Bỏ qua nội dung

Cô Dâu Trong Cơn Dư Luận

Chương 27: Hội Đồng Quản Trị Nổi Sóng

Chương 27: Hội Đồng Quản Trị Nổi Sóng

Trời vừa sáng, màn hình trong phòng họp Vãn Thanh vẫn dừng ở dòng chữ “Segment missing”. Tôi đã nhìn nó suốt mười mấy phút, đến mức cảm giác hai chữ ấy không còn là thông báo lỗi mà là một vết cắt thật trên cơ thể mẹ tôi. Ngoài cửa kính, thành phố bắt đầu thức dậy trong lớp sương mỏng. Những tòa nhà phản chiếu ánh sáng xanh nhợt của buổi sớm, sạch sẽ và lạnh lùng như chưa từng có ai bị treo lên mạng để xét xử trong đêm. Tôi khép máy lại, niêm phong ổ cứng vào túi chống tĩnh điện, ký tên vào biên bản cùng Lục Nghiên, kỹ sư pháp chứng và Hoài Châu. Mỗi chữ ký đều chậm, nặng và tỉnh táo. Một bằng chứng chưa hoàn chỉnh không thể dùng để thắng ngay, nhưng nếu bảo quản sai, nó sẽ biến thành con dao quay ngược lại đâm chúng tôi.

Lục Nghiên nhìn đồng hồ rồi đẩy cốc cà phê nguội về phía tôi. “Mày đi Thịnh Quang thật à? Hội đồng quản trị của họ đâu phải nơi người ta nói lý.” Tôi uống một ngụm, vị đắng làm dạ dày co lại. “Vậy càng phải đi. Nếu họ định dùng danh nghĩa bảo vệ tập đoàn để cắt bỏ Tô gia, tao cần biết họ định cắt đến đâu.” Dĩ An ngồi ở ghế cuối phòng, mắt đỏ vì cả đêm không ngủ. Nó muốn nói gì đó, nhưng tôi đã giơ tay chặn trước. “Em ở lại với luật sư. Chưa có người giám hộ hoặc luật sư, không ký thêm bất cứ bản tường trình nào. Không trả lời phóng viên. Không lên mạng. Nếu thấy mình muốn phản bác, em gọi cho chị trước.” Nó mím môi, cuối cùng gật đầu. Sự ngoan ngoãn ấy khiến tôi đau hơn cả sự bốc đồng thường ngày của nó.

Hoài Châu đứng bên cạnh bàn, áo vest vẫn phẳng như thể đêm qua anh không hề đứng ngoài phòng họp gần bốn tiếng. Chỉ có quầng mắt và vết hằn rất nhẹ ở sống mũi phản bội sự mệt mỏi của anh. “Cô không bắt buộc phải đi,” anh nói. “Họp nội bộ Thịnh Quang sẽ rất khó nghe.” Tôi cài túi hồ sơ lại, ngẩng đầu nhìn anh. “Tôi từng nghe cả thành phố gọi mẹ tôi là kẻ giết danh tiếng. Khó nghe không phải vấn đề. Vấn đề là họ có định biến cái khó nghe ấy thành quyết định chính thức hay không.” Anh im lặng một giây, rồi đưa cho tôi một hộp thuốc đau dạ dày nhỏ. Không giải thích, không tỏ vẻ chăm sóc. Chỉ đặt nó lên cạnh túi hồ sơ của tôi như đặt một dấu phẩy vào giữa câu đối đầu căng cứng.

Chín giờ kém mười, xe vào bãi ngầm của Thịnh Quang. Tin tức trên màn hình trong thang máy liên tục chạy: “Scandal Tô gia kéo theo rủi ro hình ảnh của Thịnh Quang”, “Nhà đầu tư chất vấn cuộc hôn nhân của tổng tài Cố”, “Cổ phiếu truyền thông giảm trước giờ mở cửa”. Tôi nhìn những dòng chữ ấy trượt qua mặt kính, trong đầu tự động tách lớp thông tin như khi xử lý khủng hoảng: nhãn cảm xúc, điểm kích nổ, đối tượng chịu thiệt, đối tượng hưởng lợi. Một cuộc hôn nhân hợp đồng vốn là tấm khiên trước cổ đông, bây giờ bị biến thành mồi lửa. Người ra tay hiểu rất rõ cấu trúc quyền lực của Cố gia: muốn ép Hoài Châu, không cần đánh vào anh trước, chỉ cần chứng minh tôi là rủi ro mà anh không đủ tỉnh táo để vứt bỏ.

Phòng họp hội đồng nằm ở tầng cao nhất, cửa gỗ nặng mở ra, bên trong đã ngồi kín người. Tôi nhận ra vài gương mặt từng xuất hiện trong tiệc Cố gia, vài người chỉ biết qua ảnh báo tài chính, và Cố Thừa Viễn ngồi bên phải ghế chủ tọa với vẻ ôn hòa quen thuộc. Ông ta không nhìn tôi quá lâu, chỉ khẽ gật đầu như một trưởng bối lịch sự đang tiếc cho một cô cháu dâu bị cuốn vào chuyện lớn. Chính sự lịch sự ấy mới nguy hiểm. Những kẻ thô bạo thường để lại vết máu. Người biết dùng giọng mềm thì để lại biên bản.

Một thành viên độc lập mở đầu bằng báo cáo rủi ro. Số liệu được chiếu lên màn hình: lượng nhắc đến Thịnh Quang tăng gấp bốn lần trong sáu tiếng, tỷ lệ cảm xúc tiêu cực vượt ngưỡng cảnh báo, ba nhãn đang leo thang gồm “hôn nhân lợi ích”, “Tô gia đạo dữ liệu” và “Thịnh Quang che chắn người nhà”. Tôi ngồi ở ghế phụ phía sau Hoài Châu, không được xếp vào bàn chính, điều đó đúng quy tắc và cũng đúng vị trí hiện tại của tôi. Tôi là Cố phu nhân trước công chúng, là người liên quan trong scandal, là chuyên viên xử lý khủng hoảng, nhưng không phải người có quyền biểu quyết trong Thịnh Quang. Ở một nơi như thế này, mỗi chiếc ghế đều có giá, và người ta luôn muốn nhắc tôi rằng ghế của tôi là ghế được mượn.

“Cố tổng,” một cổ đông lớn lên tiếng, “chúng tôi không phủ nhận năng lực điều hành của anh. Nhưng tình hình hiện tại đã vượt khỏi phạm vi đời tư. Nếu anh tiếp tục duy trì quan hệ hôn nhân với cô Tô, thị trường sẽ hiểu rằng Thịnh Quang đứng sau toàn bộ hành vi của Vãn Thanh.” Người khác lập tức tiếp lời: “Một thông cáo ly hôn hoặc ít nhất là tuyên bố tách biệt lợi ích sẽ giúp giảm nhiệt. Chúng tôi cần bảo vệ giá cổ phiếu trước, sau đó mới bàn đến sự thật.” Tôi nghe đến đó thì khẽ nhếch môi. Trong truyền thông khủng hoảng, câu “sau đó mới bàn đến sự thật” thường chính là khoảnh khắc sự thật bị đưa ra khỏi phòng.

Hoài Châu chưa trả lời ngay. Anh lật bản báo cáo trên bàn, giọng bình ổn: “Tôi đồng ý cần tách bạch lợi ích pháp nhân. Vãn Thanh không phải công ty con của Thịnh Quang, Tô Dĩ An không phải nhân viên Thịnh Quang, và các kết luận về dữ liệu phải chờ cơ quan chuyên môn. Nhưng ly hôn không phải phương án xử lý khủng hoảng. Đó là một tín hiệu đổ lỗi.” Một vài người cau mày. Cố Thừa Viễn lúc này mới đặt tách trà xuống, giọng vẫn ôn hòa: “Hoài Châu, không ai muốn làm khó cháu. Nhưng người điều hành phải biết hy sinh phần riêng để giữ phần chung. Cháu đã dùng cuộc hôn nhân này để củng cố lòng tin của cổ đông, vậy khi cuộc hôn nhân ấy làm lung lay lòng tin, hội đồng có quyền yêu cầu cháu xử lý.”

Tôi nhìn ông ta, bỗng hiểu vì sao mẹ tôi từng nói kẻ thao túng giỏi nhất không bịa một câu chuyện hoàn toàn giả. Họ lấy một phần đúng, đặt nó vào vị trí có lợi, rồi buộc người nghe tự đi đến kết luận sai. Đúng là cuộc hôn nhân này từng được dùng để ổn định quyền biểu quyết của Hoài Châu. Đúng là tôi đang mang theo rủi ro. Nhưng từ “hy sinh” khi rơi khỏi miệng người có quyền lực luôn có nghĩa là một người yếu hơn phải bị đưa ra làm vật tế thần.

Một tập tài liệu được đẩy đến trước mặt Hoài Châu. Tôi chỉ liếc qua trang đầu đã thấy tiêu đề: “Phương án phản ứng truyền thông cấp một”. Phần thông cáo mẫu viết rằng Cố Hoài Châu và Tô Mạn Ninh đã thống nhất chấm dứt quan hệ hôn nhân do khác biệt lợi ích, Thịnh Quang tôn trọng điều tra pháp lý, đồng thời yêu cầu Vãn Thanh bàn giao toàn bộ dữ liệu liên quan đến các dự án cũ để tránh tiếp tục gây tổn hại cho công chúng. Mắt tôi dừng ở cụm “các dự án cũ”. Nó được viết mơ hồ, nhưng đủ rộng để nuốt cả Bạch Lộ, cả video của mẹ, cả đoạn bị cắt mà chúng tôi còn chưa kịp xác minh. Tôi đặt tay lên túi hồ sơ trong lòng, ngón tay lạnh đi.

“Xin lỗi,” tôi lên tiếng trước khi họ kịp chuyển sang biểu quyết. Tất cả ánh mắt quay về phía tôi, đa số không che giấu sự khó chịu. Tôi đứng dậy, không bước lên bàn chính, chỉ giữ đúng khoảng cách của một người không có quyền lực ở đây nhưng có quyền bảo vệ tên mình. “Tôi không tham gia quyết định hôn nhân của Cố tổng trước hội đồng. Nhưng với tư cách người làm xử lý khủng hoảng, tôi phải nói rõ: thông cáo này có thể hạ nhiệt trong vài giờ, nhưng nó tạo ra ba rủi ro lớn. Thứ nhất, nó khiến công chúng hiểu rằng Thịnh Quang đã xác nhận Tô gia có lỗi trước khi có kết luận. Thứ hai, nó biến một hành động đời tư thành bằng chứng cho thấy tập đoàn có động cơ che chắn rồi cắt bỏ. Thứ ba, yêu cầu Vãn Thanh bàn giao dữ liệu dự án cũ trong lúc chưa có lệnh hợp pháp sẽ bị nhìn như một hành vi thu giữ chứng cứ bất lợi.”

Một cổ đông cười lạnh. “Cô Tô nói rất hay. Nhưng cô là người liên quan trực tiếp, làm sao chúng tôi tin đánh giá của cô khách quan?” Tôi gật đầu. “Không cần tin tôi. Hãy hỏi bộ phận pháp chế độc lập của quý vị, hỏi cố vấn quan hệ nhà đầu tư, hỏi bất kỳ chuyên gia khủng hoảng nào không nhận tiền từ phe nào trong căn phòng này. Tôi chỉ nhắc một nguyên tắc cơ bản: khi sự thật chưa rõ, đừng tạo thêm lời nói dối có chữ ký.” Phòng họp yên xuống trong một nhịp rất ngắn. Tôi biết lời của mình không đủ làm họ đổi ý, nhưng đủ khiến một số người bắt đầu cân nhắc chi phí của phương án họ đang định thông qua.

Cố Thừa Viễn nhìn tôi bằng ánh mắt gần như thương hại. “Mạn Ninh, cháu thông minh, nhưng thông minh không đồng nghĩa với hiểu thị trường vốn. Nếu sáng nay cổ phiếu rơi mạnh, hàng nghìn nhân viên Thịnh Quang sẽ bị ảnh hưởng. Cháu có thể chịu trách nhiệm không?” Câu hỏi ấy được đặt rất đẹp, giống một tấm biển đạo đức treo trước lưỡi dao. Tôi siết chặt túi hồ sơ, trong đầu hiện lên gương mặt Dĩ An cúi xuống ở Vãn Thanh, giọng mẹ trong video bảo tôi đừng dùng sự thật để trả thù. Tôi không trả lời bằng cảm xúc. “Tôi không có quyền chịu trách nhiệm thay Thịnh Quang. Nhưng tôi cũng sẽ không để Vãn Thanh, em trai tôi và di vật nghề nghiệp của mẹ tôi bị dùng làm bao cát để chứng minh quý vị đang hành động quyết đoán.”

Không khí trong phòng đặc lại. Thư ký hội đồng nhận một tin nhắn, bước đến thì thầm bên tai chủ tọa. Ông ta cau mày rồi thông báo: “Nhóm cổ đông đại diện hơn mười hai phần trăm quyền biểu quyết yêu cầu lập tức đưa phương án tách biệt hôn nhân vào nghị trình. Nếu Cố tổng không đồng ý, họ sẽ đề nghị xem xét việc anh tạm rút khỏi các quyết sách liên quan đến khủng hoảng hiện tại.” Đây mới là con dao thật. Không phải một bản thông cáo, không phải vài lời khó nghe, mà là dùng chính điều kiện hôn nhân và quyền biểu quyết để khóa tay Hoài Châu. Tôi quay sang nhìn anh. Trong khoảnh khắc ấy, tôi biết lựa chọn dễ nhất là ký. Hợp đồng giữa chúng tôi vốn có đường lui. Ly hôn sớm, cắt lỗ, giữ Thịnh Quang, để Tô gia một mình chống bão. Về mặt lợi ích lạnh lùng, nó hợp lý đến tàn nhẫn.

Hoài Châu chậm rãi khép tập tài liệu lại. Âm thanh giấy chạm bàn rất nhỏ, nhưng trong căn phòng đang nín thở, nó vang như một tiếng gõ. Anh đứng lên. Không nhìn tôi trước, cũng không nhìn Cố Thừa Viễn trước. Anh nhìn thẳng về phía các thành viên hội đồng, giọng không cao nhưng từng chữ rõ ràng: “Tôi sẽ không ký thông cáo này. Tôi sẽ không yêu cầu Vãn Thanh bàn giao bất kỳ dữ liệu nào nếu không có căn cứ pháp lý. Và tôi sẽ không dùng ly hôn để chứng minh năng lực điều hành của mình.”

Có người lập tức phản đối, nhưng anh giơ tay ngăn lại. Ánh mắt Cố Thừa Viễn tối đi trong một phần giây rất nhỏ, nhanh đến mức nếu không nhìn ông ta từ đầu, tôi sẽ bỏ lỡ. Hoài Châu lúc này mới nghiêng mắt về phía tôi. Không có lời hứa, không có diễn xuất trước ống kính, cũng không có cái nắm tay để trấn an công chúng. Chỉ có một lựa chọn được đặt xuống giữa căn phòng đầy lợi ích. Anh quay lại với hội đồng, nói câu cuối cùng trước khi thư ký kịp tắt máy ghi âm: “Tôi từ chối ly hôn.”