Chương 8: Một Giao Dịch Không Công Bằng
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 8: Một Giao Dịch Không Công Bằng
“Tôi không giao dữ liệu.”
Câu đó vừa ra khỏi miệng, phòng họp nhỏ phía sau bộ phận Pháp chế lập tức yên đến mức tôi nghe được tiếng máy điều hòa đổi nhịp trên trần. Tạ Hoài Châu không nổi giận. Anh chỉ nhìn tôi, ánh mắt đen và tĩnh như một màn hình chờ chưa hiển thị cảnh báo nào. Nhưng chính sự không biến sắc ấy lại khiến tôi càng cảnh giác. Người quen ra lệnh không cần lớn tiếng. Họ chỉ cần đứng đó, để cả hệ thống phía sau mình tự tạo áp lực thay họ.
Tôi đặt chiếc USB mã hóa vào lòng bàn tay, khép ngón lại. Bên trong không có dữ liệu khách hàng đầy đủ, cũng không có thứ gì tôi không có quyền nhìn thấy. Nó chỉ là gói báo cáo ngoại lệ được hệ thống cho phép xuất trong quyền kiểm tra của tôi: thời gian truy cập, mã tác vụ, hash của tập dữ liệu đầu vào và vài dòng đối chiếu chứng minh một phần dữ liệu Thiên Bình đã bị can thiệp trước khi mô hình chạy. Nhưng trong tình thế hiện tại, chỉ cần bị gọi thành “tự ý sao chép dữ liệu mật”, tôi vẫn có thể bị nghiền nát trước khi kịp giải thích.
Tạ Hoài Châu kéo ghế ngồi xuống phía đối diện. “Cô biết giữ nó một mình nguy hiểm hơn giao cho tôi.”
“Tôi cũng biết giao nó cho anh đồng nghĩa với việc tôi không còn gì để tự bảo vệ.” Tôi đáp. “Tám năm trước, cha tôi cũng từng giao niềm tin cho Kính Vân. Kết quả là tên ông bị đóng dấu phản bội trong toàn bộ hồ sơ nội bộ.”
Ánh mắt anh hơi trầm xuống khi tôi nhắc đến Lâm Thừa Viễn. Đó không phải chột dạ, cũng không hẳn là khó chịu. Nó giống một người vừa nhìn thấy một con số nằm ngoài mô hình dự báo và buộc phải thừa nhận mô hình của mình chưa đủ biến.
“Tôi có thể mở cho cô quyền xem hồ sơ cũ,” anh nói.
Tôi siết chặt USB hơn. “Đổi lấy dữ liệu?”
“Đổi lấy đường truy vết cô đang giữ.”
Tôi bật cười rất khẽ, không phải vì buồn cười, mà vì cái giá ấy lạnh đến mức gần như hoàn hảo. “Tạ tổng, anh gọi đó là giao dịch à? Anh nắm quyền truy cập, phòng pháp chế, bảo mật, hội đồng và cả khả năng quyết định tôi có bị đình chỉ hay không. Còn tôi chỉ có một gói báo cáo có thể bị các anh gọi là vi phạm bất cứ lúc nào. Anh đặt hồ sơ cha tôi lên bàn, rồi hỏi tôi có muốn đổi không. Giao dịch này công bằng ở đâu?”
Tạ Hoài Châu không phủ nhận. Anh mở chiếc máy tính bảng trước mặt, xoay màn hình về phía tôi. Trên đó là một biểu mẫu nội bộ chưa gửi đi, tiêu đề ghi: “Biên bản bảo toàn chứng cứ và truy xuất có giám sát.” Người soạn là bộ phận Pháp chế của Kính Vân, thời gian tạo lập cách đây mười bảy phút. Hóa ra trong lúc nhân sự ép tôi ký biên bản nhận lỗi, có người đã chuẩn bị một cái lồng khác tinh vi hơn, chỉ là cái lồng này được bọc bằng câu chữ hợp lệ.
“Điều một,” anh nói, “phòng Nhân sự tạm dừng mọi quy trình kỷ luật liên quan đến cô cho đến khi tổ điều tra nội bộ xác minh nguồn gốc gói báo cáo. Điều hai, tài khoản của cô được chuyển sang môi trường sandbox, có giám sát, không xóa lịch sử truy cập cũ. Điều ba, mọi dữ liệu cô cung cấp chỉ tiếp nhận dưới dạng hash, đường truy vấn và bản mô tả thao tác, không yêu cầu giao bản gốc ngoài phạm vi pháp lý. Điều bốn, cô được quyền mời luật sư độc lập đọc biên bản trước khi ký.”
Tôi nhìn từng dòng chữ. Rất chặt. Rất sạch. Cũng rất giống Tạ Hoài Châu: ngay cả khi muốn dùng người khác, anh vẫn dùng bằng cách khó bắt lỗi nhất.
“Còn hồ sơ của cha tôi?” tôi hỏi.
Anh kéo xuống dòng phụ lục. “Sau khi đường truy vết cô cung cấp được xác nhận là có liên quan trực tiếp đến vụ Thiên Bình, tôi mở cho cô quyền xem danh mục hồ sơ của Lâm Thừa Viễn trong kho lưu trữ cấp ba. Chỉ xem danh mục và bản ghi metadata trước. Muốn xem nội dung đầy đủ, cần thêm phê duyệt từ Ủy ban Kiểm toán.”
“Vậy anh vẫn giữ chìa khóa.”
“Còn cô vẫn giữ USB.” Anh nhìn tay tôi. “Chúng ta đều chưa tin nhau. Tôi không định giả vờ ngược lại.”
Câu đó khiến tôi im lặng một thoáng. Nếu anh nói tin tôi, tôi sẽ lập tức thấy giả. Nếu anh nói làm vậy là để bảo vệ tôi, tôi sẽ muốn đứng dậy bỏ đi. Nhưng anh thừa nhận đây chỉ là đổi chác. Sự thẳng thắn ấy không khiến tôi dễ chịu hơn, chỉ khiến tôi khó từ chối hơn.
Cửa phòng bị gõ hai tiếng. Tần Mặc bước vào, tay còn cầm cốc cà phê giấy, áo sơ mi nhăn như vừa bị kéo ra khỏi phòng máy chủ. Anh ta liếc tôi, rồi nhìn Tạ Hoài Châu. “Nếu hai người định thẩm vấn nhau bằng mắt thêm mười phút nữa, hệ thống có thể tự sinh thêm ba tin đồn mới cho vui.”
Tạ Hoài Châu không để ý câu châm chọc. “Kiểm tra gói báo cáo của cô ấy.”
Tần Mặc kéo ghế ngồi cạnh bàn, cắm thiết bị đọc cách ly vào máy chuyên dụng. Tôi không đưa USB cho anh ta ngay. Anh ta nhìn bàn tay tôi, thở dài. “Cô Lâm, cái máy này không nối mạng, không ghi ngược dữ liệu vào thiết bị ngoài, toàn bộ thao tác có camera và log riêng. Nếu tôi động tay bậy, người bị bắt đầu tiên chắc là tôi, không phải cô.”
“Tôi cần nhìn thấy màn hình.”
“Được.” Anh ta xoay máy về phía tôi. “Người làm dữ liệu mà không đa nghi thì nên chuyển sang làm thơ.”
Tôi đặt USB xuống. Thiết bị mất gần một phút để mở lớp mã hóa. Mỗi giây trôi qua đều giống tiếng kim loại cọ vào dây thần kinh. Tôi biết thứ trong đó không đủ để lật đổ Tạ Chấn Đông, càng chưa thể minh oan cho cha tôi. Nó chỉ đủ chứng minh thời điểm dữ liệu đầu vào bị chỉnh không khớp với lịch chạy chính thức của mô hình. Nhưng đôi khi, một vết lệch vài giây cũng đủ khiến cả câu chuyện được viết lại.
Tần Mặc ban đầu còn tùy tiện, càng xem càng im. Anh ta mở ba cửa sổ đối chiếu, phóng lớn một trường metadata bị hệ thống đánh dấu xám. “Lạ thật.”
Tôi lập tức hỏi: “Lạ chỗ nào?”
Anh ta không trả lời ngay, chỉ gõ thêm hai dòng lệnh kiểm tra chữ ký hash. Sau đó, anh ta chỉ vào một chuỗi ký hiệu rất ngắn ở cuối bản ghi: HL-0809. Tim tôi khựng lại. Hai chữ cái đó đã xuất hiện trong ổ cứng cũ của cha tôi, nằm cạnh một file lạ tự động mở. Tôi đã cố tự nhủ HL có thể là bất kỳ thứ gì: mã module, tên tác vụ, ký hiệu môi trường. Nhưng khi nó xuất hiện ở đây, giữa dữ liệu của Thiên Bình, mọi cách giải thích an toàn đều bắt đầu sụp xuống.
Tạ Hoài Châu hơi nghiêng người. “HL là gì?”
Tôi nhìn anh. “Anh hỏi tôi?”
“Cô từng thấy nó.”
Không phải câu hỏi. Là kết luận.
Tôi bỗng hiểu vì sao anh gọi tôi là biến số. Không phải vì tôi đặc biệt hơn tất cả kỹ sư trong Kính Vân. Mà vì tôi đứng ở giao điểm mà anh không tính được: dữ liệu Thiên Bình hiện tại, hồ sơ Lâm Thừa Viễn tám năm trước, và một ký hiệu chưa ai dám nói thẳng nghĩa của nó.
“Tôi từng thấy trong ổ cứng cũ của cha tôi,” tôi nói sau vài giây. “Nhưng tôi không biết nó là gì.”
Tần Mặc ngẩng lên rất nhanh. Sự ngạc nhiên trên mặt anh ta chỉ lóe qua một nhịp rồi bị che lại bằng vẻ lười nhác quen thuộc. Nhưng tôi vẫn nhìn thấy. Anh ta biết điều gì đó, hoặc ít nhất từng nghe qua điều gì đó.
“Tần Mặc,” Tạ Hoài Châu gọi tên anh ta.
Tần Mặc nhún vai, nhưng ngón tay trên bàn phím dừng lại. “Đừng nhìn tôi như nhìn ổ cứng dự phòng. Tám năm trước tôi chỉ là người phụ trách một phần cảnh báo hệ thống, không phải người được đọc toàn bộ hồ sơ cấp ba.” Anh ta ngừng một chút, giọng thấp hơn. “Nhưng nếu HL thật sự nối với Lâm Thừa Viễn, vậy bê bối Thiên Bình không chỉ là trò bẩn để kéo anh khỏi ghế CEO nữa. Có người đang đào lại thứ bị chôn từ rất lâu.”
Trong phòng không ai nói tiếp. Câu đó đặt lên bàn một thứ còn nặng hơn giao dịch ban đầu. Nếu tôi từ chối, tôi có thể giữ được USB, nhưng sẽ tiếp tục đứng ngoài cánh cửa chứa tên cha tôi. Nếu tôi đồng ý, tôi sẽ bước vào hệ thống từng nuốt mất ông, với người dẫn đường mang họ Tạ.
Tôi kéo chiếc máy tính bảng về phía mình, đọc lại bốn điều khoản, rồi nói: “Tôi không ký hôm nay.”
Tạ Hoài Châu nhìn tôi.
“Tôi sẽ gửi biên bản cho luật sư của tôi đọc trước. Tôi chỉ cung cấp hash và mô tả thao tác, không giao thiết bị gốc. Mọi lần truy xuất hồ sơ cha tôi phải có log, có biên bản và có bản sao danh mục gửi cho tôi. Nếu bất kỳ ai trong Kính Vân dùng gói báo cáo này để buộc tội tôi truy cập trái phép, giao dịch chấm dứt.”
“Được.”
Anh đồng ý quá nhanh, nhanh đến mức tôi lại thấy bất an. Tôi nhìn thẳng vào anh. “Anh đang cần tôi đến mức đó?”
Tạ Hoài Châu khép máy tính bảng lại. “Tôi cần sự thật đến mức đó.”
Tôi đứng dậy, cầm lại USB. “Vậy trước khi nói đến hợp tác, anh nên nhớ một chuyện. Tôi không phải nhân viên được anh nhặt lên để vá lỗ hổng trong kế hoạch. Tôi cũng không phải chìa khóa mở hồ sơ cũ cho anh.”
“Cô muốn tôi xem cô là gì?”
“Là người có quyền từ chối.”
Ánh mắt anh dừng trên tôi rất lâu. Cuối cùng, anh gật đầu. Không dịu dàng, không xin lỗi, nhưng lần đầu tiên, tôi cảm thấy anh thật sự nghe thấy câu đó.
Khi tôi rời khỏi phòng họp, hành lang Kính Vân đã gần nửa đêm. Thành phố ngoài lớp kính vẫn sáng đến lạnh lẽo. Điện thoại trong túi áo tôi rung lên đúng lúc cửa thang máy mở. Một số lạ gửi đến một tin nhắn không tiêu đề, không chữ ký.
“Lâm Tri Ý, đừng tin người nhà họ Tạ.”
Tôi đứng bất động trước thang máy. Vài giây sau, tin nhắn thứ hai hiện lên, ngắn hơn, lạnh hơn, như một bàn tay từ quá khứ đặt lên gáy tôi.
“Đặc biệt khi họ nói muốn giúp cô mở hồ sơ của cha mình.”
