Chương 28 - Chương 28: Cô Ấy Là Vợ Tôi
Chương 28: Cô Ấy Là Vợ Tôi
“Tôi từ chối ly hôn.”
Câu ấy rơi xuống cuối phòng họp như một con dấu đóng thẳng lên mặt bàn gỗ. Trong một giây rất ngắn, không ai nói gì. Tôi nghe rõ tiếng điều hòa, tiếng bút của thư ký dừng giữa trang biên bản, và nhịp tim của chính mình. Hoài Châu nói rất thấp, bình tĩnh đến gần như lạnh. Chính vì lạnh nên nó không giống diễn, mà giống một quyết định đã cân qua toàn bộ hậu quả.
Phòng họp lập tức vỡ ra. Một cổ đông đập tay xuống bàn: “Cố tổng, anh có hiểu mình vừa nói gì không? Đây là trách nhiệm với tập đoàn.” Người khác kéo tập phương án truyền thông về phía mình, nhắc rằng thị trường không chờ sự thật, nhà đầu tư chỉ nhìn phản ứng đầu tiên. Tôi đứng phía sau ghế phụ, bàn tay đặt trên túi hồ sơ. Khi một nhóm người muốn biến quyết định vô căn cứ thành “trách nhiệm”, họ thường nói rất nhiều về số đông: cổ đông, nhân viên, giá cổ phiếu, danh tiếng, tương lai. Càng nhiều danh từ lớn được đưa ra, người bị đẩy lên bàn hiến tế càng khó được gọi đúng tên.
Cố Thừa Viễn không vội chen vào. Ông ta chỉ nhìn Hoài Châu bằng ánh mắt của một trưởng bối đang thất vọng. “Hoài Châu, cháu có quyền bảo vệ vợ mình trong phạm vi đời tư. Nhưng khi cuộc hôn nhân này liên quan đến điều kiện quyền biểu quyết và giá cổ phiếu, hội đồng không thể xem nó là chuyện riêng. Cháu càng đứng ra che chắn, công chúng càng cho rằng Thịnh Quang thừa nhận lỗi của Tô gia mà vẫn cố bao che.” Ông ta dùng chữ “vợ” rất nhẹ, nhưng trong câu ấy, tôi vẫn chỉ là một biến số rủi ro, thứ nếu giữ lại thì đắt, nếu cắt bỏ thì có vẻ sạch sẽ.
Hoài Châu đẩy bản thông cáo mẫu sang một bên, rồi ra hiệu cho thư ký không tắt ghi âm. Một cuộc họp kín có thể nói những lời rất khó nghe, nhưng bản ghi chính thức bắt mọi người nhớ rằng lời nói cũng là trách nhiệm. Anh nhìn qua từng người: “Tôi hiểu đây không phải chuyện tình cảm cá nhân. Vì thế tôi càng không chấp nhận phương án lấy đời tư làm công cụ xử lý khủng hoảng. Ly hôn lúc này không phải tách bạch lợi ích, mà là phát ra tín hiệu rằng chúng ta đã kết luận Tô gia có lỗi trước khi có kết quả điều tra. Yêu cầu Vãn Thanh bàn giao dữ liệu khi chưa có căn cứ pháp lý không phải bảo vệ tập đoàn, mà là đặt Thịnh Quang vào nghi vấn can thiệp chứng cứ.”
Một thành viên hội đồng lạnh giọng: “Vậy anh định lấy gì để trấn an thị trường? Một câu anh tin cô ấy sao?” Hoài Châu nghiêng mắt về phía tôi. Ánh nhìn ấy rất nhanh, không đủ để bất kỳ ai trong phòng diễn giải thành mềm yếu, nhưng đủ để tôi thấy phần mệt mỏi anh giấu sau hàng mi. Rồi anh quay lại, nói rõ ràng: “Tôi không yêu cầu thị trường tin cảm xúc của tôi. Tôi yêu cầu hội đồng tin quy trình. Nhưng tôi cũng nói rõ một điều: Tô Mạn Ninh là vợ tôi, không phải vật hi sinh của bất kỳ phương án truyền thông nào.”
Lồng ngực tôi như bị ai đó ấn nhẹ xuống. Từ ngày ký hợp đồng, hai chữ “vợ tôi” đã được anh nói trước ống kính, trước Cố gia, trước truyền thông. Mỗi lần nghe, tôi đều tự nhắc đó là vai diễn. Nhưng lần này không có máy quay, không có phóng viên, chỉ có một căn phòng đầy người muốn anh gạch tên tôi khỏi phương án rủi ro. Tôi không muốn vì một câu nói mà quên hết những điều anh từng giấu. Nhưng phòng vệ cảm xúc vẫn hé ra một khe rất nhỏ, đủ để gió lạnh không thổi thẳng vào xương.
Cố Thừa Viễn khẽ thở dài. “Cháu nói như vậy, hội đồng sẽ hiểu rằng cháu đặt cô ấy lên trên Thịnh Quang.” Tôi bước lên một bước trước khi Hoài Châu trả lời. “Không,” tôi nói. “Anh ấy đang đặt quy trình lên trên phản ứng hoảng loạn. Còn tôi cũng không cần Cố tổng dùng cảm xúc để bảo vệ mình.” Tôi nhìn thẳng vào Cố Thừa Viễn. “Nếu hội đồng cần phương án truyền thông, tôi có bản khung: một, Thịnh Quang không can thiệp vào kết luận pháp lý về Vãn Thanh và Tô Dĩ An; hai, dữ liệu liên quan đến Bạch Lộ và video của mẹ tôi được bên pháp chứng độc lập bảo quản, chỉ bàn giao theo thủ tục hợp pháp; ba, Thịnh Quang mời đơn vị kiểm toán truyền thông bên ngoài rà soát các chiến dịch tiêu cực trong bảy mươi hai giờ qua.”
Có người cau mày: “Cô muốn Thịnh Quang tự điều tra mình trước mặt công chúng?” Tôi đáp: “Nếu không tự điều tra, người khác sẽ điều tra thay quý vị bằng tin đồn. Khủng hoảng cấp hai không đến từ scandal ban đầu, mà đến từ cách tổ chức phản ứng. Cắt bỏ tôi có thể làm vài tiêu đề dịu đi trong hai giờ, nhưng sẽ tạo ra câu hỏi lớn hơn: vì sao Thịnh Quang vội vã đẩy một người liên quan ra khỏi quan hệ hôn nhân đúng lúc chứng cứ cũ vừa xuất hiện?” Tôi dừng lại. “Thị trường không chỉ ghét rủi ro. Thị trường ghét nhất cảm giác có người đang giấu rủi ro.”
Sắc mặt của vài cổ đông thay đổi. Không phải họ bỗng tin tôi, mà vì họ bắt đầu tính được chi phí của phương án kia. Hoài Châu tiếp lời ngay khi khoảng lặng xuất hiện: “Trong hai giờ tới, bộ phận pháp chế lập danh sách tài liệu liên quan đến Vãn Thanh và Tô Dĩ An, niêm phong nội bộ, không ai được tự ý tiếp cận. Quan hệ nhà đầu tư chuẩn bị phiên cập nhật đặc biệt sau khi thị trường đóng cửa buổi sáng. Bộ phận kiểm toán truyền thông mời đơn vị bên ngoài vào. Mọi hợp đồng mua quảng cáo, đẩy chủ đề và phân phối nội dung có liên quan đến ba nhãn tiêu cực vừa nêu phải được bảo toàn.”
Từ “hợp đồng mua quảng cáo” khiến mắt Cố Thừa Viễn khẽ động. Rất nhẹ thôi, giống một vệt bụi rơi qua ánh đèn. Nhưng người thật sự bình thản sẽ không sợ một danh mục chứng từ. Ông ta đặt tay lên tách trà, giọng vẫn mềm: “Điều tra nội bộ cần phạm vi rõ ràng. Nếu mở quá rộng, sẽ khiến nhân viên hoang mang.” Hoài Châu nhìn ông ta. “Phạm vi là tất cả khoản chi có dấu hiệu khuếch tán scandal nhằm vào Vãn Thanh, Tô Dĩ An, Tần Uyển và cuộc hôn nhân của tôi. Ai không liên quan sẽ không bị ảnh hưởng. Ai liên quan thì càng không nên được bảo vệ bằng hai chữ hoang mang.”
Cuộc họp bị tạm dừng mười lăm phút để các thành viên hội đồng trao đổi riêng. Khi cửa phòng phụ khép lại, tôi mới nhận ra lòng bàn tay mình đã ướt. Hoài Châu đứng cạnh cửa kính, tháo khuy áo vest đầu tiên như vừa cởi bớt một lớp giáp. Anh đưa tôi chai nước chưa mở: “Xin lỗi. Tôi đã để cô phải đứng trước họ.” Tôi nhận chai nước. “Không phải anh để tôi đứng trước họ. Họ vốn đã kéo tôi lên bàn rồi.” Tôi nhìn anh, nói chậm để cả mình cũng nghe rõ ranh giới ấy. “Tôi sẽ giúp anh phản công, không phải vì tôi cảm động trước một câu ‘vợ tôi’, mà vì tuyến tấn công vào tôi, Dĩ An và quyền điều hành của anh là cùng một tuyến. Nhưng từ giờ, bất kỳ tài liệu nào liên quan đến Vãn Thanh, mẹ tôi hoặc Dĩ An, anh không được giấu tôi.”
Anh không né tránh ánh mắt tôi. “Được.” Chỉ một chữ, không hứa dài, không giải thích thêm. Nhưng lần này tôi cần đúng một chữ ấy hơn mọi lời trấn an. Những lời xin lỗi có thể làm vết thương bớt chảy máu, còn quyền được biết mới quyết định vết thương có bị mở lại hay không. Tôi mở chai nước, uống một ngụm nhỏ. Dạ dày vẫn âm ỉ đau; hộp thuốc anh đưa sáng nay đang nằm trong túi hồ sơ.
Mười một giờ mười, chúng tôi chuyển sang phòng tác chiến truyền thông của Thịnh Quang. Màn hình lớn chia thành bốn luồng dữ liệu: cảm xúc công chúng, tài khoản khuếch tán, đường đi của chủ đề nóng, và các khoản mua vị trí quảng cáo có thể đối soát bằng hóa đơn. Tôi yêu cầu bỏ tất cả câu chữ tình cảm khỏi thông cáo dự thảo. Không “tin tưởng vợ”, không “đồng cam cộng khổ”, không biến một lựa chọn đúng quy trình thành màn trình diễn tình yêu. Bản thông cáo cuối cùng chỉ giữ ba ý: tôn trọng điều tra độc lập, không can thiệp chứng cứ của Vãn Thanh, bảo toàn và rà soát dữ liệu truyền thông trả phí. Hoài Châu chỉ sửa “bà Tô Mạn Ninh” thành “vợ tôi, bà Tô Mạn Ninh”. Tôi nhìn dòng chữ ấy, định nói không cần. Nhưng rồi lại thôi.
Điện thoại rung lên. Lục Nghiên gửi tới ba ảnh chụp màn hình và một dòng tin nhắn: “Tao nhờ nguồn trong giới mua media kiểm tra các gói đẩy chủ đề sáng nay. Không phải lan truyền tự nhiên. Có tiền.” Tôi mở ảnh đầu tiên. Ba nhãn tiêu cực xuất hiện đúng như báo cáo hội đồng: “Tô gia đạo dữ liệu”, “Thịnh Quang che chắn người nhà”, “Cố tổng mê vợ bỏ cổ đông”. Mỗi nhãn đều có mã gói quảng cáo, khung giờ mua và đơn vị trung gian. Ảnh thứ hai là bảng đối soát thanh toán. Đơn vị mua đi qua một công ty quảng cáo nhỏ tên Tân Nhuệ Số. Tôi chưa từng nghe cái tên này, nhưng Hoài Châu nhìn thấy thì sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Cô gửi tôi ảnh thứ ba.” Anh nói. Tôi chuyển điện thoại cho anh. Ảnh cuối cùng là sơ đồ đối ứng dòng tiền: Tân Nhuệ Số nhận phí từ một quỹ truyền thông tư vấn, quỹ đó lại thuộc danh mục hợp tác chiến lược của một công ty quản lý tài sản. Ở góc dưới bảng, người phụ trách phê duyệt hiện lên bằng ba chữ rất rõ: Cố Thừa Viễn. Chưa phải bằng chứng kết tội cuối cùng, chưa đủ để công khai. Nhưng với người làm khủng hoảng, đó là vết dầu đầu tiên nổi trên mặt nước, chỉ cần lần theo đúng cách, sẽ thấy cả đường ống phía dưới.
Tôi ngẩng đầu nhìn màn hình đang chạy bản đồ dư luận. Những chấm đỏ lan ra từ cùng một cụm tài khoản, giống một cơn cháy được ai đó tưới xăng theo tuyến cố định. Trong phòng họp cách đây chưa đầy một giờ, Cố Thừa Viễn còn nói phải hy sinh phần riêng để giữ phần chung. Bây giờ phần tiền dùng để đốt cháy “phần riêng” ấy lại đang chảy về phía ông ta. Tôi đặt điện thoại xuống bàn, nghe giọng mình bình tĩnh lạ thường: “Hoài Châu, chúng ta không chỉ cần bảo toàn chứng cứ của mẹ tôi nữa.” Anh nhìn tôi. Tôi chỉ vào dòng phê duyệt ở góc màn hình. “Chúng ta cần khóa đường tiền quảng cáo này trước khi ông ta kịp xóa dấu vết.”
