Chương 11 - Chương 11: Một Cuộc Gọi Đêm
Chương 11: Một Cuộc Gọi Đêm
Chu Mẫn nói xong câu ấy thì lập tức nhìn xuống nền gạch trắng của phòng lab, như thể chính cô cũng sợ âm thanh vừa thoát khỏi miệng mình. Trình Vi không hỏi ngay. Phía sau lớp kính, máy ly tâm vẫn chạy đều, tiếng ù thấp kéo dài trong căn phòng đầy mùi cồn sát khuẩn. Kiều đứng cạnh máy in, hai tay ôm xấp biên bản hiện trạng chưa kịp bấm ghim, mặt căng đến mức môi mất màu. Trình Vi đặt tờ thông báo hệ thống lên bàn inox, song song với sổ tiếp nhận 09 giờ 46 phút, rồi nhìn Chu Mẫn. “Em vừa thấy gì?” Câu hỏi của cô không phải “em biết gì”, cũng không phải “ai bảo em làm”. Một người đang sợ không thể bị kéo thẳng vào vị trí nhân chứng chỉ bằng một câu hỏi quá tham.
Chu Mẫn nuốt khan. “Em chỉ thấy phiếu QT-IMLANG-08 được chuyển xuống hành chính lúc gần một giờ. Người ta bảo mẫu biểu cũ sắp cập nhật, các hồ sơ đang mở phải đối chiếu lại trước khi giải phóng kết quả.” Cô dừng lại, đầu ngón tay bấu vào mép tập giấy. “Nhưng mẫu Lý Ngọc Lan không nằm trong danh sách đối chiếu ban đầu. Tên đó được thêm vào sau.” Kiều quay phắt sang nhìn cô. Trình Vi vẫn giữ giọng thấp: “Ai thêm?” Chu Mẫn lắc đầu rất nhanh. “Em không thấy người. Em chỉ thấy danh sách in ra đã có thêm mã LNL-B-02. Trên góc phiếu có mã phê duyệt cấp trên.” “Mã gì?” “CM-17.”
Hai ký tự ấy không làm căn phòng nổ tung. Chúng chỉ rơi xuống như một hạt bụi rất nhỏ, nhưng trong hệ thống hành chính, bụi cũng có thể làm nghẹt cả đường thở của sự thật. Trình Vi lấy bút, ghi mã CM-17 vào cuối biên bản hiện trạng, dưới mục “thông tin cần đối chiếu thêm”, không biến nó thành kết luận. Cô đưa tờ giấy cho Kiều. “Em chỉ ký phần em trực tiếp chứng kiến: mẫu nhận đúng giờ, niêm phong nguyên vẹn, không có biên bản từ chối mẫu do lab lập. Phần Chu Mẫn vừa nói chưa đưa vào lời khai, chỉ ghi là có phiếu mẫu biểu cần đối chiếu.” Kiều nhìn cô. “Chị không bắt bạn ấy ký à?” “Không. Một chữ ký bị ép không bảo vệ được ai.”
Chu Mẫn ngẩng lên. Trong mắt cô ấy có một thứ gần giống biết ơn, nhưng bị nỗi sợ đè xuống rất nhanh. Trình Vi không nhận lấy nó. Cô không muốn ai mang ơn mình trong một vụ mà ơn nghĩa có thể bị dùng làm dây kéo cổ. Cô chỉ yêu cầu lab photo sổ tiếp nhận, đóng dấu sao y nội bộ vào bản sao, lập một phiếu yêu cầu trích xuất log thao tác mẫu từ 09 giờ đến 14 giờ theo đúng quy trình. Khi Kiều hỏi liệu phòng công nghệ thông tin có chịu trích không, Trình Vi đáp: “Họ có thể từ chối. Nhưng từ chối cũng phải để lại dấu.” Đó là cách duy nhất cô còn tin được: không phải thắng ngay, mà là khiến mỗi cánh cửa đóng lại đều phát ra tiếng.
Đến cuối giờ chiều, tin nhắn nội bộ của Lâm Tuệ xuất hiện trên màn hình công vụ của Trình Vi: Mẫu Lý Ngọc Lan tạm dừng giải phóng kết quả cho đến khi hoàn tất rà soát chất lượng. Đề nghị các bên không trao đổi ngoài luồng. Dòng chữ ngắn, lịch sự, sạch đến mức khó chịu. Trình Vi đọc hai lần, chụp màn hình, lưu vào thư mục công vụ rồi mới trả lời: Đã nhận. Đề nghị cung cấp quyết định rà soát, người phê duyệt và phạm vi mẫu bị ảnh hưởng. Cô không thêm dấu chấm than, không hỏi tại sao, không nhắc đến 13 giờ 18 phút. Một câu hỏi đúng quy trình đôi khi sắc hơn rất nhiều lời buộc tội.
Hơn chín giờ tối, trung tâm gần như rỗng. Dãy đèn hành lang tắt bớt một nửa, để lại những vệt sáng dài và lạnh trên nền gạch. Trình Vi ngồi một mình trong phòng làm việc, trước mặt là ba lớp giấy: biên nhận văn thư, biên bản hiện trạng mẫu, bản in thông báo hệ thống. Cô đã nộp bản điện tử tường trình chưa? Chưa. Hệ thống vẫn mở khung nhập liệu, con trỏ nhấp nháy trong ô nội dung như một lời thúc giục không biết mệt. Cô biết càng để lâu, người khác càng có lý do nói cô cố tình trì hoãn. Nhưng nộp vào một hệ thống vừa tự biến mẫu đúng giờ thành mẫu đến muộn cũng giống như đặt tay vào một cánh cửa đang bị ai đó khóa từ phía bên kia.
Điện thoại cá nhân rung lên một lần. Hứa Ninh gửi một tin nhắn rất ngắn: Đừng gửi gì cho tôi nếu chưa chắc nó được phép rời hệ thống. Cô nhìn câu đó, khóe miệng hơi động mà không thành cười. Một nhà báo nhắc pháp y giữ ranh giới pháp lý, nghe qua có vẻ trái nghề, nhưng lại khiến cô thấy bớt đơn độc hơn một chút. Trình Vi gõ lại: Tôi biết. Rồi cô xóa câu ấy, thay bằng: Hôm nay không có gì để gửi. Cô đặt điện thoại úp xuống bàn. Thứ cô cần lúc này không phải người hiểu mình. Cô cần một chuỗi dấu vết không tự phản bội mình sau nửa đêm.
22 giờ 37 phút, điện thoại công vụ đổ chuông. Màn hình hiện số nội bộ 000. Không phải số lạ, cũng không phải số máy cụ thể. Chỉ là ba con số trống rỗng, loại hiển thị thường xuất hiện khi cuộc gọi được chuyển qua tổng đài nội bộ hoặc một máy không định danh. Trình Vi nhìn nó đến hồi chuông thứ tư mới bấm nhận. Cô không nói “alo” ngay. Đầu dây bên kia cũng im. Trong khoảng im lặng ấy có tiếng quạt thông gió, tiếng kim loại va rất khẽ, và một âm thanh nền mờ giống loa thông báo thang máy bị rè. Cuối cùng, một giọng nữ bị nén thấp vang lên: “Bác sĩ Trình, đừng nộp bản điện tử đêm nay.”
Trình Vi ngồi thẳng lưng. “Ai đang gọi?” “Người không muốn chị ký vào dòng cuối cùng.” Giọng ấy không già, không trẻ, bị che bằng cách nói sát micro và cố nuốt âm cuối. “Nếu chị nộp bản điện tử bây giờ, hệ thống sẽ ghi chị là người cập nhật cuối trước khi mẫu bị đưa sang trạng thái không đủ điều kiện.” Trình Vi nhìn màn hình máy tính. Con trỏ vẫn nhấp nháy. “Cô biết bản nháp của tôi?” Đầu dây bên kia im nửa nhịp. “Tôi biết chị đã niêm phong lúc 13 giờ 17. Tôi biết chị xuống lab sau khi mẫu bị khóa. Tôi biết tờ in 13 giờ 18 không nên xuất hiện ở máy in phụ.”
Không khí trong phòng như đặc lại. Trình Vi đưa tay mở ứng dụng ghi chú công vụ, gõ thời gian cuộc gọi, số hiển thị, những âm thanh nền nghe được. Cô không bật ghi âm lén trên điện thoại cá nhân, cũng không hỏi dồn. “Nếu cô có thông tin, gửi qua kênh tố cáo nội bộ hoặc làm tường trình ẩn danh.” Người kia cười rất khẽ, không vui. “Kênh đó đi qua cùng một người đã ký CM-17.” “Vậy cô muốn gì?” “Muốn chị đừng để họ biến chị thành người hợp thức hóa việc chậm mẫu.”
Trình Vi nhìn ba tờ giấy trên bàn. “Tôi không nhận thông tin không kiểm chứng để thay đổi quy trình.” “Tốt,” người kia nói nhanh, như chỉ chờ câu đó. “Vậy hãy kiểm chứng một việc thôi. CM-17 không phải mã phê duyệt của Lâm Tuệ. Nó là mã chuyển tiếp của nhóm chất lượng cũ. Nhóm đó đã bị giải thể sau vụ báo cáo năm ngoái của chị.” Ngón tay Trình Vi dừng trên bàn phím. Vụ báo cáo năm ngoái. Dòng ghi chú bị gạch đỏ. Người nhà nạn nhân cúi đầu ngoài hành lang. Một phần ký ức cũ bị kéo lên đột ngột, lạnh và sắc. Cô hỏi: “Cô là người trong trung tâm?” “Đêm nay thì còn.”
Bên ngoài hành lang có tiếng thang máy dừng ở tầng này. Trình Vi quay đầu nhìn cửa kính mờ của phòng làm việc. Không có bóng người đi qua. Đầu dây bên kia bỗng hạ giọng hơn nữa: “Đừng tin bản rà soát chất lượng nếu nó chỉ có một mẫu. Nếu họ nói LNL-B-02 là ngoại lệ, chị hỏi danh sách đi kèm đâu. Nếu họ đưa danh sách, chị xem mẫu nào được thêm lúc 13 giờ 16.” “Tại sao cô biết?” “Vì tôi là người in danh sách trước khi nó bị thay.” Lần này giọng người kia run thật. Tiếng run ấy không giống diễn. Nó giống một người vừa nhận ra mình đã bước qua một vạch không thể tự xóa.
Trình Vi chưa kịp nói tiếp thì tiếng kim loại trong nền vang lên một lần, rất gần. Người kia nín thở. Sau đó là tiếng ai đó gọi xa xa, không rõ chữ, chỉ nghe được âm cuối bị kéo dài trong hành lang kín. Giọng nữ vội vàng: “Tài khoản khóa mẫu không thuộc lab. Chủ tài khoản đã rời trung tâm từ tháng trước. Họ không nên dùng được nữa.” “Tên?” Trình Vi hỏi ngay. Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng thở. “Cô cho tôi tên, tôi mới kiểm chứng được.” Một khoảng im lặng ngắn, rồi người kia nói rất nhỏ: “Đừng hỏi trên hệ thống. Hỏi sổ nhân sự giấy.”
Cuộc gọi tắt. Màn hình điện thoại công vụ trở về danh sách cuộc gọi gần đây, nhưng dòng số nội bộ 000 biến mất sau một lần nhấp nháy. Không báo cuộc gọi nhỡ, không lưu thời lượng, không để lại lịch sử. Trình Vi ngồi yên vài giây, đủ lâu để nghe tiếng tim mình đập rõ hơn tiếng điều hòa. Sau đó cô lấy điện thoại cá nhân chụp màn hình trống của máy công vụ, chụp đồng hồ treo tường chỉ 22 giờ 41 phút, chụp lại ghi chú vừa gõ. Cô biết những thứ ấy không chứng minh được nội dung cuộc gọi. Nhưng chúng chứng minh rằng ngay sau cuộc gọi, cô đã ghi nhận một chuỗi thông tin cần kiểm chứng. Trong nghề của cô, đôi khi sự thật bắt đầu bằng việc thừa nhận mình chưa có đủ sự thật.
Cô không nộp bản điện tử. Cũng không xóa khung tường trình. Cô in thêm một bản ghi nhớ nội bộ, tiêu đề: Cuộc gọi không định danh lúc 22 giờ 37 phút – thông tin cần xác minh, rồi ký tên, ghi giờ, bỏ vào phong bì thứ ba. Khi dán băng niêm phong, Trình Vi nhìn thấy điện thoại công vụ sáng lên lần nữa. Không có chuông. Chỉ một tin nhắn hệ thống hiện rồi tắt rất nhanh trên màn hình khóa: Yêu cầu rà soát chất lượng đã hoàn tất. Mẫu LNL-B-02 được xác định đến muộn. Người cập nhật cuối: Trình Vi.
