Chương 10: Cửa Sau Siêu Thị
Chiếc xe màu xám không đi thẳng tới cửa trạm. Nó chậm rãi bò qua đầu hẻm, bánh xe cán lên vệt nước mưa làm ánh đèn biển hiệu vỡ thành những mảnh nhòe trên mặt đường, rồi dừng lại ở khoảng tối giữa trạm cứu hộ và bức tường sau của siêu thị mini bên cạnh. Trên màn hình camera, tấm thẻ đỏ VY-0017 vẫn nằm dưới cần gạt nước như một lời thông báo đã được chuẩn bị sẵn. An Chi nhìn nó, tay vẫn đặt trên lưng Bơ để cảm nhận nhịp thở yếu và nóng dần của nó. Trong một khoảnh khắc rất ngắn, cô muốn bước ra ngoài và hỏi thẳng họ rốt cuộc đang muốn lấy lại một con chó bệnh, một mã hồ sơ, hay một con người đang mất liên lạc. Nhưng chính ý muốn ấy khiến cô tự kéo mình về. Người đang run dưới khăn sưởi cần một bác sĩ, không cần một người bị kích động bởi cái tên Lâm Hạ.
Trạch Hành phóng to camera rồi lập tức giảm âm lượng điện thoại. ‘Xe không đỗ trước cửa. Nó né góc chính.’ Anh Hòa nghe vậy liền đứng sát cửa kính, nhưng không kéo rèm. Ông gọi trực ban bằng giọng thấp, báo rõ vị trí xe, biển số chưa đọc được, bên liên quan đã xuất hiện trước mốc 02:00 và có dấu hiệu chọn điểm khuất camera. Phó Nhiên cầm bảng ghi, lần đầu tiên trong đêm không chen lời nào. Cậu chỉ nhìn Bơ, rồi nhìn ra tấm bảng Wi-Fi khách vừa được Tưởng Nghiên tháo xuống khỏi quầy, vẻ mặt như vừa phát hiện một cái khóa cửa đã bị treo công khai giữa nhà từ lâu.
Ba phút sau, chuông cửa vang lên. Không phải tiếng gõ vội, cũng không phải kiểu đập cửa của người đang lo bệnh nhân chết trên đường. Đó là hai tiếng nhấn chuông đều, đúng khoảng cách, lịch sự đến lạnh người. Camera cửa trước ghi một phụ nữ mặc áo khoác PawCare, một người đàn ông cầm cặp tài liệu chống nước, và một người thứ ba đeo khẩu trang y tế, cổ áo có thẻ bác sĩ nhưng tên bị dây đeo che một phần. Không có Lâm Hạ. Hoặc nếu có, người ấy không đứng ở nơi camera nhìn rõ.
Anh Hòa ra hiệu cho mọi người giữ nguyên vị trí rồi mở hé cửa trong phạm vi dây an toàn. Người phụ nữ PawCare giới thiệu mình là điều phối viên tầng 12, yêu cầu bàn giao đối tượng VY-0017 theo quy trình ưu tiên đỏ. Người đàn ông pháp chế đưa ra bản in đã bọc túi nilon, nói rất nhanh về ủy quyền chăm sóc dài hạn, dữ liệu khách hàng nhạy cảm và trách nhiệm dân sự nếu trạm tiếp tục giữ bệnh nhân. An Chi nghe hết, nhưng thứ cô ghi vào đầu không phải là lời đe dọa. Là cách họ gọi Bơ. Không tên, không loài, không tình trạng y tế. Chỉ là đối tượng.
‘Bệnh nhân hiện còn yếu, thân nhiệt vừa qua ngưỡng nguy hiểm, nghi có can thiệp trước đó nhưng chưa đủ xét nghiệm để kết luận,’ An Chi nói từ phía sau anh Hòa, giọng không lớn nhưng rõ. ‘Nếu các anh chị muốn vận chuyển, vui lòng cho bác sĩ phụ trách khám trực tiếp, ký nhận hiện trạng, cung cấp hồ sơ điều trị trước đó, thời điểm dùng thuốc gần nhất và lý do văn bản yêu cầu không dùng thuốc mới.’ Người đeo khẩu trang ngẩng lên nhìn cô. Ánh mắt ấy rất nhanh, không mang vẻ sốt ruột của một bác sĩ bị cản cứu bệnh nhân, mà giống người vừa thấy câu hỏi đi đúng vào phần không được chuẩn bị.
Pháp chế PawCare mỉm cười. ‘Bác sĩ Lâm Hạ đã ký xác nhận điện tử. Về mặt quy trình, trạm không có thẩm quyền đặt điều kiện.’ An Chi gật đầu, như thể anh ta vừa nói một thông tin rất có ích. ‘Vậy ghi vào biên bản: bác sĩ có mặt tại hiện trường từ chối khám trực tiếp, hoặc bác sĩ ký không có mặt tại hiện trường. Anh chọn câu nào?’ Nụ cười của người đàn ông khựng lại. Phó Nhiên cúi đầu thật nhanh, không biết để giấu tức hay giấu một chút hả hê không đúng lúc. Trạch Hành không cười. Anh chỉ xoay camera phụ để thu rõ cả ba thẻ nhân viên, rồi đọc từng cái tên vào biên bản ghi âm.
Người đeo khẩu trang cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng nữ, trẻ hơn An Chi tưởng. ‘Tôi không từ chối khám. Nhưng chúng tôi không thể để trạm tiếp tục tạo thêm dữ liệu ngoài hệ thống.’ Câu ấy khiến căn phòng lạnh đi. An Chi nhìn Bơ, nhìn vết bầm nhỏ đã được chụp lại, rồi nhìn người phụ nữ kia. ‘Dữ liệu ngoài hệ thống là chỉ số sinh tồn của bệnh nhân?’ Cô hỏi. Không ai bên PawCare trả lời ngay. Mưa đập vào mái tôn trước hiên. Ở phía sau, từ cửa giao hàng của siêu thị mini vọng ra một tiếng loa rè rè báo ca nhập hàng đêm, âm thanh méo qua vách ẩm: cửa sau mở, nhân viên kho chú ý xe giao hàng.
Tưởng Nghiên là người quay đầu trước. Cô không nói, chỉ kéo cửa sổ camera bên hông lên màn hình lớn. Góc đó vốn ít ai để ý vì chỉ quay được đoạn tường cũ, thùng rác siêu thị và một phần cửa cuốn phía sau. Nhưng lúc này, một dải sáng trắng vừa quét qua nền gạch ướt. Không phải từ xe xám trước hẻm. Một chiếc xe tải nhỏ màu trắng đang lùi vào cửa sau siêu thị, biển số phía sau bị một miếng bìa carton ướt che mất nửa dưới. Trên hông xe không có logo PawCare, chỉ có dòng giao hàng thực phẩm đông lạnh đã bong sơn.
‘Có hai xe,’ Trạch Hành nói. Anh không cao giọng, nhưng bàn tay đã đưa điện thoại cho anh Hòa xem. Anh Hòa lập tức chuyển thông tin cho trực ban, yêu cầu chốt cả đầu hẻm và lối sau siêu thị. Người phụ nữ PawCare đứng ngoài cửa hơi nghiêng đầu, như nghe được điều gì từ tai nghe giấu dưới tóc. Động tác rất nhỏ, nhưng sau cả đêm nhìn những chi tiết bị giấu trong header email, An Chi không còn tin những thứ nhỏ là vô nghĩa. Cô kéo khăn sưởi sát hơn quanh Bơ và lùi nửa bước, chắn giữa bàn khám và cửa.
Pháp chế PawCare đổi giọng. ‘Các anh chị đang hiểu sai. Xe giao hàng của siêu thị không liên quan đến chúng tôi.’ ‘Vậy càng tốt,’ Trạch Hành đáp. ‘Một sự trùng hợp sạch sẽ sẽ chịu được camera, thời gian và nhân chứng.’ Anh không rời mắt khỏi màn hình. Chiếc xe tải trắng đã dừng hẳn. Cửa sau mở ra một khe. Trong khe sáng ấy, có người mặc áo mưa đen bước xuống, kéo theo một thùng vận chuyển nhựa màu xanh xám. Không rõ bên trong có gì. Không có tiếng chó sủa. Chỉ có tiếng bánh xe nhỏ nghiến qua nền gạch và tiếng loa siêu thị lặp lại một câu quảng cáo cũ về chương trình tích điểm khách hàng.
An Chi nghe thấy chữ ‘khách hàng’ trong tiếng loa méo mó và bỗng thấy buồn nôn. Dữ liệu khách hàng nhạy cảm. Đối tượng ưu tiên đỏ. VY-0017. Diệp Vân tắt máy. Mẹ Diệp Vân tắt máy. Những cụm từ đứng rời rạc trong đầu cô từ nãy đến giờ đột nhiên không còn rời rạc nữa; chúng vẫn chưa thành kết luận, nhưng đã thành một hướng phải giữ lại bằng mọi giá. ‘Không ai ra cửa sau một mình,’ cô nói. ‘Không ai rời bàn khám. Nếu họ muốn chúng ta chạy theo xe trắng, họ sẽ có cửa trước. Nếu họ muốn chúng ta giữ cửa trước, họ sẽ có xe trắng.’ Trạch Hành nhìn cô một cái rất nhanh. Trong mắt anh có sự đồng thuận mệt mỏi của người hiểu rằng bẫy tốt nhất không cần tinh vi, chỉ cần buộc người ta phải chọn một trong hai nỗi sợ.
Anh Hòa ra ngoài hiên, vẫn giữ khoảng cách dây an toàn, yêu cầu ba người PawCare đứng yên để kiểm tra danh tính và chờ lực lượng hỗ trợ. Người phụ nữ điều phối nói họ có quyền rời đi nếu trạm không hợp tác. Anh Hòa đáp bằng một câu khô khốc: ‘Chị có quyền rời đi, nhưng xe có thẻ VY-0017 đang trong vụ việc có tranh chấp y tế và dữ liệu sẽ được ghi nhận.’ Mặt người phụ nữ cứng lại. Trong tai nghe của cô ta, ánh đèn nhỏ chớp một lần rồi tắt.
Tưởng Nghiên phóng lớn khung hình cửa sau siêu thị. Người áo mưa đen không đi vào kho. Người đó dừng dưới mái che, quay đầu về phía hẻm như chờ tín hiệu. Khi ánh đèn xe tải quét qua, camera bắt được một phần cổ tay lộ dưới tay áo: một vòng dây màu vàng nhạt, loại vòng bệnh viện dùng để ghi tên người. Phó Nhiên hít mạnh. ‘Chị Vân có đeo vòng đó không?’ Không ai biết chắc. An Chi nhớ Diệp Vân lúc ôm Bơ vào trạm, tay áo kéo xuống tận mu bàn tay, móng tay bám đầy bùn, giọng run nhưng cố tỉnh. Cô không nhớ vòng tay. Sự không nhớ ấy khiến cô thấy mình có lỗi, dù không có lý do nào bắt cô phải nhớ mọi chi tiết của một người vừa xuất hiện trong mưa.
‘Gọi lại Diệp Vân,’ Trạch Hành nói. Anh bật loa ngoài và bấm số trước mặt anh Hòa. Lần đầu, thuê bao tắt. Lần thứ hai, vẫn tắt. Đến lần thứ ba, điện thoại không báo tắt nữa. Nó im gần hai giây, rồi đổ chuông. Không phải chuông trong máy họ. Một âm thanh mỏng, nghẹt và rất gần, lọt qua tiếng mưa từ phía cửa sau siêu thị. Tưởng Nghiên xoay micro camera phụ. Trên màn hình, người áo mưa đen khựng lại. Thùng vận chuyển màu xanh xám cũng khựng theo, như bên trong có thứ gì đó vừa rung lên.
An Chi cảm thấy mọi người trong trạm cùng nín thở. Trạch Hành không nói tên Diệp Vân qua loa. Anh chỉ để chuông reo thêm một nhịp, rồi ngắt ngay trước khi người bên kia kịp định vị ngược lại cảm xúc của họ. ‘Nguồn chuông ở cửa sau,’ anh nói. ‘Chưa xác nhận là máy của Diệp Vân. Nhưng nó ở đó.’ Người đeo khẩu trang PawCare bên ngoài bỗng bước lùi nửa bước. Không phải vì sợ chó bệnh. Không phải vì sợ giấy tờ. Mà giống như cô ta vừa nghe thấy một thứ không nên vang lên ở sai chỗ.
Đúng lúc ấy, điện thoại bàn của trạm reo. Số gọi đến không hiển thị tên, chỉ hiện một chuỗi máy lạ bị che mất ba số giữa. Anh Hòa bắt máy, bật loa ngoài sau khi báo ghi âm. Đầu dây bên kia chỉ có tiếng nhiễu, tiếng loa siêu thị vọng xa và một hơi thở bị ép xuống rất thấp. Rồi một giọng nữ gần như không thành tiếng thì thầm: ‘Đừng mở cửa sau.’ Cuộc gọi tắt ngay. Tưởng Nghiên nhập lại số vào hệ thống kiểm tra nhanh. Màn hình trả về một dòng lạnh tanh: số máy không tồn tại. Ngoài camera, dưới mái che siêu thị, người áo mưa đen đột ngột kéo thùng vận chuyển lùi vào bóng tối.
