Bỏ qua nội dung

Cô Dâu Trong Cơn Dư Luận

Chương 2 - Chương 2: Người Đưa Hợp Đồng

Chương 2: Người Đưa Hợp Đồng

Tôi nhìn cái tên Thịnh Quang Media trong vòng khoanh đỏ rất lâu, lâu đến mức tiếng phóng viên dưới tầng như bị nén thành một mảng ù đặc trong tai. Ba năm trước, khi mẹ tôi đứng giữa cuộc họp báo cuối cùng, những người ném câu hỏi vào bà cũng dùng giọng như thế: sắc, gấp, khát một câu trả lời đủ máu để treo lên tiêu đề. Khi ấy tôi còn nghĩ chỉ cần mẹ nói rõ, họ sẽ nghe. Bây giờ tôi biết, trong một cơn bão dư luận, câu trả lời không quan trọng bằng việc ai đang giữ loa.

Lục Nghiên gọi lại ngay sau khi gửi đường link. Giọng cô ấy không còn vẻ châm chọc thường ngày, chỉ còn sự tỉnh táo căng như dây đàn. “Đừng động vào bài đó bằng tài khoản cá nhân. Bên kia đang chờ cậu phản ứng để ghép thành ‘con gái Tần Uyển thừa nhận liên hệ với Thịnh Quang’.” Tôi ấn đầu ngón tay lên giữa chân mày. “Tớ biết. Cậu giúp tớ lưu bài gốc, bài dẫn, tài khoản khuếch tán và thời điểm đẩy tag. Nhất là mấy tài khoản lặp lại cụm ‘kẻ giết danh tiếng’.”

Tôi rời phòng làm việc của mẹ, quay lại phòng họp. Vài nhân viên đang đứng thành từng cụm nhỏ, ai cũng cố nói nhỏ nhưng nỗi hoang mang không giấu được. Tôi mở bảng phân tích, giọng ép cho thật ổn định: “Tất cả dữ liệu đã lưu đến đâu?” Nhân viên kỹ thuật đáp ngay rằng bài gốc, mười hai tài khoản marketing lớn và hơn bốn trăm bình luận dẫn dắt đầu tiên đã được chụp lại. Tôi gật đầu. “Đánh dấu cả thời điểm chỉnh sửa. Chúng ta chưa phản bác công khai, nhưng phải chuẩn bị chứng cứ như chuẩn bị hồ sơ ra tòa.”

Điện thoại của tôi lại sáng lên. Lần này là Dĩ An. Tôi vừa bắt máy, tiếng gió và tiếng người phía sau đã lọt vào tai. Tim tôi lập tức thắt lại. “Em ra khỏi ký túc xá rồi?” Đầu dây bên kia im lặng đúng nửa giây, đủ để tôi biết câu trả lời. “Chị, có người đứng ngoài cổng trường quay video. Em không thể cứ trốn như chuột được.” Tôi nhắm mắt rất nhanh rồi mở ra. “Tô Dĩ An, quay về phòng ngay. Em cãi nhau với một cái camera thì camera sẽ thắng. Em ném một câu tức giận ra ngoài, họ sẽ cắt thành bằng chứng em có tật giật mình.”

Nó thở gấp. “Vậy chị muốn em làm gì?” Tôi nói chậm từng chữ: “Gửi toàn bộ tin nhắn đe dọa cho chị. Bật xác thực hai lớp. Không đăng nhập bất kỳ đường link nào người lạ gửi. Nếu có ai tự xưng là nền tảng, nhà trường hoặc phóng viên yêu cầu em cung cấp dữ liệu, em chuyển cho chị trước.” Lần này, Dĩ An không cãi ngay. Một lát sau, nó nói khàn khàn: “Chị đừng ký bừa thứ gì chỉ vì em.” Tôi khựng lại. “Ai nói với em chuyện ký?” “Không ai. Nhưng lần nào chị cũng tự biến mình thành tường chắn.”

Cuộc gọi kết thúc trong sự nặng nề không lời. Tôi nhìn màn hình, thấy cái tên Thịnh Quang đã bắt đầu leo theo Vãn Thanh. Một số tài khoản đang dẫn dắt câu chuyện theo hướng: Vãn Thanh là công cụ cũ của Thịnh Quang, Tần Uyển năm đó nhận tiền, còn tôi hôm nay tiếp tục làm lại đường dây đó. Đó là kiểu kết luận bẩn nhất: không cần chứng minh từng bước, chỉ cần đặt các mảnh nghi ngờ đủ gần nhau để người xem tự tưởng tượng phần còn lại.

Khoảng mười giờ hai mươi, lễ tân tòa nhà gọi lên. Giọng cô ấy run rõ rệt qua điện thoại nội bộ: “Tô tổng, có người muốn gặp chị. Họ nói đến từ Thịnh Quang Media.” Cả phòng họp lập tức im bặt. Tôi hỏi: “Tên?” Lễ tân nuốt khan. “Cố Hoài Châu.” Tôi từng nghe tên anh nhiều lần trong các bản tin ngành: tổng tài Thịnh Quang, người thừa kế nhánh chính Cố gia, kẻ nổi tiếng vì có thể biến một vụ bê bối thành tài sản, hoặc biến một con người thành rủi ro cần loại bỏ.

“Cho anh ta lên phòng họp nhỏ,” tôi nói. Một nhân viên lập tức hoảng: “Chị Mạn Ninh, bây giờ gặp người Thịnh Quang có nguy hiểm quá không? Nếu bị chụp được…” “Không gặp mới nguy hiểm.” Tôi đóng laptop lại. “Khi người bị nghi liên quan xuất hiện trước cửa, việc từ chối sẽ bị viết thành chúng ta sợ đối chất. Không ai ghi âm, không ai phát trực tiếp. Chỉ mình tôi gặp.” Tôi nhìn quanh phòng. “Mọi người tiếp tục lưu chứng cứ. Nếu tôi cần, tôi sẽ gọi.”

Cố Hoài Châu bước vào năm phút sau. Anh mặc vest đen, không đeo cà vạt, áo sơ mi phẳng đến mức gần như lạnh lùng. Người đi sau đặt một tập hồ sơ màu xám lên bàn rồi lui ra ngoài. Không có màn chào hỏi thừa, không có nụ cười xã giao. Ánh mắt anh lướt qua bảng phân tích trên màn hình, dừng lại ở cụm “nhịp khuếch tán bất thường” mà tôi chưa kịp tắt, sau đó mới nhìn sang tôi. “Tô Mạn Ninh. Tôi là Cố Hoài Châu.”

“Tôi biết.” Tôi đứng ở đầu bên kia bàn. “Một người bình thường khi tên công ty mình xuất hiện trong hồ sơ bôi nhọ người khác sẽ gửi công văn luật sư trước. Cố tổng lại tự đến Vãn Thanh. Tôi nên hiểu đây là thiện chí, hay là kiểm soát thiệt hại?” Anh kéo ghế ngồi xuống, bình tĩnh như thể bên ngoài không có phóng viên. “Cả hai.” Câu trả lời quá thẳng khiến tôi nhất thời im lặng.

Tôi ngồi xuống đối diện anh. “Bản chuyển khoản liên quan đến mẹ tôi là thật hay giả?” Cố Hoài Châu đặt tay lên bìa hồ sơ. “Tôi chưa có đủ căn cứ để trả lời chữ thật hoặc giả. Nhưng nó được tung ra vào thời điểm quá chính xác. Chính xác đến mức không giống trùng hợp.” Tôi cười rất nhẹ, nhưng cổ họng khô rát. “Người của Thịnh Quang nói không tin trùng hợp, trong khi cái tên Thịnh Quang nằm ngay trên vết thương của mẹ tôi. Cố tổng, anh thấy câu này có thuyết phục không?” “Không. Vì vậy tôi không đến để thuyết phục cô tin tôi.”

Anh mở tập hồ sơ, lấy ra ba phần tài liệu được kẹp riêng. “Tôi đến để đưa cho cô một phương án. Nếu cô chấp nhận, trong hai giờ tới, đội pháp lý của Thịnh Quang sẽ hỗ trợ Vãn Thanh gửi đơn yêu cầu bảo toàn chứng cứ lên nền tảng, đồng thời xử lý việc thông tin cá nhân của Tô Dĩ An bị phát tán. Bộ phận quan hệ công chúng của chúng tôi có thể giúp cô mở kênh phản hồi hợp lệ thay cho các tài khoản bị khóa. Về dòng tiền, Thịnh Quang có thể ký một hợp đồng dự án ngắn hạn với Vãn Thanh theo giá thị trường, thanh toán trước ba mươi phần trăm.”

“Điều kiện?” Tôi hỏi. Cố Hoài Châu lấy từ cuối tập hồ sơ ra một bản thỏa thuận mỏng hơn, đặt ngay ngắn trước mặt tôi. Dòng chữ đầu tiên đập vào mắt tôi: Thỏa thuận hôn nhân thời hạn một năm. Trong khoảnh khắc đó, tiếng phóng viên dưới tầng, tiếng thông báo mạng xã hội, tiếng bàn phím ngoài kia đều như lùi xa. Chỉ còn mấy chữ trên giấy trắng nằm giữa tôi và người đàn ông mang họ Cố.

“Anh đùa à?” Tôi hỏi. “Không.” “Vãn Thanh đang bị tố thao túng dư luận, mẹ tôi vừa bị kéo ra khỏi mộ bằng một bản scan liên quan đến Thịnh Quang, em trai tôi đang bị quấy rối ở trường. Và anh chọn lúc này để đưa hợp đồng hôn nhân?” Giọng tôi không cao, nhưng từng chữ đều căng đến mức sắp đứt. Cố Hoài Châu không né mắt. “Chính vì là lúc này. Tôi cần một cuộc hôn nhân ổn định trước cuộc họp cổ đông sắp tới. Người tôi chọn phải có năng lực xử lý truyền thông, không thuộc phe Cố gia, không bị mua bởi Cố Thừa Viễn, và đủ thông minh để hiểu đây là giao dịch lợi ích.”

Tôi đặt tay lên bản thỏa thuận nhưng không kéo về phía mình. “Cố tổng, anh gọi đây là giao dịch lợi ích. Vậy lợi ích của tôi là cứu Vãn Thanh. Lợi ích của anh là dùng tôi để ổn định Cố gia. Còn cái giá?” “Một năm hôn nhân trên danh nghĩa. Không công khai bản chất hợp đồng. Không yêu cầu cô từ bỏ Vãn Thanh. Không yêu cầu cô im lặng về chuyện mẹ cô, trừ khi việc công bố thiếu chứng cứ sẽ khiến cô bị phản công.” Anh dừng một nhịp. “Tôi không mua cô, Tô Mạn Ninh. Tôi đề nghị hợp tác.”

Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa gấp. Trợ lý của tôi đứng ngoài, sắc mặt rất xấu. “Chị Mạn Ninh, dưới tầng có người chụp được xe của Thịnh Quang. Trên mạng bắt đầu nói chúng ta đang họp kín để thống nhất lời khai.” Tôi nhìn Cố Hoài Châu. Anh không quay đầu, như thể phản ứng này đã nằm trong dự đoán. “Tốc độ nhanh hơn tôi nghĩ,” anh nói. Tôi bật cười khẽ, không biết là vì tức hay vì mệt. “Vậy ra anh đến đây cũng tạo thêm một điểm nổ cho họ.” “Hoặc tạo cho cô một lối ra trước khi họ khóa toàn bộ câu chuyện.”

Tôi quay lại. Cố Hoài Châu vẫn ngồi đó, bình tĩnh đến gần như tàn nhẫn, nhưng trong ánh mắt anh không có vẻ thương hại. “Tôi sẽ không ký hôm nay,” tôi nói. “Tôi không yêu cầu cô ký ngay.” Anh đẩy bản thỏa thuận về phía tôi lần nữa. “Đọc nó. Sửa nó nếu cô có điều kiện. Nhưng trước mười hai giờ trưa mai, tôi cần câu trả lời.” “Nếu tôi từ chối?” “Tôi vẫn sẽ yêu cầu pháp chế Thịnh Quang xử lý phần tin giả liên quan trực tiếp đến chúng tôi. Nhưng Vãn Thanh, Tô Dĩ An và danh dự của Tần Uyển sẽ không nằm trong phạm vi ưu tiên của tôi.”

Câu đó rất lạnh, nhưng không giả. Anh không đóng vai người tốt. Anh chỉ đặt ranh giới lợi ích lên bàn, rõ ràng đến mức khó ghét hơn, cũng nguy hiểm hơn. Tôi cầm bản thỏa thuận lên. Giấy không nặng, nhưng đầu ngón tay tôi như chạm vào một cánh cửa đang mở ra nơi không có đường quay lại nguyên vẹn. Một năm làm vợ Cố Hoài Châu. Một năm đứng trước ống kính với cái họ Cố bên cạnh tên mình. Một năm bước vào chính đế chế truyền thông đang phủ bóng lên vết nhơ của mẹ tôi. Nếu đây là bẫy, nó được đặt quá đúng chỗ. Nếu đây là cơ hội, nó cũng quá giống bẫy. Tôi nhìn người đàn ông đối diện, chậm rãi hỏi: “Cố Hoài Châu, rốt cuộc anh cần một người vợ, hay một lá chắn truyền thông?”