai tài khoản có lịch hoạt động tương đồng. Tám giờ hai mươi chín phút, hai nhãn còn lại được kích hoạt trong cùng cụm tài khoản. Điểm bất thường là mã theo dõi quảng cáo được gắn trước khi lượng thảo luận tự nhiên tăng. Nói đơn giản, câu chuyện không phải bùng lên rồi mới được mua thêm vị trí. Nó được mua vị trí trước để tạo cảm giác bùng lên.” Tôi chuyển trang. Những đường nối hiện ra giữa tài khoản gốc, tài khoản khuếch đại, đơn vị đặt mua và khung giờ thanh toán. “Đây là phần đối chiếu do pháp chế Thịnh Quang niêm phong lúc mười một giờ ba mươi bảy phút, dữ liệu lấy từ cổng đối soát nhà cung cấp. Ảnh chụp của Lục Nghiên chỉ là manh mối ban đầu, không phải nguồn duy nhất.”
Một thành viên kiểm toán nhíu mày: “Cô đang muốn nói Cố phó chủ tịch đứng sau?” Tôi nhìn sang Cố Thừa Viễn. Ông ta cũng nhìn tôi, khóe môi còn giữ độ cong rất nhẹ. Tôi đáp: “Không. Tôi đang nói đường tiền hiện tại đi qua Tân Nhuệ Số, sau đó liên kết với một quỹ truyền thông nằm trong danh mục hợp tác có chữ ký phê duyệt của Cố phó chủ tịch. Chừng đó chưa đủ để kết luận ai là chủ mưu, nhưng đủ để hội đồng không thể bỏ phiếu đình chỉ quyền điều hành của Cố tổng dựa trên một làn sóng dư luận có dấu hiệu bị thao túng.”
Cố Thừa Viễn đặt tay lên micro. “Mạn Ninh nói rất chuyên nghiệp. Chú thừa nhận dữ liệu này đáng được rà soát. Nhưng doanh nghiệp lớn có hàng trăm hợp đồng tư vấn. Chữ ký phê duyệt không đồng nghĩa với chỉ đạo nội dung. Nếu hôm nay chúng ta vì một đường tiền chưa hoàn chỉnh mà bỏ qua rủi ro từ Tô gia, cổ đông có quyền đặt câu hỏi liệu tổng tài và vợ anh ta có đang dùng một nghi vấn khác để che một nghi vấn cũ hay không.”
Ông ta nói “vợ anh ta” rất chậm. Mũi dao ấy không nhằm vào chứng cứ, mà nhằm vào vị trí của tôi trong căn phòng này. Tôi kéo trang tiếp theo lên màn hình. “Vậy tôi đề xuất quy trình loại bỏ thiên vị. Một, thành lập tổ kiểm toán đặc biệt gồm thành viên độc lập, đơn vị kiểm toán truyền thông bên ngoài và đại diện pháp chế không thuộc tuyến của Cố tổng lẫn Cố phó chủ tịch. Hai, toàn bộ hợp đồng với Tân Nhuệ Số và các nhà cung cấp liên quan bị đóng băng. Ba, mọi tài liệu liên quan đến Vãn Thanh, Tô Dĩ An và Tần Uyển tiếp tục do pháp chứng độc lập bảo quản. Bốn, trước khi có kết quả sơ bộ, hội đồng không dùng làn sóng dư luận hiện tại làm căn cứ duy nhất để tước quyền điều hành của Cố Hoài Châu.”
Một cổ đông vốn phản đối Hoài Châu gõ bút xuống mặt bàn. “Nếu tổ kiểm toán chứng minh đường tiền không liên quan đến Cố phó chủ tịch thì sao?” Tôi đáp: “Thì tôi chấp nhận kết quả đó. Khủng hoảng không được xử lý bằng việc chọn người mình ghét để kết tội, mà bằng việc khóa mọi khả năng bị thao túng. Hôm nay tôi không yêu cầu quý vị minh oan cho Tô gia. Tôi yêu cầu quý vị đừng để quyền điều hành của Thịnh Quang bị quyết định bởi một chiến dịch trả phí chưa được xác minh.”
Hoài Châu lúc này mới mở micro: “Tôi chấp nhận để tổ kiểm toán đặc biệt rà soát cả quyết định của tôi trong bảy mươi hai giờ qua. Những phần liên quan trực tiếp đến vợ tôi, tôi sẽ không tham gia phê duyệt kết luận. Nhưng tôi không chấp nhận từ bỏ quyền điều hành vì một chiến dịch có dấu hiệu dùng tiền để dựng áp lực cổ đông. Nếu hội đồng muốn bảo vệ Thịnh Quang, hãy bảo vệ quy trình trước.”
Thư ký phát phiếu biểu quyết điện tử. Những con số trên màn hình bắt đầu nhảy. Tôi không nhìn Hoài Châu, cũng không nhìn Cố Thừa Viễn. Tôi nhìn cốc nước trước mặt mình, thấy tay mình cuối cùng đã thôi run. Kết quả hiện lên sau mười lăm giây: đề xuất đình chỉ tạm thời quyền điều hành của Cố Hoài Châu không đủ tỷ lệ thông qua; đề xuất thành lập tổ kiểm toán đặc biệt và đóng băng nhà cung cấp liên quan được thông qua với đa số thấp. Thắng lợi ấy rất mỏng, mỏng như một lớp kính vừa chặn được viên đá đầu tiên. Nhưng đôi khi chỉ cần một lớp kính ấy để có thêm thời gian cứu sự thật khỏi bị giẫm nát.
Cố Thừa Viễn không nổi giận. Ông ta thậm chí còn vỗ tay rất nhẹ. “Tốt. Có quy trình là tốt.” Giọng ông ta vẫn ôn hòa, nhưng tôi bỗng thấy lạnh ở sống lưng. Người bị chặn đường mà vẫn bình tĩnh thường không phải vì không đau, mà vì còn một con đường khác. Tôi vừa nghĩ đến đó thì màn hình cảnh báo dư luận ở góc phòng bật đỏ. Không chỉ một điện thoại rung, mà gần như toàn bộ điện thoại trên bàn cùng sáng lên. Một bản tin khẩn từ tài khoản tài chính có lượng theo dõi lớn được đẩy lên đầu luồng: “Tài liệu cũ hé lộ: Tần Uyển từng nhận tiền trong chiến dịch hủy hoại danh tiếng, con gái nay dùng chiêu cũ cứu chồng.”
Không khí trong phòng đông cứng. Tôi mở bản tin bằng chính điện thoại của mình. Ở giữa bài là một đoạn video bốn mươi bốn giây, tiêu đề phụ ghi: “Lời thú nhận bị giấu ba năm.” Tôi chưa kịp bấm phát thì mắt đã dừng lại ở mã thời gian nhỏ nằm dưới góc khung hình: 17:42 – 18:26. Đó là đoạn bị mất trong video mẹ tôi để lại.
Cố Thừa Viễn ngẩng lên nhìn tôi, vẻ mặt thương tiếc đến hoàn hảo. “Mạn Ninh,” ông ta nói rất khẽ, đủ để cả phòng nghe thấy, “cháu vừa dạy chúng tôi phải phân biệt dư luận tự nhiên và dư luận được mua. Vậy cháu có thể giải thích vì sao mẹ cháu lại tự gọi mình là kẻ giết danh tiếng không?”
