Bỏ qua nội dung

Tin Hieu Cuoi Cung

Chương 9: Mã Ưu Tiên Đỏ

Chương 9: Mã Ưu Tiên Đỏ

Tên Lâm Hạ nằm ở cuối trang như một con dấu đóng thẳng vào trí nhớ. An Chi nhìn nó lâu hơn mức một người bác sĩ nên nhìn vào một chữ ký điện tử, rồi mới nhận ra ngón tay mình đang đặt trên lưng Bơ đã lạnh đi. Cái tên ấy hiện ra đen và rõ trên nền giấy xác nhận, kéo theo mùi hành lang khử khuẩn của Minh Uyển, tiếng cửa phòng họp đóng sập, và câu nói từng khiến cô mất nhiều năm mới thôi tự hỏi mình có sai không.

Trạch Hành đứng cạnh cô, không hỏi ngay. Anh chỉ đưa tay chạm nhẹ vào mép laptop, xoay màn hình để camera trong trạm ghi được toàn bộ email, thời gian nhận, người gửi và tệp đính kèm. Anh Hòa cũng không giục. Trong căn phòng vừa trải qua một cuộc gọi quá dài, sự im lặng bỗng trở thành thứ duy nhất còn tử tế. Phó Nhiên nhìn An Chi, môi mím lại như sợ chỉ cần hỏi một câu là cô sẽ vỡ ra. Tưởng Nghiên thì đã mở sổ, ghi dòng đầu tiên bằng chữ nhỏ: 01:03, nhận email PawCare, chữ ký bác sĩ Lâm Hạ.

‘Em biết người này?’ Trạch Hành hỏi rất khẽ, sau khi đã chắc máy quay không bỏ sót màn hình. An Chi chớp mắt. Bơ cựa mình dưới khăn, một tiếng thở rít qua mũi làm cô kéo mình khỏi ký ức. ‘Em từng thấy tên này trong hồ sơ Minh Uyển,’ cô nói. Giọng cô khàn hơn cô muốn. ‘Không phải người trực tiếp mắng em. Không phải người đứng trước mặt em. Nhưng là một trong những chữ ký khiến mẫu kiểm tra của ca đó bị trả về vì lý do không đủ thẩm quyền.’

Căn trạm lặng xuống thêm một lớp. Phó Nhiên buột miệng: ‘Lại cái trò không đủ thẩm quyền.’ Lần này không ai chặn cậu ngay. Cụm từ ấy vừa xuất hiện trong email PawCare, sạch sẽ và lạnh lùng đến mức giống được sao chép từ một kho câu có sẵn. An Chi nhìn tệp đính kèm. Giấy xác nhận ghi Bơ thuộc ca chăm sóc khẩn cấp dài hạn, yêu cầu không cho ăn, không dùng thuốc mới, không vận chuyển ngoài quy trình PawCare và hoàn trả về Trung tâm điều phối tầng 12 trong thời gian sớm nhất. Không có một dòng nào về lần thăm khám hiện trạng sau khi Bơ được đưa tới trạm.

‘Mình không phản hồi bằng cảm xúc,’ cô nói, như nói cho chính mình trước. ‘Trước tiên lưu email nguyên gốc. Không chỉ tải PDF. Phải giữ header, message ID, đường truyền máy chủ, thời gian hệ thống. Nếu họ dùng chữ ký điện tử để ép y lệnh, mình phải biết nó được ký từ đâu, lúc nào, bằng tài khoản nào.’ Trạch Hành gật đầu ngay. Anh mở chế độ xem nguồn thư trên máy tính trạm, còn Tưởng Nghiên đặt điện thoại quay sát màn hình. Anh Hòa kéo ghế lại gần, chứng kiến từng thao tác, nét mặt đã chuyển từ nghi ngờ hành chính sang tập trung nghiệp vụ.

Những dòng kỹ thuật hiện ra đặc nghẹt, toàn ký tự mà người mệt rất dễ bỏ qua. Tưởng Nghiên đọc chậm từng đoạn, không chạm tay vào chuột khi Trạch Hành cuộn màn hình. Có địa chỉ gửi từ miền nội bộ của PawCare, có mã máy chủ phụ, có chuỗi thời gian chuyển tiếp. Rồi cô dừng lại ở một dòng không hiện trong phần email bình thường. X-PC-Case: VY-0017. X-PC-Route: T12-NAMTHANH. X-PC-Priority: RED.

‘Đỏ,’ Tưởng Nghiên nói. Tiếng đó rơi xuống bàn khám, ngắn và nặng. Phó Nhiên nghiêng người đọc lại, như sợ mắt mình vừa thêm màu cho chữ. ‘Mã ưu tiên đỏ là cái gì?’ Không ai trong trạm trả lời ngay. Trong một cơ sở chăm sóc thú cưng, một con chó hạ thân nhiệt không nên được gắn một mã đỏ bí mật trong header email gửi cho trạm cứu hộ.

Trạch Hành chụp lại màn hình, rồi lưu thư dưới dạng tệp nguyên gốc vào ổ niêm phong. ‘Không suy diễn tên gọi. Chỉ ghi nhận PawCare gắn VY-0017 với route T12 Nam Thành và priority RED trong header.’ Anh nói từng chữ như đóng đinh vào biên bản. An Chi biết anh đang cố giữ cho cô khỏi rơi vào cái hố quen thuộc: nhìn thấy một cái tên cũ, một quy trình cũ, rồi tự mình nối tất cả bằng nỗi sợ. Cô biết ơn điều đó, dù mắt cô vẫn không rời dòng RED trên màn hình.

Bơ rên lên đúng lúc đèn sưởi tách một tiếng nhỏ. An Chi lập tức quay lại bàn khám. Thân nhiệt đã lên thêm một chút nhưng niêm mạc vẫn nhợt, mạch nhanh và yếu hơn mức cô thích. Cô chuẩn bị lấy mẫu tối thiểu như đã nói với anh Hòa. Khi vén phần lông ở mặt trong đùi sau để tìm vị trí dễ thao tác, cô khựng lại. Dưới lớp lông ẩm có một chấm bầm nhỏ, rất nhạt, không đủ để kết luận điều gì, nhưng đủ để khiến tay cô dừng lâu thêm nửa giây.

‘Sao vậy chị?’ Phó Nhiên hỏi. An Chi không trả lời vội. Cô bật đèn soi, chụp ảnh cận cảnh với thước đo nhỏ đặt cạnh, rồi mới nói: ‘Có dấu giống vết chích cũ hoặc va quẹt, chưa kết luận. Ghi lại vị trí. Không ai gọi nó là vết tiêm cho đến khi có căn cứ.’ Phó Nhiên nuốt câu chửi xuống. Cậu cầm bảng ghi, nét chữ run hơn, nhưng lần này vẫn viết đúng từng chữ cô đọc. Bơ không chống cự, chỉ run bần bật khi kim vừa chạm da, như cơ thể nó đã học được rằng những thứ nhỏ và sắc không bao giờ đến một mình.

Mẫu máu được lấy xong rất nhanh. An Chi ép bông gạc nhẹ, đếm nhịp thở của Bơ, rồi kiểm tra đường huyết tại chỗ. Con số không đẹp, nhưng chưa vượt ngưỡng khiến cô phải phá lời hứa ‘không dùng thuốc mới’ ngay lập tức. Điện giải phải chờ gửi mẫu. Dấu thuốc an thần càng không thể có câu trả lời trong vài phút. Chính sự chờ đợi ấy mới làm cô khó chịu nhất. PawCare có thể đẩy email trong vài giây, đẩy chữ ký trong vài phút, còn người thật và cơ thể thật thì luôn cần thời gian để nói điều chúng đã chịu đựng.

Anh Hòa đọc bản PDF thêm một lần, chỉ vào đoạn ‘ngừng can thiệp y tế trái thẩm quyền’. ‘Bác sĩ của họ ký như vậy, bên em có bị khó không?’ An Chi tháo găng tay, bỏ vào thùng rác y tế. ‘Có. Nhưng nếu tôi giao một bệnh nhân đang yếu cho một bên từ chối cung cấp dữ liệu hiện trạng, tôi cũng khó. Khó thứ nhất là giấy tờ. Khó thứ hai là một con vật có thể chết trên xe. Tôi chọn cái khó còn cứu được nó.’ Câu ấy làm Phó Nhiên cúi đầu rất nhanh. Tưởng Nghiên thì ghi lại, nhưng không nhìn cô, có lẽ vì ai trong phòng cũng hiểu đó không chỉ là câu trả lời cho PawCare.

Trạch Hành mở danh sách người biết mốc 37,4. Năm cái tên trong trạm, một camera nội bộ, một laptop nhận email công khai, một điện thoại dùng để gọi hotline. Anh không vội buộc tội thiết bị nào. Anh chỉ kiểm tra từng khả năng theo thứ tự nghèo nàn và mệt mỏi của thực tế: máy có đăng nhập cloud tự động không, camera có tài khoản xem từ xa không, điện thoại trạm có ứng dụng ghi âm đồng bộ không, ai từng có mật khẩu Wi-Fi. Đến khi Tưởng Nghiên đọc tên mạng Wi-Fi khách, Phó Nhiên bỗng ngẩng lên. ‘Nhân viên PawCare đứng ngoài cửa có hỏi mật khẩu Wi-Fi để tải giấy ủy quyền. Em không đưa. Nhưng bảng mật khẩu dán cạnh quầy vẫn còn đó.’

Tất cả cùng nhìn về tấm bảng nhỏ treo sau kệ thuốc. Mật khẩu Wi-Fi khách được viết bằng bút lông, ngay dưới dòng ‘khách dùng tạm’. Một chuyện rất đời, rất bình thường, và vì quá bình thường nên đáng sợ. Trạch Hành không kết luận ngay. Anh yêu cầu Tưởng Nghiên chụp bảng mật khẩu, ghi thời điểm, sau đó tắt mạng khách. Anh Hòa gọi về trực ban xin cán bộ kỹ thuật hỗ trợ kiểm tra lịch sử truy cập router. Không ai nói PawCare đã nghe lén qua Wi-Fi. Nhưng lần đầu tiên trong đêm, câu hỏi ‘bằng cách nào họ biết 37,4’ có một cái móc đủ thực tế để bám vào.

Điện thoại của mẹ Diệp Vân vẫn không liên lạc được. Trạch Hành thử lại hai lần, mỗi lần đều để loa ngoài và ghi mốc. Đến lần thứ ba, máy báo thuê bao tắt. An Chi nhìn con số VY-0017 trên màn hình, rồi nhìn Bơ đang nằm im vì kiệt sức. ‘VY có thể là mã của Bơ,’ cô nói. ‘Cũng có thể là viết tắt của tên chủ.’ Trạch Hành không phủ nhận. Anh chỉ thêm vào biên bản: cần xác minh VY-0017 là mã vật nuôi, mã khách hàng hay mã hồ sơ con người. Một dòng chữ ngắn, nhưng nó làm căn trạm bỗng chật hơn, như Diệp Vân không còn là người mất liên lạc ngoài câu chuyện, mà đang bị kéo vào chính cái mã đỏ ấy.

Một giờ mười bảy phút sáng, hộp thư của trạm nhận email thứ hai. Lần này tiêu đề không còn dùng giọng pháp lý mềm. Thông báo kích hoạt quy trình ưu tiên đỏ – VY-0017. Tệp đính kèm yêu cầu trạm chuẩn bị bàn giao đối tượng trước 02:00, kèm danh sách ba người sẽ đến nhận: một điều phối viên tầng 12, một nhân viên pháp chế, một bác sĩ phụ trách. Dưới cùng văn bản vẫn là chữ ký điện tử của Lâm Hạ. Nhưng dòng khiến An Chi thấy máu trong người chậm lại không phải chữ ký. Đó là câu ghi trong mục phạm vi áp dụng: ‘Ưu tiên đỏ áp dụng khi đối tượng có nguy cơ làm lộ dữ liệu khách hàng nhạy cảm.’

Phó Nhiên đọc xong thì mặt trắng bệch. ‘Đối tượng là Bơ hay chị Vân?’ Không ai trả lời được. Anh Hòa đứng dậy, gọi ngay cho trực ban, yêu cầu thêm lực lượng đến trạm trước 02:00 và ghi rõ lý do: bên tranh chấp chuẩn bị quay lại trong ca có dấu hiệu bất thường. Trạch Hành khóa cửa phụ, kiểm tra camera, rồi đặt bản in email vào túi hồ sơ. An Chi kéo khăn sưởi phủ kín hơn cho Bơ. Cô nhìn cái tên Lâm Hạ lần nữa, lần này không còn chỉ thấy Minh Uyển sau lưng mình. Cô thấy một tầng mười hai đang sáng đèn ở đâu đó trong thành phố, một mã đỏ vừa được bật lên, và Diệp Vân có thể là người đầu tiên biết vì sao một con chó yếu đến vậy lại khiến cả hệ thống vội vàng đến thế.

Đúng 01:23, màn hình camera cửa trước hiện một chiếc xe màu xám rẽ vào đầu hẻm. Nó chưa bật đèn ưu tiên, chưa bóp còi, cũng chưa dừng trước trạm. Nhưng trên kính chắn gió, dưới lớp mưa mỏng, có một tấm thẻ đỏ kẹp nghiêng sau cần gạt nước. Tưởng Nghiên phóng to hình ảnh. Trên tấm thẻ, ngoài logo PawCare, có bốn ký tự viết bằng mực đen: VY-0017.