Chương 4: Tờ Giấy Trên Tường
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 4: Tờ Giấy Trên Tường
Hạ Miên chưa kịp đáp lại câu đùa khó tiêu của Lâm Dật thì phía sau họ đã vang lên tiếng cửa kéo lạch xạch. Bà Lưu Nguyệt chống một tay vào khung cửa tiệm tạp hóa, tay kia vẫn nắm hộp diêm như vật chứng quan trọng nhất đời mình. Mưa rơi xiên qua ánh đèn vàng, làm tờ thông báo trên tường hơi phồng lên ở giữa, bốn góc bị băng keo trong ghì chặt đến mức giống một miếng da mới vá lên bức tường cũ. Dật nhìn hàng chữ “khảo sát hiện trạng” thêm lần nữa, rồi nhìn số điện thoại cuối giấy. Anh không thích trí nhớ của mình vào những lúc thế này. Nó thường lười khi cần nhớ hóa đơn điện, nhưng lại rất chăm khi gặp những thứ đáng ghét.
“Khảo sát là khảo sát cái gì?” bà Lưu hỏi, giọng cao hơn tiếng mưa. “Nhà tôi đứng đây mấy chục năm, muốn khảo sát cũng phải gõ cửa chứ ai lại nửa đêm dán giấy như dán truy nã?” Chú Phùng sửa khóa khoác áo mưa ngược chạy tới, cô bán bún đầu hẻm bế con ngủ gật trên vai cũng đứng nép dưới mái hiên. Chỉ trong vài phút, cái hẻm vốn quen với tiếng muỗng chạm bát đã đầy tiếng dép lê, tiếng ho, tiếng người hỏi nhau xem chữ nhỏ ở cuối giấy có nghĩa là gì.
Dật đưa tay định chạm vào mép giấy, rồi dừng lại. “Đừng xé.” Bà Lưu quay phắt sang. “Cậu còn bênh nó à?” “Không. Xé giấy thì mai họ dán tờ khác, còn bà bị ghi vào danh sách phá hoại tài sản, nghe rất mất khí chất chủ tiệm tạp hóa.” Anh lấy điện thoại ra, chụp thẳng tờ thông báo từ trên xuống dưới, rồi chụp cận từng phần: tên đơn vị, ngày khảo sát, số liên hệ, dòng chữ về “nhu cầu di dời”. Hạ Miên đứng cạnh, chỉ mở sổ ghi lại thời gian và vị trí dán giấy. Khi chú Phùng nhìn cô, cô chủ động nói: “Tôi không chụp mặt mọi người. Nếu sau này có viết gì, tôi sẽ hỏi ý kiến trước.” Dật liếc cô. “Cô nói câu đó nhiều chắc mỏi miệng lắm.” “Còn đỡ hơn để người ta sợ mình ngay từ đầu.”
Đám người đứng dưới mưa thêm một lúc rồi bị lạnh đẩy dần vào quán. Dật không mời, nhưng tự động bắc thêm một nồi nước gừng loãng, cho ít đường phèn vừa đủ để bà Lưu không thể chê anh keo kiệt. Mấy người chen quanh ba chiếc bàn inox, miệng nói không ngừng. Có người bảo khảo sát thôi, chưa chắc đã dọn. Có người nói đã thấy kiểu này ở khu họ hàng: khảo sát xong là đền bù, đền bù xong là máy xúc. Có người hỏi nếu thuê nhà không có sổ đỏ thì có được tính không. Câu hỏi rơi xuống bàn, không ai nhặt nổi.
Dật múc canh củ cải còn nóng vào mấy bát nhỏ. “Uống nước gừng trước, tranh luận quyền sử dụng đất sau. Đừng để mai báo đăng ‘cư dân hẻm Thanh Đăng ngất vì lạnh trước khi bị khảo sát’.” Chú Phùng lườm anh. “Giờ này cậu còn đùa được.” “Không đùa thì tờ giấy tự rơi xuống à?” Anh đặt thêm bát cho cô bán bún, rồi nhìn đứa trẻ ngủ gật trên vai cô. “Cho nó nằm bàn trong cùng. Bàn đó sạch hơn mặt tôi.” Cô bán bún rõ ràng đang sợ, nhưng vẫn bật cười được nửa tiếng.
Hạ Miên ngồi ở chiếc ghế gần cửa. “Thông báo này dùng từ rất khéo,” cô nói vừa đủ cho Dật nghe. “Không viết giải tỏa, không viết thu hồi, chỉ viết khảo sát hiện trạng và nhu cầu di dời. Nếu dân tự khai nhu cầu, sau này họ có thể nói là đã lấy ý kiến.” Dật lau một cái cốc đã sạch. “Cô phóng viên ca đêm vừa ăn cơm đã chuyển sang dạy luật miễn phí à?” “Không. Tôi từng viết về vài khu cải tạo. Cách họ bắt đầu thường giống nhau.” Ngòi bút của cô dừng lại ở chữ Hưng Thành Phát. “Công ty này không phải tên quen trong mảng đô thị.” Dật không đáp. Anh chỉ kéo tờ hóa đơn gas trên quầy dịch thêm một chút, che kín danh thiếp bên dưới như che một con dao nhỏ.
Gần mười hai giờ, tiếng động cơ ô tô vọng từ đầu hẻm vào, trầm và sạch hơn tiếng xe máy giao hàng thường ngày. Một chiếc xe màu đen dừng ngoài đầu hẻm. Từ dưới ô lớn màu xám, một người đàn ông ngoài ba mươi bước xuống, áo sơ mi sáng màu, kính gọng bạc, nụ cười có thể dùng để ký hợp đồng hoặc xin lỗi khi hủy hợp đồng. Hai người dán giấy lúc trước đi sau ông ta, tay ôm cặp hồ sơ nhựa.
“Xin lỗi vì làm phiền mọi người muộn thế này.” Người đàn ông dừng trước cửa quán. “Tôi là Quan Hạo, phụ trách khảo sát sơ bộ của Hưng Thành Phát. Tối nay bên tôi chỉ dán thông báo để các hộ nắm trước lịch làm việc. Có lẽ cách làm hơi gấp, khiến mọi người hiểu lầm.” Bà Lưu đặt mạnh cốc nước gừng xuống bàn. “Nửa đêm dán giấy lên tường nhà người ta, sáng mai lại bảo dân tự hiểu lầm. Cậu học ngành gì mà tiện thế?” Quan Hạo vẫn cười. “Bà có thể góp ý trực tiếp, chúng tôi sẽ ghi nhận.”
Dật bước ra khỏi quầy, trên tay vẫn cầm khăn lau. “Ông Quan, nếu chỉ ghi nhận thì mời ngồi. Quán tôi bán cơm, không bán chữ ký. Nếu muốn chữ ký, phía trước có văn phòng công chứng, giờ này chắc họ đang ngủ rất hợp pháp.” Một vài người trong quán khẽ cười. Quan Hạo nhìn anh, ánh mắt lướt rất nhanh từ tạp dề vải sẫm đến vết bỏng nhỏ trên mu bàn tay. “Anh là anh Lâm Dật, chủ hộ kinh doanh Cơm Đêm Hẻm Cũ?” “Nếu trong hồ sơ anh ghi tôi là chủ chuỗi nhà hàng năm sao thì tôi cũng không phản đối, nhưng hơi khó quyết toán.”
Hạ Miên đứng lên đúng lúc một nhân viên định phát phiếu cho từng người. “Tờ phiếu này có thể chụp lại không?” Quan Hạo quay sang, ánh mắt dừng trên thẻ tòa soạn ở túi cô. “Phóng viên?” “Hạ Miên, Vân Giang Nhật Báo. Tôi đang ghi nhận phản ứng đời sống đô thị ban đêm, tình cờ có mặt ở đây. Nếu đây là quy trình công khai, chắc không có gì bất tiện.” Nụ cười của Quan Hạo mỏng đi rất nhẹ. “Nội dung khảo sát chưa phải thông tin phát hành cho truyền thông. Tôi mong cô tránh tạo áp lực không cần thiết lên người dân.” Hạ Miên khép nắp bút. “Áp lực tối nay không phải do tôi dán lên tường.” Trong quán có người hít vào. Dật liếc cô một cái, lần đầu tiên trong đêm không tìm được câu cà khịa nào vừa nhanh vừa không phá hỏng khoảnh khắc ấy.
Quan Hạo không nổi giận. Ông ta đặt một tờ phiếu trước mặt Dật. “Tôi hiểu mọi người cần thời gian. Nhưng thành phố thay đổi rất nhanh. Những hộ hợp tác sớm thường có nhiều lựa chọn hơn.” Bà Lưu cười lạnh. “Nói thẳng là ký sớm được giá tốt?” “Tôi không dùng chữ ký. Tôi dùng chữ thiện chí.” Dật cúi xuống nhìn phiếu. “Trong bếp tôi, thiện chí không cân được bằng ký. Thịt thiếu hai lạng thì khách vẫn đói.” “Đất không giống thịt.” “Đúng. Thịt còn biết nó nằm trên thớt. Đất thì không biết mình sắp bị ai cân.”
Không khí trong quán khựng lại. Quan Hạo lần đầu tiên thu nụ cười về một chút. “Anh Lâm, tôi tin anh là người thực tế. Một quán nhỏ trong hẻm cũ không nên tự biến mình thành vật cản của dự án lớn. Chúng tôi không muốn bất kỳ ai chịu thiệt.” Dật nhìn ông ta, đôi mắt buồn ngủ thường ngày bỗng sáng hơn dưới ánh đèn bếp. “Câu đó nghe quen quá. Hình như tất cả những người sắp lấy thứ gì của người khác đều bắt đầu bằng việc không muốn ai chịu thiệt.” Bà Lưu không nói nữa, nhưng bàn tay đầy vết chai của bà đã nắm lấy mép bàn.
Cuối cùng Quan Hạo vẫn giữ phong độ. Ông ta để lại một tờ phiếu khảo sát, nói ngày mai sẽ có nhóm đến từng hộ vào giờ hành chính, rồi nhắc mọi người “chuẩn bị giấy tờ liên quan nếu có”. Trước khi đi, ông ta quay sang Dật. “Anh Lâm, chúng tôi đã cố gắng liên hệ với anh trước. Tôi hy vọng lần tới anh sẽ cho bên tôi một câu trả lời rõ ràng hơn.” Dật cầm khăn lau lên vai. “Rõ ràng lắm rồi. Tôi chưa ăn khuya nên không ký giấy.” Quan Hạo mỉm cười như thể câu ấy cũng nằm trong dự đoán. “Vậy chúc quán buôn bán thuận lợi. Trong giai đoạn này, ổn định là điều quan trọng.” Ông ta nói hai chữ ổn định rất nhẹ, nhẹ đến mức giống một lời chúc, cũng giống một nhắc nhở.
Xe rời khỏi đầu hẻm, để lại mùi nước mưa trộn với mùi nhựa mới của hồ sơ. Đám cư dân không giải tán ngay. Người thì đòi mai lên phường hỏi, người nói phải tìm chủ nhà, người lại hỏi Dật có quen luật sư nào không. Dật chỉ rót thêm nước gừng, bảo ai buồn ngủ thì về ngủ trước, giấy tờ không chạy nhanh bằng người mất ngủ đâu. Nói vậy, nhưng chính anh không uống nổi ngụm nào. Tờ phiếu Quan Hạo để lại nằm trên bàn inox, mỏng đến mức có thể bị gió quạt hút mùi thổi bay, vậy mà đè lên cả quán như một cái nắp nồi quá nặng.
Hạ Miên đợi mọi người thưa dần mới bước tới. “Anh đã gặp họ trước thật.” Không phải câu hỏi. Dật lấy tấm danh thiếp cũ từ dưới hóa đơn gas ra, đặt cạnh tấm mới. Hai tấm giấy trắng nằm sát nhau, giống hai lát cá được cắt cùng một dao. Hạ Miên nhìn dòng tên đơn vị, rồi nhìn anh. “Sao anh không nói ngay?” “Vì lúc đó tôi hy vọng nó chỉ là quảng cáo bất động sản phiên bản lịch sự.” “Giờ thì không giống quảng cáo nữa.” “Ừ.” Dật đáp, giọng rất thấp. Anh định cất hai tấm danh thiếp vào ngăn kéo thì ánh mắt chợt dừng ở góc dưới của tờ phiếu khảo sát. Có một dấu in chìm gần như bị logo Hưng Thành Phát che mất: ba nét lúa cong ôm quanh một chữ T mảnh, nhỏ đến mức nếu ánh đèn không hắt nghiêng qua mặt giấy, nó sẽ chỉ giống vệt bẩn do máy in.
Dật không động đậy. Tiếng mưa, tiếng quạt hút mùi, tiếng bà Lưu đóng cửa tiệm bên cạnh đều lùi xa trong một nhịp thở. Anh đã thấy dấu đó nhiều năm trước, trên những tập hồ sơ màu xám mẹ anh từng cấm anh chạm vào, trên cửa tầng nghiên cứu nơi người ta luôn xịt khử khuẩn đến cay mắt, và trên hộp gia vị thử nghiệm mà bà đã ném thẳng vào thùng rác sau khi nếm một đầu đũa. Hạ Miên nghiêng người nhìn theo mắt anh. “Logo đó có vấn đề?” Dật gấp tờ phiếu lại rất chậm, chậm đến mức mép giấy để lại một đường trắng sắc trên nền in xám. “Không,” anh nói, rồi kéo khóe miệng lên như kéo một chiếc cửa cuốn bị kẹt. “Chỉ là tôi vừa nhớ ra, có những món ăn để qua đêm không phải hâm nóng là ăn được.” Ngoài tường, tờ thông báo vẫn dính chặt trong mưa. Trên bàn, dấu in chìm dưới ngón tay anh lạnh như một cái tên chưa được phép gọi ra.
